Thư mục: Tổng hợp |
Tôi viết entry này cho em, một câu chuyện tình quá buồn. Và sao tôi cứ phải viết chuyện buồn vậy? Thì đó, chuyện vui thì viết dể mà, những cuộc vui chơi, những tiệc tùng đình đám.. rồi cũng sẽ trôi qua, trả lại mọi người với cái không gian tĩnh lặng, lúc đó, ta mới thấy cuộc đời hiện rõ từng góc cạnh.
Và khi tôi viết chuyện buồn của em, viết để nó nguôi ngoai, viết để nó vơi đi theo năm tháng. Vì những chuyện tình yêu của em quá buồn, buồn thấy đến nao cả lòng và xói mòn cả những con tim hạnh phúc.
Sao tôi viết cho em, viết cho em để bừng tỉnh, tỉnh trong cơn mê mù quáng của tình yêu. Mà sao có thể gọi là tình yêu cho được. Người xưa thường nói, tình yêu thường duy nhất có một, còn cái na ná thì có muôn vàn. Tình yêu ta hãy để nó gắn với nghĩa tình, với những cái rung động và con tim biết thổn thức vì nhau, biết cho nhau cái quan tâm, lắng đọng trong những tâm hồn của nhau…
Chứ không phải đó là những cái nắm tay trìu mến, những buổi hẹn hò ăn uống, những nụ hôn trao nhau vội vã… cái đó, ta gọi là na ná của tình yêu hay chỉ đơn thuần là một nhục cảm.
Những cái gọi là tình yêu của em, tôi nghe mà thấy triũ cả lòng. Buồn vương đầy màu áo, trong những buổi chiều vàng, khi hoàng hôn buông xuống. Gương mặt em cứ thoáng nét vương buồn của thiên thần, sao em lại như thế. Tôi tiếc cho những ngày đó của em, tôi tiếc cho những điều không bao giờ có thể trở lại được nữa.
Tôi viết entry này dành cho em, cũng nghĩa là dành cho những em ở lứa tuổi đầu của thời 20, tuổi của những bóng hình thiên thần, tuổi của vun đắp những ước mơ ngộ nghĩnh, những tinh nghịch ngờ nghệch. Và cũng là tuổi có thể chôn vùi các em trong mơ sương huyển ảo, trong những chiêm bao mộng mị và mãi mãi ko có thực trên đời, của những tình cảm trôi nhanh và lừa dối, của những cái thoáng qua, mà các em ko thể nhận ra đó ko phải là tình yêu.
Và sau cùng, cái đau khổ vẫn là các em đó….


Bim Bim 13:25 03-02-2010