<?xml version="1.0" encoding="utf-8"?>
<rss version="2.0">
<channel>        <title><![CDATA[magically_thepinkmoon1595 BLOG]]></title>
        <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/giacmotuyettrang_8215]]></link>
        <description><![CDATA[magically_thepinkmoon1595 BLOG]]></description>
        <language>vi-vn</language>
        <lastBuildDate>2009/11/28 23:44:52</lastBuildDate>         <item>
            <title><![CDATA[12 ngày nhớ mong............và cả nh~ ngày sau nữa..... hết 40 ngày...]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/giacmotuyettrang_8215/article?mid=336]]></link>
            <description><![CDATA[hum ni là thứ 7.... là 12 ngày 2 đi công tác rùi..... hic.... nhớ 2 wá.... đây có lẽ lần đầu tiên tớ xa 2 tớ đến vậy đấy.... ko có 2 ở nhà... thiệt lòng mà nói thì cũng hem bị ai la hết óh... wậy dc hết cỡ nhưng lại hem dc hỏi bài.... hem dc có nh~ giây phút giỡn hết minh`....
còn nhớ hùi đó 2 học ở xì phố... mỗi tuần 2 về có 1 lần àh.... tối đó tớ mua về bánh wá chài...2 chị em cùng ăn.....zui ơi là zui luk.... êến chìu chủ nhật.... 2 đi.... mắt tớ rơm rớm nơớc mắt..... nó hem muốn cho 2 đi âu.... mẹ còn thấy tớ khóc nhè nữa âấy.... mẹ&nbsp; chọc tớ wá chài.....
năm lớp 6- là năm đầu của THCS- tớ còn nhớ mãi bài văn viết về ng em thương nhất- tớ đã viết về 2.... có câu tớ viết rtấ tâm đắc là &quot; những năm tháng đã bồng bế khi tôi còn bé hằn lại lên dáng ng nhỏ nhắn thâm thấp của chị....&quot; có vẻ hơi sến nhưng đó là sự thật đấy.....&nbsp; ngày xưa nhà tớ khó khăn, mẹ đi làm chị fải lo cho cái con nhok fiền fức này.....
ng khơi gợi môn Lý cho tớ chắc cũng có lẽ là từ 2.... ngày xưa 2 cũng thik lý nhưng 2 đã chọn Văn... 2 kiu tớ ưừng đi Văn.. tớ luk thần tượng 2.... nh~ j 2 nói, w tớ êều là tuyệt đối cả....
h 2 ko có ở nhà... hịc.. buồn gớm &gt;&quot;&lt;......... có lẽ...tớ iu 2 đến cỡ nào thì.... cũng chỉ trong lòng tớ mới bik thôi.... cũng như nh~ ai tớ iu thương.... chỉ w họ hay w tớ mới bik thôi.... bí mật nà..^__^
hum ni tớ dc thầy Thảo khen.. và cô Trung nữa.... hìhì.. dơờng như mọi mệt mỏi của tớ dc tan bêến hết vậy.... và ng tớ nghĩ về đầu tiên chính là 2... ngày xưa thaầy cũng thương 2 tớ lém.... h tớ sẽ cố.... vì môn Lý vĩ đại............ và vì cả 2 than iu của tớ.... tớ mong sau tớ sẽ dc làm nhà nghiên cứu khoa học... tơ1 cũng mong cái nghề oh dc nhìu tiền... để mai mốt tớ nuôi lại 2 và mẹ tớ chứ....
(tớ muốn post hình lên blog tớ, nhưng cái máy tớ nó bị điên ùi.. post hem dc..buồn não buồn nè luk....&gt;&quot;&lt;..........)
&nbsp;]]></description>
            <pubDate>2009/11/28 23:25:46</pubDate>
            <guid><![CDATA[12 ngày nhớ mong............và cả nh~ ngày sau nữa..... hết 40 ngày...:336]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[chút suy ngẫm về chính mình... về nh~ j đã wa....]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/giacmotuyettrang_8215/article?mid=319]]></link>
            <description><![CDATA[hum nay tớ đã thi môn đầu tiên trong năm học nhìu chông gai, bão táp này... và dù ko bik điểm ấy thầy có sửa j nữa ko....nhưng tớ vẫn chia điểm fẩy ra trước.... và tớ chỉ có 8 phẩy tròn àh.... điều đó làm tớ băn khoan wá... làm tớ buồn.. tớ suy ngẫn về chính mình wá....
năm này tớ lớp 9.. một năm nhìu thử thách ko chỉ w tớ mà w các bạn.... 1 năm nhìu khó khăn với bao hoài bão, ước mơ dần dần hiện ra phía trước .... năm nay tớ làm lớp fó học tập... và tớ fải làm liên đội fó nữa.... suốt 8 năm học đây là lần đầu tiên tớ làm.... tớ tự nhủ w mình rằng... năm nay sẽ ko trành giành điểm hay hạng w bất kì ai cả.... tớ sẽ học vì kiến thức cho tớ để tớ thi tốt nghiệp thật tốt mà thôi.... là năm cuối nên tớ sẽ cố gắng tạo thật nhìu kỉ niệm w mọi ng`.. thầy cô và bè bạn.... nên cũng w cương vị liên đội fó tớ cũng sẽ tham gia ít nhìu hoạt động cho lớp, cho trường... tớ thiết&nbsp;nghĩ đó là 1 suy nghĩ đúng đắn...........
nhưng sự thật là ko như vậy..... tớ rất buồn khi dạo này điểm của tớ ko còn cao nữa... ít có 1 điểm 10 nào xuất hiện...... cho dù có thì bài kt đó, lớp điểm 10 cũng rất nhìu.... nhưng đều làm tớ thất vọng nhất, buồn hơn nữa... là tớ đã ko cố gắng hết mình...... tớ tự hỏi sao dạo này tớ làm biếng đến thế......ko nh~ vậy còn ẩu kinh khủng nữa..... nh~ cái sai ko đáng.... khiến điểm tớ ko dc tròn....nhỏ bạn bảo tớ là.....bộ muốn chép fạt lắm àh...ko! ko! tớ ko hề muốn đâu..nhưng ko hỉu sao tớ vẫn kiếm cái j đó để sai..... tớ chán mình wá..... tớ sợ hai và mẹ sẽ buồn khi bik tớ học như vậy... nhưng năm nay kiến thức ko còn đơn giản nữa.... 9 fẩy mọi năm tớ ko bik còn giữ vững nữa ko.... huhu........sao tớ chán nản tớ đến thế????
tớ thi đậu vào lớp Lý w sự cạnh tranh chỉ có 3 ng`....làm sao mà tớ bik là như vậy dc chứ... tớ ko hối hận vì quyết định của mình dù cô Hà- ng tớ rất yêu- dạy văn- nói w tớ là cơ hội đậu tỉnh của tớ sẽ rất cao... cô ít khi nào nhìn lầm lắm.. đi Văn đi N àh!.. cô bảo thế nhưng tớ vẫn chối từ..... tớ ko thể way lại kì vọng của rất nhìu ng đặt lên tớ.. tớ ko thể way lại lý trí của mình..vì con tim tớ bảo tớ là đi văn đi.... tớ giằng xé nhìu lắm... nhưng tớ đã wuyết đình rồi thì tớ sẽ ko thay đổi đâu!!! ko bao h!!!!!!
&nbsp;nhưng dạo này học Lý , thực sự tớ&nbsp;rất chán.. chán ko thể tả nổi.. thầy giảng khó hỉu lắm... mà bi h tớ&nbsp;đã nghỉ học thêm lý hết 1 ng rồi... tớ cố bơi... và tớ dần cảm thấy mình&nbsp;đuối sức.... bi h tớ cũng chỉ học 1 ng thôi.. có rớt thì cũng đỡ nhục nhã.....w tớ là như vậy.... tớ ko có điều kiện như&nbsp;mí bạn xuống thành phố học,&nbsp;hay là tớ ko thể wen với mtrường&nbsp;ấy dc.... nên học ở đây.. tớ fải cố vào HV.. fải cố và fải cố gắng..... nỗ lực.....mẹ tớ kì vọng tớ rất nhìu.. ng chị họ tớ học rất giỏi nhưng vẫn rớt HV... vì vậy mẹ muốn tớ đậu lắm.. tớ muốn &nbsp;đậu và tớ fải đậu..... nhưng nhìu khi có bài Lý hem bik làm, tớ cũng chả bik hỏi ai cả...&nbsp;1 đứa kia thì khác lớp...1 đứa thì còn học yếu hơn mình... nhìn tụi toán bàn bạc cùng nhau 1 bài toán&nbsp;mà tớ thèm... thèm nhưng tớ&nbsp;lại rơi nc mắt..... tớ tủi thân wá.... tại sao môn Lý ko dc coi trọng chứ???? hay nhóm hóa cũng rất vui nhộn w đủ thứ lọ chai, hóa chất.... nhóm&nbsp;đó cũng toàn chung lớp hay bạn bè cũ w nhau.... ngay cả thầy dạy bồi dưỡng cũng ko fải là thầy&nbsp;dạy lớp tớ... muốn nổi&nbsp;bật cũng ko thể.... chẳng bù w tụi kia.. thầy cô dạy bồi dưỡng&nbsp;đều là thầy cô&nbsp;đứng&nbsp;lớp.....sao lại thế chứ???? tớ ko hỉu nổi nữa..........&nbsp;nhìu lúc học bồi dưỡng xong... tớ muốn khóc luk ấy.... con đường thi tỉnh của tớ sao mịt mờ wá... chả nhẽ mốt thi để giấy trắng&nbsp;sao... nhục nhã wá đi mất!!!!!!!!!!!!!!.....
còn nhớ năm ngoái khi nghe tin điểm fẩy tin học dưới 6.5... tớ bàng hoàng, sững sờ ko nói nên lời.. tớ lặng đi...và duờng như lúc đó chỉ có 2 đôi tay nâng tớ dậy giữa bao kẻ thân thuộc... tớ khóc như mưa.... và tớ bik tớ đã thua cuộc trong cuộc đấu này......tớ và Trí...tớ thua thật sự.... tớ là kẻ thua cuộc............
suốt 3 năm học, tớ luk fấn đấu hết mình... tranh giành.....ghen tị..... ganh đua...&nbsp;điều&nbsp;đó khiến&nbsp;nhìu lúc khiến tớ mệt mỏi nhưng tớ vẫn lao vào.... tớ từ 1 đứa ko = ai... hạng 7..lên hạng 5... hạng 4.. hạng 2 và vì môn tin tớ lại xuống hạng 3.... và thành wả đó tớ đã dc đáp đền = sự tin tưởng của lớp hum ni.. đó là chức&nbsp;lớp fó học tập.......
tớ ko bik liệu chuyện tình củm riêng tư&nbsp;có&nbsp;ảnh&nbsp;hưởng đến chuyện học tớ ko.. tớ cũng ko dám suy nghĩ nhìu vì tớ sợ nhìu thứ lém... tớ muốn mẹ tớ như mẹ của T- 1 ng bạn cùng lớp w&nbsp; tớ.. hỉu dc lứa tuổi của bọn tớ ntn.. nhưng mẹ ko hỉu.. tớ cũng &nbsp;ko trách hay giận vì mẹ cả.. chỉ buồn cho chính mình chỉ có bạn bè để tâm sự nh~ chuyện này thôi... 
trong thâm tâm tớ,&nbsp;tớ ko hề muốn&nbsp;tranh giành điểm w các bạn nữa nhưng ko hỉu sao khi thấy điểm mọi ng hơn tớ.. tớ lại có cảm giác j đó rất khó chịu... nỗi buốn thoáng wa.. 1 chút j đó là nuối tiếc và gợn điều j đó ghen tị.... tớ ko hỉu sao mình lại có cảm giác đó, dù tớ muốn ko suy nghĩ nữa.. nhưng dường như nó đã ăn sâu vào tiềm thức của tớ rồi.....mà bi h tớ lại lo..lo vì dù sao tớ cũng là lớp fó..nếu học xuống thì còn j là danh dự của 1&nbsp;lớp fó học tập nữa.... tớ đau đầu wá đi mất... tớ sợ mình bị trầm cảm wá.. thật đấy... bên ngoài tớ nói cười vui vẻ... nhưng sao tớ lo wá...sợ nữa...ôi!!! lôi thôi wá đi mất....
bạn bè tớ đều bảo dạo này tớ thay đổi, có vẻ khác đi.. có ng bạn thân còn nói tớ là ng hay đi tìm kiếm khuyết điểm của ng khác để trách cứ, để hờn, để giận.... tớ wa con mắt của mọi ng là thế sao???? h tớ mới bik.. tớ xấu cỡ nào.... tớ nói tớ ko cần ai hỉu đúng về tớ chỉ mong nh~ ng tớ thương yêu đừng hỉu lầm tớ là dc... họ đâu bik rằng...w tớ, họ còn wan trọng&nbsp;hơn tất cả.... hơn cả chính tớ....
nh~ con số vô hồn nhưng khiến ng ta fải suy nghĩ, fải cừơi, fải khóc vì nó.... wả thật là vậy.... tớ ko bik là liệu môn Lý của tớ sẽ về đâu nữa... bi h tớ còn ngán 1 môn nữa..đó là Toán.... tớ đã cố yêu.. cố thik nó nhưng sau nó cứ vô tình lại với tớ.. bạn bè thân thiết của tớ đều theo toán thế sao họ ko kéo tớ theo dc môn toán nhỉ??? tớ dần dần fát hiện ra rằng... w môn toán.. dường như tớ và nó khó có thể song hành cùng nhau.. nhưng tớ sẽ khiến cho nó khuất fục tớ.. tớ thề....... nhưng đến h thì tớ vẫn chưa có biện fáp nào cho chính mình cả... tớ muốn hỏi bè bạn, muốn nhờ họ kèm cặp&nbsp;nhưng họ có rảnh âu.. chả còn thời gian cho mình chứ đâu nói đến tớ... tớ là kẻ vô dụng nhỉ.. nh~ định lý đơn giản thế mà tớ ko áp dụng dc..buồn wá đi mất....
thế mà lại có ng nói w tớ là họ ganh tị w tớ đấy..vì tớ học giỏi.. xinh xắn lại tốt bụng.... tớ ko như vậy đâu... họ nói họ ganh tị vì họ thần tượng tớ...ôi!!! wả thật là niềm an ủi lớn lao cho tớ dù tớ ko như vậy âu.. tớ xấu lém... tớ.... tớ dở lém... tớ ko = ai âu.....
chì còn gần 1 tháng nữa là thi..àh ko...gần 3 tuần ấy chứ.... tớ fải ôn bài cấp tốc thôi... tớ ko thể cứ ăn chơi, ngủ hoài dc.... tớ fải khắc fục chính tớ thôi.... h ngoài cố gắng... tớ chẳng bik làm j hơn cả.... tớ mong có 1 ng giúp tớ lém luk... tớ ước có ng mà mỗi khi tớ khó khăn là họ giúp liền..... ko hề nghĩ suy... nhưng cái suy nghĩ của tớ có vẻ viễn vong nhỉ.... ai cũng còn gia đình, còn bạn bè khác chứ có fải là có mình tớ đâu... tớ muốn học nhóm... tớ muốn bạn bè lại nhà nhau cùng ôn tập.. tớ ước thế đấy......nhưng rất khó nhỉ????
thôi, thời gian onl, ngồi gõ mí cái entry này cũng ngốn nhìu thời gian của tớ&nbsp; rùi nhưng nhờ nó mà tớ giải tỏa dc xì trét..hì.. tớ vớ vẩn lắm nhỉ.. lại lôi thôi.. fiền fức nữa.... tớ có buồn thì cũng chả dc j cả.... h tớ sẽ cố thêm 1 lần nữa.... BE HAPPY WHAT U HAVE!!!! và tớ mong mọi ng cũng như thế chứ ko như tớ.....&gt;&quot;&lt;
&nbsp;]]></description>
            <pubDate>2009/11/27 17:04:57</pubDate>
            <guid><![CDATA[chút suy ngẫm về chính mình... về nh~ j đã wa....:319]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[tình thầy..............]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/giacmotuyettrang_8215/article?mid=301]]></link>
            <description><![CDATA[tình thầy  
từ ngày em biết đọc ê a từng con chữ 
thầy đã đến như vị thánh dịu hiền 
mang tấm lòng biển cả của ông tiên 
dạy cho em điều hay lẽ phải 
********** 
từng hạt bụi li ti trắng ấy 
ngày xưa nào em đã biết gì đâu 
hồn nhiên, em lại hỏi 
“ thầy ơi thầy, sao tóc thầy trắng thế? 
Thầy đừng già, đừng già thầy nghe.” 
thẩy chỉ cười hiền lành, khoan thai 
************ 
bụi thời gian hay là những trăn trở? 
Giờ vương lại thành mái tóc điểm sương 
Em đã lớn, thấu hiểu nỗi lòng thầy 
Những lắng lo cho đàn con nhỏ dại 
thầy vẫn đến như muôn ngàn tia nắng  
Sáng soi bước em trên cuộc đời… 
*********** 
dẫu chông gai trên con đường phía trước  
hay hoa hồng rải trên lối em đi 
thầy vẫn dõi theo từng bước em
và lời dạy:&quot; sống trọn đạo làm người&quot;
&nbsp;
]]></description>
            <pubDate>2009/11/16 01:24:45</pubDate>
            <guid><![CDATA[tình thầy..............:301]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[thơ]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/giacmotuyettrang_8215/article?mid=299]]></link>
            <description><![CDATA[

Hôn 

Phùng Quán



Trời đã sinh ra em 

Ðể mà xinh mà đẹp 

Trời đã sinh ra anh 

Ðể yêu em tha thiết 



Khi người ta yêu nhau 

Hôn nhau trong say đắm 

Còn anh, anh yêu em 

Anh phải ra mặt trận 



Yêu nhau ai không muốn 

Gần nhau và hôn nhau 

Nhưng anh, anh không muốn 

Hôn em trong tủi sầu 



Em ơi rất có thể 

Anh chết giữa chiến trường 

Ðôi môi tươi đạn xé 

Chưa bao giờ được hôn 



Nhưng dù chết em ơi 

Yêu em anh không thể 

Hôn em bằng đôi môi 

Của một người nô lệ. 

(1956) ]]></description>
            <pubDate>2009/11/16 01:19:33</pubDate>
            <guid><![CDATA[thơ:299]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[hạnh phúc vô tình..........]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/giacmotuyettrang_8215/article?mid=292]]></link>
            <description><![CDATA[trong cuộc sống của chính mình, dù chỉ thoáng wa... dù chỉ vô tình nhưng hạnh phúc đến với tôi thật ngọt ngào, ấm áp........
...........nh~ giây phút vui đùa, nghịch ngợm&nbsp;bên 2.... iu hai lắm hai ơi....hai tặng pé cái móc khóa có ghi H và N.... là tên pé và tên 2... chỉ thế thôi... ko còn từ nào nghĩa khác nữa cả.... ko cho...
........... nh~ lúc ăn kum w mami kể cho mami nge mọi chuyện... nh lúc bị bịnh...mami chạy đôn chạy đáo lo lắng, chăm sóc... thương đến chảy nc mắt luk nè...
hum thi tuyển Lý... mang theo 3 món wà wan trọng nhất: 1 bức tranh, 1 cây bút bi hình ổ bánh mì.. và cái móc khóa dấu íu óh H &amp; N.... còn 1 cái móc con cọp thì móc zô cặp luk nên hok tính nha... nh~ món wà tuy nhỏ nhưng rất... rất....wan trọng và ý nghĩa với mình.........

........ và ngày hum wa.... an ủi con nhỏ bạn thân.... hạnh phúc làm sao khi bik mình là ng đầu tiên nó muốn chia sẻ.... nhưng thầm buồn cho chính nó..... vì thật sự mà nói thì nếu mình đồng cảm thì mới bik khuyên thế nào cho ng ta vững lòng hơn.... đúng ko???
mong là nỗi buồn trong nó sẽ vơi đi.... vơi đi thật nhìu để cùng fấn đấu hơn nữa.....cái nắm tay ấy.... mong nó sẽ nhớ....nhớ ngày xưa ta bé ấy.... hay khóc nhè...^__^

ngày hum wa.... cũng là ng chia sẻ niềm vui w 1&nbsp;ng thi đậu... đầu tiên luk đấy nhé... niềm vui của họ dâng đầy.. tràn wa cả tôi..........ngược lai hoàn toàn....với con nhỏ bạn...&nbsp;nhưng với ai thì tôi cũng&nbsp;là nơi chia sẻ vững chắc cả... tin tôi&nbsp;đi&nbsp;.................

........................và tôi bik...trong trái tim họ luk có tôi.... có tôi ở vị trí wan trọng... có fải ko?????????
**************
và ngày hum nay.... cùng lớp lăng xăng quét vôi lại cái lớp.... dù ng dơ bẩn.... dù bị chửi....dù mọi thứ ko hài lòng lém... nhưng vẫn cảm&nbsp; thấy vui và hạnh phúc lắm khi dc làm việc, dc là 1 chân sai vặt trung thành của tụi nó... cùng cười ha ha... cùng trét mặc thành ông kẹ... cùng chung niềm vui vì sắp thấy thành wả lao động cật lực của mình..ôi!!!!!!! vui lém cơ... hòa đồng nhất đó h luk... mà hình như là vậy thật đấy..ùhm..... bik chứ... năm nay đã là năm cuối cấp rồi.... nh~ giây phút như thế này sẽ còn đọng mãi....

way dc 4 đọan clip ngắn và chụp vô số hình.....mong là thời gian sẽ ko xóa mờ..............
hạnh phúc đến vô tình và bất chợt lắm.... nh~ kỉ niệm gắn liền với hạnh phúc sẽ còn mãi.... còn mãi.....nếu đừng wá vô tâm thì nh~ tình cảm ấy, hạnh phúc ấy, ngọt ngào ấy sẽ đọng mãi trong chúng ta...&nbsp;
&nbsp;]]></description>
            <pubDate>2009/11/09 00:18:53</pubDate>
            <guid><![CDATA[hạnh phúc vô tình..........:292]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[tôi ko fải là 1 thiên thần.............]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/giacmotuyettrang_8215/article?mid=286]]></link>
            <description><![CDATA[tôi ko fải là 1 thiên thần....... nhưng tôi là 1 ng đặc biệt........
nh~ lúc bạn khóc......tôi sẽ&nbsp;nắm tay bạn và an ủi bạn,.......... có thể là ng đầu tiên hay cuối cùng thì tôi ko bik nhưng........ tôi bik bạn sẽ mìm cười ngay sau đó............
nh~ lúc bạn sợ hãi........... 1 ly trà trân châu của tôi sẽ khiến mọi lo lắng của bạn tiêu tan............. thật đấy!!!!!!!!!
nh~ lúc bạn đi xa......... tôi vẫn ngĩ về bạn nhìu hơn bất cứ ng nào...... nhưng tôi chỉ nghĩ chứ tôi ko nói đâu........
nh~ lúc bạn cần sự động viên...... tôi sẽ giúp đỡ bạn = việc làm chứ ko chỉ ở lời nói............
tôi ko fải là 1 thiên thần đáng yêu, xinh xắn hay học giỏi....... nhưng tôi là 1 ng đặc biệt......... vì tôi làm cho mọi ng yêu tôi......... yêu tôi với nh~ việc tôi làm chứ ko fải là lời nịnh nọt...... vì tôi giúp mọi ng`........... điều tôi tự hào là.......... với bạn bè.......... ko ai sẽ bỏ rơi tôi( ko chắc 100%)....... hay ít nhất với nh~ ng bạn thân thì mãi mãi là thân nhất.............. với thầy cô......... đa số đều thương tôi.......... tôi tự hào vì tôi sống thật lòng mình nhưng vẫn dc nhìu ng mến........ nhưng..........tôi ko fải là 1 ng đặc biệt w tất cả mọi ng....... sẽ có ng ghét tôi như chính tôi ghét họ thôi........... bình thừong thôi!!!!!!..............sống là ko hối hận.......... và tôi tin là như vậy.............
bạn tôi vừa thi&nbsp; Casio xong..........1 ngày vắng cả 5 thành viên trong lớp sao cứ thấy trống trải........ thấy trường như vắng hơn rất nhìu vậy........... tôi mừng cho chính mình vì ko còn cảm thấy đố kị nữa..... nếu là ngày xưa thì đã khác...........5 ng dù ai thi đậu thì tôi cũng mừng cả.........thật lòng đấy......... tôi bik sức mình trong 5 ng ấy có thể tôi ko =........nên nếu họ thành công và nếu là ngày xưa thì tôi sẽ cảm thấy ghen ghét và bực bội đấy........ nhưng đấy là ngày xưa........ tôi vẫn luk hằng ngày fấn đấu nhưng là cho mình chứ ko để là bức bình phong, cho 1 cái kiến thức ảo.......
tôi hằng ngày vẫn đối mặt với sợ hãi, với lo lắng, với bực bội, với buồn bã và cả với niềm vui.......... niềm vui tôi sẽ lấn át tất cả cho nụ cười vẫn nở......... để tôi ko còn............như mây mưa nữa thôi......
&nbsp;chúc 5 ng thi casio đậu hết nhé!!!( nhớ bao tui đi ăn nữa đấy nhe!!! heheheh ^__^)
&nbsp;]]></description>
            <pubDate>2009/11/05 23:46:24</pubDate>
            <guid><![CDATA[tôi ko fải là 1 thiên thần.............:286]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[chia ly]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/giacmotuyettrang_8215/article?mid=260]]></link>
            <description><![CDATA[chữ chia ly khiến ai vui bao h?
&nbsp;kẻ bơ vơ...người lại thẫn thờ
người ngẩn ngơ....kẻ lại buồn vu vơ
và đêm về đi tìm trong giấc mơ
chút gió hồng&nbsp;khẽ vuốt tóc thơ
và mây nghịch trêu tà áo biếc...

mà ng xa..ng đi chẳng trở về
con đò nhỏ lặng lẽ đứng chờ
dưới trăng non hát khúc người&nbsp;chia ly..
&nbsp;

&nbsp;
&nbsp;
&nbsp;]]></description>
            <pubDate>2009/10/22 12:27:37</pubDate>
            <guid><![CDATA[chia ly:260]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[nô lệ..........có chăng là?????????]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/giacmotuyettrang_8215/article?mid=250]]></link>
            <description><![CDATA[ng ta thường wen với từ nô lệ đồng tiền nhưng với học sinh chưa cần fụ thuộc vào đồng tiền, thì sao???? theo mình thì bây h học trò trờ thành nô lệ việc học mất rồi....trừ nh~ ng ko lo học, coi việc học có hay ko cũng vậy thì đa số hs đều đang đau khổ với việc học của chính mình..........
học thêm... học chuyên....học để thi hs giỏi....học bài ở trường....soạn bài mới.... v.v...vô vàn cái gọi là học... 1 ngày 24h thực sự là rất ít, rất ít với nh~ học sinh giỏi&nbsp;...... rồi bông chốc bạn biến mình thành kẻ chỉ bik nghĩ đến mình... ko lo cho công việc chung.... giỏi đóng kịch.... cùng với 1 gia đình cũng như vậy.... từ lâu lắm rối.... học... khiến bạn trở thành 1 kẻ toan tính, vụ lợi, ích kỉ..... chỉ ngĩ đến bản thân.......vô tình hay là cố ý khi bạn nc dối là bệnh để trốn ngày Đai hội...bạn trong 1 ban wan trọng....để ở nhà học thêm môn chuyên của chính mình.... 
bây h học khiến một số ng ko còn là chính họ..... bạn đang rất khó xửa bởi bên Đội và việc học...bạn đau khổ khi thầy cô nhin mình = ánh mắt khác.... bạn là học sinh giỏi.... bởi vì bây h bạn trong Ban Chỉ Huy liên đội rồi..... bạn thik thể thao....bạn cắn răng từ chối thầy vì sợ thầy cô bộ môn văn hóa&nbsp;nói &quot;hoc ko lo học, chỉ bik chảnh chẹ đi riết, hay ho j mấy cái nhảm nhí đó&quot;......bạn dằn vặt w cái mình yêu thik.... vì học....nhưng&nbsp;bạn ko nêu dc lí do để ko thi....và bạn fải thi trong lòng ngập tràn sợ hãi.......vì fải nghỉ học bữa đó.....
bạn sợ rớt môn chuyên của mình..... w bạn sẽ rất nhục nhã và ê chề... vì bạn học đến 2 ng...chưa tính còn trong đội tuyển thi hsg...nhưng bây h bạn vướng bận nhìu thứ wa.... Liên Đội....thể thao... 1 cái chức trong lớp.... ng ta kêu bạn cố gắng... bạn bik chứ nhưng sức ng là có hạn cơ mà.... bạn khó xử.....
học làm bạn wên mọi thứ... wên tình bạn...wên cái kẻ ngồi nhớ ngồi mong mình...vì kẻ&nbsp;ấy học hơn bạn...bạn fải coi nó là kẻ thù thì mới học hơn dc... bạn tuyên bố với lòng mình.........
bạn trở thành nô lệ việc học.... nhìu bạn như bạn.... bạn cũng như nhìu ng....bạn đau đầu....và bạn bệnh đến nghỉ học... hôm ấy kt... và bạn hỏi đề nh~ ng đến thăm mình... vô tình chằng???? ta mong là vậy.....
bạn học nhìu nhưng bạn thi tuyển điểm ko cao... bạn biện mình.... ta ko cần... chỉ cần bạn thấy là bạn sai.... nhưng bạn học giỏi... học sinh giỏi thì khó mà thừa nhận mình sai....
ng bạn thân của bạn sợ bạn sẽ bán đứng họ vì việc học.... ta ko bik dc....... bạn có 1 ông chủ khó tính đấy vì ban đang thành 1 kẻ nô lệ mà...bạn đâu bik (hay nghĩ?) rằng bạn học cũng chỉ vì công việc sau này, nếu bạn ko có&nbsp;kĩ năng sống thì bạn có thành công ko????? bạn chỉ mới lớp 9 thôi bạn ạh.... đừng để thành 1 ng lớn w nh~ yếu tố ấy mà trở thành 1 kẻ tri thức giả,&nbsp;đạo&nbsp;đức&nbsp;giả nhé..]]></description>
            <pubDate>2009/10/10 12:38:12</pubDate>
            <guid><![CDATA[nô lệ..........có chăng là?????????:250]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[mừng cái màn hình mới nè :D]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/giacmotuyettrang_8215/article?mid=240]]></link>
            <description><![CDATA[lâu lắm gòy chẳng có đụng đến cái bờ lóc cóc này (her her!!!)
bụi bám đầy!!!!!
hum ni chị thay cái màn hinh mới, ui ui sướng wá wá...nó mỏng nhánh nhìn cứ như cuốn sách&nbsp;á....&nbsp;há há.... sướng thiệt........
bik bao nhiu chiện xảy ra từ đầu năm hoc tới h... 
mới vừa thi tuyển đội HSG xong... Lý thảm hại.. có 3 đứa thi.... saz... bik chắc là đậu luk gòy đó nhưng chẳng vinh wang j... hứ... làm sao tui bik lý thi ít vậy chứ.... mấy ng hay thì thi đi.. ai cấm??? hứ hứ...
1 thằng nhok chuyển zìa... làm đảo lộn trật tự của 1 lớp nhìu chuyện, tai tiếng nhưng ít ra là w mình khi bị ngồi kế nó.... thì có j âu chứ.. cứ hay đồn thổi lung tung... h hỉu lầm tán lạng, sứt mẻ tình bạn thân w tT... chán chết như con gián lết!!! ứ ừ hok chịu âu!!!!!!!! tui học yếu toán thì hỏi nó thôi, ngồi kế thì fải nc chiện chứ, mấy ng sao cứ............????... thiệt là bực bội àh..........&nbsp;hic....
cái số xui hay sao óh... tháng này mất đồ tùm lum, đi đường thì té xe liên tục... sặc... còn cái mặt nó thì cừơi nham nhở, thấy ghét...ờh ờh... cười ng hum trc hum sau ng cười đó....nhớ đi!!!!!!!!!!
bực bội nhìu thứ nay viết lên đây cho đỡ tức... mà sáng này&nbsp;nữa chứ, cái&nbsp;ý kiến làm lồng&nbsp;đèn bị bác bỏ ngang mặt, coi tức hok???&nbsp;đó h&nbsp;ý mình&nbsp;ai cũng tan thành, h zậy&nbsp;đó.... cái năm j, lên có cái chức mà bực bội trăm fần, bik zậy thà&nbsp;ăn&nbsp;vạ&nbsp;w&nbsp;cái chức văn thể mĩ luk cho&nbsp;đỡ xui(!?)
mừk thôi, tức tụi nó thì dc j...&nbsp;bi h chỉ ráng học&nbsp;hơn tụi nó là ok hà... h chỉ lo toán nhưng kế bên là&nbsp;dân chuyên toán gòy nên hem sợ lém (her!!her!!)..
chuẩn bị tới&nbsp;Đại hội Liên&nbsp;đội nữa.... bi h làm sao dung hòa dc&nbsp;đây hở trời.. help me!!!!!!!!!&nbsp;&nbsp;
&nbsp;
&nbsp;]]></description>
            <pubDate>2009/09/21 23:18:08</pubDate>
            <guid><![CDATA[mừng cái màn hình mới nè :D:240]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[kết thúc có hậu: trái tim màu hồng.....]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/giacmotuyettrang_8215/article?mid=165]]></link>
            <description><![CDATA[......................................(tiếp theo truyện Anh em kết nghĩa)
- anh 3 ơi, ra wán Friend nha anh, em có chuyện cần hỏi anh nè, wan trọng lắm đó.... 3h chiều nha...
Dòng tin nhắn làm Tân hơi lo. Chẳng bik có chuyện gì với Nhi ko nữa.....
Thời gian luk thấm thoát thoi đưa.... chẳng cho con ng ta với kịp hay chờ đợi điều gì dc.... Thế là sau nh~ nổ lực cố gắng,Tân&nbsp;đã&nbsp;tốt nghiệp 5 năm đại học.... 1 con số thực sự&nbsp;ko wá dài với bất kì ai&nbsp;nhưng Tân bik là ko hề ngắn với sự đợi chờ của 1 ng với 1 ng..... 2 năm wa..từ ngày tặng Nhi con gấu bông ấy, anh vẫn luôn&nbsp;nuôi hi vọng.... ko ai có thể cãi lại duyên số của mình dc.... nhưng... hy vọng càng nhiều thì càng thất vọng.... Nhi chẳng thể nào bik dc &quot;bí mật&quot; ấy- &quot;bí mật&quot; anh chỉ dành riêng cho Nhi mà thôi....
Với&nbsp;tấm bằng loại giỏi, anh chẳng mấy&nbsp;khó khăn vào xin việc ở 1 bệnh viện lớn của thành phố.... liệu bây h anh có nên nói cho Nhi bik tấm lòng mình ko??? Việc làm ổn định rồi, 1 ng bạn gái có thể luôn bên anh để sẻ chia với anh mọi chuyện, luôn an ủi và động viên anh là nh~ gì mà anh mong nhất bây h..... và.... chỉ có mỗi Nhi.... mỗi Nhi mới lấp dc cái khoảng trống cô đơn luôn vây lấy anh mà thôi..... chỉ có Nhi mới làm trái tim anh thôi băng giá mà thôi.... trái tim anh..... cái khoảng trống ấy.... anh biết.... chỉ dành mỗi cho Nhi mà thôi...........
Nhi và anh chàng lớp trưởng kính cận càng ngày càng thân nhau..... nhiều lúc Tân và Nhi đi chơi, vô tình gặp lũ bạn Nhi, chúng ghẹo: &quot; Coi chừng tao méc ông Khoa àh nha!!!&quot; rồi cười khoái chí làm Tân vừa tức vừa buồn, chỉ bik lặng lẽ nhìn sang chỗ khác, bâng quơ.... còn Nhi thì thách thức:&quot; Cho tụi bây méc, ổng là gì của tao mà tao sợ chứ!!!!!!&quot;....
Tân đến quán nước sớm hơn giờ hẹn. 5 phút sau Nhi cũng đến..... 
- Sao?? hẹn anh ra đây có chuyện gì nhờ vả phải ko???
- Anh đúng là luôn đi.... dép lào trong bụng em ( lại cười )...Có chuyện nhờ anh tư vấn giùm đây nè...
- Chuyện gì mà trông em căng thẳng thế... từ từ kể anh nghe...
- Là vầy: Khoa nó thik em anh ơi.... hôm wa học nhóm, Khoa chở em về, thế là nó tỏ tình luôn.
Chợt Nhi thấy đôi mắt Tân ánh lên nét buồn. Tân chợt im lặng, ko nói gì nữa....
- anh 3, anh sao vậy???? 
- àh.... àh... anh đâu có sao... mà... mà em có thik Khoa ko???? đơn giản nếu em thik Khoa thì em đồng ý còn ko thì đâu ai ép dc em....
- mọi chuyện ko đơn giản như anh nghĩ đâu. Em và Khoa là bạn thân... h nói lời từ chối....... sao thấy khó wá... ko khéo mất luôn tình bạn này...
- hãy sống thật với mình em àh... em fải dứt khoát lên chứ...ừhm... 
Bỗng nhiên, Khoa bật đứng dậy và nói:
- Anh có việc fải về trước, ko thể tư vấn cho em dc nữa. Nếu cần, em có thể lấy con gấu bông anh tặng sinh nhật em ra mà hỏi nó... bik đâu giúp dc em đó.
Nói rồi anh rồ xe chạy mất. Còn 1 mình, Nhi suy nghĩ: &quot; Lạ thật, mọi lần có chuyện gì anh ấy cũng giúp mình, sao lần này lại vậy chứ... Khó hiểu thật&quot;.
Tối đó, Nhi lấy lại con gấu mà anh tặng ra. Nhi cất nó kĩ vì ko muốn nó bị bám bụi. Nhi ôm nó thật chặt,&nbsp;thủ thỉ noi chuyện&nbsp;với nó: &quot; Sao anh Tân muốn tao hỏi mày nhỉ???&quot;..... và.... chợt ...Nhi thấy có cái gì đó cồm cộm dưới đường dây kéo của con gấu.Nhi kéo mạnh ra.... và cô thấy 1 góc của mảnh giấy dc xếp nhiều phần.... lấy nhanh tờ giấy ra... Nhi thấy tim mình đập mạnh... hồi hộp..........
&quot; ANH THÍCH EM. LÀM BẠN GÁI ANH, NHÉ NHI!&quot;
Trời. thì ra đã 2 năm nay rồi mà Nhi ko hề bik.... nước mắt cô bỗng rơi.... hạnh phúc vỡ òa trông cô....Cái cảm giác hạnh phúc, sung sướng này Nhi&nbsp;đã mong chờ từ lâu lắm rồi.... siết chặt tờ giấy trong tay mà&nbsp;đôi má cô nóng bừng....&nbsp;Ôi!!!!!!!! là mơ hay thật&nbsp;đây.... Nhi cũng ko xác&nbsp;định dc nữa rồi....&nbsp;Ôi.... cảm giác nghẹn ngào....&nbsp;hỗn&nbsp;độn cảm giác vây&nbsp;quanh Nhi làm cô&nbsp;khó thở wá.......và Nhi thấy thật&nbsp;đúng.... đây tuy ko fải là câu trả lời mà Nhi cần nhưng là lời khuyên đối với Nhi: phải dứt khoát với Khoa, vì sự thật Nhi ko cảm thấy thik Khoa, mà chỉ xem như 1ng bạn thân thiết thôi.... 
&quot; Em đã tìm được câu trả lời cho trái tim mình rồi anh àh..... con gấu bông mang trái tim màu hồng là ghép nửa của anh và em.... phải ko anh???&quot;
Nhi send dòng tin đầy yêu thương ấy cho Tân- ng anh 3 của quá khứ và&nbsp;đã ko còn&nbsp;....................................
( sau bao năm đợi chờ và chôn giấu tình cảm của mình, bây h bạn có thể nghĩ đến 1 tương lai tươi sáng và tốt đẹp cho họ..... dc chứ!!!!!!)
***************HẾT***************
P/S: Đây là lần đầu tiên viết truyện ngắn ( chính xác là post lên vì còn vài ba bài chưa post dc)..... cám ơn đã đọc nhé!!!!!!! nếu dc, HÃY COMMENT CHO MÌNH NHEN.....ủng hộ&nbsp;mình nhaz pà kon..........]]></description>
            <pubDate>2009/07/27 00:11:18</pubDate>
            <guid><![CDATA[kết thúc có hậu: trái tim màu hồng.....:165]]></guid>
         </item>        </channel>
        </rss><!-- w2.blog.sg1.yahoo.com compressed/chunked Sun Nov 29 06:57:53 SGT 2009 -->
