Thư mục: Chung |
7 ngày... mỗi ngày v
ới 24 giờ nhớ mong...Để rồi ngày thứ 6 em lại phải bảo rằng: "Em nhớ anh khủng khiếp!"
Thế là " Love of my life" sẽ trở thành 1 bài hát song ca... đến lúc này nó mới thực sự có ý nghĩa... em thu bài hát ấy lâu rồi... và anh là người đầu tiên thích bài hát ấy đến như vậy...
Sài Gòn đông đúc thế này, ngay cả người dân Sài Gòn đi ngang nhau trên đường cũng khó có thể gặp lại lần thứ hai... Vậy cho nên em mới nghĩ rằng việc em và anh gặp đýợc nhau quả thực là một điều kỳ diệu...
Sài Gòn sớm thì nắng, chiều thì lại mưa trái mùa... làm con ngýời ta cũng lắm buồn vui đến điên cả đầu
Cả một con đường rất dài phía trước... buồn vui sẽ có, khó khăn cũng có...
Mỗi ngày trôi đi cuộc sống của em lại rất khác...những xúc cảm đâu đó từ xa xưa ấy lại trở về... mà xung quanh đấy là khuôn mặt, tiếng nói, nụ cười...
Anh nói đúng... em vẫn phải luôn nắm bắt lấy những cõ hội đến với mình... và em biết trong đó có cả những điều như thế này
Em sợ viết nhiều có khi anh lại nghĩ mình phô bày quá cảm xúc... nhưng để mãi trong lòng lại cảm thấy không dễ chịu chút nào cả
Từng ngày trôi qua...
Từng giờ, từng phút trôi qua...
Đừng vội cảm ơn em, những điều thường ngày trong cuộc sống mà anh mang đến cho em là những điều chân thành nhất rồi. Biết bao nhiêu ngày trôi qua: Happy Friday, Light Saturday, Sunny Sunday, Winning Monday và hôm nay là YOU Tuesday... Tặng anh lời bài hát "những khung trời khác" nhý những hạnh phúc mà em mong anh sẽ cảm nhận đýợc, tất cả những nhớ mong và hy vọng: Thích từngsuy nghĩ trong anh về cuộc sống... từng nơi chốn anh hay ghé lại... niềm vui cách anh kể nghe, buồn lo cách anh thở than... và em... cách anh vẫn nhìn em đắm đuối...
"Love of my life... You are"