Thư mục: Tổng hợp |
Nhận xét dưới đây không phải của tôi:
Thứ nhất, tôi là một thằng con trai chính hiệu nên tôi không đủ khách quan khi nhận xét về những đứa cùng dấu.
Thứ hai, tôi là một thằng con trai khô khan chính hiệu nên tôi cũng chẳng đủ độ sướt mướt để cho ra một nhận xét đầy tinh tế và thực tế như thế.
Thứ ba, tôi có một con bạn là tác giả của những câu truyện tình yêu nửa mùa làm xao xuyến ối trái tim của cộng đồng cư dân mạng vậy nên tôi chẳng cần quan tâm xem trong tình yêu thì con trai được chia làm mấy loại.
Nhận xét đó là, trong tình yêu đàn ông con trai có 4 loại
Loại thứ nhất là "không làm mà có”, tức không cần vác cưa ra đường, tự có cây đổ xuống.
Loại thứ hai gọi là "dễ như trở bàn tay", tức cũng phải lao động, nhưng luôn dễ dàng thu hoạch hoa thơm trái ngọt.
Loại thứ ba, "chân lấm tay bùn", buộc phải hao tâm tổn sức, dùng hết 36 kế mới kiếm được miếng ăn.
Loại thứ tư "ôm cây đợi thỏ”, chỉ có thể chờ cho cô nào mắt lệch nhìn nhầm may ra mới nên cơm cháo. Con bạn tôi bảo tôi thuộc loại này, tôi thấy có vẻ đúng.
Thực ra cái nhu cầu có người yêu hay không có người yêu với tôi không quan trọng lắm, nhưng chẳng hiểu sao thỏ rất hay đến cái cây tôi ôm. Ừ thì vẫn theo nhận xét con bạn, nguyên văn tôi có cái dáng thư sinh nhìn trông duyên dáng, cao nhưng không to mà cũng không gầy, nói chung không phải loại liễu yếu đào tơ mà lực điền thì càng không, cận nhưng không phải lưu manh giả danh tri thức, tóm lại con bạn tôi nói khá nhiều toàn từ ngữ mỹ miều làm tôi cũng chẳng tiếp thu được hết, tổng kết lại tôi không xấu nhưng cũng chẳng phải thuộc loại đẹp đẽ sáng chói gì cho cam. Theo thang điểm 10, tôi được đánh giá là 7,5 điểm.
Đã vài lần, hình
như chính xác là 6 lần, tôi hẹn gặp một cô gái nhưng cho đến giờ chưa cô gái
nào thành người yêu của tôi. Dĩ nhiên những lần ấy đều có sự tư vấn của con bạn
giỏi lý thuyết hơn thực hành từ trang phục cho đến nội dung câu chuyện, thậm
chí cả động tác và cử chỉ. Dù tôi luôn bảo nó “Vứt mớ lý thuyết ấy của mày
đi và tìm một người mà thực hành” nhưng quả thật, con bạn tôi chỉ giỏi ngồi
biến những thứ ảo tưởng trong đầu thành câu chuyện mùi mẫn như thật chứ không
giỏi biến những thứ giống giống như thật ấy vào đời. Dù là sự thật phũ phàng
nhưng tôi cũng chỉ đành nhắm mắt liều chân bước đi theo sự chỉ dẫn của nó, và
thất bại hầu hết là do tôi chứ không phải do nó, vậy nên tôi không thể trách nó
được. Nhưng cũng không thể chẳng trách tôi tất cả, chỉ bởi vì tôi đã đọc vài
cuốn sách của thánh hiền, hiểu được lễ nghĩa, liêm sỉ lại thêm cái tính ăn nói
thật thà không lươn lẹo, mà nếu tuân thủ các điều trên ắt phạm vào đại kị của
binh pháp trong tình trường.

Lấy ví dụ, có lần tôi hẹn với một em nói chung ưa nhìn nhưng làn da hơi bồ hóng thái quá, mà em này lại thích màu vàng kinh dị, hẹn gặp tôi em mặc một cái áo vàng chói cả mắt. Em hỏi tôi thích màu gì, tôi định bảo màu đen nhưng chợt nhớ ra con bạn dặn nên nói màu vàng vì con trai thích màu vàng thường lạnh lùng và có gì đó bí ẩn, trùng hợp thay lại đúng màu em thích. Thế là em lại hỏi: anh có thấy cái áo em mặc đẹp không ? Đến câu này thì tôi quên luôn lý thuyết là trong mọi trường hợp đều phải gật đầu đồng ý – Nó chẳng hợp với em tí nào, da đen thì nên mặc màu gì đừng chói quá. Haiz, ai bảo em phối màu không tốt cơ chứ, lỗi này một phần là do yếu tố khách quan.
Lần khác, tôi lại hẹn gặp một em, em này thì da trắng nhưng được cái mũm mĩm, tôi hẹn em ở quán bánh ngọt vì em bảo em thích ăn bánh ngọt, em ăn đến cái thứ 3, tôi lịch sự mời thêm cái nữa nhưng em bảo sợ tăng cân, tôi lại lỡ mồm phán một câu xanh rờn: có sợ cũng chẳng kịp em ạ. Hình như là vẫn lỗi khách quan một phần.
Và đến lần thứ 3, 4, 5, 6 đều có yếu tố ngoại cảnh tác động. Dù tôi chẳng yêu cầu các đối tượng tôi gặp phải xinh đẹp như hoa hậu hay thân hình người mẫu gì vì tôi biết mình cũng tài hèn sức mọn chẳng hơn ai mà nếu có lỡ một con thỏ xinh đẹp nào đi lạc thì tôi cũng chẳng đủ khả năng để mua cà rốt nhập khẩu cho nó ăn hằng ngày.
Sau những thất bại có cả đau đớn cả về mặt tinh thần cũng như thể xác, như mấy bộ phim kiếm hiệp tôi thường xem thì nói hoa văn là quyết định rửa tay gác kiếm trở thành một chính nhân quân tử dốc hết lòng vì đại sự nước nhà.
Nhưng nhiều khi nhìn thiên hạ tay trong tay cũng không khỏi chạnh lòng nhìn lại hai bàn tay lúc nào cũng đút túi quần.
Nhiều khi nhìn thiên hạ đi xem phim trên màn hình ít mà đóng phim bên dưới thì nhiều lại chạnh lòng nhìn sang con bạn hăng hái chén mớ bỏng ngô và mút côca như một con nghiện rồi thỉnh thoảng lại phá lên cười hô hố.
Nhiều khi … tôi lại chạnh lòng …
…
Cho đến hôm nay, cái ngày tôi nhờ con bạn viết mớ tâm sự này thì tôi đang chuẩn bị đi đến cuộc hẹn thứ 7, có lẽ do dòng đời xô đẩy chính nhân quân tử là tôi đành phải tái xuất giang hồ.
…
Đã 2 tuần kể từ buổi chiều con bạn tôi uống coke nhiều đột ngột và ngồi search google lâu kinh ngạc. Một kế hoạch gần như hoàn hảo đã được nó đặt ra nhưng việc thực hiện lại khá chậm chạp do tôi thường ngại thực hiện mấy bước tiến mang tính đột phá trong kế hoạch.
Việc đầu tiên: làm quen. Có hai
phương pháp, một là gặp trực tiếp và hai là nhắn tin. Qua phân tích thì tôi nên
nhắn tin vì việc gặp mặt trực tiếp ngay từ đầu dễ dẫn đến việc em ngồi nói
chuyện với tôi như một thằng bạn thân chứ không phải như một anh khóa trên có
cảm tình. Và dĩ nhiên, các tin nhắn của tôi đều nằm trong sự giám định của
chuyên gia tình yêu. Và cái tôi nhận được là một câu nói đầy ẩn ý và khá tốt: Anh
khá ấn tượng. Tôi cũng nhận thấy một phát hiện mới mẻ: em thông minh và
hài hước. Việc thứ hai: xin
nick và chat với em, không khó mà cũng chẳng hề dễ, nhưng quan trọng là cuối
cùng chúng tôi có thể thay bằng việc nhắn những cái tin kiệm lời ít cảm xúc
bằng việc tung hoành với vô số emo và những câu hỏi tu từ, câu cảm thán, câu
tỉnh lược,…Một việc theo nhận xét là trên mạng dễ nói chuyện, dễ bộc lộ bản
thân cũng như tình cảm. Nhưng cũng gắn với vô số quy tắc bất di bất dịch. Thứ nhất:
Tôi không được bày tỏ tình cảm của mình rằng tôi thích em lắm. Vì nói câu ấy
trên mạng không đủ gây lòng tin mà còn dễ gây hiểu lầm là tôi đùa cợt trong
chuyện tình cảm. Tối kỵ. Thứ hai:
Đừng có nói nhiều, vì nói nhiều dễ thành liên thiên, mà con trai liên thiên
thường đi cùng lắm lời. Tối kỵ. Chỉ nên tập trung vào vấn đề nào em nói
nhiều. Em luôn là nhân vật chính của câu chuyện. Thứ ba:
Nói ít nhưng cũng phải tránh để khoảng lặng trong cuộc trò chuyện, vì điều ấy
có thể khiến em nghĩ rằng mình thờ ơ, không quan tâm đến em. Tối kỵ. Thứ tư:
Nói có điểm dừng, thỉnh thoảng phải là người kết thúc cuộc nói chuyện trước, để
em còn có cái mà tiếc nuối, mà nhớ. Luôn ghi nhớ. Tôi thực hiện các
bước trên khá trơn tru. Em thích nói về đủ
thứ, từ âm nhạc cổ điển đến những thứ giời ơi đất hỡi ở đâu mà tôi phải túc
trực sẵn sàng màn hình Google bên cạnh để search, phòng trường hợp phạm
phải điều tối kỵ thứ 3. Em thích nhạc cổ
điển, thích uống trà, cà phê, nấu ăn trung bình, thích ăn đồ ngọt, thích màu
vàng, biết vẽ tranh và thích đọc sách, quan trọng nhất, tôi và em cùng thích
đọc truyện kiếm hiệp và xem phim kiếm hiệp. Theo chuyên gia tình yêu là con bạn
tôi cho rằng, có nhiều sở thích chung nhiều khi không tốt bằng việc chỉ có một
sở thích chung, ít nhưng mà chất. Nhờ nó cơ cấu mà
tôi đã có một cái hẹn với em. Thế là có ý gì,
tôi bắt đầu thấy khó hiểu, cái đầu của tôi chỉ thích hợp cho việc ghi nhớ các
con số chứ phán đoán tâm lý thì tôi đầu hàng. May sao nick con bạn vẫn sáng. Tôi quay
lại cửa sổ chat với em. 5h30 PM. Theo con
bạn, buổi hẹn đầu tiên, tôi nên mặc cái gì tôi thích, đơn giản nhưng phải sạch
sẽ. …. 6h15 PM 7h10 PM 7h15
… 7h25 … 8h00 … 8h30 PM … Ngoài cửa
sổ một màu tôi tối, 7h10 trời tối không có gì lạ. Có tiếng mẹ tôi
gọi xuống ăn cơm ở dưới nhà, ừ có khi tôi nên ăn cái gì đấy trước khi đi cho đỡ
hồi hộp, vẫn còn thời gian chán. Nhưng … mẹ tôi đâu có bao giờ gọi tôi ăn cơm
vào lúc 7h10 mà thường là 7h30 … cái gì, tôi gào lên thảm thiết. … … Chiều mai,
6h48 PM. Tôi đã đến
chỗ hẹn, nhưng chưa dám vào quán. 7h20 PM
– Tôi vào quán chọn chỗ ngồi và đợi em. 7h40 PM
– Tôi liên tục nhìn đồng hồ và nhìn cửa vào 8h00 PM
– Anh phục vụ nhìn tôi khó chịu, tôi đành gọi một suất trẻ em. 8h30 PM
– Tôi bỏ về. Có tin nhắn. Góc phòng,
một con bé đầu đội mũ sùm sụp đang nhắn tin và cười khúc khích “ 1-1
” … … … Gặp bạn
gái lần đầu - nguyên tắc cơ bản. Các bước
1, 2, 3 vẫn giữ nguyên như khi đối thoại trên mạng. Bổ sung một số tiểu tiết: Vậy mà
trong lần hẹn này, 8 quy tắc vàng đã bị tôi phá gần hết trừ cái thứ 4 - nam
nữ thụ thụ bất thân. Theo như con bạn
phân tích, mọi việc đang diễn ra tốt đẹp và trên đà đi lên, tôi cần tiếp tục
phát huy nhưng không phải dưới sự chỉ bảo của nó mà là hành động theo những gì
tôi thích. Những việc làm thành thật không gắn với nguyên tắc thường dễ hành
động và trở nên dễ thương hơn rất nhiều. Như chiến dịch cưa cẩm một cô
gái chẳng hạn, hãy nói với cô ấy rằng bạn thích cô ấy nếu điều đó là những gì
bạn thực sự nghĩ trong lòng, đừng cố công chọn một thời gian, một địa điểm như
ý vì đến lúc ấy có thể đối tượng không muốn nghe hoặc bạn không muốn nói nữa. … Cùng lúc, tại một
căn phòng nọ, một con bé tay vừa tu coke vừa gõ laptop, nó mỉm cười sung sướng
vì hai bịch coke xếp góc phòng của hai kẻ ngờ ngệch trong tình yêu tìm đến nó
tư vấn, một là thằng bạn đáng yêu nhưng đáng thương và xui xẻo trong truyện
tình cảm, một là con em họ cá tính đến nỗi chẳng đứa con trai nào nói chuyện
với nó lại nghĩ nó là con gái. Nhưng khi hai con người đó gặp nhau, thì mọi
chuyện cũng chẳng đến nỗi nào. Giống như toán cao cấp nhiều khi cũng có thể áp
dụng vào tâm lý học đại cương mà trong đó tình cảm con người được biểu diễn như
một sơ đồ toán ma trận, còn diễn biến tình yêu thì giống như đồ thị của một hàm
số bậc hai, nhiều chỗ cong và nhiều nét hấp dẫn, bạn chẳng biết đâu mà lần… (st) Đọc truyện này đã hay gòy, đọc " Lần đầu Thân Mật" còn hay gấp vạn lần
![]()



xiaokaixin 08:56 28-11-2009
gacui_dvhd_b116:02 28-11-2009