Về
nhà mấy ngày Tết vừa rồi ăn Tết thì ít (nguyên nhân chính do mọc răng),
lấm lét nhìn quanh xem có gì mang được đi không thì nhiều. Thực lòng
thì không tham, chẳng qua phải làm thế để bố mẹ yên tâm rằng con gái đi
lấy chồng đã trở thành cô con gái đích thực, đúng như các cụ nói: “Con
gái cái bòn”. Hậu quả là trong suốt chuyến đi dài hơn 2000km hành
phương Nam, chồng đã phải lễ mễ xách túi lớn túi nhỏ nặng trịch những
bánh đậu, gạo nếp, bột đậu xanh, bột sắn... Lẫn giữa đám đồ ăn lủng
củng là một vật nhẹ nhàng con gái đã nằng nặc xin mẹ để đem đi: một đôi
đũa cái. Chắc hẳn mẹ đã ngạc nhiên vì sao con phải mang đôi đũa này đi
bằng được? Không phải vì nơi con ở không có đũa ăn mà vì những kỷ niệm
ngày xưa đấy mẹ...
 |
| Bông hồng tặng mẹ |
Thuở
còn thơ bé, những ai từng được bà, được mẹ kể cho nghe câu truyện cổ
tích “Cây tre trăm đốt” hẳn đều thương anh Khoai thật thà, chăm chỉ bị
lão phú ông thách cưới bằng việc vào rừng tìm về cây tre trăm đốt. Cây
tre ấy sẽ dùng để vót đũa cho đám cưới anh Khoai với con gái phú ông.
Những đôi đũa cưới có thể đem lại niềm hạnh phúc mà cũng có thể làm mất
đi giấc mơ đẹp nhất cuộc đời anh. Ông Bụt tốt bụng thương người hiền
lành đã giúp anh Khoai biến giấc mơ đó thành sự thật với câu thần chú
“khắc nhập, khắc xuất” diệu kỳ. Tôi vẫn tưởng tượng trong ngày đám cưới
anh Khoai, những đôi đũa vót từ cây tre trăm đốt sẽ được đặt trang
trọng trên mỗi mâm cơm, là minh chứng cho hạnh phúc của chàng trai
nghèo khó ấy.
Không
phải ngẫu nhiên mà đôi đũa thường được dân gian ví với hình ảnh đôi vợ
chồng. Hai chiếc đũa luôn đi liền với nhau thì mới làm được điều có
ích, cũng như hai vợ chồng khi đồng tâm cộng lực thì có thể cùng nhau
tát cạn cả biển Đông. Người con gái bị mẹ ép gả vào nơi không tương
xứng, phải lấy người mình không yêu thương đã thốt lên lời than cay
đắng:
“Bây giờ chồng thấp vợ cao
Như đôi đũa lệch so sao cho bằng”
Chuyện
vợ chồng trăm năm quan trọng là thế, vậy mà có khi dân gian đánh giá
không bằng chuyện một đôi đũa: “Vợ dại không hại bằng đũa vênh”. Thế
mới biết người dân mình cẩn trọng trong việc lựa chọn những chiếc đũa
sao cho tương xứng với nhau. Rất nhiều những lời khuyên bổ ích khác
được xây dựng bởi hình tượng đôi đũa như: “So bó đũa chọn cột cờ”, “Vơ
đũa cả nắm”, “Đũa mốc lại chòi mâm son”…
Bài
học đầu tiên tôi được học khi ngồi trong mâm cơm là bài học về đôi đũa.
Phải cầm đũa sao cho đúng, gắp được thức ăn mà không làm rơi vãi lung
tung. Ngày đầu tiên được cầm đôi đũa là một ngày khá trọng đại với một
đứa bé “thích làm người lớn” bởi chỉ người lớn mới đủ khéo léo để điều
khiển đôi đũa thật nhanh nhẹn, nhịp nhàng. Bố tôi cầm đũa tay trái nên
thường ngồi đầu nồi hoặc ngồi cách xa người bên cạnh để hai bên không
chạm vào nhau. Những đôi đũa không chỉ có một loại mà bao gồm đũa để ăn
cơm, đôi đũa dài cho mẹ nấu nướng, đôi đũa cả dùng để xới cơm. Ngày nay
khi nhà nhà đều dùng nồi cơm điện có lẽ nhiều đứa trẻ lớn lên mà không
biết về những đôi đũa cả đã từng tồn tại. Như khi xưa tôi được mẹ dặn
rất kỹ rằng trước khi xới cơm thì nhúng đũa sơ qua vào nước cho khỏi
dính. Xới cơm xong dùng chiếc nọ gạt cơm khỏi chiếc kia chứ không được
gõ vào nhau thành tiếng bởi âm thanh ấy là dấu hiệu gọi ma đến nhà. Đũa
ăn cơm không được cắm thẳng lên trên bát bởi người ta chỉ làm thế trong
đám ma. Đứa trẻ con khi ấy là tôi nghe nói đến ma chay là khiếp vía,
chẳng bao giờ dám không làm theo lời mẹ.
 |
| Minh họa: Blog Hoacuctim |
Rồi
nhà tôi cũng chuyển sang dùng nồi cơm điện. Ngày gói đôi đũa cả bóng
loáng nước tre, mòn vẹt cả một đầu cất vào góc sâu nhất trong chạn bát,
tôi thấy trong mắt mẹ thoáng chút ưu tư. Ngày bố mẹ ra ở riêng trong
gian tập thể bé xíu của cơ quan bố, hành trang hai người chỉ có một
valy quần áo. Trong đó đựng luôn cả chục bát ăn cơm, chục đôi đũa con
và một đôi đũa cả. Mười một đôi đũa ấy chính tay bà ngoại đã vót cho mẹ
mang theo để mỗi bữa ăn còn lưu lại chút hình ảnh của quê hương. Hơn
chục năm trời mẹ ngồi đầu nồi xới cơm cho cả gia đình rồi hướng dẫn các
con cách xới cơm sao cho đúng mực, đôi đũa cả đầu tiên bà ngoại cho đã
không còn. Nhưng đôi đũa nào cũng in dấu bàn tay mẹ, cũng là chứng nhân
cho những bữa cơm gia đình đầm ấm, rộn vang tiếng chuyện trò, cười nói
của các con. Cất đi một đôi đũa là gói lại trong lòng bao nhiêu kỷ
niệm. Mẹ đã từng nhắc bố không bao giờ được dùng đũa cả để răn đe các
con giống như nhiều gia đình khác vẫn làm. Khi con mới lớn lên, biết
chơi chuyền, chơi chắt, con len lén về lấy trộm chục đũa của mẹ làm
chuyền. Biết được mẹ không hề la mắng, chỉ dặn con rằng không được dùng
đũa ăn cơm để nghịch bởi đôi đũa gắn với miếng ăn trong miệng, phải
trân trọng giữ gìn. Vậy mà cũng chính bàn tay mẹ đã vót cho con đôi que
đan đầu tiên trong đời bằng một đôi đũa mới bởi giữa thành phố thật khó
tìm được đốt tre ưng ý, mà con thì sốt ruột, muốn học rồi phải được đan
ngay bằng chính que đan của mình…
Nhớ những ngày hè về thăm ông nội, tôi vẫn thường ngồi xem ông vót đũa,
bàn tay ông nhanh thoăn thoắt thật tài tình. Vừa vót đũa ông vừa kể
chuyện ngày xửa ngày xưa mà không hề làm sai một chút. Bây giờ mỗi lần
đi siêu thị, mắt hoa lên với hàng chục loại đũa không chỉ từ tre mà còn
làm bằng nhựa, bằng i-nốc, bằng gỗ mun, gỗ kim giao, gỗ dừa…, không chỉ
đũa Việt Nam mà còn nhập về từ các nước, tất cả đều làm bằng máy, thẳng
đều tăm tắp , tôi lại nhớ về những đôi đũa mộc mạc của ông bà năm xưa.
Ngày ông mất, bác cả tự tay vót đũa cắm trên bát cơm quả trứng đặt lên
quan tài cho ông. Nhớ về ký ức đau buồn ấy, tôi vẫn thấy hiện lên chùm
nan tre loăn xoăn của đôi đũa thấp thoáng trước tấm ảnh ông hiền hậu
như đang muốn mỉm cười. Đôi đũa gắn bó với con người khi còn sống và
cũng theo con người đi về nơi an nghỉ cuối cùng.
Rồi
mai đây trở thành người mẹ, trong bữa cơm đầu tiên con được dùng đôi
đũa, tôi sẽ kể với con rằng: Con có biết xung quanh đôi đũa là bao
nhiêu câu chuyện, bao nhiêu nét đặc trưng của văn hoá Việt Nam ta?... |
AChauLong 17:01 28-04-2009