Đăng ngày: 11:34 30-09-2009
Là định mệnh ngẫu nhiên chọn ta giữa muôn triệu người để thử thách
tin một người ở trong tim như ta đã từng cố chấp
tin một nụ hôn duy nhất ở giữa trời và đất
tin một ánh mắt mà nếu thiếu ta trong nhãn cầu sẽ cô độc
tin cả vào những tháng ngày ta nâng niu trên tay chỉ toàn là ngờ vực
bởi vẻ đẹp của những giấc mơ…
Chúng ta có thể đã sống đúng cuộc đời của những người trú mưa
tìm thấy một mái hiên rồi đứng chung lặng lẽ
thỉnh thoảng hỏi thăm nhau – nếu lạnh thì nép thêm vào một chút nhé?
thỉnh thoảng cầm tay nhau – cho khác với những người xa lạ
thỉnh thoảng trách một lời – lúc cơn mưa bạt thêm vào lòng một chút gió
rồi thì nắng lên ở đâu đó ngoài phố
chúng ta mỗi người chỉ để lại được dấu chân…
Đừng trách !
khi ta đến trong cuộc đời này với hình hài mà ta ước mong
mỗi ngày qua đều nhận ra không có gì là trọn vẹn
nhưng ta đã yêu thương theo cách những gì con người ta có được
chọn một con người để sẻ chia phần tâm hồn sâu thẳm nhất
tuyệt đối không tin vào những bất trắc
cho đến khi…
[...]
Trích bài thơ "Đừng trách" của Nguyễn Phong Việt.
Bài thơ viết về 1 ng` con gái từng tin - từng yêu nhưng ... cuối cùng sự lựa chọn của ng` con trai ko phải là mình.
Nhưng cô gái ko trách
vì mình đã - từng tin, từng yêu.
Em chỉ post đoạn mở đầu của bài thơ, về những cảm xúc mà cô gái đã tin, đã yêu - như chính em bây giờ.
"khi ai đó không chọn lựa ta nghĩa là ta thuộc về một chọn lựa khác"
Đừng - trách.
Hy vọng rằng em sẽ không có dịp để post tiếp đoạn sau của bài thơ.
Vì em sợ sẽ có 1 ngày mình phải thốt lên câu:
"Thế nên đừng trách nếu người đó không thuộc về ta…"
...
Nhưng nếu quả thật có ngày đó xảy ra, em vẫn sẽ mỉm cười và bảo:
"Em sẽ ko bao giờ trách vì đã tin, đã yêu anh đâu, anh à !"
Nguyen VCRN 14:09 30-09-2009
Ok, mình kết bạn nhé