Đăng ngày: 02:32 21-11-2009
- Em thích anh!
- Biết
- Thế anh có thích em không ???
- Không rõ
- Mình chơi một trò chơi nhé!
- Trò gì?
- Trò chơi 7 ngày
- Luật chơi thế nào?
- Trong 7 ngày em sẽ là bạn gái của anh và nếu sau 7 ngày anh vẫn không thích em thì coi như em thua.
- Thế thua thì sao?
- Vĩnh viễn biến mất!
------------------------------------------
— Ngày thứ nhất —
- Sáng nay anh sang chở em đi học nhé!
- Tại sao?
- Vì trò chơi đã bắt đầu.
- Nửa tiếng sau sẽ sang.
- Tối nay mình đi ăn kem nha!
- Tại sao ?
- Vì trò chơi đã bắt đầu.
- 7h30..
•11pm•
- Ngủ ngon…xxxx...
- Sao không nhắn lại ?
- Tại sao ?
- Vì trò chơi đã bắt đầu mà.
- Ừh thì ngủ ngon !
Em
: hôm nay bọn mình đã bắt đầu hẹn hò, mặc dù em biết anh không hề hứng
thú với những việc ấy hoặc thậm chí là cảm thấy em rất phiền phức nhưng
việc anh đồng ý bắt đầu trò chơi "vớ vẩn" này của em thì cũng đã khiến
em rất vui rồi.
Anh : chả hiểu tại sao lại tham gia cái trò “ngu ngốc” của con bé ấy. Cũng may là chỉ 7 ngày
---------------------------------------------------
— Ngày thứ hai—
- Em đang đứng trước nhà anh.
- Làm gì ?
-Mở cửa rồi sẽ biết .
- Điên àh? Sáng sớm sang đây làm gì?
- Mang thức ăn sáng cho anh.
- Ai nhờ thế?
- Không ai cả.
- Cứ để đấy!
- Anh ăn cho nóng nhé, kẻo nguội lại không ngon.
- Rồi! Thế giờ đi đâu đấy?
- Đi học
- Đi bằng gì?
- Bằng chân
- Đợi đấy, chở đi cho, đúng là phiền phức
- Hì hì….
•11h
- Ngủ ngon…:X
- Ngủ ngon
Em
: hôm nay chắc anh bực mình lắm vì em sang phá giấc ngủ của anh. Lúc
anh ra mở cửa mà mặt *** cau có kinh khủng. Nhưng hôm nay lại vui hơn
hôm qua vì anh đã chủ động chở em đi học và đã reply tin nhắn ngủ ngon
của em mà không cần em phải nhắc.
Anh : con bé ấy “hâm” thật,
mà kể ra cũng chu đáo phết. Mà con gái đứa nào chả như đứa nào nhỉ? Àh,
mà hôm nay mới phát hiện con bé ấy cười trông cũng xinh xinh ^^!
---------------------------------------------
— Ngày thứ ba —
- Em đang đứng trước nhà anh.
- Ừh... Mua gì đấy?
- Ăn đi rồi biết.
- Đã ăn chưa?
- Ai? Àh….chưa!
- Ăn cùng đi
- Hì hì…
- Đừng cười như thế nữa, trông ngớ ngẩn lắm!
- Tối nay lại ăn kem nhé !
- Sao ăn mãi thế ?
- Em thích
- Ừh, thế thì đi ăn một mình đi, bận rồi !
- Oh!
...
•11h
- Ngủ ngon….xxx
“Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được xin quý khách vui lòng gọi lại sau”
11h15
“Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được xin quý khách vui lòng gọi lại sau”
11h30
“Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được xin quý khách vui lòng gọi lại sau”
00:00
- Alo
- Anh có bị làm sao không? Sao em gọi cho anh mãi mà không được? Có làm sao không hả anh? Có…..
- Này, có thôi ngay đi không? Sao lại cứ rối rít cả lên thế hả?
- Vì em lo cho anh
- Điên àh? Có gì mà phải lo, đừng có vớ vẩn như thế nữa, trước giờ chả cần ai lo cả.
- Em xin lỗi!
Em
: hôm nay em bị trộn lẫn giữa niềm vui và nỗ buồn. Em vui vì sáng nay
anh không còn cảm thấy sự xuất hiện của em là phiền phức nữa và anh đã
bắt đầu để ý đến em. Dù anh bảo là em cười rất ngớ ngẩn nhưng điều đó
còn khiến em vui hơn tất cả mọi lời khen. Đến tối thì anh từ chối đi ăn
kem cùng em, hơi buồn một tẹo nhưng điều khiến em buồn nhất chính là
những lời nói của anh khi em gọi cho anh. Thật sự em đã rất lo lắng khi
gọi mãi cho anh mà chẳng được, em sợ anh gặp phải chuyện gì đấy. Anh
chắc không biết rằng khi nghe giọng nói của anh em đã nhẹ nhõm như thế
nào nhưng có lẽ điều đó khiến a khó chịu lắm. Ừh, mà có lẽ em phiền
phức thật.
Anh : điện thoại hết pin thôi mà sao cứ làm ầm ĩ
lên thế nhỉ??? Mà lúc nãy….hình như….con bé khóc thì phải….mình làm con
bé ấy khóc àh ??? Mà mình đã làm gì cho con bé ấy khóc thế nhỉ ??? Nếu
như lúc nãy chỉ cần bảo với nó là điện thoại hết pin thì nó đã không
khóc thế kia.
--------------------------------------------
— Ngày thứ tư —
- Em đang đứng trước nhà anh.
- Vào đi!
- Anh ăn đi!
- Ừh! Chở đi học nhé!
- Hôm nay em muốn thả bộ đến trường.
- Ờ…. Có muốn ăn kem không?
- Không anh ạh, hôm nay em mệt và không muốn ra khỏi nhà.
- Ừh...
•11h
- Ngủ ngon….xxx.
- Ừh, em cũng ngủ ngon nhé!
-•-
Em : hôm nay em thoáng thấy trong người có chút mệt mỏi. Không phải em
ốm mà là cảm giác mệt mỏi của con tim. Tối qua em đã buồn và khóc rất
nhiều và sáng nay,khi gặp anh em cũng chẳng biết nên cư xử thế nào. Em
ngốc anh nhỉ, chúng ta chỉ đang chơi một trò chơi thôi mà đúng không
anh? Mà trò chơi thì làm sao lại có nước mắt hả anh?
-•- Anh :
mắt cô bé hôm nay hơi đỏ và sưng thì phải. Mà hôm nay cô bé ấy lạ,
chẳng ríu rít như mọi ngày mà cứ sao sao ấy. Hình như mình quen với
hình ảnh một cô bé hay nói hay cười mất rồi thì phải. Có chút lo rồi
đấy!
-----------------------------------------
— Ngày thứ năm —
- Sang chở đi ăn sáng rồi đi học nhé !…..
“Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi lại sau” (19 lần trong suốt một ngày)”
•11h
- Ngủ ngon em nhé!..
-•-
Em : cả ngày hôm nay em đã off máy điện thoại, em suy nghĩ mãi về hành
động này của mình, vì em chỉ có 7 ngày, 7 ngày để khiến anh thích em
nhưng em lại lãng phí một ngày như thế này có đáng không. Và cuối cùng
em vẫn làm vì em nghĩ chúng ta cần một dấu “lặng” anh àh. Lặng để đủ
dũng cảm đi tiếp hoặc là sẽ bỏ cuộc. Lục lọi lại những tin nhắn trong
mấy ngày qua, em chợt phát hiện, mỗi một ngày, tin nhắn ngọt ngào hơn
một chút và ngày hôm qua, lần đầu tiên anh gọi em bằng “em” thay cho
cách nói chuyện trống không mọi khi. Một nụ cười giữa những giọt nước
mắt.
-•- Anh : hôm nay cô bé bị gì thế nhỉ? Cả ngày nay chẳng
thấy mặt mũi đâu cả. Hôm qua bảo ốm không biết hôm nay đã đỡ chưa nữa?
Sao lại không mở cả máy điện thoại thế kia? Hay là chạy sang nhà cô bé
nhỉ? Tự nhiên có một cảm giác là lạ. Ừh, thì lạ, đã quen rồi hình ảnh
cô bé với nụ cười rất xinh cùng gòi thức ăn trước nhà mỗi sáng, đã quen
với tin nhắn ngủ ngon mỗi đêm…..hình nhừ…..có chút…..nhớ.
------------------------------------------
— Ngày thứ sáu —
- Em đang đứng trước nhà anh.
- Làm sao thế? Sao cả ngày qua gọi mãi mà chẳng được? Có thế nào cũng phải nói một tiếng chứ hả.
- Hì hì…..
- Sao lại cười ngớ ngẩn thế kia?
- Hôm qua là một ngày “Lặng” anh àh!
- Ngày lặng ???
- Ừh, người ta thường có những ngày “Lặng” như thế khi yêu nhau.
- Để làm gì?
- Để nhận ra sự quan trọng của nhau.
- …..
- Thôi anh, ăn sáng đi!
- Ừh, thế hôm nay có lại muốn thả bộ đến trường nữa không?
- Hì hì….
- Đồ ngốc!
- Em ôm anh được không?
- Ờ…..
- Thế anh có cảm nhận được gì không?
- Không rõ….
- Chắc là chưa đủ.
- Sao?
- Àh, không sao cả. Hết ngày mai trò chơi sẽ kết thúc.
- Ờ…..
•11h
- Ngủ ngon anh nhé….xxx
- Ừh, em cũng ngủ ngon nhé…x
-•-
Em : hôm nay em đã cảm nhận được rằng tình cảm anh dành cho em đang
thay đổi, mổi ngày nhiêu hơn một chút thí phải nhưng mà liệu tình cảm
đó đủ chưa anh? Đủ để anh thích em và đủ để chúng ta thành một đôi
không anh? Ngày mai nữa thôi là trò chơi sẽ kết thúc. Kết quả sẽ là gì
hả anh??? Em có phải biến mất không???
-•- Anh : lúc cô bé ấy
ôm mình tự dưng lại có một cảm giác là lạ, tựa hồ như có luồng điện
chạy ngang, có chút ấm áp. Tự dưng bây giờ lại thèm cái cảm giác ấy,
lại thấy chút nhớ. Chuông điện thoại báo có tin nhắn, hộp thư đã chật
kín, có nên xóa hết tin nhắn của cô bé hay không nhỉ? Àh, không, cứ để
đấy. Hình như mình thích cô bé rồi thì phải. Mà có thật là thích không
hay cũng chỉ là cảm xúc thoáng qua ??? Mơ hồ quá!
----------------------------------------------
— Ngày thứ bảy —
- Hôm nay em có một kế hoạch thú vị cho cả 2 chúng ta.
- Gì thế.
- Sang đón em sẽ rõ.
- "Tinh vi" Sao ? Kế hoạch thế nào?
- Hì hì... Đi xem phim nhé!
- Xem phim???
- Ừh!
- Tại sao lại xem phim?
- Vì đây là ngày cuối cùng của trò chơi.
- Ờ…
- Ăn tối nhé!
- Ăn tối ??...Ở đâu?
- Nhà em.
- Nhà em?
- Ừh, em sẽ nấu cho anh một bữa ra trò
- Thế có ăn được không đấy?
- Hì hì…. không chết đâu mà sợ.
...
- Có ngon không ?
- Tạm được
- Thế là không ngon àh?
- Vớ vẩn, đã bảo là tạm được mà.
- Ờ….Anh có thể…..
- Có thể gì chứ?
- Cầm tay em một lần được không ?
- Ờ ….
- Có cảm nhận được gì hay không?
- Không rõ....
- Có thể trả lời khác đi được không?
- Không biết nữa...
- Có thể ôm em một lần được không?
- Ờ…
- Có cảm nhận được gì hay không ?
- Uhm….
- Lại là không rõ đúng không?
- Ờ…
- Thôi trể rồi, anh về đi.
- Ờ….
- Trò chơi kết thúc rồi đấy.
- Ừh
- Thế anh đã thích em chưa?
- Hôm nay mệt nhiều rồi, đi ngủ đi, mai anh sang chở đi học
- Nhưng trò chơi đã kết thúc rồi mà
- Đã bảo đi ngủ đi mà, sao bướng thế?
- Hì hì …. ngủ ngon anh nhé ….xxxx
- Ngủ ngon love…:X:X:X
rosemask 11:54 25-11-2009
tặng rose một chút bình yên nhé!
anhhungxuwale 00:13 25-11-2009
W j N d 00:10 25-11-2009
đọc lần 2...trước là của 1 người quá quen thuộc...h là của 1 người hoàn toàn xa lạ...nhưng vẫn thấy good...tiếc là đồ copy...
♥♀ Royal family ♀♥§♀† ñ¥ t¥ü Ωµâñ ¢hµå†♀§ 22:21 24-11-2009
đọc đy đọc lại zẫn hâm chán tÓy aa ss cỏ
rosemask 17:10 24-11-2009
Phan Phò 16:26 24-11-2009
CafeSua 07:07 24-11-2009
rosemask 18:37 23-11-2009
Mong Cỏ có buổi chiều Đông ấm áp Cỏ nha!
Bất chợt
Ta thấy lòng quay quắt
Bất chợt
Ta thấy mình như vỡ ra
Rồi...
Tự dưng..
nước mắt rơi!
Nhạt™ A n • N h i ê n… 16:03 23-11-2009
ta cũng sợ bị té lắm chư :)
Nhưng vẫn thấy lòng nghiêng...
Nghiêng để nhạn ra rằng tâm hôn mình đang chao :x
;;)
À à thế nàng định hôm nào đi cưa trai vs ta :->
ánh trăng đêm. love and love! 15:32 23-11-2009
Chắc bữa nào chị cũng thử choi trò này mói dc. hihihi
Janne 13:16 23-11-2009
Nhật kí không lời's Blog. 10:52 23-11-2009
Thôi. Không chơi trò này
. Thường thì kết thúc của nó thường khi như ta tưởng và đời thường không như mơ. Anh vốn dĩ đã ra đi cùng với nỗi nhớ.
Đau lắm cậu à.
zorba 09:20 23-11-2009
…Miss Kun… 20:13 22-11-2009
♥ღ♥Fancy ♥ღ♥™ I ڸ٥ﻻ ﻉ√٥ﺎ [nắng mùa đông] 20:03 22-11-2009
đọc ngc lại ss nhé
♥ღ♥Fancy ♥ღ♥™ I ڸ٥ﻻ ﻉ√٥ﺎ [nắng mùa đông] 20:03 22-11-2009
Anh chấp nhận trò chơi “thử yêu” của em, và “chơi” cùng em một cách hoàn hảo.
Anh cũng nhắn tin cho em vào mỗi buổi sáng, nhưng là sau khi nhận được sms của em. Những tin nhắn mà anh là người chủ động, thì luôn mang nội dung: “Anh xin lỗi, hôm nay anh bận không đi cùng em được”, hay hỏi han về một việc gì đó. Cũng có rất nhiều “lời có cánh” tràn ngập yêu thương, nhưng “Anh nhớ em” hay “Anh yêu em” thì không bao giờ. Và em nhận ra, chỉ là anh đang “cố gắng” mà thôi…
Anh lảng tránh trước những mơ ước của em: “Sau này, ngày nào em cũng là người nấu cơm cho anh ăn”, “Riêng sinh nhật em, hay kỉ niệm… ngày cưới thì phải đến nhà hàng đấy nhé”. Những lúc ấy, em thấy anh gật đầu. Nhưng là muốn em vui, còn ánh mắt anh lại nhìn ra một nơi khác. Có lẽ anh sợ phải nhìn thẳng vào mắt em, và khiến em biết rằng: “Anh không thể...”
Những cái nắm tay luôn là một phía. Chúng mình không nắm tay nhau, mà chỉ có em nắm tay anh mà thôi. Em hiểu anh ngại, anh sợ cái nắm tay ấy sẽ khiến bạn bè anh, hay bất kì một người quen nào đó nhìn thấy. Họ sẽ biết về “tình yêu” của chúng mình, trong khi anh thì chỉ đang “cố” để yêu em…
Đôi lúc, em chỉ muốn hét lên: “Sao anh lại làm như thế?”, “Anh không yêu, sao cố tỏ ra có tình cảm với em, sao không mắng em một trận vì cái phép thử ngu ngốc kia, để rồi từ chối thẳng thừng một câu là mọi thứ sẽ xong hết”. Thế nhưng, em không đủ dũng cảm, bởi em quá yêu anh mất rồi. Chính bản thân em cũng muốn kết thúc mọi chuyện, nhưng em sợ. Biết đâu, rồi em sẽ mất anh luôn?
Em cũng chẳng thể trách anh “giả vờ”. Em biết anh không thoải mái chút nào, cũng chẳng phải muốn đùa giỡn tình cảm của em. Tất cả những gì anh làm, cũng chỉ muốn em được vui, chỉ là để không làm em tổn thương mà thôi.
Có lẽ, cả hai chúng mình đều đã sai khi hành động như thế.
Em phải kết thúc “phép thử” này, dù cố gắng đến mấy, anh cũng không thuộc về em.
Chắc em sẽ phải đau nhiều lắm đấy…
Em vẫn sẽ yêu anh nhiều lắm đấy…
Liệu em có đủ dũng cảm để làm thế hay không?
♥ღ♥Fancy ♥ღ♥™ I ڸ٥ﻻ ﻉ√٥ﺎ [nắng mùa đông] 20:02 22-11-2009
Chúng mình "yêu nhau" thật lạ, anh có nhớ những gì chúng mình đã nói không?
- Nếu con gái thích một người, có được tỏ tình không anh?
+ Được chứ, một cô nàng cá tính cũng rất đáng yêu đấy.
- Vậy em nói rằng, em yêu anh, thì sao?
+ Ha ha, thì em rất… đáng yêu chứ sao. Nhưng anh cũng không biết chắc tình cảm của mình thế nào nữa?
- Anh nhận lời đi, và em sẽ khiến anh yêu em bằng được, chắc chắn là như thế!
Anh lưỡng lự một lát rồi mỉm cười: “Ừ, thử xem”.
Chẳng hiểu vì sao, tận đáy lòng em lại có một sự tự tin đến mức mãnh liệt như thế. Em luôn đinh ninh rằng, anh sẽ yêu em, có thể không phải là bây giờ, nhưng sẽ vào một thời điểm nào đó, rất nhanh thôi. Thì hiện tại, anh đã yêu quý em thế rồi cơ mà. Khoảng cách để đến được tình yêu nào có quá xa xôi.
Em đã đề nghị anh: "Chúng mình “thử yêu” anh nhé, chỉ thử yêu nhau thôi, bởi, duy nhất một mình em yêu thôi mà…".
♥ღ♥Fancy ♥ღ♥™ I ڸ٥ﻻ ﻉ√٥ﺎ [nắng mùa đông] 20:01 22-11-2009
ss.em đang khóc
hồi đó em cũng chơi trò này..
em đau lắm
tự nhỉên vô tình đọc lại nó làm em tái tê lòng quá ss ạ....
♥cHeBjn n0.1♥ 19:10 22-11-2009
rosemask 17:59 22-11-2009
chơi vơi giữa dòng ng qua lại...!
Lạc lõng giữa con đường quen...
Em nghe khẽ khàng con tim nhói...!
Chúc Cỏ chiều cuối tuần hạnh phúc!
zorba 17:00 22-11-2009
LQA 16:45 22-11-2009
…Miss Kun… 13:26 22-11-2009
hoasi~ 12:26 22-11-2009
bsb_myhobj 10:50 22-11-2009
cai' truye^n ny` hay thie^t
du` da~ doc wa ma^Y' la^n` o~ blog ma^y' dua' ban oj muk h va^N~ tha^Y' thik, hj, chuc' ban mo^T ngay` to^T' lanh`
Tony Tran 10:08 22-11-2009
Big Girl 22:14 21-11-2009
Mr.Vinh A.N 20:04 21-11-2009
vật thì ỡ lại muôn đời với ta
Cio 19:34 21-11-2009
- L.Y.R - 17:28 21-11-2009
Cái nì hay à nhá ! toàn đối thoại ko mà khiến ng` ta ko chán !
nhí nhố đúng bản chất Clover !
Quỳnh Khanh 17:27 21-11-2009
truyện này em đã từng đọc mà đọc lại vẫn có điều gì đó cuốn vào.
Trò chơi 7 ngày :) dành cho trái tim đang lên tiếng.
cái sự tình cờ như cố ý đó.
mốt ss về ..ss với em bắt chước đi
rosemask 17:05 21-11-2009
đã add rồi..và chờ add lại...
Nhạt™ A n • N h i ê n… 16:01 21-11-2009
:">
Ngày mai ta bắt chước thôi :">
Sỏi bé :* 15:10 21-11-2009
…Miss Kun… 13:22 21-11-2009
MeL. Mây ! 11:33 21-11-2009
ếh. cái trò này dc này =]
Cỏ 05:34 21-11-2009
thix thix thix
copy trên mạng