Đăng ngày: 02:13 20-09-2009
Người đàn bà đứng tuổi hỏi đàn bà trẻ:
- Em đã ngủ với chồng chị chưa?
Đàn bà trẻ sa sầm nét mặt, đôi mắt ghì chặt vào đáy
ly sóng sánh ánh cam. Vài phút lặng lẽ trôi qua, đàn bà trẻ phát ra thứ
âm thanh nghèn nghẹn mà nội dung chẳng liên quan gì đến câu hỏi:
- Anh ấy nói với em, chị không chăm lo và không thể chia sẻ cùng anh ấy….
Đàn bà đứng tuổi tiếp nhận bằng nét
mặt thản nhiên. Giống như cô đã quen với tiếng báo thức lúc 6h30 mỗi
ngày, để tất bật chuẩn bị bữa sáng cho chồng, đánh hộ anh đôi giày để
anh có thể an tâm rời khỏi nhà đi làm. Đàn bà đứng tuổi chậm rãi tuông
từng lời:
- Đây không phải là lần đầu tiên chị
nghe câu nói ấy từ cửa miệng một phụ nữ trẻ. Có điều chị tự hỏi: “Tại
sao trong cuộc đời, hầu hết đàn bà chỉ cần duy nhất một người đàn ông
hiểu mình, chăm lo cho mình. Trong khi đa số đàn ông lại cần nhiều
người đàn bà hiểu mình, chăm lo cho mình đến thế?”.
Đàn bà trẻ cúi xuống, nước mắt khi không mà chảy. Tiếng đàn bà đứng tuổi vẫn vang lên đều đặn:
- Trong mối quan hệ lằng nhằng này, chúng ta chỉ có
hai cách giải thích. Hoặc là cả ba cùng có lỗi, hoặc là không ai có
lỗi, lỗi tại “Nhan sắc” mà ra… Thôi, chị về đây, còn phải đi đón cháu.
Em từ từ suy nghĩ và chọn cho mình một kết cục mà em muốn. Chỉ có điều
“Nhan sắc” là thứ phù du nhất cuộc đời này em ạ…!
Đàn bà đứng tuổi đi rồi, để lại trong
gió ánh mắt đen láy và mùi hương thoang thoảng. Đàn bà trẻ nhìn theo
dáng dấp ấy và thầm nghĩ: “Chị ta từng được gọi là nhan sắc…”. Chuông
điện thoại reo vang, đàn bà trẻ giật mình. Đầu dây bên kia, tiếng người
đàn ông – như đa số đàn ông khác – cần nhiều đàn bà trong cuộc đời, nói
hối hả: “Em à, cẩn thận nhé. Mụ nhà anh phát hiện ra em rồi. Mụ để cả
xấp hình chụp chúng ta đi vào nhà nghỉ, rồi cả căn nhà nơi em đang trọ
học. Tạm thời đừng liên lạc nhiều nhé. Anh sẽ tranh thủ giải quyết để
gặp em sớm…”.
Đàn bà trẻ không đáp trả. Tiếng tít tít vang lên vồn
vã và bất ngờ. Bất ngờ như cơn mưa ngoài khuôn quán kia. Lúc này cô mới
nhận ra sự tinh xảo của đàn bà đứng tuổi khi chọn quán cà phê cô và
người đàn ông ấy thường hò hẹn làm nơi gặp nhau hôm nay. Đàn bà trẻ
nhìn ảnh mình trong tấm gương phản chiếu loang loáng màn nước, nghĩ mãi
đến điều đàn bà đứng tuổi gửi lại trước khi đi: “Nhan sắc…”
Đàn bà đứng tuổi để toàn bộ tập ảnh giấy tờ liên
quan đến người tình mới nhất của chồng lên bàn làm việc cho anh rồi
lẳng lặng trở về phòng. Nhìn lại mình trong gương, đàn bà đứng tuổi
biết mình đã sai khi chiều qua đổ lỗi mọi điều cho “Nhan sắc”. Đàn bà
nhớ lại lời một người đàn bà lớn tuổi hơn: “Đàn ông nào vốn mang tính
trăng hoa thì hoạ may khi chết đi mới bỏ được. Chấp nhận lấy anh ta là
chấp nhận cảnh chồng chung cả đời…” . Đàn bà đứng tuổi thở dài, tắt đèn
trong tiếng nhạc da diết buồn “Bàn tay làm sao níu, một thời vừa đi
qua…”
Đàn ông trở về sau cơn mưa giông bất ngờ. Phong bì
hình ảnh vợ để trên bàn đêm qua vẫn còn làm anh chới với. Hai lần trước
vợ chỉ nói: “Anh dừng lại đi, đừng để em biết quá nhiều…”. Đàn ông
ngoan ngoãn nghe theo vì thiết nghĩ: “Còn nhiều thời gian khác mà!”.
Lần này, đàn bà làm điều gay cấn hơn. Đàn ông nằm vật nơi phòng khách,
chẳng dám vào phòng ngủ. Anh sợ những câu chất vấn không lối thoát dành
cho mình, sợ mình trở thành thằng hèn như kẻ trộm bị bắt gặp. Đàn ông
ngủ quên lúc nào không hay. Đàn ông muôn đời là thế. Họ không như đàn
bà, điển hình là đàn bà trong phòng ngủ kia, ngổn ngang cả đêm không
chợp mắt.
6h30, đàn bà choàng dậy như một loại
phản xạ vô điều kiện. Nhưng rồi nghĩ lại, đàn bà cho phép mình lao vào
phòng tắm chà rửa bản thân sạch sẽ, bóng loáng trước khi lao vào bếp.
Đàn bà cho phép mình thoa chút phấn son trước khi đánh giày cho chồng.
Và gọi chồng dậy với ánh mắt vô tư như chưa từng xảy ra chuyện gì. Đàn
ông hớn hở như thoát được nạn, thay đồ, ăn sáng, và huýt sáo rời khỏi
nhà đi làm, không quên hôn vợ.
Đến cơ quan, đàn ông hí hửng rút điện thoại định gọi
cho đàn bà trẻ, bất ngờ đọc được tin nhắn gửi sẵn từ đêm qua: “Em tha
thứ cho anh, chúng ta tha thứ cho nhau. Em cố gắng và em biết anh cũng
sẽ cố gắng. Chỉ có điều: Nhất quá tam. Chúng ta cùng ghi nhớ điều đó.
Em yêu anh!”
Đàn ông run tay vì biết đàn bà đứng tuổi không nói
đùa. Đàn ông đang nghĩ, liệu những nhan sắc đang phới phới ngoài kia,
rồi có mang đến cho anh những điều anh đang sở hữu? Liệu khi những nhan
sắc ấy tàn phai, anh còn lại gì?
Đàn ông bóp trán, buông điện thoại. Ngồi thừ một
lúc, anh mở email làm việc. Tên đàn bà trẻ đứng đầu trong inbox với lá
thư “Nhan sắc”. Đàn ông hồi hộp mở ra. Đàn bà trẻ viết:
“Em và nhan sắc cũ của anh đã gặp nhau cách đây vài
ngày. Chị ấy không còn mới như em. Nhưng chị ấy có thứ nhan sắc khác.
Tuỳ vào sự lựa chọn của anh. Em mong tin anh!”.
Đàn ông nghe tim đập liên hồi. Ngã vật ra ghế, nốc
cạn ly cà phê. Ly cà phê có thể đã làm đàn ông tỉnh táo hơn hoặc đã làm
anh ta say. Đàn ông đem mọi thứ lên bàn cân, như vốn phải thế trong đầu
óc một gã kinh doanh thành đạt. Đàn ông khôn ngoan, bản lĩnh nhìn thấy
rõ ràng ngày hôm qua có sức mạnh lớn lao thế nào trong việc tạo ra hôm
nay. Đàn ông cũng không còn đủ trẻ để liều lĩnh đem chưa – đến – nửa –
cuộc – đời còn lại ra cá cược.
Đàn ông im lặng rời khỏi inbox. Chiều
hôm ấy, đàn ông về sớm, đón con cùng vợ dưới cơn mưa tầm tã. Đàn bà
đứng tuổi không quên chiếc khăn tay trong ví, lau vội nước mưa trên
mặt, trên tóc chồng. Đàn ông nhìn vợ, nhớ lời đàn bà trẻ trong lá thư
rồi nghĩ: “Đàn bà đứng tuổi của mình có một thứ nhan sắc mà không phải
bất kì nhan sắc nào cũng có được…”
Vấn đề là, suy nghĩ ấy rồi sẽ tồn tại trong cuộc đời
còn lại của đàn ông được bao lâu? Khi hàng ngày đàn ông vẫn phải tiếp
xúc và nhìn thấy hàng nghìn nhan sắc mới đang hừng hực ngoài kia?…
Sưu Tầm
Style_boy 22:38 07-11-2009
Air Blade 15:55 27-09-2009