Đăng ngày: 08:46 21-11-2009
Hôm qua đi thăm cô giáo cũ với lũ bạn, không biết cô có vui nhiều không nhưng mình thì vui lắm. Gặp lại cô, nghe cô nói chuyện, mình thấy lòng thanh thản nhẹ nhàng và tâm hồn trong sáng hơn (thời gian gần đây đầu óc mình hơi đen tối và u ám). Về nhà rồi, lòng tự hỏi lòng-liệu mình có bao giờ được sống trong những năm tháng hạnh phúc nhất của đời người như thời học sinh không? Câu trả lời là KHÔNG-chắc chắn không bao giờ, những gì đã đi qua sẽ không bao giờ tìm lại được nữa. Mình sẽ chẳng bao giờ nhận được những con điểm 8,9 đỏ chót môn văn, môn sử; cũng chẳng bao giờ nhìn thấy điểm 10 tròn trịa của môn toán, lí nữa...mình sẽ không được nghe cô Hường gọi tên mình trịnh trọng
Ngọc Hà nữa, cũng không được nghe cô Phương réo-
con bé Hà đâu rồi nữa...những gì đáng yêu nhất sẽ không còn trở lại nữa, mất hết cả rồi, quá khứ êm đềm đã trôi vụt qua để hiện tại buồn thương chiếm lấn, như người ấy đã từng nói-mình mãi mãi là người sống với những hoài niệm về quá khứ, không chấp nhận được hiện tại...mình lạc hậu, cũ kỹ và luôn mang đau thương.
Ước gì mỗi năm có thật nhiều ngày 20/11...
Cuốn sách đời, con tự viết cho con
Đề trang trọng, tên con phần tác giả
Nép phía trong, những mẫu tự hôm nào
Cô trải bóng rất lặng thầm ở đó
Nhớ thương.........................!
H&H with love 13:08 23-11-2009
Tế Công 13:07 23-11-2009