<?xml version="1.0" encoding="utf-8"?>
<rss version="2.0">
<channel>        <title><![CDATA[yeutre]]></title>
        <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/grass.bamboo]]></link>
        <description><![CDATA[nang dong]]></description>
        <language>vi-vn</language>
        <lastBuildDate>2008/12/11 13:22:45</lastBuildDate>         <item>
            <title><![CDATA[Welcome!]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/grass.bamboo/article?mid=30]]></link>
            <description><![CDATA[http://360.yahoo.com/yeuhongnhung]]></description>
            <pubDate>2008/12/11 13:21:49</pubDate>
            <guid><![CDATA[Welcome!:30]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Thế giới bạn bè là...]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/grass.bamboo/article?mid=28]]></link>
            <description><![CDATA[Ai mà chả có &quot;hạnh phúc&quot; lẫn &quot;bất hạnh&quot; về 1 mặt nào đó. Với tôi &quot;bất hạnh&quot; là khi có 1 gia đình không như ý muốn, và &quot;hạnh phúc&quot; khi tôi luôn có những người bạn luôn ở bên cạnh sẻ chia. Có thể điều này quá đổi bình thường với nhiều người nhưng tôi rất quý.
Lúc 4 tuổi tôi chuyển nhà vào ở trong 1 cư xá của bệnh viện, và từ đây tôi có những người bạn thật thụ. Họ đã sống - vui chơi - &amp; lớn lên cùng tôi, cho đến lúc này họ vẫn ở đây bên cạnh tôi (tuy là nhà của mỗi đứa đã cách nhau hàng chục cây số)
Chúng tôi may mắn ở trong 1 môi trường được giáo dục tốt (vì ở trong bệnh viện con cái phải tốt thì cha mẹ mới nở mày nở mặt). Có 1 bài viết mà tôi đã kể về xóm về bạn bè tôi (VTM-16+17 Xua^n 2005)
Không chỉ họ, tôi làm wen với rất nhiều bạn khác. Bạn đồng môn, bạn online, bạn từ nhiều nơi đến mà tôi có thể gặp tình cờ trên đường. Có rất nhiều bạn chỉ để cảm giác lướt qua thôi nhưng cũng không ít bạn để lại cho tôi nhiều ấn tượng. Có khi tôi viết nhật ký về họ (chuyện viết nhật ký tôi lười lắm ^_^)
Tôi có khả năng là bắt chuyện và làm quen rất nhanh. Thật sự vậy! Luôn là tâm điểm của 1 nhóm bạn nào đó. Nhưng sau đó có thể mờ nhạt đi vì đôi khi cũng không biết nên nói chuyện gì với bạn bè (điều này khó hiểu)
Và bạn ơi đừng ngại vì quen biết tôi. Đôi khi, tôi mất tích 1 cách bất ngờ (vì công chuyện) nhưng tô vẫn rất nhiệt tình với bạn bè đấy. Thân............]]></description>
            <pubDate>2008/08/25 09:37:44</pubDate>
            <guid><![CDATA[Thế giới bạn bè là...:28]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Bài học cho sự lựa chọn]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/grass.bamboo/article?mid=25]]></link>
            <description><![CDATA[Một kẻ tử tội khi bị hành quyết, nhà vua cho y điều kiện để được sống và chỉ được chọn một:
-Giết mẹ ruột
-Đốt nhà
-Giết vợ con
-Uống rượu
Tử tội suy nghĩ: &quot;Mẹ ruột là mẹ đẻ ra ta, nuôi nấng ta, làm sao giết được. Còn vợ con ta là niềm yêu thương lớn nhất, sao hạ sát họ được. Việc đốt nhà thì vợ con, mẹ già sẽ ở đâu? Ta chết làm sao mà nhắm mắt. Vậy chỉ có cách uống rượu, uống cho say vào, rồi ngủ, thế là cứu cả mạng của ta và cả gia đình&quot;.
Nhưng anh ta quên mất rằng: Chính vì rượu mà anh ta mới lãnh thảm khốc ngày hôm nay. Anh ta chấp nhận uống rượu và rồi hậu wả xảy ra vô cùng thảm khốc. Anh giết mẹ, đốt nhà, hại cả vợ con. Và cuối cùng mình cũng nhận cái chết. Đó là hậu wả do chính mình gây ra.
&nbsp;
Người xưa có câu:
&quot;Uống một ly. Ta uống rượu
Uống hai ly. Rượu uống rượu
Uống ba ly. Rượu uống ta&quot;.]]></description>
            <pubDate>2008/08/04 10:01:46</pubDate>
            <guid><![CDATA[Bài học cho sự lựa chọn:25]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[3...2...1..................Diễn (Action)]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/grass.bamboo/article?mid=22]]></link>
            <description><![CDATA[Mỗi người đều có thể là 1 diễn viên, không phải là 1 diễn viên chuyên nghiệp trên sân khấu nhưng có thể diễn tốt vai diễn của đời sống thường ngày. Riêng tôi có đến 3 vai diễn. 

Vai thứ nhất là vai diễn mà ai cũng có thể diễn, đó là nhân vật &quot;tôi&quot;. Nhân vật này cũng bình thường thôi, cũng ăn cũng ngủ cũng đi học và sinh hoạt như bao người. Nhưng đây là vai diễn dài nhất và có khi làm cho bạn mệt nhất (vai diễn này có thể lướt wa). 
Vai tiếp theo tôi sẽ vào vai của 1 người tự mình nghĩ nên (tưởng tượng) với 1 cái tên khác mới toanh &quot;Th&quot; để làm 1 nhiệm vụ bị người lớn bảo phải làm. Vai này không ác cũng không hiền, nói chung là giản dị nhưng hơi giả dối (vì đây không phải là 1 vai diễn của chính mình). Nhưng vào vai này cũng có cái hay riêng của nó. Nó làm cho mình trẻ lại vài niên kỷ, khi còn vào cái thời quậy phá nhiều hơn là học hành.Và trải nghiệm được cái gì đã lỡ đánh mất rồi thì phải trả 1 cái giá khá cao để nhận lại nó (có khi món đồ cần chuộc không còn nguyên vẹn như thưở ban đầu). 
Và vai diễn cuối cùng, vai diễn mình tâm đắc và thích nhất, đó là những vai chính và luôn có hậu như vai 1 người hùng, 1 siêu nhân, 1 người hảo tâm, 1 võ sư biết diệt ma ...(tuy là 1 đứa con gái), thường là những vai không phải là chính mình thật như cuộc sống ngoài đời. Vai diễn thứ 3 này làm cho mình xả stress rất nhiều vì đây chỉ là những vai diễn trong mơ thôi nhưng đẹp và cảm thấy vui khi vừa tỉnh giấc và mình chợt phát giác :&quot;À, đêm wa mình đã có giấc mơ thật là tuyệt (vui)!&quot; 

Mình chắc rằng, ở bất kỳ vai diễn nào bạn cũng có thễ diễn rất tốt. Chính bản thân mình cũng tự thấy như vậy. Và ít nhất bạn cũng có trên 2 vai diễn như tôi, nhưng bạn chưa cảm nhận rõ nó. Nhưng vai chính của bạn luôn là nhân vật thứ nhất - &quot;tôi&quot;, vì thế bạn phải cố gắng hơn nữa cho vai diễn này dù bạn thật sự không thích nó. Chúc cho những vai diễn của bạn thành công! 

  
 ]]></description>
            <pubDate>2008/07/28 11:38:06</pubDate>
            <guid><![CDATA[3...2...1..................Diễn (Action):22]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[lãng mạn-văn chương]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/grass.bamboo/article?mid=14]]></link>
            <description><![CDATA[bạn tinh nghịch với thơ
Có những lúc giật mình tan giấc mộng Anh vô tình bị kiến cắn vô mông Anh chợt nhớ đến những buổi chiều hồng Anh cùng em trên ngọn đồi đón gió Và nơi đó, trong mịt mùng đám cỏ Anh vô tình.. lại bị kiến cắn vô mông! 
bạn có thể làm thơ bất cứ ngôn ngữ nào bạn thik
♥If a kiss was a raindrop... I&#39;d send you showers. ♥If hugs were a second... I&#39;d send you hours. ♥If smiles were water... I&#39;d send you the sea. ♥ If friendship was a person... I&#39;d send you me. ♥If you don&#39;t send this to at least 10 people... So that they know that you appreciate them. ♥ This poem shows lots of appreciation... So send this to all of your friends and let them know you r always care &#39;bout them ♥ . Happy valentine
Với truyện mà bạn có thể viết như &quot;Cánh chuồn chuồn&quot;
Có cánh chuồn nào trên vai em không?Thành phố nhỏ yên tĩnh và xinh đẹp, hai người yêu đắm say, mỗi bình minh đều đến bờ biển ngắm mặt trời mọc, và mỗi chiều đi tiễn bóng tà dương ở bãi cát. Dường như những ai đã gặp đôi tình nhân đều nhìn theo với ánh mắt ngưỡng mộ. Một ngày, sau vụ đâm xe, cô gái trọng thương im lìm nằm lại trên chiếc giường bệnh viện, mấy ngày đêm không tỉnh lại. Buổi sáng, chàng trai ngồi bên giường tuyệt vọng gọi tên người yêu đang vô tri vô giác; đêm xuống, chàng trai tới quỳ trong giáo đường nhỏ của thành phố, ngước lên thượng đế cầu xin, mắt không còn lệ để khóc than. Một tháng trôi qua, người con gái vẫn im lìm, người con trai đã tan nát trái tim từ lâu, nhưng anh vẫn cố gắng và cầu xin hy vọng. Cũng có một ngày, thượng đế động lòng. Thượng đế cho chàng trai đang gắng gượng một cơ hội. Ngài hỏi: &quot;Con có bằng lòng dùng sinh mệnh của con để đánh đổi không?&quot; Chàng trai không chần chừ vội đáp: &quot;Con bằng lòng&quot; Thượng đế nói: &quot;Ta có thể cho người con yêu tỉnh dậy, nhưng con phải đánh đổi ba năm hoá chuồn chuồn, con bằng lòng không?&quot; Không chần chừ chàng trai vội đáp: &quot;Con bằng lòng&quot; Buổi sáng, cánh chuồn rời Thượng đế bay vội vã tới bệnh viện, như mọi buổi sáng. Và cô gái đã tỉnh dậy! Chuồn chuồn không phải người, chuồn chuồn không nghe thấy người yêu đang nói gì với vị bác sĩ đứng bên giường. Khi người con gái rời bệnh viện, cô rất buồn bã. Cô gái đi khắp nơi hỏi về người cô yêu, không ai biết anh ấy đã bỏ đi đâu. Cô ấy đi tìm rất lâu, khi cánh chuồn kia không bao giờ rời cô, luôn bay lượn bên người yêu, chỉ có điều chuồn chuồn không phải là người, chuồn chuồn không biết nói. Và cánh chuồn là người yêu ở trước mắt người yêu nhưng không được nhận ra. Mùa hạ đã trôi qua, mùa thu, gió lạnh thổi những chiếc lá cây lìa cành, cánh chuồn không thể không ra đi. Vì thế cánh rơi cuối cùng của chuồn chuồn là trên vai người con gái. Tôi muốn dùng đôi cánh mỏng manh vuốt ve khuôn mặt em, muốn dùng môi khô hôn lên trán em, nhưng thân xác quá nhẹ mỏng của chuồn chuồn cuối cùng vẫn không bị người con gái nhận ra. Chớp mắt, mùa xuân đã tới, cánh chuồn cuống cuồng bay trở lại thành phố tìm người yêu. Nhưng dáng dấp thân quen của cô đã tựa vào bên một người con trai mạnh mẽ khôi ngô, cánh chuồn đau đớn rơi xuống, rất nhanh từ lưng chừng trời. Ai cũng biết sau tai nạn người con gái bệnh nghiêm trọng thế nào, chàng bác sĩ tốt và đáng yêu ra sao, tình yêu của họ đến tự nhiên như thế nào, và ai cũng biết người con gái đã vui trở lại như những ngày xưa. Cánh chuồn chuồn đau tới thấu tâm can, những ngày sau, chuồn chuồn vẫn nhìn thấy chàng bác sĩ kia dắt người con gái mình yêu ra bể xem mặt trời lên, chiều xuống đến bờ biển xem tà dương, và cánh chuồn chỉ có thể thỉnh thoảng tới đậu trên vai người yêu, chuồn chuồn không thể làm gì hơn. Những thủ thỉ đắm say, những tiếng cười hạnh phúc của người con gái làm chuồn chuồn ngạt thở. Mùa hạ thứ ba, chuồn chuồn đã không còn thường đến thăm người con gái chàng yêu nữa. Vì trên vai cô ấy luôn là tay chàng bác sĩ ôm chặt, trên gương mặt cô là cái hôn tha thiết của anh ta, người con gái không có thời gian để tâm đến một cánh chuồn đau thương, cũng không còn thời gian để ngoái về quá khứ. Ba năm của Thượng đế sắp chấm dứt. Trong ngày cuối, người yêu ngày xưa của chuồn chuồn bước đến trong lễ thành hôn với chàng bác sĩ. Cánh chuồn chuồn lặng lẽ bay vào trong nhà thờ, đậu lên vai người mà anh yêu, chàng biết người con gái anh yêu đang quỳ trước Thượng đế và nói : &quot;Con bằng lòng!&quot;. Chàng thấy người bác sĩ lồng chiếc nhẫn vào tay người con gái. Họ hôn nhau say đắm ngọt ngào. Chuồn chuồn để rơi xuống đất một hạt lệ đau đớn. Thượng đế hỏi: &quot;Con đã hối hận rồi sao?&quot; Chuồn chuồn gạt hạt lệ nói: &quot;Con không!&quot; Thượng đế hài lòng nói: &quot;Nếu vậy, từ ngày mai con có thể trở thành người được rồi!&quot; Chuồn chuồn soi vào hạt nước mắt nhỏ, chàng lắc đầu đáp: &quot; Hãy để con cứ làm chuồn chuồn suốt đời...&quot; (Yêu một người không phải là nhất định phải có được họ. Nhưng đã có được một người thì hãy cố yêu lấy họ. Có cánh chuồn nào trên vai bạn không?) (st)]]></description>
            <pubDate>2008/07/23 11:47:14</pubDate>
            <guid><![CDATA[lãng mạn-văn chương:14]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[hoc tieng Han]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/grass.bamboo/article?mid=1]]></link>
            <description><![CDATA[아 : a 에 : ê ..................................................ㅁ : m
야 : ya 예 : yê ...............................................ㄴ : n
어 : ơ 우 : u ..................................................ㄹ : r , l
여 : yơ 유 : yu ..............................................ㅂ : p , b
오 : ô 으 : ư ..................................................ㄷ : t
요 : yô 이 : i ..................................................ㄱ : k , c 
ㅇ : ng (ko đọc khi nó làm nguyên âm đứng đầu, chỉ đọc khi làm đuôi đỡ)
사 : sa (chữ &quot;s&quot; la chữ phía trước kết hợp với &quot;a&quot; đọc thành &quot;sa&quot;)
하 : ha (chữ &quot;h&quot; la chữ phía trước kết hợp với &quot;a&quot; đọc thành &quot;ha&quot;)
자 : cha (chữ &quot;ch&quot; la chữ phía trước kết hợp với &quot;a&quot; đọc thành &quot;cha&quot;)
차 : tra (chữ &quot;tr&quot; la chữ phía trước kết hợp với &quot;a&quot; đọc thành &quot;tra&quot;)
타 : tha (chữ &quot;th&quot; la chữ phía trước kết hợp với &quot;a&quot; đọc thành &quot;tha&quot;)
프 : phu (chữ &quot;ph&quot; la chữ phía trước kết hợp với &quot;u&quot; đọc thành &quot;phu&quot;)
크 : khư (chữ &quot;kh&quot; la chữ phía trước kết hợp với &quot;ư&quot; đọc thành &quot;khư&quot;)
Đây là những từ vựng cơ bản của tiếng Hàn xin giới thiệu cho các bạn biết và cách ghép chữ để đọc. Cách ghép chữ để đọc giống hệt tiếng Việt. vd: 한 : han (gồm chữ &quot;h&quot;, chữ &quot;a&quot; và chữ &quot;n&quot; ghép lại, đọc là &quot;han&quot;)
네.(예.) [Ne.(ye.)] Yes. 아니오. [Anio.] No. 여보세요. [Yeoboseyo.] Hello (when picking up the phone). 안녕하세요. [Annyeong-haseyo.] Hello. 안녕히 계세요. [Annyong-hi gyeseyo.] Good bye (when you, the guest, are leaving). 안녕히 가세요. [Annyeong-hi gaseyo.] Good bye (when you, the host, are bidding your guests good bye). 어서 오세요. [Eoseo oseyo.] Welcome. 
http://blog.360.yahoo.com/blog-H39YbdoofrNiWed91g_q3KyEQ0o-?cq=1&amp;p=74]]></description>
            <pubDate>2008/07/16 12:34:15</pubDate>
            <guid><![CDATA[hoc tieng Han:1]]></guid>
         </item>        </channel>
        </rss><!-- w2.blog.sg1.yahoo.com compressed/chunked Sun Nov 29 02:25:58 SGT 2009 -->
