Thư mục: truyện cười |
Đề bài: Kể lại 1 việc tốt mà em đã từng làm. Bài làm Hôm đó là một ngày chủ nhật đẹp trời. Em dậy thật sớm để chạy thể dục, Vừa chạy vừa hát vang. Bỗng em thấy đằng xa có một đám đông, lại có khói bốc lên. Em liền chạy lại xem. Đó là một đám cháy lớn, lửa bao quanh một ngôi nhà. Mọi người đang cố sức dập tắt lửa bằng mọi cách nhưng vô hiệu, lửa cháy quá lớn. Có người đã gọi cho đội cứu hoả, trong thời gian chờ đợi đám cháy ngày một lớn. Thật đáng thương, trên lan can của ngôi nhà, 1 em bé đang cố sức vùng vẫy thoát khỏi đám cháy. Không ai dám xông vào mà chỉ ngậm ngùi đứng trông. Nhìn em bé đáng thương, em không thể chờ đợi thêm một giây nào nữa, nếu không cứu sẽ nguy hại đến tính mạng của em bé. Đã có câu: “đơn thương độc mã” , vậy mà em- chẳng thương cũng chẳng mã, một mình dũng cảm xông vào… Với một niềm tin không gì có thể lay chuyển nổi, qua bao khó nhọc em đã cứu được em bé. Em bé thì bình an vô sự, còn em phải chống chọi với ngọn lửa vô tình ngày một lớn. Đúng lúc đó, đội cứu hoả đã đến nơi, họ xông vào và cứu đc em ra, tuy nhiên, ko kịp nữa rồi, em đã ko qua khỏi và… trời ơi…. Em đã hy sinh. Mọi người ai nấy đều cảm phục và xót thương cho em, còn đội cứu hoả thì khỏi phải nói, họ tự cảm thấy thẹn với lòng mình….. Sáng hôm sau, giờ chào cờ, thầy hiệu trưởng gọi em lên xoa đầu em và tuyên dương trước toàn trường, em tự thấy mình là 1 tấm gương sáng để các bạn noi theo. Em rất vui vì đã làm được một việc tốt. |
Mù mắt vì tay giả Một tên cướp biển và người phục vụ quầy rượu nói chuyện với nhau. Người phục vụ hỏi: "Làm sao mà cái chân anh bị cụt như vậy?" - Chúng tôi đi biển và một con cá mập to lớn cắn đứt chân tôi trong khi tôi đang bơi - tên hải tặc trả lời. - Thế còn cái móc gắn ở cánh tay anh thì sao? - À đó là trong một trận chiến tôi đã bị kẻ thù chặt mất bàn tay. - Một bên mắt của anh sao lại bị che đi? - Ở bến cảng, một con chim mòng biển chết tiệt đã ị ngay vào một bên mắt của tôi. Người phục vụ ngạc nhiên: - Làm sao mà việc đó lại làm anh trở thành độc nhãn được chớ? - Ờ, thì đó chính là ngày đầu tiên mà tôi đeo cái móc ở tay và thế là tôi dụi mắt.. Bảo hành chu đáo Máy tính của tôi bị hư. Vốn là dân có nghề, tôi kiểm tra và biết ngay là do mainboard. Tôi vẫn còn giữ phiếu, trong đó ghi rõ: Bảo hành 3 năm kể từ ngày mua. Tôi nhẩm tính còn tới 40 ngày nữa mới hết hạn bảo hành. Thế là tôi ôm máy ra cửa hàng. Cửa hàng bán máy tính này quả là lịch sự và nghiêm túc, họ xem xét phiếu bảo hành của tôi, bấm máy rà soát lại cơ sở dữ liệu, rồi hết sức nhã nhặn đồng ý bảo hành. Sau ít phút kiểm tra, họ thông báo cho tôi: - Máy hư mainboard rồi anh ạ. Tụi em đồng ý bảo hành cho anh. Có thế chứ! Ai bảo là người bán máy tính bảo hành không chu đáo? Tôi ngồi nghe tiếp. - Nhưng mainboard này đời cũ quá rồi (gần 3 năm rồi còn gì!), tụi em không có mainboard tương tự thay cho anh. Tụi em thay mainboard đời mới hơn cho anh, anh bù khoản chênh lệch giá giùm em. Cũng hợp lí, điều này cũng có trong các điều khoản bảo hành. Được thôi, bù thêm ít tiền để có mainboard đời mới, xem như nâng cấp máy vậy. Cửa hàng nói tiếp: - Mainboard cũ của anh xài CPU 423 chân cắm, còn mainboard mới là Socket 775, chipset Intel 945, mới nhất đó anh à. Anh phải bù 80 đô. Hơi nhiều, nhưng biết sao giờ. Đành chịu vậy. - Nhưng mà "con" CPU cũ của anh đâu có gắn vô cái mainboard này được. Anh phải mua CPU đời mới thôi. Pentium Dual-Core nhé anh? Pentium D 915, tụi em tính rẻ anh 150 đô thôi! Vậy sao? Nhưng biết sao giờ, đành chịu vậy. - Còn nữa, RAM cũ mà anh xài là RDRAM, không gắn được với mainboard đời mới. Anh phải thay bằng DDRAM II thôi. 512 MB DDRAM II nhé anh, RAM đang lên giá nhưng tụi em tính hữu nghị 60 đô thôi! Thế à? Nhưng biết sao giờ, đành chịu vậy! - Còn cái đĩa cứng cũ của anh chỉ có 40GB ATA thôi, mainboard đời mới hỗ trợ chuẩn Ủa? Còn thêm vụ đĩa cứng nữa à? Nhưng biết sao giờ, đành chịu vậy. - Bộ nguồn cũ của anh có 250W, đâu có xài lại được. Anh phải thay bộ nguồn mới 450W thôi. 20 đô nhé? Tôi bối rối quá, thôi thì cứ đồng ý hết! Biết sao giờ, công nghệ tiến bộ nhanh thật! Tôi không nhớ rõ mọi việc diễn ra như thế nào nữa, chỉ biết sau một hồi đàm phán cái máy tính của tôi đã thay mainboard, CPU, RAM, đĩa cứng , bộ nguồn, case… còn bàn phím và con chuột thì cũ quá, phải thay mới cho tương xứng. À quên, tôi còn thay cái màn hình 15 inch CRT cũ kỹ của mình bằng một cái LCD 17 inch nữa chứ. Thế là xong, bảo hành thật chu đáo. Tôi chỉ phải bù đâu khoảng 500 – 600 đô gì đó thôi mà! |

Tình Yêu Chẳng Là Gì Bao nhiêu năm rồi anh mới nhận raSự đơn giản của em chính là tất cảTình yêu chẳng là ......
BiaBia Không có bài nào đã đăng.
Hành được cắt nhỏ bằng các công cụ thủ công gỉ sét. Sau đó được cho vào ......
Có bao giờ bạn ngồi và suy nghĩ về một điều gì đó chưa ?? Chẳng hạn như một câu nói của một người bạn của b......


PHUDU_BIỂN 05:42 22-11-2009
Cỏ Gai 21:55 15-11-2009
kagaya10:11 17-11-2009