Đăng ngày: 22:01 03-08-2009
Tự dưng muốn khóc, khóc thật to để vơi đi mặc cảm, nỗi buồn...nhưng hoàn cảnh ko cho fép...
Mình thật là vô dụng, có khi thiếu mình trên đời này cũng ko làm ảnh hưởng đến ai cả...
Một nỗi sợ mơ hồ về quá khư, hiện tại và tương lai...
Một cảm giác hụt hẫng, bị bỏ rơi thật rồi...
Ko thể tự lừa gạt mình, cố tỏ ra vui vẻ được nữa, có cố giấu cũng ko giấu đc mãi...
Những khi buồn đấy, bạn bè hỏi han đấy, nhưng chỉ là hỏi cho có lệ chứ có ai quan tâm đến mình thật đây?...
Tự mình phá hỏng cái quá khứ êm đẹp của mình thì nên trách ai đây...
Tự mình làm mất đi những thứ quý giá, những con người mình yêu thì trách ai được...
Cứ cho mình niềm tin, cho mình hy vọng đy để rồi chặn ngang niềm tin, hy vọng của mình...
Cuộc sống giả dối này khi nào mới kết thúc đây, hay nó vẫn đeo bám mình đến khi chết mới thôi...
Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, thà cứ như thế này còn hơn biết thêm nhiều sự thật ko muốn biết...
Buồn ngủ...zzz.z.z..z.z.zz.z.
Muốn ngủ 1 giấc thật dài, thật dài... để quên đi tất cả....
Ko hề muốn tỉnh dậy nữa...
Z..z.z.z..zz.z.z..z..z..z.
Capricorn 14:59 06-08-2009
LeGenD15:56 07-08-2009
Mệt mỏi lắm...
Đúng cũng đc, sai cũng đc...
Capricorn 21:10 04-08-2009
Capricorn 16:13 04-08-2009
LeGenD17:26 04-08-2009
SunSet 14:43 04-08-2009
--ut'uYe^n-PR---^^ 13:56 04-08-2009
Khóc không phải là cách giải quyết tất cả....phải tự đối mặt với chính mình bạn àh!