Đăng ngày: 22:29 25-11-2009
Mình vừa được ra Phú Yên thăm bạn bè, ăn nhậu và nổ trên trời dưới biển đã đời. Sáng mai ra về lại bị kẹt xe trên đèo Cả khiến quãng đường 60km phải đi hơn 8 tiếng đồng hồ. Dù bị trễ việc nhưng ngay khi ngồi trên xe nhích từng chút một trên đèo mình lại thấy vô cùng hạnh phúc. Đoạn đường đèo trên 10km này mình đã rất nhiều lần đi qua nhưng chưa bao giờ được ngắm cảnh thoải mái như lần này. Con đường ngoằn ngoèo lượn quanh sườn núi xanh và ngay dưới chân núi là biển Vũng Rô một màu xanh thẳm. Xe cộ nối nhau như một đàn kiếm chầm chậm bò theo hình chữ chi trên cái thảm xanh của cây lá, của biển, của trời. Nhờ vậy mình mới thấy được cái bé mọn, cái lẩn quẩn của kiếp người. Quanh mình hiện ra nhiều gương mặt với nhiều trạng thái hoàn toàn khác nhau. Người cau có giận dữ , người bứt rứt lo âu; có chú bé khóc lóc đòi xe phải chạy nhanh như chú muốn, có anh chàng mặt tươi hơn hớn nói chuyện với cô gái ngồi kề quên cả thời gian, có anh tài xe khách nóng nảy vượt lên để kẹt lại càng thêm kẹt, có anh cảnh sát giao thông tất tả ngược xuôi, mặt mày phờ phạc....đủ chuyện trên đời. Trong cái mớ hỗn độn ấy , mình chợt nghĩ vẩn vơ về hạnh phúc.
Nhớ ngày nào bạn bè mình bảy, tám đứa chung nhau ly cà phê đen và một điếu Samit :
Hạnh phúc! Bữa cơm nội trú có tí xanh:
Hạnh phúc! Đèo nhau bằng xe đạp vượt vài chục cây số về chơi nhà một đứa bạn:
Hạnh phúc! Mua được cái vé xem chiếu bóng:
Hạnh phúc! Xếp hàng mua được vé xe về thăm nhà:
Hạnh phúc!.....
Ngày nay, hình như ta ít biết tận hưởng những thứ mà cuộc đời mang lại, ta đòi hỏi quá nhiều thứ và khả năng chịu đựng của ta hình như cũng giảm đi nhiều nên lúc nào cũng thấy ta nhăn nhó, khổ sở. Trong tất cả những người tôi gặp lúc kẹt xe ấy, chỉ có anh chàng trai trẻ tranh thủ tán gái là tươi tỉnh. Hình như chỉ mình anh ta coi việc kẹt xe là hạnh phúc, là dịp để giao lưu, làm quen.Thật là:
Cùng trong một vụ kẹt xe
Có kẻ khóc nhè, có kẻ sướng rơn
Tôi bỗng nhớ mấy câu thơ hình như của Dương Hương Ly:
Hạnh phúc là gì? Bao lần ta lúng túng
Hỏi nhau hoài mà nghĩ mãi không ra..
Phải chăng hạnh phúc đơn giản chỉ là cảm giác khi được thoả mãn một mong muốn nào đó nhiều khi chẳng có gì to tát? Vậy, tại sao chúng ta không đơn giản hoá ước mơ, gói gọn mong muốn lại để dễ dàng hơn trong quá trình tìm kiếm hạnh phúc trong đời?
Chip Chip 00:38 29-11-2009
laky 20:20 28-11-2009
Tuy but cua Dong Vy - hãy đến tìm tôi giữa cánh đồng
Chuc anh luon tim duoc nhung khia canh cua hanh phuc trong bat ki su viec gi
lecongly83 19:43 28-11-2009
bathien 11:40 28-11-2009
Như thế này cũng hạnh phúc rồi !
(^ Mèo Ngốc ^) 11:17 28-11-2009
Cựu Chiến Binh 10:52 28-11-2009
YếnĐào 09:38 28-11-2009
Hoaxuongrong892 09:12 28-11-2009
Đơn giản hoá để được hạnh phúc bằng sự cảm nhận!
putin1 08:23 28-11-2009
putin1 19:32 27-11-2009
Putin rất tán đồng ý kiến với quan điểm cuả thầy. Thời bao cấp cực kỳ khó khăn nhưng sao mình lại thấy có nhiều hạnh phúc hơn bây giờ. Để tìm được những niềm vui nho nhỏ ở lứa tuổi của Putin không phải dễ. Dù ta đã cố gắng giản đơn những ước muốn của mình
Muốn hạnh phúc ta phải tìm những công việc có ý nghĩa thì mới mong có được hạnh phúc trong thời buổi thực dụng này
h.dotrong@yahoo.com23:28 27-11-2009
bathien 14:34 27-11-2009
Vậy, tại sao chúng ta không đơn giản hoá ước mơ, gói gọn mong muốn lại để dễ dàng hơn trong quá trình tìm kiếm hạnh phúc trong đời?
h.dotrong@yahoo.com23:30 27-11-2009
Hoàng hôn tím. 13:50 27-11-2009
Phải chăng hạnh phúc đơn giản chỉ là cảm giác khi được thoả mãn một mong muốn nào đó nhiều khi chẳng có gì to tát? Vậy, tại sao chúng ta không đơn giản hoá ước mơ, gói gọn mong muốn lại để dễ dàng hơn trong quá trình tìm kiếm hạnh phúc trong đời?
--------------
Định nghĩa đơn giản mà thật tuyệt. Cảm ơn anh.
h.dotrong@yahoo.com23:30 27-11-2009
Nhà quê_BTTA 12:20 27-11-2009
Ngày nay, hình như ta ít biết tận hưởng những thứ mà cuộc đời mang lại, ta đòi hỏi quá nhiều thứ và khả năng chịu đựng của ta hình như cũng giảm đi nhiều nên lúc nào cũng thấy ta nhăn nhó, khổ sở.
)___________
Hạnh phúc vô chừng. Mỗi người cảm nhận hạnh phúc một cách khác nhau.
Con người là một túi chứa lòng tham vô đáy! Được voi đòi tiên. Nên đôi khi đã để quên hạnh phúc nhỏ nhoi ở bên cạnh mình.
Mỉm cười với chính mình và mọi người là hạnh phúc vậy!
Smile!
h.dotrong@yahoo.com12:43 27-11-2009
Nhà quê_BTTA 12:16 27-11-2009
h.dotrong@yahoo.com12:42 27-11-2009
Tepthuylinh 00:50 27-11-2009
h.dotrong@yahoo.com05:05 27-11-2009
MÙAĐÔNG 21:03 26-11-2009
Đơn giản vậy mà!
h.dotrong@yahoo.com05:06 27-11-2009
bonghonggai 16:46 26-11-2009
h.dotrong@yahoo.com05:08 27-11-2009
108 lsb 15:30 26-11-2009
Đâu có nhậu là ta cứ đi - hành trình kiếm tìm hạnh phúc !
Nhận Mail của T. chưa ?
h.dotrong@yahoo.com05:14 27-11-2009
ongngoai 13:22 26-11-2009
Chưa kể h. được dịp nhậu với bạn bè ...
h.dotrong@yahoo.com05:17 27-11-2009
Mọi người nhăn nhó, còn ta tươi cười.
Trầm Hương 13:04 26-11-2009
h.dotrong@yahoo.com13:22 26-11-2009
Hồng Nhật 10:57 26-11-2009
h.dotrong@yahoo.com11:31 26-11-2009
Lê Trung Tín 09:51 26-11-2009
Trân trọng những hạnh phúc nhỏ sẽ được hạnh phúc lớn: đó là sự bình an trong tâm hồn.
"Biết đủ là đủ, đợi cho đủ thì bao giờ mới đủ. Biết nhàn là nhàn, đợi cho nhàn thì bao giờ mới nhàn?" (Câu này của Nguyễn Công Trứ phải không bác?)
h.dotrong@yahoo.com11:21 26-11-2009
Nguyệt lai môn hạ: nhàn.
So lao tâm lao lực cũng một đàn,
Người trần thế muốn nhàn sao được ?
Nên phải giữ lấy nhàn làm trước,
Dẩu trời cho có tiếc cũng xin nài.
Cuộc nhân sinh chừng bảy tám chín mười mươi
Mười lăm trẻ, năm mươi già không kể.
Thoạt sinh ra thì đà khóc chóe,
Trần có vui sao chẳng cười khì ?
Khi hỷ lạc, khi ái ố, lúc sầu bi,
Chứa chi lắm một bầu nhân dục.
Tri túc tiện túc, đãi túc, hà thời túc,
Tri nhàn tiện nhàn, đãi nhàn, hà thời nhàn ?
Cầm kỳ thi tửu với giang sơn,
Dễ mấy kẻ xuất trần xuất thế.
Ngã kim nhật tại tọa chi địa,
Cổ chi nhân tằng tiên ngã tọa chi.
Ngàn muôn năm âu cũng thế ni,
Ai hay hát mà ai hay nghe hát ?
Sông Xích Bích buông thuyền năm Nhâm Tuất,
Để ông Tô
Chữ nhàn là chữ làm sao ?
Vâng Lê Trung Tín nói thì cấm sai. Chúc vui nhé!
YếnĐào 07:15 26-11-2009
h.dotrong@yahoo.com10:47 26-11-2009
♥♥♥ 妙 灵 香 ♥♥♥ 02:06 26-11-2009
to' moi an trom na```
ban iu dau' di nhe ko la chit to' do'
h.dotrong@yahoo.com10:49 26-11-2009
Trầm Hương 23:40 25-11-2009
He hé! bác này viết đụng hàng với HHT (Phương Thuý) rồi. Nhưng không sao. Trong cái cũ vẫn ẩn chứa cái mới bác ạ. HP mà bác nói đến ở đây thật đa nghĩa. Chẳng hạn: dù bận nhưng được hầu chuyện bác lúc này thì với em đấy cũng là một hạnh phúc đấy. Đã vậy lại còn... giựt được cả tem của bác nữa .Ha ha!
h.dotrong@yahoo.com10:46 26-11-2009