Thư mục: Tổng hợp |
KIẾP MƯU SINH

Gần hai năm trời trôi qua, con cháu ngoại quấn quýt cô D. nghe lời cô D hơn cả bố mẹ lẫn ông bà. Cô D được nghỉ tại một căn phòng còn chưa sử dụng trong nhà vì vợ chồng cậu trai lớn đã ra ở riêng. Có không ít lần giặt quần áo bằng máy, thấy tiền của ai bỏ quên trong túi, nổi lều bều, cô liền dán lên tường gạch men cạnh cái máy giặt cho khô, dù ít dù nhiều đều mang trả lại hết. Chính vì vậy cô D đã gần như là thành viên trong gia đình, nhiều khi cả nhà đi đâu xa ,cô không thể theo cùng được thì vẫn cứ để cô D trông nhà một mình, tự động xoay sở !
Một ngày cuối năm, cô D xin phép về quê ăn Tết, tiện đó xin nghỉ luôn vì ở quê còn có mẹ già. Ra ngoài ấy cô định hành nghề sửa móng chân móng tay mà cô đã tranh thủ học được với chi phí không ít khi còn đang ở đây. Hơn nữa cô còn thành thật nói là về quê may ra còn kiếm được tấm chồng. Chia tay, bà ngoại và cô người làm ôm nhau như mẹ con…
Qua Tết chưa lâu đã thấy cô D quay trở lại, ghé thăm. Hỏi sao không ở quê nữa, cô nói nghề của cháu ngoài quê cũng gần như không có việc làm vì dân không sống như thành phố. Khổ hơn nữa là những người đàn bà con gái như chúng cháu đi làm ăn xa thế này đều bị người ta cho là đi làm …đĩ ! Lấy chồng làm sao được…
Rất tiếc là con bé con đã có cô bảo mẫu mới . Cô D cũng đã nhanh chóng xin được việc ở một “thẩm mỹ viện” không lớn ở đâu đó, không xa đây lắm.
Bẵng đi cả năm, một hôm không có cuộc hẹn nào, thấy
chuông cửa có ai bấm, ra mở thì té ra là cô D mới đi taxi tới, va ly túi xách
đùm đề xếp ngoài cửa. Cháu mới ở quê vào à ? Dạ không !... Cô xách mấy cái túi nhỏ
túi lớn vào nhà , định đóng cửa thì cô nói cháu còn đồ, bèn ra ngoài cửa xách
vào thêm 2 va ly nhỏ nữa. Con bé cũng tích cóp ghê !
Bà ngoại nghe tiếng người, bèn từ trên nhà đi xuống. Cô chào và nói ngay : Bác cho cháu ở nhờ mấy hôm . Lý do là “thẩm mỹ viện” đóng cửa ! Ngồi nói chuyện phiếm cô kể : Cửa tiệm do ông chủ “sắm” cho bà chủ là vợ hai đã có chung một đứa con gái ba tuổi. Ông là giám đốc một công ty lớn nào đó nghe nói là làm ăn phát đạt lắm. Dạo này ông bà cãi nhau luôn vì bà hai đòi ông ly dị bà cả đã có 2 con mà ông không chịu. Bà hai bỏ đi một mình đã mấy hôm. Hôm qua quay lại bắt con đi theo. Về tiệm không thấy con , ông bèn quay ra chửi đám người làm. Ông muốn giữ con để bà phải quay về. Ông không giữ thì thôi, chứ con người ta đẻ ra, người ta mang đi , chúng cháu làm sao mà giữ !... Bà cả tên Thu, bà hai tên Ngân… Thu Ngân thì làm sao mà bỏ được ai ? Mọi người cười ồ !...Cô còn khen ông ấy giỏi vì đã có vợ có con rồi mà còn làm đám cưới đàng hoàng được với bà hai và trong nhà ông là người chủ yếu chăm sóc con …
Chiều tối, sau khi ăn cơm, bà ngoại bảo cô D nghỉ tam trên giường của cô bảo mẫu, nay đã chuyển xuống dưới nhà. Cô ấy đang xin về quê vì bà mất. Cái phòng cũ mà cô D nghỉ ngày trước, nay được bố trí làm việc khác. Cô D chỉ nói : Cháu nằm sao cũng được…
Ông ngoại hay làm việc khuya, thấy giường cô bảo
mẫu dưới nhà trống bèn hỏi bà ngoại : Cô D ngủ đâu? Bà ngoại nói là tiền thuê
phòng trọ ở quanh đây quá đắt, cô xin ở lại mấy hôm và tự thu xếp chỗ nằm trong
phòng kho trên lầu thượng ! Không ngần ngừ gì nữa, lên phòng kho để “mắt thấy
tai nghe” xem nó "thu xếp" thế nào...
D ơi là D ! Đây đâu phải là chỗ cho người nằm ! “Đêm
nằm năm ở” mà... Không sao đâu bác, ở bên tiệm, 3 đứa cháu được xếp vào ngủ trong
cái bếp tí tẹo, đâu có sướng gì hơn ! Không được đâu cháu, xuống nhà ngủ sa lông đi ! Trong bụng chẳng dám nói thẳng ra điều cay đắng khủng khiếp,gần như vô phương cứu chữa với dai dẳng một ý nghĩ : Chỗ được gọi là "sắp xếp" ấy, đúng là một cái ổ….chó ! ( lại ở ngay trên đầu chính mình )
Cô D còn nói : Bác không đọc kinh Phật à ? Đời chỉ là cõi tạm thôi mà bác ơi ! ( cô D theo đạo Thiên chúa ) . Cháu nói cứ như sách ấy, “tạm” nhưng cũng là còn phải sống nữa chứ ?! Hình như cô D có đầy đủ lý do để "viện" đến Phật hơn . Số kiếp là thế…
Đêm ấy, cả nhà ngủ rất muộn. Nhưng khi vừa chợp mắt thì một giấc mơ cũ đã mơ không biết bao nhiêu lần, lại đến : Con cháu ngọai ba tuổi, đói nhếch nhác, dẫn ông lang thang đi ăn mày trên phố….











faina_dang 10:55 29-11-2009
Nguyệt Ánh 12:30 27-11-2009
Tôi thấy cô D trong chuyện của ĐĐ chẳng khổ và nói chung nghề Oxin cũng không khổ. Có dịp tôi sẽ kể các cụ nghe Oxin ở nhà con trai tôi sướng như thế nào- đến mức tôi còn ao ước giá mình được như cô ta.
Nhatle 22:21 22-11-2009
dodongart00:02 23-11-2009
Nhatle 22:18 22-11-2009
dodongart00:04 23-11-2009
calathau 21:30 22-11-2009
dodongart00:21 23-11-2009
Thanh Mai 12:33 22-11-2009
Nhiều người từ nông thôn ra thành thị kiếm việc làm. Đàn bà con gái đa số làm nghề đồng nát, hầu bàn và giúp việc trong các gia đình. Ai tốt phúc vào được nhà tử tế nếu như biết chăm chỉ, thật thà vun vén cho gia đình họ sẽ được coi như người nhà và đối xử đáng với công lao đã bỏ ra. Có người gắn bó gần như cả đời với nhà chủ nhất là thời xưa.
Còn cô D đã về quê không sống được sao không biết ra Hà Nội làm nghề sửa móng nhỉ. Mấy năm gần đây có nhiều cô mang cái làn đựng đồ nghề đi hết nhà này đến nhà nọ kiếm được khá tiền. Tôi có quen một cô là do hàng xóm chiêu đãi tôi một lần sửa móng thử. Cô rất khéo tay còn biết cả vẽ móng nghệ thuật nữa, tôi xin số DĐ lần sau gọi. Mỗi lần gọi đến nhà phải đăng kí trước một ngày mới đến lượt vì cô ta đông khách lắm, hàng ngày làm việc từ 9h sáng đến 9h tối mới về nhà trọ. Tôi cẩn thận phải nhờ cô bé mua hộ một bộ sửa móng dùng riêng. Cô ta đã sửa nhà cửa ở quê và nuôi được gia đinh.
dodongart00:52 23-11-2009
Nhatle 12:24 21-11-2009
dodongart13:06 21-11-2009
letienhoan 01:00 21-11-2009
dodongart03:09 21-11-2009