<?xml version="1.0" encoding="utf-8"?>
<rss version="2.0">
<channel>        <title><![CDATA[Dương Thùy Trân&#39;s blog]]></title>
        <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/duongthuytran-vn]]></link>
        <description><![CDATA[Đã hoàn thành truyện dài Tìm chồng]]></description>
        <language>vi-vn</language>
        <lastBuildDate>2009/07/15 18:40:02</lastBuildDate>         <item>
            <title><![CDATA[Tìm chồng (4): Người Ý]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/duongthuytran-vn/article?mid=15]]></link>
            <description><![CDATA[4. NGƯỜI Ý 
 &nbsp; 
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Tôi vốn rất tò mò về người Ý.&nbsp; Nếu tôi có ba mươi giây để nói thật nhanh những từ hiện ra trong đầu tôi khi có ai đó nói chữ &quot;Người Ý&quot; thì có lẽ tôi sẽ nói thế này:&nbsp; Rome, Venice,&nbsp;Sicilian, rượu, đồ ướp, say mê, lãng mạn, La Mã, lâu đài, cung điện, hoàng đế, thời trang, du lịch,&nbsp; mì đũa, pizza, , Al Pacino, bố già, opera, maphia.&nbsp; Vì vẫn luôn thắc mắc sao người Ý có thể dung hoà nhiều thứ rất trái ngược nhau&nbsp; trong một dòng máu như vậy, nên tôi rất thú vị khi nhận được email của một chàng người Ý chính gốc, từ Rome sang.  
 &nbsp; 
Anh 30 tuổi, là tiến sĩ kinh tế, làm cho một ngân hàng của Ý,&nbsp; sang trường đại học ở gần chỗ tôi ở dậy học 6 tháng, có một cái tên nghe cũng rất Ý là Giuliano, &nbsp;đọc lên nghe réo rắt vui tai, và tôi có thể &quot;google&quot; ra được những bài viết và công trình khoa học của vị tiến sĩ này (nói cho oai thôi chứ tôi đọc chả hiểu gì, tôi vốn không mặn mà với toán xác suất thống kê lắm mà những công trình của anh đều là ứng dụng dựa trên hai loại toán này).&nbsp;&nbsp;&nbsp;  
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;  
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Sau một vài lần trao đổi email, người Ý mời tôi đi ăn tối.&nbsp; Tôi nghe nói đàn ông Ý nổi tiếng hào hoa, nhiệt tình và lãng mạn, thôi thì cũng là một sự thay đổi từ chàng dược sĩ &quot;thịt quay&quot;, nên tôi nhận lời.  
 &nbsp; 
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Giuliano đặt bữa tối ở một nhà hàng Ý, ngay bên bờ biển.&nbsp; Chúng tôi sẽ gặp nhau trước ở một quán cà phê&nbsp; gần đó để nói chuyện và làm quen một chút trước bữa ăn.&nbsp; Tôi cũng thấy khá hồi hộp, vì đây là lần gặp mặt đầu tiên, không biết cảm giác đầu tiên sẽ thế nào.&nbsp; Sẽ là nói dối nếu cho rằng tôi không lo lắng vì đi gặp một người đàn ông lạ chỉ quen trên mạng ( tôi định đi mua cái vũ khí tự bảo vệ xịt hơi hạt tiêu cay&nbsp; ở Wal-Mart trước buổi hẹn). Và thêm vào đó tôi sẽ phải đối mặt với tất cả những gượng gạo, ngượng ngùng của buổi đầu gặp mặt, khiến nhiều lúc tôi chỉ muốn hủy buổi hẹn, ngồi ở nhà ăn bỏng ngô, xem ti vi.  
 &nbsp; 
&nbsp; Nhưng rồi tôi cũng vượt qua được nỗi ngại ngùng, mặc kệ điều gì sẽ xảy ra, nhắm mắt mà đi. Mỗi cuộc hẹn hò là một cơ hội,&nbsp; tôi không muốn hai mươi năm nữa phải ngồi ở nhà một mình xem ti vi với một đàn mèo. Mà tôi có thích mèo đâu.  
 &nbsp; 
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Quán cà phê tên là Phòng khách, nằm ngay trên đầu một con dốc ngắn chảy thẳng xuống bờ biển, nơi có những chú hải cẩu nằm dài lười biếng dưới ánh trăng,&nbsp; sóng thong thả vỗ bờ, trong tiếng biển đêm ì ầm.&nbsp; Quán mang phong cách châu Âu,&nbsp; một phần vì nhạc rất trẻ, rất sôi nổi nhưng không quá mạnh, phần vì đồ uống là các loại cà phê, chè ( tôi ngạc nhiên thấy trong danh sách có cả chè đá Việt Nam), và rất nhiều loại bánh vanila, chocolate, cheesecake, cắt thành những khúc nhỏ,&nbsp; ăn vừa đủ với một cốc chè hay cà phê, trông rất ngon, nhìn cũng đã thấy thèm.&nbsp; Quán&nbsp; lúc nào cũng đông nghịt người, phần lớn trẻ tuổi khoảng trên dưới hai mươi, rất nhiều sinh viên ngồi đây học, chủ yếu là người châu Âu da trắng, tóc vàng, mắt xanh, ăn mặc trông rất lịch sự, vui mắt. 
 &nbsp; 
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Người Ý đã đến trước và ngồi chờ tôi ở chiếc bàn gỗ góc xa nhất. Tôi nhận ra ngay vì trông giống trong ảnh.&nbsp; Chàng cao khoảng 1.85m, khung khá&nbsp; cân đối, dáng người không hẳn là gầy nhưng hơi xương xương, mặc quần jean, áo sơ mi, trông gọn gàng, lịch sự.&nbsp; Khuôn mặt hơi vuông, đeo kính, ánh mắt sau làn kính khá sắc sảo, thông minh, trông già hơn một chút so với tuổi 30 ( nếu tuổi khai là thật). 
 &nbsp; 
&nbsp;&nbsp; Chúng tôi chào nhau và anh đứng dậy, làm động tác hôn vào hai bên má, đây là cách gặp gỡ của người châu Âu. Hồi đi học tôi đã được mấy bạn châu Âu bảo cho phong tục này nên cũng không lấy làm lạ. Cùng ngồi xuống bàn, tôi uống chocolate nóng, anh uống cà phê. 
 &nbsp; 
&nbsp;&nbsp;&nbsp; Người Ý và tôi bắt đầu câu chuyện làm quen khá nhẹ nhàng, chủ yếu hỏi về công việc, sở thích, quê hương.&nbsp; Anh nói tiếng Anh nặng giọng Ý, có lẽ vì mới sang.&nbsp; Tôi phải rất chú ý mới nghe được, nhưng kể ra giọng cũng khá&nbsp; thú vị. Tôi đỡ dần cảm giác căng thẳng bối rối ban đầu. Tôi chắc là Giuliano cũng vậy.&nbsp;&nbsp; Sau khoảng 30 phút làm quen, chúng tôi chuyển từ quán cà phê ra tiệm ăn.  
 &nbsp; 
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Đây là tiệm ăn Ý nhỏ nằm trên một con phố nhỏ , ngắn và tối dẫn thẳng ra biển.&nbsp; Khi bước vào, cảm giác đầu tiên của tôi khi nhìn thấy những chiếc khăn trải bàn kẻ carô đỏ trên những bàn ăn nhỏ là đây là tiệm ăn trang trí theo kiểu bình dân Ý, với &quot;ông chủ và bà chủ” làm chủ tiệm và nấu đồ ăn mang tính chất gia đình. Tiệm chơi nhạc Ý, âm thanh rất khoẻ, khi trầm khi bổng làm tôi nhớ tới giọng opera.&nbsp; Trên các bức tường &nbsp;là chân dung của những ca sĩ Ý nổi tiếng&nbsp;&nbsp; Những người làm trong tiệm đều là người Ý.&nbsp; Họ đều cao lớn, khuôn mặt dài và to, giọng nặng.&nbsp; Tôi nghe thấy họ nói tiếng Ý với anh ta khi chào đón chúng tôi vào tiệm.&nbsp;  
 &nbsp; 
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Giuliano bắt đầu giải thích cho tôi những món ăn Ý trong thực đơn như Scarpariello, chicken marsala, Beef Carpaccio, Baked Ziti, Zuppa Toscana,Creme Brulee ,&nbsp; Nonna&#39;s Spaghetti And Meatball Sauce, Fried Calamari. (Những món ăn này&nbsp; tôi đọc trẹo cả lưỡi, hình như món nào cũng kết thúc với âm &quot;a&quot; &quot;o&quot; hay &quot;i&quot;. Vốn liếng của tôi chỉ có ba từ &quot;spaghetti&quot;, &quot;pizza&quot; và&nbsp; &quot;pasta&quot; là hết).&nbsp; Anh bảo đồ ăn Ý quan trọng nhất là nước xốt và bắt đầu giải thích từng loại nước xốt trong thực đơn.&nbsp; Tôi cười rất tươi, gật gật, nhìn vào mắt anh nhưng thực ra chỉ nghe câu được câu chăng vì vẫn chưa quen giọng , đã thế anh lại đá rất nhiều tên món ăn tiếng Ý vào khi nói nên tôi chịu hẳn.&nbsp; Giá kể lúc khác thì tôi cũng hỏi lại cho hiểu rõ hơn vì tôi rất thích tìm hiểu về các món ăn nhưng&nbsp; thực sự tâm trạng tôi vẫn còn cố gắng thích nghi với cuộc chuyện trò với một người tôi chưa từng gặp trong đời trong khung cảnh thân mật, nên chả còn tâm trí đâu tìm hiểu thêm. 
 &nbsp; 
- Vậy em chọn món gì?
- Em chọn món nào mà anh chọn. 
 &nbsp; 
&nbsp;(Tôi kết luận là nên gọi giống anh cho chắc là được món ngon).  
 &nbsp; 
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Món &quot;mì ống&quot; nấu với gà mà chúng tôi gọi ăn cũng khá mềm, sợi mì như tan trong miệng, ngon hơn hẳn loại mì vẫn bán ở chợ,&nbsp; có lẽ làm ngay tại nhà hàng, chứa một vị thơm thoang thoảng, cảm giác như&nbsp; là một chút rượu.&nbsp;&nbsp; Anh uống rượu đỏ, còn tôi uống nước lọc, chúng tôi cụng ly, xem chừng sống sót buổi gặp mặt đầu tiên.&nbsp;  
 &nbsp; 
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Sau bữa ăn tối, Giuliano rủ tôi đi bộ ra bờ biển.&nbsp; Chúng tôi bước cùng nhau trên đoạn phố nhỏ không đèn chỉ có ánh trăng rọi qua hai hàng cây cọ&nbsp; cao và thẳng tắp hai bên đường. Bước im lặng bên anh trên con đường chỉ có ánh trăng và tiếng biển ầm ì từ xa xa vọng lại, tôi thấy lòng dần yên tĩnh lại, những lo lắng của buổi gặp mặt đầu tiên bớt dần đi. Đi dần ra tới biển, gió&nbsp; khuya thổi làm tôi hơi run người vì&nbsp; lành lạnh, người Ý khoác lấy vai tôi.&nbsp; Chúng tôi cứ đứng như thế nhìn ra biển đêm mênh mông nơi những con sóng bạc ánh trăng mải miết rong ruổi và hát ca.&nbsp; Tôi cũng có cảm giác lãng mạn nếu đôi giầy cao gót chết tiệt không làm chân đau &nbsp;kinh khủng vì phải đi bộ một quãng đường. Đó là một đôi giày kiểu cách màu đen trang điểm bởi&nbsp; những vòng bạc lấp lánh,&nbsp; gót cao và nhọn làm chân tôi dốc xuống. Giầy này&nbsp; chỉ để&nbsp; bước từ trên ô tô xuống tiệm ăn rồi bước lên ô tô, chứ không thể dùng để đi bộ bên bờ biển.&nbsp; Anh chắc vẫn còn muốn đứng đó lâu hơn nữa nhưng tôi muốn quay về vì đêm đã rất khuya và tôi rất lạnh ( thực ra là đau chân nữa).  
 &nbsp; 
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Chúng tôi chia tay và cảm ơn nhau ở trước cửa tiệm ăn, anh &nbsp;đề nghị đi bộ cùng tôi ra xe nhưng tôi từ chối.&nbsp; Đoạn đường rất ngắn, phố đêm thứ bẩy vẫn rất đông người, nên tôi thấy có thể đi một mình được. &nbsp; 
 &nbsp; 
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Vừa về tới nhà, mở máy tính lên, tôi đã nhận ngay được email của người Ý, cảm ơn về buổi tối và hi vọng rằng chúng tôi sẽ gặp lại.
 &nbsp; 
&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;Lần này, tôi hẹn anh ở một cửa hàng sách gần nhà. &nbsp;Tôi thấy không khí cửa hàng sách cũng thật dễ chịu. Chúng tôi ngồi ở góc cà phê Starbuck của tiệm sách nơi mùi cà phê nóng và thơm thoang thoảng, xung quanh là tiếng rì rầm nho nhỏ của những người trò chuyện mà không muốn làm ảnh hưởng đến người đọc sách.&nbsp; Cửa hàng rộng, rất đông người nhưng rất yên tĩnh, sách được xếp theo từng chủ đề như đương đại, cổ điển, khoa học, thể thao, du lịch, nấu ăn, thương mại, máy tính, tiểu thuyết lãng mạn trên từng dãy giá gỗ, ánh đèn ấm áp vừa đủ sáng trong tiếng nhạc chơi tươi tắn, êm đềm, người đi lại mải mê ngó các giá sách, hoặc ngồi bệt xuống đất mải mê đọc.&nbsp; Trong lòng tôi cửa hàng sách luôn là một nơi kì thú, mở ra một thế giới tưởng tượng vô tận, một nơi mà tôi bao giờ cũng thấy hạnh phúc khi tới thăm. Vì vậy, dù cửa hàng sách không phải của riêng mình nhưng lòng vẫn rất hào hứng giới thiệu với bạn bè, như muốn khoe một địa điểm đáng yêu mà mình biết, và muốn họ cũng thấy sự tuyệt vời của nó. 
 &nbsp; 
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Không hiểu người Ý đã chờ bao lâu, nhưng khi tôi bước vào cửa hiệu sách đã thấy anh ngồi đó với một cuốn sách trên tay.&nbsp; Thấy tôi, anh vội đứng dậy:
-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Chào em.
-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Anh tới lâu chưa?
-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Anh cũng mới tới thôi.&nbsp; Anh có cuốn sách này tặng em. 
-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Ồ, cám ơn anh.&nbsp; Nhưng em không có gì tặng anh cả.
-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; A, không cần đâu.&nbsp; Đừng suy nghĩ về điều đó. 
 &nbsp; 
Đó là cuốn “Người giả kim” của tác giả Brazil Paulo Coelo.&nbsp; Lúc đó, tôi không hề biết rằng đó là một cuốn sách nổi tiếng trên thế giới.&nbsp; Tôi rất ngạc nhiên vì hành động bất ngờ này bởi đây mới là lần hẹn thứ hai, và tôi không trông đợi bất cứ điều gì từ anh, nhưng rồi cũng không suy nghĩ gì thêm.&nbsp; Sau này nhớ lại, tôi mới hiểu Guliano có lẽ suy nghĩ nhiều trước khi làm việc đó.&nbsp; Có lẽ vì tôi hẹn anh ở cửa hàng sách, nên anh đoán là tôi thích sách, nên mua một cuốn sách nổi tiếng tặng, mong rằng tôi sẽ vui lòng, mong sẽ chiếm được cảm tình của tôi.&nbsp; Quả là người Ý lịch sự, khéo léo, muốn chiều chuộng phụ nữ.&nbsp; Tiếc rằng, lúc đó tôi không hiểu ra khía cạnh tế nhị đó. 
 &nbsp; 
Người Ý hôm nay đeo kính, đôi mắt ánh lên sắc sảo dưới ánh đèn.&nbsp; Anh mặc quần jean và một chiếc áo sơ mi màu đen trông có vẻ khá kiểu cách, có lẽ là của một hiệu nổi tiếng. Thấy tôi lướt mắt qua chiếc áo sơ mi, anh giải thích:
-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Đây là áo hiệu Daniel Ellissa của Ý. 
Tôi cũng hơi ngạc nhiên vì lần đầu tiên gặp một người con trai nhớ kỹ hiệu áo sơ mi mà anh mặc, lại còn rất thoải mái bàn luận về điều đó. 
-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Vậy hả, em chưa nghe tên hiệu này bao giờ.
-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Ừ, nó nói chung nổi tiếng hơn ở trong nước Ý.&nbsp; Anh đi tìm mua áo sơ mi ở đây mà ít thấy những hiệu vừa ý. 
-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Anh đã đến siêu thị lớn nhất chưa?&nbsp; Em chắc họ có nhiều hàng hơn.&nbsp; Vả lại, bây giờ cái gì cũng có thể mua trên mạng. 
-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Chưa, anh chưa có dịp đi đâu nhiều. Hay hôm nào em đi cùng anh được không?
-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Ồ, được thôi. À, mà em rất tò mò về nước Ý.&nbsp; Cuộc sống ở đó thế nào?&nbsp; Công việc của anh ở đó ra sao?
-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Nước Ý ấy à, rất nhiều chính sách xã hội mà anh không đồng ý.&nbsp; Bây giờ các chính sách của châu Âu cũng gây nhiều bất mãn trong dân chúng. Anh làm cho phòng nghiên cứu ở một ngân hàng chủ chốt của Ý.
-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Ồ, em không biết rằng ngân hàng cũng cần nhà kinh tế.
-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Họ có một phòng như vậy để trông cho oai vậy thôi, chứ thực ra thì cũng không làm gì mấy.
-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Vậy anh qua đây vì công việc gì?
-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Anh qua dậy học một năm.&nbsp; Anh muốn ở lại giảng dậy lâu hơn nhưng có lẽ cũng không dễ. 
-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Vậy anh càng nên tranh thủ đi chơi, một năm qua nhanh lắm. Cuối tuần này công ty em tổ chức tiệc cuối năm. Nếu anh thích thì đi cùng em.
-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Ồ, vậy thì tuyệt quá. Nhất định anh sẽ đi. 
 &nbsp; 
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Bữa tiệc diễn ra ở một phòng dạ hội nhỏ ở khách sạn ngay gần chỗ người Ý ở.&nbsp; Các bàn ăn được trang trí rất lịch sự, khăn trải bàn màu trắng với bình hoa hồng, khăn ăn màu lòng tôm được gập rất kỳ công thành hình hoa để trên bàn khăn trắng. ( tôi phải hì hục mãi mới mở ra được khi ăn và khi tìm cách gấp lại đúng hình như thế thì mãi không gập được).&nbsp; Phòng dạ hội đèn hơi tối, những người dự tiệc đều mặc váy dạ hội rất đẹp hơặc áo comple.&nbsp; Tôi dặn anh nếu muốn có thể mặc áo sơ mi, không cần phải comple nhưng đừng mặc quần jean mà mặc quần Âu.&nbsp; 
 &nbsp; 
Giuliano tới hơi muộn, mặc quần jean và áo sơ mi.&nbsp; Anh giải thích rất dài về vấn đề chiếc áo sơ mi, hình như không bằng lòng với chiếc áo hay chuyện gì đại loại như vậy mà tôi cũng không nghe rõ. Tôi chỉ có một thắc mắc: “ Sao anh chàng này lại bị ám ảnh về vấn đề áo sơ mi thế nhỉ?”. 
 &nbsp; 
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Tôi vốn rất thích tiệc tùng vì cứ nhạc lên là chân muốn nhảy.&nbsp; Khi lướt&nbsp; trong tiếng nhạc, tôi thấy lòng thật vui sướng hạnh phúc, tâm hồn bay bổng , mắt bừng sáng lấp lánh, miệng cười không dừng lại được, và trái tim ngập tràn tình yêu cả thế giới. Tiếng nhạc đi vào hồn, đánh thức dậy những niềm ước sâu thẳm vừa say mê mãnh liệt vừa âu yếm dịu dàng.&nbsp; Trong điệu nhạc, tôi là một con người khác, là con chim tải cúc hay hót, là ánh bình minh trong vắt, là tiếng suối róc rách hát ca, &nbsp;là một người hạnh phúc nhất trên thế giới.&nbsp;  
 &nbsp; 
&nbsp;&nbsp;  Tay trong tay tôi và Giuliano lướt trên sàn nhảy.&nbsp; Bây giờ, tôi mới nhận ra là anh có lẽ cao hơn tôi tưởng, vì anh gần như có thể cúi xuống đỉnh đầu và hôn lên tóc tôi. &nbsp;Ôm người Ý trong điệu nhạc chậm, tôi ngước lên nhìn anh cười vui vẻ, mắt lấp lánh, tôi là một cô gái hay cười.&nbsp;&nbsp; Đó là một giây phút dễ chịu,&nbsp; bình yên, chỉ có tiếng nhạc êm đềm chảy chậm rãi, trễ nải trong không gian và trong hồn tôi mơ màng.  
 &nbsp; 
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Bên người Ý, tôi thanh thản, vui vẻ nhưng cũng hiểu rằng trái tim mình sẽ không thuộc về anh. &nbsp;&nbsp;Cả hai chúng tôi tình cờ gặp nhau khi đang vội vã đi trong dòng đời đan chéo và bất tận, tận hưởng cái giây phút êm đềm này, nhưng chỉ là giây phút này thôi, không quá khứ, không tương lai.&nbsp;  
 &nbsp; 
&nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;Anh đề nghị tôi đưa về vì uống nhiều rượu, không muốn lái xe.&nbsp; Chúng tôi im lặng trên xe trong quãng đường tối.&nbsp; Tôi không muốn nói, hình như đỉnh điểm của cảm giác tôi dành cho anh là trong điệu nhảy ở bữa tiệc&nbsp; và ngay sau khi tiệc tàn, mọi thứ đang xuống dốc và môt sự chán nản mà tôi luôn biết sẽ đến bắt đầu tỏa dần.&nbsp; Anh có lẽ không hiểu sự thay đổi nội tâm tôi nên cố gắng bắt chuyện:
-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Ngày mai, em tới giúp anh đi lấy xe ở khách sạn về được không?&nbsp; Dự báo thời tiết là trời sẽ mưa nên anh không muốn đi bộ.
-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Có thể em sẽ đến.&nbsp; 
Thực lòng, tôi không muốn đến và cảm thấy&nbsp; hơi bất mãn vì thái độ của anh hình như có gì hỏi. Và bởi vì, có lẽ ngay từ đầu,&nbsp; tôi không có một cảm giác nào khác dành cho anh ngoài sự tò mò. Tôi đã gặp, đã đi chơi, đã khám phá, đã thỏa mãn tò mò, và bây giờ,&nbsp; chỉ muốn bỏ đi. 
&nbsp;  
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Xe rẽ vào khu phố nơi anh ở. Trời tối, đèn mờ, màu vàng, không đủ soi đường&nbsp; Tôi chào tạm biệt và chờ anh mở cửa xe bước ra.&nbsp; Anh ngần ngừ cứ muốn ngồi lại trong xe.&nbsp; Rồi người Ý quay sang tôi, bất ngờ ôm lấy đầu tôi và hôn lên môi tôi.&nbsp; Môi của anh &nbsp;mềm, vẫn còn mùi rượu.&nbsp; Hình như là anh loáng choáng say. Tôi đẩy anh ra: 
-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Em muốn hiểu hơn về anh trước khi đi xa hơn.
-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Em còn gì muốn biết về anh nữa. 
&nbsp; Anh vùng vằng, có vẻ hơi gắt gỏng,&nbsp; không hài lòng, khiến tôi càng muốn bỏ đi.&nbsp; Tôi lạnh nhạt bảo:
-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Chúc anh ngủ ngon.
&nbsp;Anh ra khỏi xe, đóng rầm cửa&nbsp; lại.&nbsp; Tôi bỗng nhận ra rằng đây sẽ là lần cuối cùng tôi gặp người Ý.&nbsp;  
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Giuliano email cho tôi ngày hôm sau, mời đi xem phim. Tôi không trả lời email đó.&nbsp; Mấy ngày sau tôi lại nhận được một email nữa , trong đó nói nếu anh đã làm gì xúc phạm tôi thì cho được xin lỗi.&nbsp;&nbsp; Tôi cũng không trả lời email này.&nbsp; Nhiều khi im lặng cũng là một câu trả lời. 
&nbsp;&nbsp;&nbsp; Thực ra tôi không cảm thấy&nbsp; anh xúc phạm tôi vì nụ hôn đó ( Có lẽ nếu anh không tìm cách hôn sau một buổi tối vui vẻ như vậy&nbsp; thì có lẽ tôi lại bực mình vì nghĩ là anh không cho rằng tôi hấp dẫn). Tôi chắc người Ý không có ý xúc phạm, có thể chỉ là một chút vội vàng, một chút lợi dụng, một chút cô đơn, một chút tranh thủ, một chút hấp dẫn.&nbsp; Vả lại, anh từ một đất nước khác mới&nbsp; đến đây, việc ra mắt ở công ty tôi chắc cũng là một sự cố gắng rồi.&nbsp; Tôi chắc là trong lòng anh cũng có bối rối, ngượng ngập khi phải tới một nơi xa lạ với một người con gái mới quen, chỉ là không để lộ ra...&nbsp;  
&nbsp;&nbsp;&nbsp; Chỉ có điều, lắng nghe lòng mình, tôi không nhìn thấy tương lai của tôi với anh. &nbsp;Và tôi chưa bao giờ muốn hôn người Ý. 
&nbsp;Tôi nghĩ một ngày nào đó, anh sẽ làm một người con gái nào đó hạnh phúc.&nbsp; Nhưng chắc chắn,người con gái đó không phải là tôi.  
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Tôi trở lại với những bức thư chưa mở.&nbsp; Bức thư nào sẽ chứa đựng tương lai&nbsp; và dẫn tôi tới thiên đường? 
 &nbsp; 
 &nbsp; 
 &nbsp; 
 &nbsp; 
 &nbsp; 
 &nbsp; 
 &nbsp; 
 &nbsp; 
 &nbsp;]]></description>
            <pubDate>2009/06/30 20:50:02</pubDate>
            <guid><![CDATA[Tìm chồng (4): Người Ý:15]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Tìm chồng (3): Chàng dược sĩ béo Việt kiều]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/duongthuytran-vn/article?mid=12]]></link>
            <description><![CDATA[
CHÀNG DƯỢC SĨ BÉO VIỆT KIỀU 
 &nbsp; 
Trong vòng hai tiếng đồng hồ sau khi đăng ảnh tôi nhận được 60 email (đấy là cái ảnh mới có hở lưng thôi đấy nhé). Tôi thấy cũng hơi hoảng vì biết lấy đâu ra thời gian mà đọc và trả lời hết những lời giới thiệu và email này.  
Bố mẹ cũng biết chuyện tôi tìm chồng trên mạng. Mặc dù rất lo lắng nhưng bố mẹ cũng chả dám cản. Vì bố mẹ chắc cũng nghĩ ân hận vì ngày 18, 20 trẻ trung rực rỡ lại cứ bắt tôi học toán giải tích với thống kê, học nói tiếng Anh và tiếng Pháp, &nbsp;bây giờ lại cứ nằng nặc giục phải lấy chồng, sao mà muốn nhiều thứ thế. Nếu muốn vậy, giá mà ngày xưa bớt chút thời gian học những thứ như &quot;Nghệ thuật trang điểm&quot; &quot;Nghệ thuật lấy chồng&quot; thì với đầu óc sáng láng, học một biết mười, biết đâu bây giờ tôi đã là vợ tổng thống hay tỉ phú chứ đâu có phải ngồi hì hục viết email thế này.
 &nbsp; 
Vì không thể đọc hết được những email hàng ngày tràn ngập cái hộp thư, tôi thể theo nguyện vọng của bố mẹ ,ưu tiên những ứng cử viên người Việt.
Người đầu tiên mà tôi lựa ra là một chàng dược sĩ người Nam . Anh sang đây từ năm hai tuổi, hiện giờ thì cũng khoảng 30, làm ở bệnh viện gần chỗ tôi ở nhưng nhà thì lại cách xa những hai tiếng, gia đình có 12 anh chị em, bố là bác sĩ, mẹ là giáo viên đã về hưu, là con út, các anh chị đều đã lập gia đình và ra ở riêng. Sau một khoảng thời gian email qua lại, tôi gửi anh&nbsp; số điện thoại riêng và chúng tôi nói chuyện qua điện thoại. Giọng của anh&nbsp; rất nhẹ nhàng khiến tôi có cảm tình. &nbsp;Chúng tôi hẹn gặp ở một nhà hàng Tàu sau giờ làm việc.  
Nhà hàng Tàu này cao, rất rộng như một phòng tiệc lớn, có thể chứa tới hàng trăm người, nằm ngay ở con phố chính, phía bên kia đường là một siêu thị lớn bậc nhất thành phố, ngay ở trung tâm của khu các công ty,&nbsp; nên phần lớn khách hàng là công chức, ăn mặc chỉn chu. Khung cảnh bên trong khá đẹp và lịch sự, hai mặt là cửa kính nên có thể ngồi trong nhìn ra suốt đường phố, mặt trước dựng tượng hai con ngựa trắng khổng lồ gợi nhớ tới những chiến trận Trung Hoa xưa.  
Chính giữa cửa hàng có một dãy bar tròn, những chai rượu cũng được xếp theo hình vòng cung tròn, dành cho những người đến ăn một mình hoặc ngồi chờ bàn trống, hoăc chỉ để uống và gặp gỡ bạn bè. Xung quanh là các bàn ăn. Nói là đồ ăn Tàu nhưng cả người phục vụ, người nấu bếp và người ăn chẳng có ai là người Tàu cả, thậm chí người Á Đông cũng thấy rất ít, phần lớn là người Mỹ trắng.  
Người phục vụ có tới hai phần ba là nữ, tuổi khoảng trên dưới hai mươi, phần lớn là người Mỹ trắng, tóc vàng mắt xanh, mặc quần âu đen với áo sơ mi, và trang điểm rất cẩn thận , dáng người rất thon thả gọn gàng, xinh xắn. 
Nhà hàng này có điểm đặc biệt là bếp lớn đặt ngay ở một phía, nhìn ra phòng ăn lớn, nên khách hàng có thể quan sát xem đồ ăn được nấu thế nào. Đầu bếp toàn là đàn ông cao lớn khoẻ mạnh, người Mỹ trắng và người Mexico . Ở đây có những món nhiều người thích như khai vị xà lách cuộn với thịt gà băm nhỏ, ăn vừa mát ruột lại vừa lạ miệng, hay món tôm tẩm mật ong xào với lạc, thịt bò xào mềm kiểu Mông Cổ, món cơm rang thập cẩm, cơm cũng có hai loại, cơm nấu bằng gạo trắng và gạo nâu.  
Đồ ăn ở đây được chuộng vì ngon và ít chất béo, khung cảnh lại thích hợp cho cả ăn trưa và ăn tối. Tôi cũng chẳng biết nó có thực là món Tàu chính cống không hay cũng bị thay đổi nhiều rồi cho hợp với khẩu vị người Mỹ nhưng cũng thấy dù không phải cao cấp nhưng nơi này đủ mức sạch sẽ và lịch sự, giá cả phải chăng và cái chính là lúc nào cũng đông nghìn nghịt. Như vậy rất tốt cho công cuộc hẹn hò từ trên mạng, vì khi gặp người lạ thì tốt nhất là gặp ở chỗ đông người.  
Khi&nbsp; thoáng nhìn thấy chàng Việt Kiều lần đầu tiên, tôi thấy hình dáng cũng giống như &nbsp;hình dung từ lời tả trên điện thoại. Người thấp đậm, cao khoảng 1.68m, da trắng, mặc áo sơ mi, quần Âu, trông có vẻ bồn chồn chờ đợi. Anh nói bản thân cũng chưa hò hẹn thế này bao giờ.  
Khi chúng tôi ngồi xuống bàn ăn, có dịp nhìn kỹ, tôi mới giật mình. Anh ta thật là béo. Khuôn mặt béo ngang, thịt đầy cổ, cả khuôn mặt, mũi, miệng đều rất mờ nhạt, không rõ nét, rất khó nhớ và khó tả . Tôi thấy chỉ có đôi mắt to, rất sáng, rất nhanh nhẹn, lông mi dài và cong, và nghĩ bụng: &quot;Thôi thì cứ chịu khó nhìn vào mắt của chàng vậy&quot;. Cuộc chuyện trò diễn ra khá trôi chảy, có lẽ do chúng tôi đã nói chuyện điện thoại trước đó, vả lại cả hai cùng là người Việt nên dễ hiểu nhau hơn.&nbsp; Lúc quay về, xe của cả hai đều&nbsp; bị tắc nghẽn trên đường ra khỏi nhà đậu xe lớn, nhiều tầng.&nbsp; &nbsp;xuống xe, điều khiển giao thông. Tôi ngồi trong ô tô nhìn ra, thấy chàng dược sĩ đứng giữa mấy làn xe, đeo kính đen, người thâm thấp, tròn tròn, trông rất &quot;Việt kiều&quot;, hay là trông cũng giống mấy tay trong phim chưởng Tàu. Tôi thấy buồn cười. Anh ta không hấp dẫn tôi về hình thức nhưng xem chừng là người khá thông minh, tháo vát.  
Chàng Việt kiều gọi điện lại cho tôi ngay sau buổi hẹn và chúng tôi tiếp tục gặp gỡ. Tôi phát hiện ra rằng chơi với người béo rất có lợi. Do khoái ăn nên họ biết rất biết cách ăn. Chàng chẳng du lịch, chẳng phim ảnh, chẳng thể thao, chẳng âm nhạc, chỉ khoái tìm những tiệm ăn ngon. Tôi cũng hơi ngạc nhiên về trình độ thưởng thức văn hoá&nbsp; khiêm tốn của chàng nhưng rồi tặc lưỡi. Con người ta có ai là hoàn hảo, mà gì chứ ăn thì tôi cũng khoái lắm.  
Tôi đang ở thời kỳ rất ham ăn ( chỉ tội không béo lên được). Chàng cũng kinh ngạc về cái tài ăn uống của tôi. Thế là chúng tôi cứ gặp nhau là đi ăn.&nbsp; Cả hai đều thích đồ Việt Nam . Ăn phở chán, anh dẫn tôi đi ăn cá nướng ở khu Việt Nam . Ở đây có một khu trung tâm toàn là cộng đồng người Việt, khi bạn đến , bạn tưởng lạc vào một góc phố nào đó ở Sài Gòn. Người sống ở khu này không cần biết tiếng Anh, vì người bán, người mua, hàng hoá, tên tiệm đều bằng tiếng Việt. Các cô gái Việt ở khu này thì xem chừng chia làm hai loại, một thì tóc dài đen cặp sắt áo sơ mi, trang điểm và phong cách khá quê mùa, loại thứ hai nhuộm tóc xanh đỏ tím vàng, lông mày cạo nhẵn rồi vẽ lên, đi guốc rất cao mặc hở bụng hay hở ngực, trông thì có vẻ đua đòi hơn là thanh lịch gợi cảm. Ngoài ra, cảm giác chung của tôi về khu phố này là rất đông, rất bẩn, rất lộn xộn, đầy sức sống, rất ngon, và rất rẻ.  
Tiệm cá nướng mà chàng dẫn tôi tới nằm hơi xa trung tâm một chút , khá rộng, nhưng thiết kế theo kiểu nào đó mà tôi thấy hơi tối, trang trí khá sơ sài. Nhìn quanh, &nbsp;tôi cứ thán phục mãi là những bác phục vụ già len lỏi được giữa lối đi hẹp tí giữa các dãy bàn sin sit lẫn nhau ấy. Các tiệm ăn Việt Nam có đặc điểm là người phục vụ phần lớn đàn ông đã khá lớn tuổi, vì có lẽ chị em phụ nữ đi làm móng tay hết cả. 
 &nbsp; 
Tiệm có một cái thực đơn dày như một quyển từ điển và đặc chữ là chữ ( với cơ man lỗi chính tả), thôi thì không chỉ có cá nưóng mà còn có đủ các loại hải sản trên đời, kể cả nghêu, sò , ốc, hến, lươn, trạch. Tôi ngồi lẩm nhẩm mãi vẫn không đọc hết , nên mãi vẫn không quyết định được là nên ăn món nào. Anh&nbsp; bảo:
-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Ở đây có món cá nướng cuốn gỏi là ngon nhất.&nbsp; Anh trai của anh lấy vợ Campuchia, mà mỗi lần đến sang đây thăm gia đình, chị ấy đều đòi đi ăn món cá nướng này.&nbsp; Để anh gọi em thử nhé.
 &nbsp; 
Cá nướng đúng là ngon thật. Họ nướng thế nào mà da cá thơm và giòn mầu nâu vàng. Tôi đoán họ quết một chất gì lên làm da cứng hơn, sau đó cuộn vào giấy nướng rồi cho vào lò. Nhưng tôi vẫn nghĩ mãi chưa đoán ra là &nbsp;làm thế nào để khử hết mùi tanh. Còn chàng dược sĩ &nbsp;thì chả đoán già đoán non gì cứ ngồi tì tì chén và đẩy đĩa về phía tôi:
-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Em ăn đi, cái phần này ngon lắm, ăn đi kẻo nguội.
&nbsp;Cá nướng cuộn với bánh tráng thêm các loại rau thơm, giá, dứa, cà rốt làm chua, chấm với mắm nêm pha tỏi và chanh, ngon tuyệt trần. Tôi thấy tinh thần sảng khoái hẳn lên, thấy cái sự vụ tìm chồng này cũng không đến nỗi nào. 
 &nbsp; 
Tấn công món cá nướng xong, chúng tôi ngồi nhìn nhau cười hỉ hả.&nbsp; Chàng lại dụ:
-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Mình đi ăn chè đi.&nbsp; Ở gần đây có một tiệm chuyên bán chè ngon lắm.
 &nbsp; 
Đó là một tiệm bán đủ các loại chè trên đời, chè cốm, chè ngô, chè xôi, chè đậu xanh, chè đậu đen, chè bí..., tôi chỉ nghe thôi đã thấy nước dãi chảy đầy miệng vì thèm, $1/ 1 cốc, tha hồ mua. Tiệm này nhỏ thôi và chỉ bán chè cho người tới đem đi chứ không ngồi lại ăn, vậy mà lúc nào cũng đông khách xếp hàng vì chè rất ngon. Tôi chọn &nbsp;chè đậu xanh( nên sau này mỗi lần tới thăm tôi anh ta lại mang cho tôi chè đậu xanh với nước cốt dừa) 
&nbsp;Dù vào tiệm Việt nhưng cả hai chúng tôi đều nói tiếng Anh. &nbsp;Chàng không nói được tiếng Việt. Tôi mặc dù nói được nhưng cũng chả dám thò ra từ nào vì giọng Bắc, người phục vụ chủ yếu người Nam, nghe giọng Bắc không được rõ lắm và đặc biệt là không ưa người Bắc. Giọng của tôi thì rõ ràng là giọng Hà Nội ngọt ngào như ca sĩ Thuý Vân (theo lời bình luận của một người bạn), thế mà đã không được cảm tình thì chớ, nhẹ thì bị người ta lườm, nặng hơn nữa thì chả hiểu người ta cho cái gì vào đồ ăn của mình. Nhưng nếu dùng tiếng Anh thì nhiều khi người phục vụ cũng không hiểu vì họ chỉ biết tiếng Việt. Nên nhiều khi, tôi chỉ cười thật tươi và chỉ số đồ ăn, kể ra cũng không được tiện lợi lắm.&nbsp; Có điều đồ ăn thường là ngon và rẻ nên tôi cũng chả nề hà gì mấy cái chuyện cỏn con. &nbsp;Tôi nhắc lại với các bạn là chàng rất thích các loại ẩm thực, vì thế mà đồ ăn là cách biểu lộ tình cảm của chàng chăng. Mỗi lần tới thăm, chàng cũng đem&nbsp; đủ các món ăn vặt từ chè đậu xanh tới vải thiều. Có một lần, chàng lái xe hai tiếng xuống thăm chỉ để đưa cho tôi một túi thịt lợn quay. Tôi đã từng được tặng nhiều thứ từ đồ trang sức, đồ trang điểm, nước hoa, quần áo, vé máy bay, đến sách, truyện, thơ, khung ảnh, búp bê, gấu bông, hoa hồng, thậm chí cả sỏi, thế nhưng chàng dược sĩ là người đầu tiên bê thịt lợn quay đến nhà tôi.  
Mối tình ăn uống của chúng tôi xem ra cũng phát triển khá bình yên. Tôi không hẳn là rất thích chàng nhưng cũng có một chút cảm tình vì xem ra chàng thực sự nhiệt tình với tôi, bởi&nbsp; đi làm 6 ngày một tuần nhưng chủ nhật được nghỉ lại lái xe hai tiếng tới thăm tôi. Điều này làm tôi thực sự cảm kích vì tôi biết một ngày nghỉ cuối tuần quí giá đến mức nào với những người đi làm. 
Vả lại, những lời chàng tâm sự lúc đầu nghe thật cảm động khiến tôi cũng thấy xuôi xuôi.&nbsp; Chàng bảo chàng hay dọn dẹp nhà cửa, sau này nhất định rửa bát cho vợ, lại ưa đọc sách nâng cao trình độ trên đường đi tàu tới nơi làm việc.&nbsp; Chàng tô vẽ trước mắt tôi hình ảnh một anh rất chăm chỉ, ngoan hiền.&nbsp; Cho đến một lần nói chuyện khiến tôi bắt đầu ngờ ngợ về bản chất của chàng. 
 &nbsp; 
Buổi đầu nói chuyện, chàng tâm sự: 
- Nhà anh ở bên bờ biển, hai tầng, ở một mình cũng buồn.&nbsp; 
 &nbsp; 
Sau đó, một lần, tôi chợt hỏi thế bữa trước em gọi điện không gặp anh. Chàng bảo:
- Anh đưa mẹ đi chợ. 
&nbsp;- Ủa, sao anh nói anh ở một mình?
&nbsp;- Không, anh ở với mẹ.&nbsp; Em biết không, anh chuyển từ xứ lạnh sang đây vì bố mẹ anh ta già rồi, phải ở nơi nào ấm áp.
&nbsp; -Vậy à.&nbsp; 
Tôi thầm thắc mắc, sao chuyện ở với mẹ cũng phải nói dối, nhưng thấy cũng chưa có gì lớn, nên bỏ qua. 
 &nbsp; 
Rồi một lần khác, tôi hỏi:
&nbsp;- À, thế ngày mai&nbsp; anh xuống chỗ em được không? 
&nbsp;- Không, anh phải đón cô em họ ở chỗ làm về
&nbsp; -Em họ anh?&nbsp; Sao em chưa nghe kể bao giờ? 
&nbsp;- À, ừ, em họ anh ở cùng anh.&nbsp; 
-&nbsp; Em họ sao không ở với bố mẹ cô ấy mà ở cùng anh?
- Ồ, bố mẹ cô ấy ở VN.
- A, vậy là em sang đây đi học à?
- Ừ, vừa học vừa làm.
- Sao mấy bữa trước anh không phải đi đón em họ?
- À, anh trai anh đi đón.
- Anh trai anh cũng ở gần nhà anh à?
- Không, anh trai và chị dâu ở cùng anh.
- Ồ, sao em chưa nghe anh nói bao giờ.&nbsp; Vậy nhà anh chắc rộng, có mấy phòng?
- Nhà có năm phòng, vợ chồng ông anh một phòng, còn lại bốn phòng cho bố, mẹ, anh, và em họ.
- Ủa, sao bố mẹ anh không ở cùng phòng?
- A… Ờ.. mẹ anh bị bệnh nên phải ở riêng.
- Sao anh ở cùng bố mà em không nghe nhắc bao giờ vậy?
- Bố anh đang ở Việt Nam .
- Bố anh về chơi lâu chưa?
- A, cũng gần 6 tháng rồi. 
- Sao ở lâu vậy?
- À, bố anh ở Việt Nam là chủ yếu, sáu tháng mới qua lại một lần rồi lại về Việt Nam 
- Vì vậy mà bố mẹ anh không ở cùng nhau à?
- Ừ, bố anh có tính trăng hoa, xưa là bác sĩ toàn dính líu tới y tá, gia đình một tay mẹ anh lo hết.&nbsp; Giờ về VN ở với ai đó.
- Vì vậy mà bố mẹ anh ở riêng phòng?
- Ừ..
- Nghĩa là không phải vì mẹ anh bị bệnh.
- Không.&nbsp; 
 &nbsp; 
Nỗi nghi ngờ lớn dần trong tôi về tư cách của chàng dược sĩ, nói câu trước mâu thuẫn câu sau.&nbsp;&nbsp; Vì vậy, tôi càng động viên chàng đưa tôi tới thăm nhà vì tôi muốn xác minh lại những gì chàng kể cho tôi nghe. Sau nhiều lần hẹn hò, cuối cùng chúng tôi cũng tới nhà chàng khi không có ai ở nhà. .&nbsp; Đó là một căn nhà khá rộng rãi, nằm ở một thành phố biển, tôi thấy cũng không có gì đặc biệt ngoài việc khu xung quanh có vẻ là một khu thuộc tầng lớp cao. 
 &nbsp; 
Khi chúng tôi vừa bước ra khỏi nhà, chuẩn bị đi thì một chiếc ô tô đỗ xịch trước cửa.&nbsp; Tôi thấy một thanh niên rất gầy, một cô gái nhỏ, và một người đàn bà gầy, nhỏ mà tôi đoán là mẹ của anh dược sĩ.&nbsp; Người đàn bà có vẻ khắc khổ, xách mấy túi đồ đi chợ từ trên xe xuống. Cả ba người đều nhìn tôi lạ lùng và không thân thiện, và nhìn anh có vẻ như không bằng lòng.&nbsp; Tôi định tới chào nhưng anh béo lập tức kéo tôi đi.&nbsp; 
 &nbsp; 
Trên đường về, tôi hỏi:
- Đó là mẹ, anh trai, và em họ anh à?
- Ừ, mẹ anh mới đi chợ về.
Thấy anh có vẻ không muốn nói tiếp về đề tài đó, tôi chuyển hướng:
-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Khu nhà của anh bên bờ biển chắc là đắt tiền. Với giá cả hiện nay, có lẽ cũng gần triệu đô. 
-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Ừ,&nbsp; ở biển bao giờ cũng đắt. 
-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Anh mua nhà lâu chưa?
-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Cũng được vài năm thôi.
-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Vậy anh mua nhà khi chưa ra trường?
-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Ừ, chỉ số vay nợ của anh rất tốt, nên được vay tiền mua nhà
-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Em tưởng chưa có thu nhập thì khó&nbsp; vay được một món tiền lớn như vậy?
-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Ồ, đúng vậy, anh trai của anh đứng tên vay với anh nữa
-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Anh trai mà em vừa nhìn thấy ấy à?
-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Không, người anh khác đang là bác sĩ phẫu thuật ở Texas . 
-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Vậy anh trai cũng sở hữu căn nhà cùng anh?
-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; À, ờ, các anh chị khác cũng góp tiền đặt cọc nữa.
-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Vậy nhà của cả nhà chung chứ không phải của anh, nhưng anh trai anh và anh đứng tên trả nợ. 
-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; A, đúng vậy, em thật thông minh.
 &nbsp; 
A ha, tôi thầm nghĩ : “ Vậy là từ xưa tới nay, anh độc nói dối. Nói dối là một việc bất đắc dĩ, sao anh chàng này lại nói dối trơn miệng những việc không đáng nói dối như là ở với ai,&nbsp; nhà của ai? Mà xem chừng thái độ của anh và của gia đình anh đều có vẻ không bình thường. Chắc chắn có một điều gì lớn anh đang giấu diếm.”&nbsp;&nbsp; Tôi quyết định thử , nên nói:
-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Anh ở xa vậy, mỗi ngày đi làm bốn tiếng cả đi cả về, sao không chuyển xuống gần chỗ làm và gần em hơn?
-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; A, anh khó mà chuyển được, vì anh sẽ phải trả tiền nhà ở trên kia và trả tiền thuê nhà dưới này. 
-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Vậy&nbsp; thì anh nói với anh trai là không muốn đứng tên nhà nữa, tự mua nhà riêng mình có phải tốt hơn không?
-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Anh cũng nói rồi nhưng gia đình anh không đồng ý cho anh tách ra. 
-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Ồ, vậy thì anh cứ chuyển ra đâu ai cản anh được?
-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Anh trai dọa sẽ tố cáo anh nếu anh làm vậy.
-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Tố cáo? Trời, anh làm chuyện gì mà sợ bị tố cáo?
-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; À.. Ờ..&nbsp; Hiện giờ anh chưa thể nói được.
-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Chuyện liên quan đến gia đình à?
-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Ồ, chả có chuyện gì đâu.&nbsp;&nbsp; Tối nay mình đi xem phim đi.
 &nbsp; 
Tôi cảm thấy toàn thân như run lên vì khinh ghét. &nbsp;Tôi ghét nhất là thói nói dối quanh co. Tôi còn nhiều việc phải làm hơn là ngồi đoán xem câu nào anh ta nói thật, câu nào nói dối, nên tôi thấy bao nhiêu cảm tình của tôi dành cho chàng Việt kiều đều dần dần cạn hết. Tôi chỉ mong rũ khỏi mối quan hệ này thật nhanh vì thấy con người này dứt khoát không thể tin đươc, càng không thể cùng tôi đi tiếp quãng đường đời. 
 &nbsp; 
Sau khi về tới nhà, tôi gọi điện nói với rằng không muốn tiếp tục gặp gỡ vì anh không thành thực với tôi. &nbsp;Anh ta cũng không gọi điện lại vì biết rằng&nbsp; không thể đáp ứng điều kiện nói ra sự thật mà tôi đưa ra.&nbsp; Thật ra, tôi đưa ra điều kiện đó vì tôi nghĩ anh không thể đáp ứng được.  
Tôi tưởng thế đã là xong nhưng hai tháng sau, vào một hôm trời tối, tôi ra khỏi công ty muộn, đi tới chỗ để xe, chợt nghe tiếng ai gọi, hoá ra là chàng dược sĩ.
Anh ta khóc ròng trong xe ô tô khi ngoài trời mưa như trút nước. 
- Anh gọi điện cho em nhưng em đã đổi số điện thoại nên tới công ty tìm em.
- Em đã nói hết từ lần cuối chúng ta nói chuyện rồi. Anh còn tìm em làm gì nữa.
&nbsp;Tôi bực mình.
- Anh đang giải quyết dần những việc rắc rối mà anh dính vào.&nbsp; Chuyện bí mật ngày xưa anh không thể nói cho em, đó là..
- Anh không cần phải nói cho em đâu.
- Không, anh muốn cho em biết.&nbsp; Người em họ mà em gặp đó… trên giấy tờ, là … vợ anh.
- Ối!
- Ử, anh làm thủ tục cưới giả để đưa cô ấy từ Việt Nam qua đây.&nbsp; Cho nên anh còn nhiều ràng buộc. Anh trai anh lại dùng việc này để dọa anh, buộc anh phải tiếp tục đóng góp trả căn nhà. 
 &nbsp; 
Tôi lặng người đi vì kinh hoàng, choáng váng.&nbsp; Vậy là tôi về danh nghĩa, từng đi lại với một người đàn ông có vợ mà không hề biết. 
 &nbsp; 
Và tôi muốn nói to lên rằng : &quot; Anh kể cho tôi làm gì cơ chứ. Tôi đâu còn quan tâm &quot;. 
 &nbsp; 
Nhưng có lẽ đó là cố gắng cuối cùng của anh Việt kiều để lấy lòng tôi. Anh ta thật là ngốc. Anh ta không biết rằng lòng tôi đã rất chán ghét con người hời hợt và ghê tởm sự dối trá của anh ta. 
 &nbsp; 
Tôi dứt khoát ra khỏi xe, đóng cửa lại. Anh ta vẫn khóc ròng. Trời vẫn mưa như trút nước. Tôi sang xe mình,ngồi xuống, giũ nước mưa ra khỏi tóc và nổ máy xe.&nbsp; Tiếng máy nổ giòn át tiếng mưa. Tôi biết rằng con người ấy đã bị xóa khỏi thời hiện tại của tôi.  
Tôi chỉ còn nghĩ tới những việc phải làm xong nhanh để có dành thời gian đọc tiếp những email mà tôi chưa mở. ... Tất nhiên, câu chuyện này vẫn còn để lại những cảm giác khó chịu trong lòng. Và có những lúc tôi thầm ước, giá như mà ta có thể bấm nút Xóa một bộ phận nào đấy của trí nhớ khi có những điều xảy ra trong cuộc đời mà ta thực sự muốn quên..]]></description>
            <pubDate>2009/06/19 12:10:03</pubDate>
            <guid><![CDATA[Tìm chồng (3): Chàng dược sĩ béo Việt kiều:12]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Entry for June 10, 2009]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/duongthuytran-vn/article?mid=16]]></link>
            <description><![CDATA[Tớ mới mua thêm mấy miếng đất, chưa xây nhà nhưng cứ có địa chỉ đã. Tới đây, tớ xây các nhà đồng loạt giống nhau, bài viết update như nhau. Bạn nào ở vùng nào thì ghé qua nhà tớ ở vùng đó nhé. http://www.duongthuytran.blogspot.com/ http://www.duongthuytran.multiply.com http://www.duongthuytran.wordpress.com http://vn.myblog.yahoo.com/duongthuytran-vn    Những bài viết cũ chuyển về Yahoo Profile ở đây: http://profiles.yahoo.com/u/7JPEHQE3SPQKNTUUWOBVYFTKOI]]></description>
            <pubDate>2009/06/10 23:10:08</pubDate>
            <guid><![CDATA[Entry for June 10, 2009:16]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Tìm chồng (2): Chiến dịch quảng cáo]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/duongthuytran-vn/article?mid=7]]></link>
            <description><![CDATA[2. CHIẾN DỊCH QUẢNG CÁO 
 &nbsp; 
Tôi nghĩ tìm được một tấm chồng tử tế chẳng phải chuyện chơi.&nbsp; Cho nên người ta mới sinh ra cái nghề mai mối.&nbsp; &quot; Đẹp như rối không&nbsp; mối không thành&quot;.&nbsp; Ngày xưa ở Hà Nội, con gái đến tuổi lấy chồng, bố mẹ phải xây phòng khách đẹp, mở tiệc hàng tuần để mời được nhưng thanh niên chưa vợ tới dạm mặt con gái.&nbsp; Ở Ấn Độ, tôi nghe nói con gái phải có của hồi môn,&nbsp; vàng bạc trang sức hay ô tô chẳng hạn.&nbsp; Ở Mỹ thì đám cưới nhà gái phải chịu toàn bộ chi phí. Tôi tính nếu ở gần nhà, thì thể nào bố chả lấy chồng cho.&nbsp; Bố tháo vát, mẹ mưu lược, thế nào chả kiếm được cho tôi một tấm chồng tử tế.&nbsp;  
 &nbsp; 
Nghĩ đi nghĩ lại, tôi thấy chả dại gì không nhờ cậy bố mẹ.&nbsp; Bố mẹ nghe tin tôi tìm chồng sung sướng tỉnh cả người.&nbsp; Thế là lập tức cả họ được huy động.&nbsp; Bố mẹ rất có tổ chức,&nbsp; mời cơm họ ngoại một lần, mời cơm họ nội một lần, đều có chung chủ đề là tìm cho tôi một người tương xứng.&nbsp; Ngoài ra, bố còn triệu tập một cuộc họp khẩn cấp các bạn bè cùng học từ ngày xửa ngày xưa để nhờ các bác giúp đỡ, thấy có đám nào được thì giới thiệu cho cháu, con trai của bác nào chưa vợ đều được hỏi thăm kỹ càng ngọn ngành thông tin hết.&nbsp;&nbsp; Anh họ tôi cũng có một đám nào đó trong đầu, tuyên bố chỉ cần tôi đồng ý gặp mặt, mọi việc khác để anh “đạo diễn”, thế nào cũng xong.&nbsp; Các chị họ thì lăm lăm địa chỉ email của tôi.&nbsp; Mẹ gặp ai cũng kể là bố mẹ đang tìm mua cho tôi một ngôi nhà ( đã bảo mẹ tôi là người mưu lược).  
 &nbsp; 
Mọi việc chạy rào rào, nhưng té ra một chuyện chưa được biết là tôi muốn lấy&nbsp; người như thế nào. Bố tức tốc gọi điện bảo tôi phải nói rõ cho bố biết là tôi muốn gì, cao, thấp, gầy, béo bao nhiêu, thích thể thao hay thích âm nhạc, kiểu gì cũng có, muốn hàng gì cũng chiều, nhưng phải biết là mình muốn gì.&nbsp; Tôi thấy bố nói rất có lý nhưng chưa chuẩn bị tình huống này, thế là cứ nói đại &quot; Béo thì nhất định không. Cao thì đừng cao quá, khoảng một mét bảy nhăm thôi&quot;. Bố giãy nãy: &quot;Một mét bảy nhăm thì kiếm đâu ra.&nbsp; Thôi xuống một tý đi con&quot;. Tôi bảo&quot; Thì tại bố hỏi con muốn gì&quot;.&nbsp; Cuối cùng thì bố và tôi cũng thống nhất được chiều cao, bằng cấp, ( bố thêm vào thành phố và gia đình, tôi thấy cũng chẳng sao). Thế là hình ảnh chàng rể tương lai dần rõ nét.&nbsp; Tôi sẽ dành hẳn một chương để tả cho các bạn nghe những ứng cử viên mà bố mẹ chọn lựa.  
 &nbsp; 
Đấy là chuyện bố mẹ, chị tôi cũng hăng hái không kém, chị vẫn ngấm ngầm để ý mấy chàng độc thân chưa vợ ở cơ quan, chỉ chờ tôi sẵn sàng là chị sẽ ra tay.&nbsp; Nhưng mà chờ mãi tôi cứ dung dăng dung dẻ chẳng động tĩnh gì nên người ta đi lấy vợ gần hết, còn một anh chàng mà chị thấy được thì lại mới&nbsp; quay lại với người yêu ( tưởng bỏ rồi nhưng lại quay lại làm chị vô cùng thất vọng ).&nbsp; Chị bảo cứ để từ từ biết đâu lại bỏ.(!) &nbsp;Em tôi thì triệu tập tất cả họ hàng bên nhà chồng, giao nhiệm vụ rõ ràng mỗi người phải tìm được cho tôi một người.&nbsp;  
 &nbsp; 
Trong cái công cuộc này thì các bạn tôi là vô tích sự nhất, bọn chúng chẳng chịu kiếm được ứng cử viên nào cả.&nbsp;  
 &nbsp; 
&nbsp;&nbsp; Tôi cũng bắt đầu công cuộc tìm kiếm của riêng mình. Tôi chả uống được rượu, không thích đi bar, lười ra khỏi nhà vào buổi tối, chơi thể thao thì cũng chỉ tàm tạm, lại không đi nhà thờ,&nbsp; nên thấy cách tìm kiếm thích hợp nhất là dùng Internet. Thời đại Internet, cái gì mà chả &quot;google&quot; ra được.&nbsp; Cho nên tôi mới vào google.com để tìm những website hò hẹn và té ngửa người ra khi thấy dịch vụ cho việc hẹn hò nhiều vô kể xiết.&nbsp; Tôi mất gần hết một buổi tối xem qua các trang Web khác nhau, trang nào cũng đầy hình ảnh các chàng trai tuấn tú.&nbsp; Tôi nghĩ chả việc gì phải lo.&nbsp; Thế giới có bao nhiêu triệu đàn ông, thế nào chả gặp được người thích hợp.&nbsp;  
 &nbsp; 
Tôi chọn một trang web xem chừng có vẻ nghiêm túc vì được thành lập bởi một ông tiến sỹ tâm lý.&nbsp; Ông ta có triết lý là để có một cuộc hôn nhân bền vững thì hai người phải có tính cách và quan niệm sống tương đồng, còn “sự hấp dẫn tự nhiên”&nbsp; thì đứng thứ hai.&nbsp;&nbsp; Do đó ông ta yêu cầu mỗi người trước khi được vào trang web phải một cái “kiểm tra tính cách”.&nbsp; Lúc đó đã tương đối muộn rồi nhưng tôi cũng tò mò muốn xem cái trang web đó thế nào nên cố ngồi làm bài kiểm tra.&nbsp; Cái bài đó dài lê thê, theo hình thức trắc nghiệm, hỏi hết về quan niệm sống, cách xử lý tình huống, đến tôn giáo, gia đình, bạn bè.&nbsp; Tôi mắt nhắm mắt mở, ngáp ngắn ngáp dài&nbsp; click, click mãi đến gần nửa đêm mới đến được đoạn cuối cùng, bụng bảo dạ là phải cố lên, biết đâu tìm được ý trung nhân.&nbsp;&nbsp; Cái dòng chữ cuối cùng hiện ra làm tôi vừa buồn cười vừa tức vì tiếc cái công thức khuya: “ Xin lỗi bạn, hiện giờ chẳng có người nào thích hợp với bạn.&nbsp; Có 20% số người làm bài kiểm tra này cũng có kết quả như bạn”. Tôi tắt máy tính đi ngủ thẳng. 
 &nbsp; 
Ngày hôm sau, tỉnh dậy, thấy mình có kinh nghiệm hơn chút it, tôi chọn một trang web khác có tính đại chúng hơn, chỉ cần viết một cái đoạn giới thiệu về bản thân và người mình tìm kiếm ( phải nói rõ giới tính của người mình kiếm (!)) rồi đăng lên mạng cùng với ảnh.&nbsp; Tôi thích viết gì thì viết, có bảo mình là công chúa Nhật cũng chả ai can thiệp. Hoá ra viết về bản thân mình chẳng dễ như vẫn tưởng.&nbsp; Tôi viết thế nào để vừa tạo được một hình ảnh chân thực về bản thân lại &nbsp;vừa hấp dẫn được người đàn ông mà mình tìm kiếm?&nbsp;  
 &nbsp; 
&nbsp;Đây là mẩu quảng cáo của tôi:
 &nbsp; 
“Tôi là một người con gái ngọt ngào, chân thành, giàu đam mê, và giàu tình âu yếm.&nbsp; Tôi thích nấu ăn, xem phim, đọc sách, chạy dọc bờ biển, viết truyện. Tôi thích những niềm vui đơn giản như đọc một cuốn sách hay bên bờ biển hay mời gia đình tới ăn tối và xem một bộ phim.&nbsp; Tôi rất hào hứng và tò mò khám phá những khả năng vô tận của thế giới này và rất hạnh phúc khi nhận ra rằng tôi có quyền chọn lựa.&nbsp; Tôi rất hay cười và luôn tìm thấy những điểm hài hước trong những việc xảy ra hàng ngày.&nbsp; Tôi có một công việc ổn định và không quá bận rộn nên có thời gian cho cuộc sống riêng.&nbsp; Tôi bị hấp dẫn bởi những người đàn ông thông minh, học thức,&nbsp; hài hước và khao khát một gia đình.&nbsp; Tôi hi vọng tôi sẽ tìm được chàng hoàng tử của lòng tôi , với người đó tôi sẽ yêu, sẽ cưới và sẽ sinh những đứa con.” 
 &nbsp; 
Tôi chọn được một tấm ảnh vừa ý để đăng lên mạng&nbsp; Tấm ảnh chụp từ phía sau, tôi mặc váy, một nửa lưng và vai trần, ngoảnh mặt lại cười.&nbsp; Lưng và vai mịn màng gợi cảm, miệng rộng, môi mềm mại được làm bóng lên bởi son bóng, mắt cười tươi tắn và quyến rũ, mái tóc nhuộm màu nâu đỏ, lấp lánh trong ánh đèn.&nbsp;  
 &nbsp; 
Tôi thấy vừa ý với đoạn quảng cáo.&nbsp; Tôi không rõ là những cuộc phiêu lưu nào đang chờ phía trước, chỉ có một cảm giác lẫn lộn, giống như tôi sẽ phải học cách bền bỉ và nhẫn nại để tiếp tục những cuộc thử thách với trái tim, nhưng cũng hồi hộp, tò mò, thú vị, vì không biết rồi điều gì sẽ xảy ra và cuối cùng sẽ gắn bó với ai.&nbsp;  
 &nbsp; 
Tôi không ngờ rằng những cuộc phiêu lưu hò hẹn sẽ dẫn dắt tôi từ bất ngờ này sang bất ngờ khác. Tôi gặp những người đàn ông rất khác nhau về tuổi tác, nghề nghiệp, tính cách, chủng tộc, màu da, tầng lớp... Có những người tôi không muốn gặp lại, nhưng cũng có những người đàn ông làm chấn động lòng tôi và thay đổi cách nhìn của tôi về thế giới....]]></description>
            <pubDate>2009/06/10 22:16:28</pubDate>
            <guid><![CDATA[Tìm chồng (2): Chiến dịch quảng cáo:7]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Tìm chồng (1) : Cô gái độc thân]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/duongthuytran-vn/article?mid=6]]></link>
            <description><![CDATA[Phần&nbsp;đầu của truyện&nbsp;đã&nbsp;đăng&nbsp;ở blog cũ, nhưng sau này tớ có sửa chữa lại nhiều nên bây giờ&nbsp;bắt&nbsp;đầu&nbsp;đăng lại hàng tuần.&nbsp; Truyện&nbsp;đang&nbsp;được biên tập và sẽ ra mắt bạn&nbsp;đọc trong thời gian sớm nhất có thể.&nbsp;&nbsp;Tớ sẽ cập nhật thông tin về&nbsp;việc in sách&nbsp;ở blog này.
&nbsp;CÔ GÁI ĐỘC THÂN
Tìm anh như thể tìm chimChim ăn bể bắc đi tìm bể đông.  
 &nbsp; 
PHẦN 1:  
 &nbsp; 

CÔ GÁI ĐỘC THÂN  
 &nbsp; 
Tôi là một cô gái chưa chồng ở cái tuổi mà bạn bè đã có con đầu lòng. Mọi người gặp đều nhận xét là thân thiện và hấp dẫn. Tôi có một thân hình nhỏ nhắn và gợi cảm, khuôn mặt&nbsp; rất trẻ, ( có lẽ do chịu khó rửa mặt nước lạnh trước khi đi ngủ và dùng kem sâm Triều Tiên ). Nếu gặp, bạn có lẽ sẽ đoán tuổi chưa tới 20. ( cái đặc điểm này gây ra nhiều chuyện buồn cười trong công cuộc tìm chồng sẽ kể cho bạn nghe sau này). Tôi có một đôi mắt nâu, to và nhìn thẳng, hay cười, nụ cười rất tươi, thoải mái, tự tin, mắt nhìn thẳng vào mắt người đối diện, tóc dài vừa chấm vai, một tháng tự nhuộm lấy một lần ( tôi ưa tiết kiệm tiền nếu có thể), rất nhiều quần áo đẹp, váy ngắn đi chơi, váy dài dạ hội. Tôi ưa những loài váy tôn lên đường eo cong vì nghĩ đấy là điểm mạnh nhất trong toàn bộ thân hình. Ngực không hẳn là thật lớn, nhưng cũng khá trẻ và gợi cảm. Tôi khoái mua giày, nhất là nhưng loại giầy gót nhọn và có dây ôm lấy cổ chân vì&nbsp; trông chúng thật khêu gợi, vì&nbsp; cảm thấy mình thật quyến rũ khi đi những đôi giầy như vậy. Tôi cũng không hay đánh móng tay trừ khi có hẹn, chẳng phải vì không thích ( ngược lại thấy móng tay sơn rất đáng yêu ) mà vì cái sự giữ gìn móng tay phiền nhiễu, mất nhiều thời gian quá, nên đành bằng lòng với cắt móng tay ngắn và giữ sạch. 
 &nbsp; 
Tôi ưa mua sắm, nhưng chỉ mua những đồ giảm giá, &nbsp;không hẳn là mê tiền, cũng chẳng bao giờ thiếu tiền, nhưng ghét tiêu xài hoang phí. Tôi thích chạy dọc bờ biển vào buổi sáng sớm, rất thích xem phim, thích nói những chuyện hài hước, thích xem kịch hài, thích những người đàn ông học thức, hài hước, thông mình, và hấp dẫn, thích nấu ăn và nấu ăn ngon. Tôi ở một mình, có máy tính, có ti vi, có giàn ca nhạc, một cái giường đôi, một bộ sa lông Ikea, màu sữa, &nbsp;một cái bếp xinh xinh, ( thiên đường nhỏ vì tôi rất thích nấu ăn), một cái bàn ăn nhỏ gỗ màu sáng như bãi biển ngày nắng, với hai cái ghế. Nếu gập cái bàn ăn lại thì đủ cho hai người, nếu mở ra thì đủ cho sáu người ( tôi chọn cái bàn như vậy đề phòng khi có họ hàng tới thăm). Tôi có một cái sân sau nhỏ nơi để một bếp nướng, một cái bàn nhựa ngoài trời, &nbsp;một cái gian đồ chứa ngoài sân, trong đó có những quần áo giày dép cũ không dùng nữa, một chiếc&nbsp; xe đạp màu xanh giỏ trắng đằng trước ( bởi hay đạp xe khám phá những ngóc ngách của thành phố vào cuối tuần), một bộ đồ chơi golf. &nbsp;Tôi khám phá ra là mình rất thích trò thể thao này. Ngoài ra tôi cũng thích chơi Scrabble và Twister.  
Tôi đã học xong và đi làm, &nbsp;thích công ty và đồng nghiệp, không hẳn là thích công việc lắm vì ít thách thức, nhưng giờ giấc không khắt khe nên cũng thấy dễ chịu, với lại luôn có cơ hội chuyển sang bộ phận khác nếu &nbsp;muốn. Tôi cũng chẳng giao du nhiều với bạn bè, phần lớn đều đã lấy chồng và chuẩn bị sinh con. Tôi thấy cuộc sống khá&nbsp; dễ chịu, hạnh phúc. Đi làm về, làm những gì mình muốn, nấu ăn, đọc sách, xem phim, nghe nhạc&nbsp; (ngày xưa thì tôi rất thích nhảy, nhưng bây giờ ngại ra khỏi nhà vào buổi tối). Tôi nói chuyện với bố mẹ và các em và hai ba người bạn thân ( đều ở xa ) vào cuối tuần. 
 &nbsp; 
Tôi thấy lòng bình an, cơ thể khoẻ mạnh, trái tim tràn ngập tình yêu cuộc sống, mỗi ngày là một khám phá mới về bản thân. Tôi phát hiện là mình rất thích viết, tâm trạng rất dễ thay đổi vào một số ngày trong tháng, uống sữa ngay sau khi ăn cơm thì không bị đau bụng, thích uống chè, không thích uống cà phê, thich chơi golf, thích đạp xe dọc bờ biển, thích chơi tennis, rất lười tập thể thao nhưng rút cục thì ngày nào cũng cố chạy được nửa tiếng (để lương tâm đỡ cắn rứt), rất thích bơi nhưng lại dễ bị lạnh nếu bơi lâu quá, thích ngày nắng, thích cả ngày mưa, ghét những ngày sầm sì không mưa không nắng, không chịu nổi cô đồng nghiệp mới chuyển vào vì lắm lời quá, thích trẻ con vì chúng thật quấn quít đáng yêu ( trừ khi chúng khóc và đòi hỏi nọ kia thì thật là không thể chiu nổi).  
Tôi sống rất bình an trừ một chuyện canh cánh trong lòng bởi tự &nbsp;đặt cho mình nhiệm vụ là phải kiếm lấy một ông chồng (nếu không thì bố mẹ gia đình sẽ không để yên). Và tôi cũng thấy hơi lo lo, cứ sống một mình vui vẻ mãi thế này thời trẻ thì chẳng sao, vì nếu muốn sẽ có những chàng trai trẻ xếp hàng gõ cửa, nhưng tới một ngày già đi, không sinh con được nữa, không lấy chồng được nữa thì chắc là sẽ không hạnh phúc. ( Tất nhiên lấy chồng thì chưa chắc đã hạnh phúc hơn).&nbsp; Ở cơ quan tôi có một bà sống độc thân như vậy, bây giờ 55 tuổi rồi, ở với hai con mèo, cuối tuần nào cũng nghe thấy bà nói chuyện điện thoại rủ người nọ người kia đi ăn trưa, ăn tối cùng, nghe không khỏi thấy xao lòng. Tôi ghét mèo chó lắm, chắc chả sống được thế đâu. Chị tôi bảo lập gia đình thì cũng là một sự chịu đựng lẫn nhau thôi, chịu đựng để có một gia đình, giả dụ so sánh với việc không chịu đựng thì không có một gia đình thì còn tệ hơn. Không gia đình thì cũng đúng là tệ thật. Tôi thì nghĩ hơi khác một chút, vì rất tự tin, trong đời chưa bao giờ không đạt được cái điều mình muốn, nên nghĩ gia đình mà tôi xây dựng phải là một gia đình hạnh phúc, yêu thương lẫn nhau, tất nhiên là sẽ có nhiều con, đông đúc cửa nhà. Tôi muốn nhiều thứ lắm về cái gia đình tương lai chắc chắn rằng mình sẽ có. &nbsp; 
Thế nhưng nghĩ tới cái sự phải hi sinh độc lập tự do hiện giờ thì tôi lại chùn lại, ngại ngần, phân vân không hiểu mình đã sẵn sàng chưa, xong rồi lại nghĩ thời gian trôi mau, cơ hội ngày một ít đi. Tôi bắt đầu có bạn trai từ hồi 18 tuổi, tóm lại từ hồi ấy đến giờ lúc nào cũng có bạn trai này và đang chia tay với một bạn trai khác. Sao tôi lại cứ tìm cách tuột khỏi tay họ nhỉ, tại chưa xác đinh là phải bằng lòng với cái gì mình có chăng? Nghĩ đi, nghĩ lại, &nbsp;tôi chép miệng, đến hoa hậu, người mẫu, người ta còn phải bỏ sự nghiệp đi lấy chồng để khỏi bị quá lứa lỡ thì. Tôi thì đã xinh đẹp bằng họ đâu. Kết luận: chắc phải lấy chồng thôi. 
Thế là bắt đầu cái công việc tìm chồng nhọc nhằn. Tôi xác định nó giống như một công việc vậy. Đã là việc thì không thích hay mệt mỏi cũng phải làm. Tôi bắt đầu bằng một mẩu quảng cáo trên mạng..... 
 &nbsp; 
 &nbsp;
&nbsp;]]></description>
            <pubDate>2009/06/04 22:41:30</pubDate>
            <guid><![CDATA[Tìm chồng (1) : Cô gái độc thân:6]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Mồng 6 tháng 4]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/duongthuytran-vn/article?mid=1]]></link>
            <description><![CDATA[Hôm nay thử ngắm nhà mới ở YahooPlus 360]]></description>
            <pubDate>2009/04/06 11:07:31</pubDate>
            <guid><![CDATA[Mồng 6 tháng 4:1]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Entry for March 13, 2009]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/duongthuytran-vn/article?mid=17]]></link>
            <description><![CDATA[Tạm biệt Yahoo360. Chàng có nhiều lỗi qua thiếp hết chịu được rồi. Tình nghĩa đôi ta có thế thôi.http://duongthuytran.blogspot.com/]]></description>
            <pubDate>2009/03/13 23:22:14</pubDate>
            <guid><![CDATA[Entry for March 13, 2009:17]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Entry for March 11, 2009]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/duongthuytran-vn/article?mid=18]]></link>
            <description><![CDATA[http://www.vnexpress.net/GL/Xa-hoi/Nhip-dieu-tre/2009/03/3BA0CC42/      Đọc cái này mới buồn cười, không hiểu em gái trẻ tuổi này hiểu nội tình của vụ Lexus đến đâu mà thản nhiên chụp mũ và khái quát đấy là &quot;điển hình của nữ sinh và đại gia&quot;.  Em có hiểu được cái bế tắc, đau lòng của người trong cuộc khi phải đối phó với một đối thủ vững vàng, từng trải hơn mình, cái rối loạn trong tâm lý của một cô gái trẻ mới vào đời được tâng bốc, săn sóc, chiều chuộng bởi những người đàn ông lịch lãm, thành đạt, từng trải, giàu có, cái nguy hiểm của hoàn cảnh khi ở trong xe với một kẻ mình ghét và tìm cách xâm phạm mình? Em đã biết gì về cuộc đời và sự phức tạp của các mối quan hệ mà nói kiểu &quot;điếc không sợ súng&quot; như vậy?  Thêm nữa, câu hỏi chọn tình hay chọn tiền là câu hỏi muôn đời của các cô gái và là một câu hỏi thiết thân. Bởi vì đàn bà còn phải sinh con và chăm con, nên khả năng đầu tư sức lực vào làm kinh tế là rất khó, chọn một người đàn ông có thể trụ cột được về kinh tế là một trong những điều kiện cần của một cuộc sống hạnh phúc. Cho nên không có một đáp số chung cho mọi số phận, hành động thế nào tuỳ vào tiêu chí thế nào là hạnh phúc mà mỗi người đặt ra cho mình. Sinh viên đại học là những người trưởng thành và đủ tư cách để quyết định số phận của mình rồi.  Cho nên, em gái này nên dẹp cái vụ rao giảng đạo đức kiểu học vẹt này đi không dân tình cười cho. ]]></description>
            <pubDate>2009/03/12 03:36:17</pubDate>
            <guid><![CDATA[Entry for March 11, 2009:18]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Entry for March 10, 2009]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/duongthuytran-vn/article?mid=19]]></link>
            <description><![CDATA[A lot of people said that Obama gave wonderful speeches. I, however, can never finish listening to any of his speeches. Because I found it’s full of empty words with no substance.   The speeches don’t sound convincing to me because they’re full of theories with no back-up experience or record. For example, he lectures us about being bi-partisan but he himself has a voting record of over 95 % voting with his own party- one of the most partisan voting records in the Senate.   But what frustrates me most is that he always say “ we will”, “ we must”, “we can”.. achieve great thing, but never explain how. (Well, probably because he doesn’t know how). OK , those things are great, but how do we get there? Then he adds the reason that we will achieve is that we’re great, we’re wonderful, we’re a great nation, we’re on the people side. Oh, well. Cut out the B.S, please.  Listening to Obama, I always picture a conversation between a husband and a wife in my head. Here is how it goes:  Husband: Honey, we will buy a mansion overlooking the ocean and build our sweet home there.  Wife: Really? That’s wonderful! Husband: Honey, we will send our kids to the best school and give them the best education on earth. Wife: Wow, you excite me. Husband: We will keep the best doctor to be our family doctor so that we will have excellent health to enjoy our life. Wife: That’s right! I’m so glad you think of everything.  Husband: Honey, we will travel the world and to expand our horizon Wife (almost cry of so much emotion): Oh, honey, you read my wishes.  Husband: We will give back to the community by giving lots of money to charity. Wife: Oh, dear. You have such a good heart. I’m so lucky to have you.  ( kissing each other passionately). Then..   Wife: But honey.  How are we going to pay for all this? Husband: Well, remember ,  Yes, we can. Wife: My dear, but a mansion on the beach cost millions of dollas, and tuition is getting more and more expensive, and travelling is not cheap… Husband: Um, Um.  Well, we can always borrow. Wife: But we’re already in debt.  We already spent more that what we earned.  Husband: Let me see, well. I think your rich uncle ought to share his wealth with us.  Wife: Oh, dear,  he works really hard for his money. He needs to provide for his family and pay his employees.  I would feel guilty taking money from him. Husband:  Well, then, let’s borrow some more. Wife: But dear, we also have to pay interest on our debt.  It will accumulate to a huge amount and we will not be able to pay it off in our lifetime. Husband:  Well, our daughters and grand daughter will pay for it. Wife: Dear, but do you think it’s ethical?  How is it different from stealing from our future generation? Why should they have to pay for our wishes? Husband (getting irritated) : My love, you’re being too cynical.  You must  have hope. Let’s be positive and the problem will work itself out.  Wife: Oh, dear…     ]]></description>
            <pubDate>2009/03/11 03:23:18</pubDate>
            <guid><![CDATA[Entry for March 10, 2009:19]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Entry for March 06, 2009]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/duongthuytran-vn/article?mid=20]]></link>
            <description><![CDATA[( They long to be) close to you ( Carpenters) Why do birds suddenly appear Every time you are near? Just like me, they long to be Close to you Why do stars fall down from the sky Every time you walk by? Just like me, they long to be Close to you On the day that you were born The angels got together And decided to create a dream come true So they sprinkled moon-dust In your hair of gold And starlight in your eyes of blue That is why all the girls in town Follow you all around Just like me, they long to be Close to you ]]></description>
            <pubDate>2009/03/07 05:02:19</pubDate>
            <guid><![CDATA[Entry for March 06, 2009:20]]></guid>
         </item>        </channel>
        </rss><!-- w1.blog.sg1.yahoo.com compressed/chunked Sat Nov 28 07:56:47 SGT 2009 -->
