Thư mục: Bản tin (News) |
Quan trọng
Đăng ngày: 02:42 01-11-2009

Dùng mắt, dùng miệng để... câu
Đó là câu đùa cửa miệng mà các PFC vẫn nói về công việc họ làm. Sự thật, một ngày của nhân vên PFC (Personal Financial Consulting) – nhân viên tư vấn tài chính cá nhân của ngân hàng bao giờ cũng bắt đầu bằng những cuộc điện thoại hẹn khách hàng, những chuyến taxi và những bài diễn thuyết miệng trôi chảy và ngọt ngào.
Nghề
tư vấn tài chính cá nhân ở Việt Nam mới chỉ định hình theo thói quen
“ký quỹ” của khách hàng Việt được vài năm nay. Các nhân viên PFC có
công việc na ná nhân viên sale của các ngân hàng trong nước, tức là
cũng đến gặp khách hàng , đề nghị mở tài khoản tại ngân hàng của họ.
Nhưng
điểm đặc biệt, các ngân hàng nước ngoài chủ yếu quen làm việc với các
tổ chức lớn, doanh nghiệp lớn. Khi họ mở rộng phạm vi tới các đối tượng
khách hàng cá nhân, thì chắc chắn, khách hàng mà các nhân viên PFC mời
phải là những đại gia, Vì trong tài khoản họ sắp lập ở ngân hàng, sẽ
phải luôn có tối thiểu 5 ngàn USD. Đến một biểu thi tuyển PFC của một
ngân hàng nước ngoài ở HN, có cảm giác giống một buổi tuyển dụng diễn
viên. Chủ yếu là nữ, cao trên 1m60, chân không cần thật dài, nhưng dáng
phải cân đối, cách đi đứng lịch sự hấp dẫn, mắt đẹp, thể hiện cảm xúc.
Nam giới phải trẻ và trông nam tính, tuyệt đối không có kiểu “lá úa”,
gió thổi là bay. Một sếp trẻ người Singapore đang tuyển PFC còn phẩy
tay với nhân viên: “ Chỉ U85 thôi nhé! Có người mới đến à? Xinh không,
không xinh đừng gọi tôi ra!”. Tiêu chí đắt giá nhất của một PFC là
giọng nói và ánh mắt.
Thu Trang, một PFC vào nghề được nửa năm tâm sự: “Sau khi tuyển, chúng
tôi được tham gia khoá tập huấn rất bài bản.Hầu như kết thúc khoá, nhân
viên nào cũng trở nên linh hoạt hẳn, ăn nói trôi chảy, “thuộc bài” 100%
và biết cách dùng mắt, dùng miệng hợp lý! Tuy nhiên khi bắt đầu nhập
cuộc, việc đầu tiên chúng tôi làm là đi… săn card visit của đại gia.
Tất cả được cấp thẻ taxi. Chỉ cần một chi tiết xuề xoà như rửa mặt
không sạch, trang điểm ẩu, tóc rối, hoặc vô ý hơn nữa là có lỗi nho nhỏ
như móng tay bẩn, đứt khuy, tuột chỉ trên trang phục, bạn có thể xôi
hỏng bỏng không. Vì khách hàng đến sẽ ấn tượng không tốt đến chi tiết
đó và không tập trung tới câu chuyên bạn nói…”
Phương Hoa, một PFC khác cho biết: “Các khách hàng đại gia cũng chia thành nhiều tuýp. Nhưng chủ yếu thích giọng nói nhẹ nhàng. Tuýp bận rộn, ít thời gian thì thích cô gái gặp mình phải nói ngọt ngào nhưng ngắn gọn. Còn tuýp đại gia nhiều tiền và nhiều cả thời gian, thì lại rất thích các cô gái khéo nịnh, biết rào trước, đón sau và đặc biệt, thích được tôn lên như một khách VIP, bận rộn, kể cả đại gia đó là một chủ cửa hàng bán đồ mỹ nghệ, cả ngày chỉ ngồi nhà đợi khách đến xem hàng!.
Phía sau cuộc đua
Lương
một PFC hiện tại tối thiểu là 350USD, quá ổn để hút nhân viên trẻ.
Nhưng công việc lúc nào cũng “lên xe hơi, vào phòng điều hoà” không dễ
dàng.
H.N
một nhân viên PFC tại một ngân hàng nước ngoài vừa mở dịch vụ tài khoản
cá nhân chia sẻ: “Thà rằng khách hàng của bạn là những người thu nhập
trung bình, bạn sẽ dễ gặp họ hơn. Hẹn gặp đại gia không dễ. Có những
cuộc điện thoại, họ dập máy liên tục, hoặc chưa nghe hết câu đã gạt đi:
Xin lỗi, tôi bận lắm. Có những khách hàng nghe cả câu chuyện cứ “ừ, ừ”
rồi sau đó bảo: “ Để anh xem xét”!
Hơn
nữa, thông thường các công ty làm tài khoản trả lương cho nhân viên ở
nhiều ngân hàng thương mại, thì giám đốc, phó giám đốc của họ cũng quen
sử dụng tài khoản dạng này. Bảo họ mở thêm một vài tài khoản ngân hàng
nước ngoài và phải ký quỹ tối thiểu vài ngàn USD không đơn giản. Những
khách hàng đã biết uy tín của ngân hàng, thì cũng rất nhiệt tình nghe
PFC tư vấn, nhưng họ “quay” chúng tôi như đèn cù: Ngân hàng của em
nhiều máy rút tiền không? Sao anh chưa từng nghe tới công việc này nhỉ?
Em là nhân viên tư vấn, thì sau khi anh mở tài khoản, anh có thể được
em tư vấn những gì…?
Một cô gái bắt đầu với công việc PFC thường bị đặt định một tháng phải
“câu” được 10 khách hàng. Tức là trung bình, cứ 3 ngày phải nắm túi
được 1 khách. Thời gian hẹn khách thì bất kể giờ nào, tuỳ vào ý khách.
Cho nên, không phải cô nào cũng “đi khách” được suôn sẻ.
H. Vân, nhân viên 22 tuổi tâm sự: “Đợt đi công tác Sài Gòn, tôi đã mời
được một đại gia là chủ một khu công nghiệp. Đó là đối tượng khách hàng
rất tiềm năng của chúng tôi. Ông ấy đồng ý với điều kiện mở thêm tài
khoản cho từng công nhân. Xong ở Sài Gòn ra Hà Nội cũng vớ được một
“mối” hoành tráng tương tự, ai dè chi nhánh ở Hà Nội tận gần Văn Điển,
vào một khu nhà lụp xụp, cả đám 7,8 công nhân cởi trần ra “quây”: Em
ơi, em đến mở tài khoản cho bọn anh à? Thế mỗi lần đi gửi tiền có được
gặp em không? Em tư vấn thêm cho anh tí!... Mình sợ chết khiếp, làm
quấy quá cho xong thủ tục rồi chuồn thẳng”.
“Có lần, tôi vô tình để lộ ra ai làm người cung cấp thông tin của đại
gia này cho tôi. Thế là anh ta (vốn là nhân viên của công ty đại gia đó
làm giám đốc) bị kiểm điểm ngay lập tức!” – H.N tâm sự: Nguyên tắc của
một nhân viên PFC là không được phép đưa chuyện. Họ chỉ nói: “Chúng em
có đội tìm kiếm khách hàng của ngân hàng, họ cung cấp cho bọn em những
khách hàng tiềm năng, là những người thành đạt, bận rộn và rất năng
động. Tên anh nằm trong danh sách đó nên em gọi điện”.
Một điều đáng nói nữa, là những nhân viên này đi đâu cũng cẩn trọng
khoá máy tính. Tiền của họ để trên bàn có thể không mất, nhưng nếu card
visit, hoặc list tên khách hàng thì chắc chắn là … đi. Đã có những câu
chuyện tranh giành khách ngấm ngầm như kiểu: một người đến mời, hôm sau
có người khác tới nói là được uỷ quyền nhận khách. Thế là PFC đầu tiên
có công tìm khách coi như công cốc. Vân đã từng gặp rủi ro trong một
lần mang máy điện thoại đi sửa. Khách hàng gọi tới số máy bàn của cô để
quyết định gửi hơn 10 tỷ đồng, một người đồng nghiệp nghe máy hộ, và
nghiễm nhiên khách hàng đó trở thành của anh ta. Lúc ấy, những PFC như
Vân chỉ có nước ngồi khóc vì sự đen đủi của mình.
Vào
nghề này, một nghề nghe ra rất hấp dẫn với công việc hào nhoáng , luôn
có điều kiện gặp gỡ, quan hệ với đại gia. Nhưng thực chất, bạn phải bắt
đầu như bước vào một cuộc chạy đua. Vân, sau 3 tháng nhập cuộc, cô được
biết rằng mình là người duy nhất trong nhóm phải chịu mức lương cũ chỉ
vì sơ ý, những thao tác chưa kín kẽ của một cô sinh viên chưa từng có
kinh nghiệm với nghề.
Hơn thế nữa, những mối quan hệ với nhóm cũng trở nên dè chừng nhau hơn
khi chuyện mất card visit, mất danh sách khách hàng xảy ra. Sẽ không có
những người gọi là đồng nghiệp thân , hoặc có thể chia sẻ trong nhóm.
Bạn biết không, nếu bạn chưa từng chuẩn bị kỹ lưỡng, đừng vội vàng theo
một cuộc chạy đua như thế…
P/S: Nếu làm nghề này ở Cty Bảo hiểm thì "mồm lưỡi thành thần" lun :D
(BaoC - Vietnamnet)