Thư mục: Chung |
Bao nhiêu yêu… bao nhiêu thương…
Nhìn về phía xa bờ đại dương ấy… từng cuộc tình trôi theo từng con sóng vỗ…
Em về với nắng, gió, cát và biển…
Cười nhiều vì thực chất em đang rất vui… vui không phải vì em đang có 1 điều gì vui… mà đấy chỉ đơn giản 1 niềm vui của sự yên bình…
Không hối tiếc, không quay lưng nhìn lại những dấu vết phía ấy… vì em biết rằng thời gian cũng như từng cơn sóng, sẽ xóa nhòa tất cả…
Này nhé những yêu dấu, bay đi theo từng cơn gió … mang những ước vọng của quá khứ tan vào nắng…
Biển vẫn xanh… bình yên sóng vỗ…
Đã từ lâu… em không tin vào những nhiệm màu… những nhiệm màu rồi cũng như những vì sao mà em từng được thấy… bay ngang qua bầu trời rồi… tắt…
Không biết tự bao giờ, em muốn đứng trước 1 vùng biển của buổi đêm… để xem nó có lạnh lẽo, cô đơn ghê gớm như những gì mà em đã trải qua… thế nhưng em lại nhận ra rằng, mọi thứ đều là những hư không… cô đơn là sự lựa chọn ngu ngốc mà em đã từng chọn lựa cho mình…
Những điều mát lành mà những ngày mưa chỉ có em… những con đường, những quán café… sẽ chẳng ai sẽ phải thắc mắc về cái thói quen làm những việc 1 mình của em… socola 1 minh, book vé 1 mình…
Những điều ngọt ngào là những điều của em… trước đây không biết mình đã thế nào nhưng giờ đây em biết cách giữ cho riêng mình rồi…
Giữ cho riêng mình…