<?xml version="1.0" encoding="utf-8"?>
<rss version="2.0">
<channel>        <title><![CDATA[!  (¯¯`·.¸ Hana ^o^  ¸.·´¯¯) !]]></title>
        <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/haivuongxanh2000]]></link>
        <description><![CDATA[Và đỏ thắm những chân trời rạo rực
Phượng tô hồng cho những ước mơ
Ta không biết nói gì đây, thôi để:
&quot;Xa cách ngày mai xin được khóc bây giờ&quot;..]]></description>
        <language>vi-vn</language>
        <lastBuildDate>2009/11/13 01:45:00</lastBuildDate>         <item>
            <title><![CDATA[My friends ....]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/haivuongxanh2000/article?mid=898]]></link>
            <description><![CDATA[Có một ngày tôi ngồi lại với tôiĐể thấy bóng mặt trời nơi xa kia rất lạĐể thấy nắng qua đèo vội vãLòng người có dễ đổi thay...Có một ngày tôi ngồi lại với tôiTìm mãi niềm tin trong tháng ngày đã mấtTìm mãi câu thơ của một người đã khuấtTìm mãi mình trong bóng nắng chông chênhNgày dài lắm vòng tay ai xa lắmNắng mãi đi nắng chẳng trở vềTôi ngồi với tôi sau tháng ngày tất bậtĐể hiểu lòng mình chỉ có mưa rơi... 
&nbsp; 
&nbsp; 
Mình nghĩ mình sẽ có thể cất gọn đám ký ức và cả những áy náy ấy vào một chỗ. Mình đã tưởng mình không buồn khi quyết định ra đi. Mình tin mình có thể phớt lờ những suy nghĩ của cái tập thể mình đã từng chung tay, cố gắng hết sức để xây dựng... Hơn 1 tháng ... mình đã làm được - dù thật sự mà nói, mỗi khi nhìn thấy hay nghĩ về, mình đều thấy ... đau.  
Mình tự hỏi : có đến mức phải thế ko ??? Cuộc sống lúc nào chẳng vậy, con ng hợp rồi tan, tình cảm đến rồi đi ... Có gì gọi là mãi mãi ???  
Nhưng,&nbsp;cũng có thể lắm chứ - khi họ là những người mình rất trân trọng ( hoặc chí ít thì đã từng như vậy) . Mình buồn khi nhớ về thời gian mình đã nỗ lực, mọi người cùng nhau học tập, sẻ chia. Tập thể ấy có những con người mà mình sẽ chẳng bao giờ quên. Đó cũng là khoảng thời gian mình hạnh phúc khi sống trong tình cảm yêu quí của mọi người. 
... &nbsp;Mình đã có những người bạn thật sự. Vậy mà ... lần lượt từng người ra đi. Mình thấy an ủi khi nghe anh B nói &quot; em là chất keo gắn kết cái tập thể này lại. Em đừng có mà nghỉ&quot; , và cũng buồn rơi nước mắt khi một lần gặp lại, anh nói &quot; Lớp mình tan là do em đấy, QA ạ&quot;. .  
Mình cũng đã tự nhủ với mình rằng sẽ cố gắng duy trì lớp cho đến hết khoá. Thế nhưng, .. , mình ko chịu nổi cái cảm giác ấy ...- trống trải, khó chịu, và nhớ ... nhớ lại cái thời gian đông đủ ấy. NHiều lúc nghĩ chắc chẳng đứa nào hấp nổi bằng mình đâu ... 
hix ... và mình chạy trốn cái tập thể ấy. Mình ko dám đối diện với ai cả. Rồi họ cũng nhanh chóng lãng quên mình. Điều đó đúng mà. Mình chấp nhận . .... 
Nhưng cuộc đthoại của T trưa nay làm mình nghĩ nhiều quá. Vui có, nhưng buồn nhiều hơn. Mình giận mình, giận ghê gớm ....  
Có quá nhiều thứ mình chưa kịp cất nó vào cái hộp kỉ niệm ... thì đã đánh rơi mất rồi ................. 
&nbsp; 
Bảo mình khéo léo ư, khéo léo ở chỗ nào khi mình toàn làm tổn thương và tự đẩy những người yêu quí mình ra xa ...&nbsp; Mình sợ khi nhìn sự thay đổi của tình cảm, nhưng mình lại chẳng thể bảo vệ và giữ gìn nó ...&nbsp; Những người bạn, người anh, người em ...  
&nbsp; 
Mình muốn xin lỗi nhiều người, nhiều người lắm... 
Anh trai, đệ tử, ... so sr ... 
&nbsp;]]></description>
            <pubDate>2009/10/23 15:53:41</pubDate>
            <guid><![CDATA[My friends ....:898]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Anh đi nhé ...]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/haivuongxanh2000/article?mid=830]]></link>
            <description><![CDATA[Mình đã nghĩ mình ko buồn, ko có cảm giác gì trước sự ra đi đột ngột của anh. Mình đã tưởng tình bạn giữa bọn mình thật tệ .... Nhưng hôm nay, trước mặt anh mình đã cố gắng để những giọt nước mắt này ko rơi ra ... Mình buồn kinh khủng. Mình còn thấy đau nữa. Anh nói thật nhiều, thật nhiều. Anh luôn là thế, một người anh mẫu mực, ân cần, một người anh hoàn hảo, ... một người biết quan tâm ,biết khích lệ, biết động viên những người xung quanh ... Mình chỉ biết lắng nghe và cười ngượng. Mình thấy nhớ những ngày đã qua. Những ngày mấy anh em còn thân thiết, còn được cùng nhau chia sẻ mọi điều. Vậy là đã qua rồi. Qua thật rồi. Biết bao giờ mới được gặp lại đây. Mình thương anh quá. Sẽ khó khăn lắm để vượt qua thử thách này, nhưng biết làm sao, anh cũng nói :&quot; ở đời ai chẳng có lúc mấp mô, rồi sẽ vượt qua được thôi&quot;. Mình biết anh mệt mỏi, anh thất vọng, anh buồn, buồn lắm. Nhưng trước mặt mình anh vẫn cứ cố gắng dặn dò mình, khích lệ mình. Lần đầu tiên anh lên nhà mình, nhưng lại là lên để nói lời tạm biệt. Thời gian ngắn ngủi chẳng cho phép 2 anh em tâm sự gì nhiều, chỉ động viên nhau . 
Nhìn ánh mắt anh mà mình thấy đau quá. 
Cái bắt tay cuối cùng của anh làm mình buồn quá... 
Anh lên đường nhé, sức khoẻ và bình yên. Dù ở đâu bạn bè HP vẫn luôn nhớ và cầu chúc anh những điều tốt đẹp nhất. 
Nhớ và thương anh thật nhiều, anh trai của em :)]]></description>
            <pubDate>2009/09/20 16:11:03</pubDate>
            <guid><![CDATA[Anh đi nhé ...:830]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Bão về]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/haivuongxanh2000/article?mid=822]]></link>
            <description><![CDATA[Trời đang mưa to, to lắm. Có cả tiếng sấm, ánh chớp ...Có cả tiếng gió rít ... Và có cả tiếng báo tin nhắn của chồng :X
Chồng vừa chúc em ngủ ngon rồi. Hôm nay nhờ mưa mà chồng được đi ngủ sớm đấy chồng nhở. Mọi ngày toàn quá nửa đêm thôi. Tầm này đêm qua chồng và em có cuộc nói chuyện thật đặc biệt. Lần đầu tiên sau 1 tháng rưỡi vợ vợ chồng chồng, chồng và em nói chuyện có vẻ&nbsp;nghiêm túc về cảm xúc của mình. Em thấy vui lắm chồng à. Chồng nói đúng, em sẽ ko nghĩ ngợi nữa, ko để ý đến nó nữa. Em sẽ để mọi thứ diễn ra tự nhiên như nó vốn có. Em biết vị trí của chồng trong em lớn đến thế nào, và em&nbsp;cảm nhận được chồng cũng yêu quí và trân trọng em lắm. Em thấy hạnh phúc vì điều đó. Từng tin nhắn, từng lời nói yêu thương của chồng, trước đây em đã cố cho là giả tạo, nhưng ko phải, phải ko chồng ? Tình cảm giữa chồng và em là có thật. Dù chưa biết nó đang ở mức độ nào. Nhưng khi chồng quan tâm đến em, để ý đến từng cảm xúc nhỏ nhặt của em, vui khi em vui, buồn lúc em buồn, lo lắng cho em từ giấc ngủ đến bữa cơm ...., em thấy ấm áp lắm. Chồng nói em phải cảm ơn cuộc đời vì đã đưa chúng ta đến với nhau, đúng là thế thật. Dù rằng &quot; đến với nhau&quot; ở đây mới chỉ dừng lại ở quan hệ bạn bè đặc biệt, nhưng em cũng vẫn phải cám ơn. Đối với em chồng thật hoàn hảo. Trò chuyện với chồng em ko bao giờ biết chán, chồng tâm lý, ngọt ngào, hài hước và biết lắng nghe. Chồng biết lúc nào em vui, lúc nào em buồn. Chồng phát hiện ra tâm trạng của em dù chỉ qua ánh mắt ... Chồng hiểu em biết bao nhiêu. Chồng em chăm chỉ, giỏi giang, sống hết mình vì người khác. Chồng có biết em ngưỡng mộ chồng lắm hok :x 
Từ sau cuộc nói chuyện ấy, vợ chồng mình chém gió với nhau nhẹ nhàng hơn phải ko chồng. Những tin nhắn ko đơn thuần chỉ là chém gió nữa, em cảm nhận được điều đó. Chồng nhớ em khi đứng trên cầu 1 mình, đó là cảm giác thật. Chồng vui khi thấy em đến lớp, đó là cảm giác thật. Chồng nói yêu em .... có lẽ đó cũng là thật - nhưng theo kiểu như với 1 người em cực đặc biệt. Em hài lòng với nó chồng à. Từ nay chúng ta cứ thế chồng nhé, quan tâm đến nhau, yêu thương nhau, lo lắng cho nhau, ... như 1 đôi hoàn hảo. Em sẽ ko để ý đến những chuyện xung quanh chồng. Dù người ta có gán ghép chồng với người này, người kia, thì em vẫn tin chồng, tình yêu của em ạ :X
Ấy thế nhưng khi gặp nhau trực tiếp, em với chồng lại như thoát khỏi vở kịch do chúng ta tự đạo diễn ấy nhỉ. Em thấy hơi bùn vì điều đó. Em ước chồng và em có thể thân thiết hơn. Và từ giờ, nếu chồng em có hỏi :&quot; phải nói sao khi có người hỏi chồng có phải là chồng em ko&quot; thì chắc chắn em sẽ trả lời theo những gì mình muốn. EM muốn mọi người biết chồng là chồng của em :x 
&nbsp;
Sắp đến sinh nhật em rồi chồng nhỉ. Chồng hỏi em thích gì để chồng mua. Em chẳng cần gì đâu, hehe, chồng chỉ cần treo stt &quot; anh yêu vợ nhất trên đời &quot; 3 ngày là em hạnh phúc roài. Kekeke ....
&nbsp;
Bây giờ ngày nào cũng được gặp chồng :x Thích sợ ( trừ chủ nhật :D )]]></description>
            <pubDate>2009/09/16 00:49:54</pubDate>
            <guid><![CDATA[Bão về:822]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Tháng 9 ...]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/haivuongxanh2000/article?mid=756]]></link>
            <description><![CDATA[Hè đến rồi đi...Thu sang rồi về...cuộc sống như một chuỗi hành trình trải dài vô tận mà trên hành trình ấy chúng ta đều phải nếm những vị đắng cay chua ngọt của cuộc đời!...
&nbsp;
Mình thích tháng 9 và yêu mùa thu ... Thời gian như đếm ngược từng ngày. Nhanh quá! ... Còn lại bao nhiêu ??? 
&nbsp;
Sẽ nhớ. Nhớ lắm&nbsp;những tháng ngày này ...
&nbsp;
&nbsp;

&nbsp;

&nbsp;
&nbsp;

&nbsp;

&nbsp;

&nbsp;

&nbsp;

&nbsp;

&nbsp;

&nbsp;

&nbsp;

&nbsp;

&nbsp;

&nbsp;

&nbsp;
HỌC !!!!!!!!!! ]]></description>
            <pubDate>2009/09/02 15:21:25</pubDate>
            <guid><![CDATA[Tháng 9 ...:756]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Hôm nay tớ đi thi lái xe  ... B2 :&quot;&gt;]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/haivuongxanh2000/article?mid=735]]></link>
            <description><![CDATA[Hiihi, tớ vừa đi thi lý thuyết lái xe hạng B2 về xong. Mệt nhưng mà vui ghê lắm. Thi suốt từ sáng đến giờ ... Hix hix ...
&nbsp;
Sáng nay đen ơi là đen, suýt ngủ dậy muộn ( chồng ơi là chồng, chẳng gọi em dậy j` cả &nbsp;), đã thế lúc dắt cái xe ra đi được độtrăm met thì cái lốp sau lại bị &quot;em &quot; đinh con con kiss cho 1 cái ... Thế là .... xì xì ...tớ lại phải ... phi ra quán vá ( còn lâu mới dắt nhá&nbsp;) . Bác trai đi đâu để bác gái ở nhà &quot;nghịch&quot; cái xăm xe của mình &nbsp;lâu ơi là lâu .... Đang chán thì chồng nhắn tin, chồng vẫn nghĩ hôm nay em đi thi xe 2 bánh tốc độ chậm &nbsp;. Chồng gà quá 
&nbsp;
Bác ý đánh vật với cái xe độ 15p cũng ... xong. Mình trả tiền cám ơn bác ùi chuồn lẹ. Mình đi 30s thì đến trường thi ( gần kinh ) . Cái bác gửi xe nhìn mình cứ như trên trời rơi xuống, hỏi &quot; hôm nay người ta thi, cháu đi đâu đấy ??? &quot; &nbsp;Eck .. người ta thi cháu không thi được chắc 
&nbsp;
Mình đến muộn nên phòng hội trường chật cứng người, cả bên ngoài hành lang cũng .. la liệt . &nbsp;Nhìn choáng luôn!!! Gần 200 người ( hình như chính xác là 187 hay sao ý), mình đếm được có ... 5 người ( cả mình) là phái yếu &nbsp;. Và tất nhiên, mình nhìn ... khác họ nhất. Lại còn mặc nguyên cái áo VIMARU đi nữa chứ . Đã thế, người ta tập trung học được hơn 3 tuần, cả chục buổi rồi, còn mình hôm nay là buổi đầu tiên đi học, cũng là đi thi ... hết môn luôn &nbsp;VIP kinh &nbsp;Và thế là họ nhìn mình như ... UFO ...
&nbsp;
Đợi 30p mới được tập trung, vừa nóng vừa run. Nhìn đâu cũng thấy người, toàn các bác, các chú, các anh ... Thi thoảng có mấy thèng nhãi mặt non non có vẻ làm .. em or bạn mình được. Vào phòng thi, &nbsp;.. người ta lèn như lèn lợn con. Phòng hơn 100 người ngồi chật cứng. Mình may sao được nhường cho cái chỗ ngồi ngay trên cùng, mà cái bàn chỉ có thể ngồi đc 1 người thoai. Sướng 
Mấy người trong phòg đào tạo lên nói oang oang qua mic về các môn thi. Sáng nay mình phải thi tất cả 4 môn ( toàn môn đầu tiên nghe đến ) :
- Nghiệp vụ vận tải (trắc nghiệm + tự luận )
- Kỹ thuật lái xe ( 2 câu tự luận)
- Cấu tạo và sửa chữa thông thường (trắc nghiệm + tự luận )
- Đạo đức người lái xe (2 câu tự luận)
Mỗi môn thi trong 45p,&nbsp;( nhưng tớ nhớ là tớ làm cả 4 môn mới mất có 35p &nbsp;) . Cái chú ngồi&nbsp;bên phải&nbsp;tớ cứ mắt tròn mắt dẹt ra quay sang thán phục : cháu viết kiểu gì mà nhanh thế ??? ( tớ phải đắn đo mãi xem gọi là chú hay bác vì nhìn còn già hơn ... bố tớ, nhưng sau thì bị bắt gọi bằng anh vì SN 76 ) . Thực ra tớ có viết đâu, tớ ... chép đấy chứ &nbsp;. Chép mà ko nhanh thì ... vứt .
Viết xong chẳng làm gì, tớ được thuê ... quạt hộ. &nbsp;Nóng quá mà. Gọi là quạt thôi, thực chất là tớ quạt cho tớ mát là chính . Cái anh ngồi cạnh tớ SN83 - lớp phó cái khoá này, nhìn baby dễ sợ. Hai anh em ngồi nói chuyện 1 lúc mới hay anh ấy cũng làm ở phòng kinh doanh Vạn Lợi, cũng biết cả anh Trường và anh Nguyên. Đểu thật &nbsp;Ngồi chán chê xong rồi mới được gọi lên ký tên. Úi sời, tớ tên Q. A --- SBD 001 &nbsp;--&gt; tớ về trước trong sự thèm muốn của gần 200 con người 
&nbsp;
Chiều ngủ đc 10p đã phải dậy đi thi. Chiều nay thi trắc nghiệm trên máy tính. 30 câu. Nhà có đầy phần mềm về cái thi luật này nhưng tớ chẳng đụng bao giờ. Nhưng lo gì, thầy nói như đinh đóng cột :&quot; vào làm đc câu nào thì làm, không thì ... để đấy&quot; .
&nbsp;
Cứ tưởng mình lại oai như sáng nay, được vào thi đầu tiên. Ai ngờ, số trời &nbsp;Họ cắt làm đôi và gọi tốp thứ 2 trước. Mình chờ dài cổ, gần 2 tiếng đồng hồ. Nhưng bù lại, mình chém gió được với khối người . Ai cũng hỏi mình &quot; Em đang học hay học xong mà đã đi thi rồi?&quot; &quot; Cháu học lái xe sớm thế? &quot; &quot; Bạn đi thi hộ ai hả???&quot; 
May nhất là quen được với chị Uyên. Cả phòng lúc ấy có mỗi 2 chị em là nữ. Chị ấy là kế toán trưởng 1 công ty xây dựng. Mình chớp cơ hội phỏng vấn luôn &nbsp;Rất chi là bổ ích. Sau đó là 1 anh 76 nữa nhảy vào nói chuyện, rồi mấy thèng chạc chạc tuổi mình. Trong máy mình giờ có 5 số lạ, ngoài chị Uyên mình chẳng nhớ đứa nào nữa . Cũng chẳng biết tên để mà lưu . À, có nhớ cái bạn 88 đi theo tiễn mình một đoạn. Tên đầu là C .. còn mấy chữ còn lại thì chịu . 1 thèng 90 lúc về cứ nhắn tin bạn bạn tớ tớ với mình ngọt sớt 
Ngày mai khoá mình đi đến tập trung để nhận xe tập lái và đi liên hoan. Hức, đông như thế ăn uống ở đâu ko biết &nbsp;Ở nhà cho nó lành. 
&nbsp;
Xong 1 việc. Khi nào thi thực hành nữa là xong . Lái xe 4 bánh cũng có cái hay. An toàn hơn cái xe 2 bánh là cái chắc. 
&nbsp;
Việc cần làm trước mắt là đâm đầu vào ôn tiếng anh để chuẩn bị cho buổi tối thứ 2 này 
&nbsp;]]></description>
            <pubDate>2009/08/28 17:38:57</pubDate>
            <guid><![CDATA[Hôm nay tớ đi thi lái xe  ... B2 :&quot;&gt;:735]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Nhắm mắt lại ...]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/haivuongxanh2000/article?mid=733]]></link>
            <description><![CDATA[Mình đã cố gắng cười, cố gắng nói ...
... cố gắng phớt lờ ... cố gắng tỏ ra mọi thứ vẫn bình yên ....
Mình lảng tránh ánh mắt của M. ...,&nbsp; bỏ qua những câu hỏi của em ... , quên đi sự vắng mặt&nbsp;của người ấy ...
Mình vẫn là mình trong ánh nhìn của những đứa bạn .....
Thế nhưng .... Tại sao ???????? Những giọt nước mắt thi nhau rơi khi cả bọn đang ngồi nói chuyện vui vẻ ... - khi mình vô tình nhắc đến người đó . Cổ họng mình nghẹn đắng, mắt cay xè ... Mình đã&nbsp;ko giữ nổi nước mắt&nbsp;trong giờ ra chơi và cả tiết Quản trị&nbsp;...&nbsp; dù vẫn có thể nở nụ cười với những ánh mắt quan tâm.&nbsp;Mình thấy buồn, tủi thân ... Mình thấy nhớ, và cả xót xa nữa ...
Mọi chuyện rồi sẽ đi đến đâu .... Những người mình thương yêu rồi sẽ vượt qua thế nào khi ... ko cùng nhau. Tại sao ???? Tại sao hết lần này đến lần khác, tại sao có những con người ko thể thay đổi??? ko thể vì người khác mà sống tốt hơn ??? Tại sao người ta có thể tàn nhẫn và ích kỷ với những người thân của mình đến thế ???? Tại sao ?????????????????
&nbsp;
Mình biết mình phải cứng rắn đề làm chỗ dựa cho người khác. Mình ko thể khóc, ko được tỏ ra buồn đau ... Mình ko giận người ấy, dù ông thật tệ - ở bất kỳ vị trí nào. Mình thấy thương và lo lắng biết bao nhiêu . Và mình buồn ...
&nbsp;
Mọi thứ sẽ đảo lộn như thế nào nếu chuyện đó xảy ra ? Rồi cũng chẳng đi đến đâu đâu .. Mình thấy mờ mịt quá. Có những dự định cho tương lai sẽ chẳng bao giờ được thực hiện. Ngay cả tương lai gần là thứ 6 này, mình ko biết mình có tham dự buổi thi lý thuyết lái xe B1 ko nữa ...
&nbsp;
Nản quá ...
&nbsp;
Thôi. Nhắm mắt lại! Phớt lờ ! Học và học !]]></description>
            <pubDate>2009/08/25 23:40:49</pubDate>
            <guid><![CDATA[Nhắm mắt lại ...:733]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Chồng đáng ghét &gt;&quot;&lt;]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/haivuongxanh2000/article?mid=708]]></link>
            <description><![CDATA[Em chẳng biết chồng giận em cái gì, nhưng từ qua đến nay nói chuyện với chồng em thấy buồn lắm. Em ghét cái thái độ của chồng . Nó giống hệt của em &gt;&quot;&lt; hay phật ý linh tinh nhưng chẳng bao giờ nói ra, chỉ làm mặt nặng mặt nhẹ - nhưng em vẫn ghét.
EM thích nói chuyện với chồng, vì mỗi lần nói chuyện em đều thấy rất vui, rất thoải mái. Chồng là người hợp và hiểu em nhất, cũng là người duy nhất có thể hẹn được em đi uống nước 1 mình. Chồng cũng nói mỗi khi nói chuyện với vợ chồng cảm thấy ko còn lo lắng về cuộc sống, mà cảm thấy rất vui. 
&nbsp;Thời gian vừa qua em thấy vui vô cùng, thậm chí là hạnh phúc nữa. Tình cảm giữa em và chồng thật đặc biệt - ko phải là tình yêu, nhưng quan tâm và yêu quí nhau chẳng kém j` cả, chồng nhỉ.. &nbsp;Từ lúc đi ngủ, cho đến lúc em đánh thức chồng dậy, lúc nào vợ chồng mình cũng quan tâm đến nhau thật nhiều. Số đthoại của em với chồng luôn ở chế độ khẩn cấp, chỉ cần địch gọi là có mặt luôn. Rồi hôm trước em có chuyện buồn, em rất bất ngờ vì ko nghĩ là chồng lại có thể tâm lý đến thế. Trước lúc đi ngủ chồng nhắn tin dặn dò em thật tỉ mỉ, vì chồng biết thế nào đêm ấy em cũng khó ngủ lắm. Sáng hôm sau chồng để em ngủ đến 8h rồi mới gọi em dậy, rồi còn buôn dưa lê với em bao nhiêu lâu nữa. Đấy là lần đầu tiên chồng đánh thức em kiểu đấy. Em biết vì chồng sợ em vẫn còn buồn nên làm như vậy để động viên … Mỗi lần chồng&nbsp; nói nhớ&nbsp; vợ hay yêu vợ&nbsp; em đều rất vui. Đặc biệt khi chồng gọi điện nhắc em phải đi chậm mỗi khi đi học, chồng còn bảo : &quot;anh nói chân thành với vợ rùi nha, đừng để anh thấy(trực tiếp or gián tiếp) vợ phóng xe như tên bắn trên đường đó . Ai nói với anh không quan trọng, quan trọng là anh yêu vợ, anh lo cho vợ. Vợ yêu có biết cái cảm giác lo lắng thấp thỏm cho người yêu không??? &quot;….&nbsp; Em vui và hài lòng với sự quan tâm của chồng. Tuy nhiên, em cũng ko hi vọng, thậm chí là ko bao giờ muốn cái trò chơi này kết thúc - chỉ muốn nó dừng lại ở &quot;trò chơi&quot; như thế này thôi. Không biết khi nào chồng hoặc vợ tìm được 1 nửa kia của mình, nhưng hiện tại em trân trọng thời gian vui vẻ của em và chồng biết bao nhiêu. Tính khí em thất thường hay giận dỗi, nhưng những tin nhắn quan tâm của chồng có thể khiến em vui lại ngay. Vả lại, cũng chỉ là trò chơi thôi, là thứ tình cảm để 2 bên vui vẻ và … nó ko cho phép xuất hiện sự ghen tuông giận dỗi ở đây. ...
Nhưng sao chồng lại thế? có phải tại em nghĩ nhiều quá ko? Ko đâu. Chưa bao giờ chồng ntin hay nói chuyện kiểu hời hợt như thế với em. Chồng ko nói ra nên em ko biết chồng đang nghĩ j`, chẳng bao giờ em biết chồng nghĩ j` cả. Em đã làm gì có lỗi với chồng ư?&nbsp; Em biết với quan hệ của em và chồng như thế này, việc đòi hỏi hay nói ra những ấm ức là ko dễ - vì cả 2 đều có 1 suy nghĩ là: mình chẳng là j` của người ta cả, có quyền j` mà&nbsp; giận. Nhưng từ trước đến này, em có thể chia sẻ với chồng nhiều thứ, còn chồng thì hình như chưa bao giờ .... &nbsp;Chồng luôn nói yêu vợ nhất, quan tâm tới vợ nhất, muốn ở bên vợ nhất. Nhưng mỗi lần chồng bực bội vô cớ là chồng lại để em 1 mình mà chẳng lời giải thích. Chồng ích kỷ, chồng đâu có để ý đến cảm xúc của em chứ. Nhưng chưa lần nào chồng ntin cho em 3 cái chữ &nbsp;như &nbsp;hôm nay cả. Lần này thì em giận chồng rồi. Em sẽ ko nói chuyện với chồng cho đến khi chồng trở lại như trước. Vì em muốn mỗi lần nói chuyện với chồng là 1 lần vui, chứ ko phải để ấm ức như &nbsp;thế này.
&nbsp;
Thật lòng mà nói thì em ko bao giờ muốn quan hệ của chúng ta căng thẳng, chồng ạ. Nhưng bản chất của em là &quot; kém miếng khó chịu&quot; mà, chồng giận em được chẳng nhẽ em lại không à&nbsp; Ít nhất cho đến hôm đi Đồ Sơn về em sẽ ko nói chuyện với chồng đâu. 
Em ghét chồng &gt;&quot;&lt;
&nbsp;
&nbsp;
&nbsp;
&nbsp;]]></description>
            <pubDate>2009/08/19 22:33:08</pubDate>
            <guid><![CDATA[Chồng đáng ghét &gt;&quot;&lt;:708]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Đau]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/haivuongxanh2000/article?mid=691]]></link>
            <description><![CDATA[Mình khóc ... Thật buồn cười... Mình lại khóc nhiều đến thế. Mình lại dễ&nbsp; bị tổn thương đến thế ... Nước mắt ơi, sao lần này mày ko làm vết thương nhẹ đi mà chỉ làm nó đau thêm thế ???? Tao đang đau, đau lắm ...
Đây là lần đầu tiên mình phải đối mặt với những chuyện như thế. Ko phải với những người bạn, mà với những đứa em ... Mình bị công kích, bị lên án, bị mắng, ... :) vì những điều mình ko hề nghĩ, vì những câu mình ko hề nói, và vì những j` mình ko hề làm ... Và, mình ko thể giải thích ... Người lớn và trẻ con ??? Khác xa nhau quá.
&nbsp;
Ảo và thật ???&nbsp; 4rum là ảo, nhưng quan hệ và tình cảm đối với mình thì là thật. Mình coi trọng nó. Mình ko thể coi nó như muỗi đốt, dao đâm ... - 1 nhát là xong ...
&nbsp;
Đau thật sự !!! 
&quot; TÔI HẬN CHỊ &quot; ????&nbsp; Câu nói này nói ra dễ dàng đến thế sao ??? 
&nbsp;
Biến cố lớn nhất trong tình cảm&nbsp;!!! &nbsp;THỜI GIAN ! Chờ đợi !
&nbsp;]]></description>
            <pubDate>2009/08/16 14:16:16</pubDate>
            <guid><![CDATA[Đau:691]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Tương lai ...]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/haivuongxanh2000/article?mid=590]]></link>
            <description><![CDATA[Hôm nay lại là 1 ngày tâm trạng. Và cái tâm trạng chung nhất, đó là .... buồn!
2/8: Lớp cấp 3 mình đã ....&quot; xuất chuồng&quot; lứa thứ 3.&nbsp;^^ ... Vậy là lại có kẻ theo chồng bỏ cuộc chơi rồi. Đối với mình những chuyện chồng con như thế sao mà xa xôi quá ... Thậm chí, mình lại còn có cảm giác thương cảm và xót xa cho những em lấy chồng ở cái tuổi này nữa chứ. Hức ...Mình chậm tiến quá rồi hay sao ấy nhỉ &nbsp;Dù sao cũng chúc cho em H của mình thật hạnh phúc với cuộc hôn nhân này. Con bé nhanh nhẹn, xinh xắn, đảm đang, ... Duyệt mọi đường 
Gặp lại bạn bè cấp 3 ... lần nào cũng vậy, thay vì vui, mình cảm thấy buồn. &nbsp;Mình ko muốn tách ra khỏi lớp, nhưng thực sự, mình ko bao giờ muốn tham dự những cuộc vui mà mình cảm thấy ko thoải mái. Những người ấy ... sao mình thấy xa lạ thế ... Về đến nhà, cái cảm giác ấy dường như vẫn chưa tan được. Chồng yêu nhắn tin, rồi bạn ng ju, rồi 1 cái hẹn tối đi uống nc, ... mình đều ko muốn trả lời. Tại sao cứ phải làm những việc, gặp những người mà khiến mình buồn phiền đến thế ???
Tối đi học T.A ... Cố tỏ ra thật thoải mái. Nhưng khi nghe Mr BiBi tâm sự về hiện tại và dự định cho tương lai ... mình thấy buồn thật sự. 1 cảm giác rất lạ. Có thể vì mình thấy anh thật đáng thương. Đằng sau con người hay cười hay nói, đầy trưởng thành ấy lại là 1 người đầy cô đơn, chán cuộc sống buồn tẻ đến mức muốn thay đổi, muốn vứt bỏ, nhưng lại ko thể. Lúc anh nói, mình chẳng dám nhìn vào mắt anh. Có j` đó thật xót xa. Rồi anh chia sẻ về những mong mỏi trong tương lai. Lúc này, thì mình lại nghĩ về chính mình. Và buồn cho chính mình ... Mình đã và sẽ sống như thế nào ???&nbsp; Tự nhiên thấy chán quá ...
Tan học, chẳng muốn về nhà. Rút điện thoại ra định gọi cho hết ng nọ đến ng kia, nhưng lại thôi. Mình vi vu trên đường 1 mình. Cứ đi loanh quanh như 1 kẻ điên. Hix ... Đi mãi, đi mãi ... Mẹ gọi điện. &quot;Con đang về đây! &quot;
Mình sắp phải đối mặt với nhiều thứ có ý nghĩa và quan trọng thực sự. Đó là gia đình, sự nghiệp, rồi cả chuyện tình cảm nữa. Với mình, ngoài bạn bè ra thì những điều đó thật khó khăn... Mình sợ!
Ôi ... ko muốn nghĩ nữa &nbsp;Mệt mỏi !
&nbsp;
&nbsp;
&nbsp;
&nbsp;]]></description>
            <pubDate>2009/08/02 22:33:19</pubDate>
            <guid><![CDATA[Tương lai ...:590]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Đừng nhạy cảm , lúc ấy , biết đâu là hạnh phúc .........]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/haivuongxanh2000/article?mid=499]]></link>
            <description><![CDATA[Phải Chăng Tôi Là Một Người Qúa Nhạy Cảm ? !
Sẽ không có gì là tốt cho một con người nhạy cảm như tôi !
Nhạy cảm có tốt không ?
Khi tôi nhạy cảm , tôi thường lo lắng những điều ..... &#39;&#39; Chưa đáng lo &#39;&#39;&#39;&#39; .
Khii tôi nhạy cảm , tôi thường dễ buồn lòng trước những điều ....&#39;&#39;&#39; Chưa cần buồn &#39;&#39;&#39; .
Khi tôi nhạy cảm , tôi dễ bị tổn thương hơn người ta ....Sẽ bị tổn thương ?
Và khi tôi nhạy cảm tôi sẽ trở thành con người thật khác , ưu tư , bần thần và có quá nhiều điều phải nghĩ suy . ! ?
Nhạy cảm , cho tôi cảm nhận về nỗi buồn của người khác nhanh hơn 
Nhạy cảm , cho tôi biết quan tâm đến suy nghĩ và cảm nhận của người khác nhiều hơn ?
Nhạy cảm , cho tôi tình cảm yêu thương và được yêu thương ai đó nhiều biết bao nhiêu !
Nhạy cảm , cho tôi biết làm một điều tốt đẹp cho người khác , mà chưa cầ trả lời đề nghị của họ !
Thế nhưng đôi khi ..Tôi đã ước rằng ..Tôi đừng nhạy cảm ............
Như thế thì ..Cuộc sống của tôi sẽ vui hơn với tôi .!
.............Cuộc sống sẽ bớt đi những ưu tư và fiền muộn 
............Tôi có thể &#39;&#39; Thanh thản &#39;&#39;&#39;&#39; và &#39;&#39;&#39;&#39; Điềm tĩnh &#39;&#39;&#39; trước những điều làm tôi lo âu !
Đừng nhạy cảm , lúc ấy , biết đâu là hạnh phúc .........
&#92;&#92;&#92;&#92;&#92;&#92;&#92;&#92;&#92;&#92;&#92;&#92;&#92;&#92;&#92;&#92;&#92;&#92;
&nbsp;
&nbsp;]]></description>
            <pubDate>2009/07/26 23:11:55</pubDate>
            <guid><![CDATA[Đừng nhạy cảm , lúc ấy , biết đâu là hạnh phúc .........:499]]></guid>
         </item>        </channel>
        </rss><!-- w1.blog.sg1.yahoo.com compressed/chunked Fri Nov 27 15:16:38 SGT 2009 -->
