Đăng ngày: 22:38 18-09-2009
Thời gian....
Đủ để lèm cho 1 con ngừi mau lớn lên...nhưng...nó hông đủ để lèm thay đổi 1 tâm hồn.....
Ai cũng có lúc trưởng thành....cũng có lúc cần tự mình đi = đôi chân of chính mình...
Ai cũng cần có 1 sự kiên nhẫn để có thể chịu đựng 1 cái rỳ đó....để chờ đợi 1 cái rỳ đó...
Học cách chấp nhận 1 sự thật dù nó lèm chúng ta rất đau.....
Nói thì nghe đơn giản lúm....nhưng seo mừk nó khó lèm quó.....
By giờ đã là đứa 16t......đã bước vào cái tủi mới lớn....
Rung lên những cung bậc củm xúc....những sự iu thương chớm nở......
Nó có đc những củm giác úm áp hơn khi ở bên cạnh 1 ai đó.....
Nhưng....nó vẫn thý mình còn pé quó.....
Nhĩu thứ lèm nó ngỡ ngàng.....lèm nó lo lắng.....
Nó vẫn rất cần 1 ai đó hĩu nó...lo cho nó....wan tâm nó....iu thương nó......
Nó vẫn rất cần có gia đình bên cạnh trong mỗi bước đi of nó trên c/đ.....
Trái tim nó vẫn cứ íu đuối như thía....vẫn còn mỏng manh lúm....
Có những vết thương nó nghĩ sẽ mau lành thui....nhưng thật ra nó lầm rầu....
Vết thương đó rất lớn....còn trái tim nó thì quó bé để có thể típ nhận nổi......
Mỗi bủi sáng khi mở mắt ra....nó củm thý rất zz....vì vẫn có thể sống thêm 1 ngày nữa.....
Những ngày tháng trải wa vs nó là cả 1 kí ức khó quên...1 quó khứ đau lòng....
Mỗi đêm trước khi ik ngủ nó vẫn thường ước seo có đc 1 ngày bình yên.....
Vẫn thường tự chúc mình sẽ h/p trong đêm sn trống trãi....lonely.....
Cái điều ước đó hông pék đã ước bao nhiu lần rầu.....
Sn nèo cũng trải wa 1 mình...lặng lẽ...yên ắng...vs 1 thói wen " khóc thật nhìu "
Nấc từng tiếng nghẹn ngào nhưng lại sợ ai đó nghe thý...xấu hổ lúm....
Vì lúc nèo mở miệng ra cũng ta đây....ai cũng bảo nó là đứa chẳng pék pùn....
Hài.....
Một lúc nèo đó tụi nó nhận ra nó thật sự rất cô đơn thì họ có tội nghiệp nó hông ?
Không....
Đừng đem sự thưong hại đó ban cho nó....hãy để nó bình yên ik......
Nó mún như vậy....mặc nó......để tự nó an ủi mình.....