Đả Đảo Cộng Sản (Communists go to the hell !)

Danh sách bài đã đăng

Sửa Đóng

Từ roi cá đuối đến roi cặc bò- Trần Thanh-

"Roi gì cũng vẫn là roi.  Roi bảo thủ hay roi đổi mới cũng đều là công cụ để đánh cho tan xương nát thịt những người nô lệ Việt Nam đang rên xiết, quằn quại dưới ách cai trị tàn ác nhất trên thế giới của bọn việt gian cộng sản! "

Bài viết này đặc biệt gởi tặng con quạ đen Phạm Minh Mẫn, quỷ sa tăng đội lốt tu sĩ, đi làm việt gian tay sai cho giặc, phản Chúa, phản đạo, phỉ báng vong linh của mười triệu người đã bị chết vì cộng sản, bức hại giáo dân và đồng bào!!!


 

  • Vào truyện .....

Ông Lai lấy tay béo mạnh vào đùi mình một cái, rõ ràng thấy đau.  Như vậy thì không phải là mơ, nó là sự thật.  Ôi sự thật sao mà phũ phàng quá!  Mới ngày nào đây, ông và bà vợ đang sống trên thiên đàng thế mà đánh đùng một cái bị rớt xuống dưới chín tầng địa ngục!  Số là hai vợ chồng ông sau 25 năm định cư tại Mỹ, tích cực đi cày 6 ngày một tuần, để dành được một số tiền là bốn trăm ngàn đô la.  Ông vốn là độc giả trung thành của tờ báo Người Vẹm.  Ông có thói quen sáng nào cũng nhâm nhi một ly cà phê và đọc báo Người Vẹm.  Một hôm ông đọc được một bài phỏng vấn ngài cựu thủ tướng việt cộng Võ Văn Kiệt do phóng viên Ngu Như Rận thực hiện.  Ngài thủ tướng đã tuyên bố một câu làm ông thấy cảm động quá.  Câu đó như vầy:

" Tổ quốc là của mình, đất nước là của mình chớ không phải của một tôn giáo hay phe phái nào, hay của riêng đảng Cộng Sản.  Các việt kiều nên quên đi quá khứ, xóa bỏ hận thù, đem tiền về Việt Nam để xây dựng đất nước giàu mạnh.  Đất nước là của mình chớ của ai.  Chính mình làm chủ đất nước mình chớ ai vô đó!!!"

Ối chu choa ơi, 33 năm sau ngày "phỏng dái", lần đầu tiên ông Lai mới được nghe một câu nói hết sức tiến bộ thoát ra từ cửa miệng một cán bộ cộng sản gộc!  Anh Sáu Dân Võ Văn Kiệt đã từng là một cựu thủ tướng việt cộng kiêm ủy viên bộ chính trị chớ đâu phải là nhỏ?  Vậy mà ảnh dám mở miệng ra xác nhận "đất nước là của mình" chớ không phải là của đảng Cộng Sản!  Anh Sáu Dân ơi, cám ơn anh quá.  Cám ơn anh đã lên tiếng nói giùm người dân!  Phải rồi, đất nước là của toàn dân chớ đâu phải là của riêng của đảng cộng sản?  Vậy mà hễ người dân đen nào mà láng cháng, lên tiếng théc méc là a lê hấp, bị chụp cho cái nón "phản động", bị đi cải tạo mút mùa lệ thủy, lơ mơ là bị đem bắn bỏ, xác đem vùi làm phân bón cho mấy luống khoai lang!

Thế là lòng yêu nước .... xã hội chủ nghĩa của ông Lai bừng bừng nổi dậy.  Sẵn đang có mối quan hệ bất chính với một con đào nhí ở Việt Nam, ông Lai bèn bàn với vợ về Việt Nam để .... làm chủ đất nước:

- Bà ơi, tôi với bà đã đến tuổi về hưu.  Mình nên về Việt Nam để sống cho sướng cái thân già.  Tôi thấy báo Người Vẹm có đăng quảng cáo nhà nước "của mình" vừa mới xây xong một cái làng việt kiều ở bến đò Thủ Thiêm Sài Gòn, đẹp lắm!  Họ xây nhà giống y chang như kiểu nhà ở bên này!  Một cái nhà biệt lập bốn phòng ngủ giá chỉ có 360 ngàn!  Tui định bàn với bà mình nên về đó mua một cái để dưỡng già!

Bà vợ ông Lai vừa nghe ông nói xong là bàn  .... lui liền:

- Thôi đi ông ơi.  Ông định đem tiền về cúng cho tụi việt cộng hay sao?  Chính ông đã từng khuyên tôi rất nhiều lần là phải luôn ghi nhớ câu nói của ông Thiệu:"Đừng nghe những gì cộng sản nói mà hãy nhìn kỹ những gì cộng sản làm!"

Đứa con gái út của ông Lai 30 tuổi cũng can gián người cha:

- Ba ơi, chính ba đã khuyên con là "Đừng nghe những gì cộng sản nói ..." mà sao bây giờ ba lại muốn về Việt Nam ở luôn?

Ông Lai tự ái bèn xì nẹc đứa con gái:

- Mày con nít biết con mẹ gì.  Tao đã hai ba thứ tóc ở trên đầu, đã từng sống qua thời Pháp, thời Mỹ Ngụy, thời cộng sản, không lẽ tao không hiểu biết chính trị hơn mày hay sao?  Bây giờ tụi cộng sản nó "chêng"  (thay đổi) rồi!  Chính anh Sáu Dân đã xác nhận đất nước Việt Nam là của "tụi mình" chớ không phải của tụi cộng sản!  Không lẽ anh Sáu (Võ Văn Kiệt)nói sai?  Ảnh là nhân vật quan trọng đứng hàng thứ ba trong bộ chính trị lận chớ đâu phải nhỏ?!!!

Thế là bất chấp những lời can gián của vợ con, ông Lai nhất định đi theo tiếng gọi của .... anh Sáu.  Bà vợ ông vốn là người nhu nhược, đã quen với tinh thần "xuất giá tòng phu" mấy chục năm nay, nên cuối cùng cũng ngoan ngoãn theo ông về Việt Nam để dưỡng già!  Hai vợ chồng mua được một căn nhà khá đẹp và bề thế trong cái gọi là "Làng Việt Kiều" với giá là 400 ngàn đô.  Tiền trao cháo múc, giao đủ tiền thì nhận nhà chớ ở Việt Nam không hề có vụ cho vay mo-ghệt* mo-ghéo gì như ở bên Mỹ!  Nhưng sau vài tháng sống trong làng Việt Kiều thì ông Lai hơi chột dạ vì ông thấy đến 95 phần trăm bọn chủ các căn nhà là bọn cán bộ cộng sản gộc.  Số việt kiều thật sự chỉ đếm được trên đầu ngón tay.  Khi xem phim quảng cáo chiếu trên đài truyền hình thì ông thấy có khá nhiều những nhân vật nổi tiếng ở hải ngoại đã mua những căn nhà trong làng Việt Kiều, chẳng hạn như ông Nguyễn Cao Kỳ, nhạc sĩ Phạm Duy và một số tài tử xi nê và ca sĩ nổi tiếng khác.  Vậy mà sau vài tháng sống trong làng, ông dò hỏi thì chỉ thấy toàn bộ đều là những bọn cán bộ cộng sản!  Như vậy là ông đã bị lừa!  Những nhân vật nổi tiếng đó đã được bọn cộng sản sử dụng như những con chim mồi để dụ dỗ những thằng .... ngu như ông đút đầu vào sợi giây thòng lọng để nạp mạng!

Thế rồi vào một ngày nọ, một đại họa đã giáng lên đầu ông.  Bữa hôm đó ông đang ngồi rung đùi uống bia xem ti vi phim thời sự tổ chức thi Hoa hậu hoàn vũ tại thành phố biển Nha Trang, Việt Nam.  Ông cảm thấy hãnh diện cho đất nước "của mình" (đúng như lời anh Sáu đã nói) đã chắp cánh bay thật cao, thật xa, ngang với tầm cao của thời đại!  Những cô gái hoa hậu Việt Nam cũng cao và đẹp không thua gì những cô hoa hậu của các nước trên thế giới.  Thật là hãnh diện quá!  Dân đen có chết đói, phải đi bán máu cũng mặc kệ.  Đó là chuyện của dân!  Phải tổ chức thi hoa hậu để thế giới phải nể mặt Việt Nam "của mình"(!) là dân tộc nghèo mạt rệp mà lại thích chơi nổi!

Bỗng ông Lai nghe tiếng chuông cửa.  Ông ra mở cửa thì thấy có năm sáu người "bạn dân" (công an) đang đứng chực sẵn nơi cửa.  Sau vài câu trao đổi ngắn gọn, mấy người "bạn dân" mời ông lên đồn để "làm việc".  Khi vào trong đồn rồi thì ông Lai mới tá hỏa tam tinh khi biết lý do mình bị bắt: - TÌNH NGHI LÀ PHẢN ĐỘNG, LÀM GIÁN ĐIỆP, ÂM MƯU LẬT ĐỔ CHÍNH QUYỀN CÁCH MẠNG, XÂM PHẠM AN NINH QUỐC GIA!!!

Ông Lai la làng, kêu cứu:

- Trời đất ơi, các anh bắt lầm người rồi.  Tôi là việt kiều .... yêu nước!  Tôi làm phản động, gián điệp hồi nào?  Trời ơi, thả tôi ra!

Nhưng tên đại úy công an vẫn khăng khăng buộc tội ông:

- Theo báo cáo của ban công an chống phản động, chúng tôi biết ông là người đang cầm đầu một tổ chức chính trị nguy hiểm, đang âm mưu lật đổ chính quyền cách mạng!  Chúng tôi buộc lòng phải giam ông tại đây để điều tra xét hỏi!  Nếu ông thành thật khai báo thì sẽ được chính phủ cách mạng khoan hồng, còn nếu ngoan cố thì sẽ bị nghiêm trị!

Sau một hồi cãi lý với tên công an, ông Lai quyết định hăm dọa hắn:

- Anh nên nhớ tôi là việt kiều Mỹ, mang quốc tịch Mỹ.  Các anh không có quyền bắt giam việt kiều.  Tôi sẽ gọi điện thoại nhờ tổng thống Bush can thiệp!

Tên đại úy công an viêt cộng cười khảy, thách đố:

- Ông Bush mà .... phản động thì chúng tôi cũng bắt nhốt luôn chớ đừng nói là ông!  Ông không là cái đinh sét gì sất!

Thấy đem ông tổng thống Mỹ ra dọa tụi công an mà vẫn không ăn thua, ông Lai quyết định tung con bài cuối cùng ra:

- Mấy anh nên nhớ, tôi là việt kiều yêu nước.  Tôi đem tiền về nước để mua nhà là nghe theo tiếng gọi của anh Sáu Dân Võ Văn Kiệt!  Chính anh Sáu đã gởi thiệp mời những việt kiều tụi tôi tới dinh Độc Lập để dự tiệc mừng sinh nhật bác Hồ.  Anh Sáu đã bắt tay cám ơn từng việt kiều rồi cho tụi tôi mỗi người một tấm danh thiếp của anh Sáu để .... kết bạn!  Tôi sẽ gọi điện báo cáo tới anh Sáu.  Mấy anh sẽ phải chịu trách nhiệm! Đụng tới tôi là không được đâu!

Nhưng không ngờ tên công an coi anh Sáu không có kí lô gam nào:

- Địt mẹ, mười anh Sáu Dân cũng không cứu được mày!  Thôi, không cần nói nhiều lời, ngày mai mày sẽ lên phòng chấp pháp để "làm việc"!

Đó là lý do vì sao hôm nay ông Lai bị còng tay, đưa lên ngồi ở phòng chấp pháp để chờ được "làm việc"!  Gọi là phòng "chấp pháp" nhưng thật ra đó là phòng để .... đánh người vì trong phòng bày la liệt những dụng cụ để tra tấn và có sẵn bốn tên công an đầu trâu mặt ngựa, tướng tá trông rất dữ tợn còn hơn quỷ sa tăng đến nỗi người yếu bóng vía chỉ mới nhìn thấy mặt bọn chúng thôi cũng đủ té lăn ra ngất xỉu!  Nghe nói những tên này là du đãng ở Hải Phòng được tuyển mộ vào ngành công an, chuyên về tra tấn tội nhân!  Khi tên thiếu tá công an, trưởng phòng chấp pháp bước vào phòng để "làm việc" thì ông Lai quá sức ngỡ ngàng.  Ông hơi ú ớ rồi nói lắp bắp:

- Ơ, ơ, có phải là ..... Chí Hiếu không?

Tên thiếu tá công an khoảng 30 tuổi cũng nhìn ông Lai trân trân rồi hỏi lại:

- À,  .... có phải là thầy Lai không?

Thì ra là hai thầy trò, sau hai mươi lăm năm lại gặp nhau trong hoàn cảnh éo le như vầy!  Sau năm 1975, ông Lai là giáo viên dạy cấp hai, chuyên về môn hóa học.  Cuộn phim dĩ vãng nhanh chóng hiện về với ông: lúc ấy ông đang dạy lớp bảy tại một trường trung học ở tỉnh lẻ gần Sài Gòn.  Trong lớp ông có một thằng học trò hết sức ngỗ nghịch và cực kỳ mất dạy, đó chính là thằng Chí Hiếu mà bây giờ nó đã trở thành thiếu tá công an, đang đứng ngay trước mặt ông!  Một hôm ông đang dạy thì thằng Hiếu đã ngang nhiên móc thuốc lá ra hút phì phèo ngay trong lớp!  Lúc ấy nó chỉ khoảng 12 tuổi mà đã biết hút thuốc thành thạo như một người lớn!  Ông Lai bèn xuống định tịch thu điếu thuốc thì nó đã lanh tay búng luôn điếu thuốc bay vào mặt ông!  Giận quá, ông tát nó một bạt tai và mắng:

- Đồ mất dạy.  Cái thứ như mày lớn lên chỉ có nước đi làm .... công an!

Sau sự việc đó, ông Lai tự động xin nghỉ việc và đi vượt biên.  Ông biết trước sau gì ông cũng bị mất .... dạy vì thằng Hiếu là con của cán bộ công an, còn ông là thành phần "ngụy", giáo viên lưu dung thuộc chế độ cũ!!!

Không ngờ cái câu "tiên tri" của ông Lai đã thành sự thật!  Thằng Hiếu đã trở thành cán bộ công an và nhờ ác độc, tra tấn, đánh đập nhiều tội nhân cho đến chết, hắn đã được lên chức khá nhanh, mới 30 tuổi đã đeo lon thiếu tá công an, trưởng phòng chấp pháp!

Ông Lai đang lo sợ muốn đái trong quần vì sợ bị thằng học trò cũ nó trả thù cái vụ ông tát nó một bạt tai trong lớp học, cách đây 25 năm.  Nhưng thật là bất ngờ, thằng Chí Hiếu lại rất .... chí hiếu!  Nó bày tỏ tấm lòng tôn sư trọng đạo, biết ơn vị thầy cũ, đã từng giáo dục cho nó được nên nghề .... công an như ngày hôm nay:

- Thầy ạ, không ngờ quả đất tròn, hôm nay thầy trò mình lại gặp nhau!  Đã mấy chục năm rồi thầy nhỉ.  Tấm lòng của em lúc nào cũng biết ơn thầy!

Ông Lai không biết thằng học trò nó đang nói chơi hay nói .... giỡn.  Tụi cộng sản miệng nó nói thì tử tế mà nó đánh mình hộc máu hồi nào không hay!  Thôi thì, gặp thời thế thế thời phải thế, mình cứ chắp tay vái lạy nó, may ra nó tha cho mình, khỏi bị ăn đòn!  Nghĩ vậy cho nên ông Lai vội vàng chắp tay vái lạy thằng học trò mấy cái liên tiếp:

- Chí Hiếu ơi, thầy là việt kiều yêu nước chớ không phải là phản động hay gián điệp gì.  Em hãy tha cho thầy được trở về .... Mỹ.  Thầy sẽ đời đời biết ơn em!

Thằng Hiếu ngẫm nghĩ một hồi rồi nói:

- Đúng ra thầy thuộc diện "chính sách" nên sẽ được khoan hồng!

Ông Lai mừng quá, hỏi dồn dập:

- Như vậy là em đồng ý trả tự do cho thầy rồi phải không? 

Thằng Hiếu xua tay:

- Không phải như vậy, thầy hiểu lầm rồi!  Theo chính sách "đổi mới" của thủ tướng Võ Văn Kiệt chỉ thị cho ngành công an thì việt kiều mà "phản động" thì "được" ưu tiên bị đánh bằng roi .... cặc bò!  Còn nếu người dân trong nước mà "phản động" thì bị đánh bằng roi cá đuối!  Đó là chính sách "đổi mới" của anh Sáu Dân đó!

Nghe thằng công an nói như vậy, ông Lai vô cùng thất vọng.  Ông chửi thầm trong đầu:

- Đù má, đổi mới hay không đổi mới gì mình cũng bị ăn đòn chớ nó đâu có tha cho mình!

Thấy khuôn mặt ông Lai tái mét như gà bị cắt tiết, thằng Hiếu bèn có đôi lời an ủi:

- Thôi thì thế này nhé: nể tình thầy là thầy cũ của em, em "đít cao" (discount - giảm giá) cho thầy 50%, tức là thầy chỉ bị đánh có 50 roi thôi!  Chính sách của nhà nước rất là rõ ràng: tội phản động thì trước hết phải .... "được giáo dục" 100 roi cái đã, sau đó mới tiến hành lấy khẩu cung sau!  Số của thầy còn may mắn lắm, chỉ bị đánh bằng roi cặc bò có ngâm .... muối ớt!  Nếu thầy mà bị đánh bằng roi cá đuối thì có nước bị tan xương nát thịt mà chết.  Có nhiều người bị những cái gai của cây roi móc bay luôn con mắt ra ngoài đấy!

Ông Lai sợ quá, chắp hai tay lạy thằng công an như tế sao, xin được tha mạng:

- Hiếu ơi, thầy lạy em.  Thầy già rồi mà bị em đánh đòn thì có nước chết!  Tha cho thầy đi em ơi!  Thầy lạy em một ngàn lạy!!!

Thằng công an bỗng trở mặt, nói bằng giọng độc ác:

- Thôi, chớ có nhiều lời!  Không có thầy bà gì nữa hết.  Tao cấm mày không được xưng là thầy của tao!  Địt mẹ, tha cho mày để tao bị mất chức à!

Nói xong hắn hất hàm cho bốn tên công an đầu gấu:

- Đè nó xuống, để tao vụt cho nó 50 roi cặc bò, cho chừa cái tội làm phản động, làm gián điệp!

Thế là cây roi cặc bò được vung lên vun vút một cách rất chuyên nghiệp.  Ông Lai quằn quại đau đớn dưới sàn nhà, rống lên như con bò bị chọc tiết rồi ngất xỉu.  Ông đã 70 tuổi, chịu sao cho thấu 50 đường roi tra tấn của một thằng đồ tể, một con quỷ sa tăng trên trần thế?  Đánh ông Lai xong, tên Hiếu quăng cây roi lên bàn và ra lệnh cho mấy thằng đàn em:

- Khiêng nó ra ngoài.  Địt mẹ, đó là tao nương tay đánh rất nhẹ đấy.  Thế mà bố đã vãi cả cứt ra quần, thối quá!  Khiêng đi mau!

Sau vụ bị ăn đòn tra tấn, gia đình ông Lai đã tích cực chạy chọt, hối lộ để ông được thả.  Bà vợ của ông đã nhiều lần tới căn biệt thự của anh Sáu Dân xin được gặp anh nhưng chỉ có bầy chó bẹc giê ra tiếp đón bà, suýt nữa xé tan xác của bà, nếu không nhờ có mấy thằng công an can thiệp kịp thời.  Sau nhiều lần cò kè bớt một thêm hai, bọn cộng sản ra giá: nếu ông Lai muốn được thả về Mỹ thì phải ký giấy "tình nguyện" hiến căn nhà mà hai vợ chồng ông mới mua cho nhà nước!!!  Không còn con đường nào khác, ông Lai đành phải chấp nhận, nếu không thì ông sẽ phải chết ở trong trại tạm giam và bà vợ của ông cũng chưa chắc gì được yên thân!

Khi được thả về Mỹ, ông Lai cũng không hiểu vì sao ông bị việt cộng ghép vào tội "phản động", "làm gián điệp"?  Hay là con bồ nhí của mình nó là công an chìm, ăn rơ với tụi chính quyền để ăn cướp căn nhà của mình?  Hay là đó chỉ là một trong những thủ đoạn làm tiền của bọn việt gian cộng sản: bất cứ việt kiều nào về nước cũng có thể bị việt cộng vu cáo cho tội "làm gián điệp", nếu muốn được thả thì phải đóng tiền hối lộ!!!  Do đo, việt kiều về Việt Nam phải hết sức cẩn thận, càng "nổ" nhiều, càng khoe mình giàu thì càng dễ bị chụp mũ là "gián điệp"!  Tốt nhất là đừng có bao giờ đi du lịch Việt Nam nữa.  Hãy kiên nhẫn chờ cho đến khi bọn cộng sản bị lật đổ!  Có nhiều việt kiều ngu ngốc, khờ dại, nghe theo lời của mấy tên cò mồi chính trị, đem tiền về nước đầu tư.  Thoạt tiên bọn việt gian cộng sản nó cứ để yên cho làm ăn, thậm chí bọn chúng còn tạo điều kiện cho làm ăn phát đạt.  Đến khi tụi nó thấy "trái cây" đã chín rồi thì nó cất một mẻ lưới, tịch thu toàn bộ tài sản và tống cổ việt kiều "yêu nước" vào tù vì những "tội" như làm gián điệp, phản động hay trốn thuế!!!

Trường hợp ông Lai mà tôi kể trong bài viết này chỉ là một trường hợp điển hình trong hàng ngàn trường hợp việt kiều về nước bị bọn việt gian cộng sản trấn lột, cướp bóc, lừa gạt.  Nhiều nạn nhân sau khi bị ở tù, bị tịch thu toàn bộ tiền bạc, tài sản, lết được tấm thân tàn ma dại về Mỹ và đành ngậm câm miệng hến, không dám thổ lộ cho ai biết!  Đa số những người này là những người nổi tiếng trong cộng đồng. Họ sợ bị thiên hạ chê cười nên đành ôm mối hận ngàn thu chỉ một mình biết, một  mình hay mà thôi!  Có một ca sĩ nổi tiếng nọ về Việt Nam vô khách sạn chơi đĩ, bị công an việt cộng lén quay video, sau đó chúng gây áp lực người này phải đi làm tay sai cho chúng, nếu không thì cuộn băng video sex sẽ được "trình chiếu" trên internet!  Người ca sĩ này đã bị trấn lột hết tiền bạc lại còn phải đi làm tay sai  đi bưng bô cho việt cộng!  Đúng là ăn "XÔI" chùa chỉ có một lần mà bị ngọng miệng suốt đời!!!

Riêng vợ chồng ông Lai, sau khi bỏ của chạy lấy người về Mỹ, đành phải tới xin ở ké nhà đứa con gái út.  Ông không phải là người nổi tiếng trong cộng đồng, cho nên ông kể lại cho nhiều người nghe.  Và ông đã rút ra được những kết luận như vầy:

1.  Một bài học "đổi mới" quá đắt, trị giá tới 500 ngàn!
2.  Tóc đã bạc trắng mà vẫn ngu, nghe theo lời dụ dỗ "quê hương là chùm khế ngọt" của cộng sản!
3.  CỘNG SẢN ĐỔI MỚI HAY CỘNG SẢN BẢO THỦ ĐỀU CHÓ ĐẺ VÀ TÀN ÁC NHƯ NHAU!  Mấy đời bánh đúc có xương, mấy đời cộng sản mà thương dân nghèo!  Bọn chúng có thể bất đồng ý kiến với nhau nhưng rất thống nhất trong việc CƯỚP BÓC và TRẤN LỘT đồng bào. Muốn được thực sự tự do thì người dân phải vùng lên LÀM CÁCH MẠNG, tiêu diệt hết bọn việt gian cộng sản.  Cũng ví như những thằng khách làng chơi, một khi đã bước chân vào động đĩ thì thằng nào cũng muốn hưởng thú vui nhục dục, hành hạ thân xác của những em điếm chớ không có thằng nào tử tế, tha mạng cho mấy em!  Cũng tương tự như vậy, những người dân trong nước phải ý thức rõ được thân phận nô lệ như "làm điếm" của mình mà vùng dậy, giết chết hết bọn cướp đã đè đầu đè cổ hơn 80 triệu dân ta trong suốt 60 năm qua.  Bọn chúng chỉ có khoảng 10 ngàn tên đang nắm giữ các chức vụ lãnh đạo quan trọng trong guồng máy cai trị.  Tại sao 80 triệu người lại ngoan ngoãn để cho 10 ngàn thằng nó bóc lột xương tủy của mình quá dễ dàng như vậy???

Ông Lai đã tởn tới già mấy chữ như "đổi mới" ,"cấp tiến", "thân Nga, thân Tàu hay thân Mỹ".  Thằng chó đẻ nào cai trị cũng vậy thôi: người dân đen vẫn phải làm nô lệ và việt kiều ở hải ngoại cũng là một loại nô lệ gián tiếp cho bọn việt gian cộng sản, chớ chưa phải là những người hoàn toàn được tự do đâu!  Đừng có tưởng bở!  Tuy vậy thỉnh thoảng ông Lai vẫn lẩn thẩn, tâm sự với bạn bè:

- Nghĩ cho cùng, tôi phải cám ơn hai người: Một là, cám ơn thằng học trò công an của tôi, nó thật là một con người có hiếu nghĩa! Nó đánh tôi thật nhẹ tay chớ nếu nó đánh mạnh tay thì chắc tôi chết rồi!  Hai là, tôi phải cám ơn anh Sáu Dân Võ Văn Kiệt.  Nhờ chính sách "đổi mới" của ảnh mà tôi "được" bị đánh bằng roi cặc bò.  Chớ nếu thằng công an đánh tôi bằng roi cá đuối thì tôi đâu còn sống tới giờ này để kể câu chuyện đau thương này cho quý vị nghe!  Cám ơn anh Võ Văn Kiệt nhiều lắm.  Chúc anh luôn vui vẻ dưới ... địa ngục!!!


Trần Thanh
Ngày 6 tháng 7 năm 2008


  • TIN NÓNG HỔI, QUAN TRỌNG MỚI NHẬN ĐƯỢC!


Khi vừa viết xong bài này thì tôi nhận được một tin nóng hổi nên vội đưa ngay vào phần phụ lục này để chuyển đến quý bạn đọc cho kịp mang tính thời sự.  Đây là một thông báo quan trọng của tờ nhật báo NGƯỜI VẸM tại tiểu bang Cali nước Mỹ:

CỘNG HÒA XÃ HỘI NƯỚC MỸ CHỊU CHƠI
    ĐỘC LẬP - TỰ DO - HẠNH PHÚC

THÔNG BÁO TUYỂN DỤNG CHUYÊN VIÊN THỔI ỐNG ĐU ĐỦ

Ban LÃNH ĐẠO nhật báo Người Vẹm xin trân trọng thông báo đến toàn thể đồng bào người Việt tại hải ngoại cũng như đang ở trong nước được rõ:

Hiện nay tòa soạn đang cần tuyển gấp 10 (mười) chuyên viên THỔI ỐNG ĐU ĐỦ, thời hạn nộp đơn kể từ tháng 7 đến hết tháng 8 năm 2008. 

  • I/ Điều kiện tuyển dụng:


1.  Tuổi tác: Từ 18 tuổi đến 99 tuổi, không phân biệt nam nữ.

2.  Trình độ học vấn: Không cần, nhưng tối thiểu phải biết đọc, biết viết thông thạo tiếng Việt.

3.  Sức khỏe: Phải hội đủ tiêu chuẩn sức khỏe theo quy định của tòa soạn (Xin xem chi tiết bên dưới)

  • II/ Quyền lợi:


1. Lương bổng: Từ 60 cho đến 120 ngàn đô la Mỹ một năm, tùy theo trình độ "thổi"!

2.  Đào tạo và huấn luyện nghề nghiệp: Vì đây là một nghề tương đối mới nên các trường đại học ở Mỹ chưa có phân khoa đào tạo nghề này.  Do đó, chính ban lãnh đạo của nhật báo Người Vẹm sẽ trực tiếp phụ trách công việc đào tạo cho các ứng viên.  Đặc biệt, chúng tôi hân hạnh được sự cộng tác của hai vị đại giáo sư thỉnh giảng, một người ở Mỹ và một vị từ bên Pháp quốc.  Hai vị đại lão tiền bối này là những nhà báo lão thành, tổ sư bồ đề trong nghề thổi ống đu đủ!  Đó là đại ký giả Ngu Như Rận, cựu chủ bút của nhật báo Người Vẹm và đại ký giả Buồi Pín (đã "buồi" rồi mà còn "pín" nữa, chứng tỏ là thứ dữ chớ không phải là tay mơ.  Ai mà được vị đại lão tiền bối này truyền nghề cho là đại phước lắm!)

3.  Sau khi được đào tạo, ứng viên phải trải qua một quá trình thực tập nghề nghiệp trong vòng hai năm.  Sau hai năm, nếu làm được việc thì tòa soạn chúng tôi sẽ cấp cho ứng viên văn bằng KỸ SƯ THỔI ỐNG ĐU ĐỦ.  Sau bốn năm thực hành thì sẽ được cấp bằng PHÓ TIẾN SĨ THỔI ỐNG ĐU ĐỦ.

Nếu ứng viên nào muốn được cấp bằng TIẾN SĨ THỔI ỐNG ĐU ĐỦ thì phải về Việt Nam tu nghiệp tại trường đại học Trần Dân Tiên tại Hà Nội do đại văn hào Trần Dân Tiên sáng lập năm 1945.  Hiệu trưởng trường này là đại thi hào Tố Hữu.

Chức danh (title) này khi dịch sang tiếng Anh, sẽ được gọi là "Blow-job" Engineer.  Còn nếu gọi bằng tiếng Việt thì sẽ là: "Kỹ sư thổi ống đu đủ"  Có thể gọi tắt là "Kỹ sư đu đủ" hoặc tắt hơn nữa là "Kỹ sư Đụ"!

Một khi đã được cấp bằng kỹ sư thổi ống đu đủ, quý vị sẽ được chúng tôi cấp giấy giới thiệu về nước làm việc cho trung ương đảng cộng sản Việt Nam.  Bảo đảm lương rất cao, quý vị sẽ được hưởng mọi tiêu chuẩn, chế độ của một cán bộ ngang với cấp bậc thứ trưởng.  Nếu muốn được cấp đất ngon, ở nhà đẹp thì quý vị cứ việc tự đi tìm, nếu thấy nhà thằng dân nào vừa ý thì chỉ việc báo cho văn phòng thủ tướng biết là xong ngay!

  • III/ Những lời dặn dò trước:


1.  Chúng tôi xin nói trước, đây là job rất .... thối (thối thật sự) chớ không phải là job thơm đâu!!!  Nhưng nếu ai chấp nhận làm thì sẽ có thu nhập cao, lương bảo đảm cao hơn lương kỹ sư, ngang với lương của bác sĩ gia đình!  Nếu về nước làm việc cho trung ương đảng cộng sản thì tương lai của các bạn sẽ hết sức tươi sáng, huy hoàng, đời đời bền vững như Trung Quốc vĩ đại!!!

2.  Các ứng viên phải qua hai lần phỏng vấn tuyển dụng và phải biểu diễn năng khiếu "thổi kèn" cho ban giám khảo coi.  Nếu được nhận thì ứng viên phải ký vào một tờ giấy đồng ý cho phẫu thuật lỗ mũi.  Nói rõ hơn, tức là đồng ý cho bác sĩ giải phẫu cắt đứt giây thần kinh khứu giác. Mọi chi phí giải phẫu sẽ do tòa soạn báo Người Vẹm đài thọ.

Mại dzô, mại dzô, nộp đơn ngay kẻo trễ!

Ký tên và đóng dấu,

Tổng biên tập báo Người Vẹm

Mr Đàng Văn Điếm

http://tinparis.net/vn_index.html

Mô-đun 2

Sửa Đóng

Hồ Chí Minh và bè đảng việt gian, một lũ tội đồ dân tộc

Một em bé ở Việt nam tình cờ vào Web-site của VietNam Exodus, nghe chú Tường thắng, bác Đinh Thạch Bích, bác Việt Thường nói Hồ Chí Minh là tên đại việt gian, chuyên giết hại đồng bào. Em bé không hiểu hai chữ "việt gian" là gì. Em bèn hỏi mẹ và được mẹ giải đáp như sau:

Bài thơ: Hồ Chí Minh và bè đảng việt gian, một lũ tội đồ dân tộc. (Bài thơ này nhại theo bài thơ "Quê Hương" của tác giả Đỗ Trung Quân)

Việt gian là gì hở mẹ?
Mà cô giáo dạy phải yêu?
Việt gian là gì hở mẹ?
Ai kinh qua phải khiếp hồn?

Việt gian là tên Hồ cáo
Tuổi thơ con hát trong trường
Việt gian là tên Hồ điếm
Tham tàn, Gian ác, Lưu manh

Việt gian là bầy Ác quỷ
Cùng nhau giết hại lương dân
Việt gian là bầy Quỷ dữ
Bán biển, Bán đất, Bán dân!!!

Việt gian là bầy Đàng điếm
Vô cùng Gian ác, Lưu manh
Việt gian là phường Xảo quyệt
Lừa dân, lừa cả loài người!

Việt gian là phường Xảo trá
Lừa dân, lừa cả Phật, Trời!!!

Việt gian triệu thằng như một
Như là chỉ một Việt-Gian!
Việt-Gian nếu ai không hiểu
Sẽ không lớn nổi thành người!!!

Việt gian triệu thằng như một
Như là chỉ một Việt-Gian!
Việt gian nếu ai không hiểu
Sẽ chôn vùi hết cuộc đời!!!

Việt gian triệu thằng như một
Như là chỉ một Việt-Gian!
Việt gian nếu ai lầm tưởng
Sẽ ân hận suốt cuộc đời!!!

Việt gian triệu thằng như một
Như là chỉ một Việt-Gian!
Việt gian nếu ai ca ngợi
Sẽ ân hận suốt nghìn đời!!!

Việt gian triệu thằng như một
Như là chỉ một Việt-Gian!
Việt gian nếu ai thương hại
Sẽ mang hận xuống tuyền đài!!!

Trần Thanh

Nguồn : vuontho

Mô-đun 3

Sửa Đóng

Bút Xuân TRẦN ĐÌNH NGỌC

TA PHẢI GIỮ LÁ CỜ VÀNG

1- Lá cờ vàng muôn đời ta phải giữ!
Là biểu trưng hậu duệ của tiền nhân
Là quyết tâm tranh đấu cứu nhân dân
Thoát nanh vuốt bày Cộng nô beo sói!

2- Lá cờ vàng là lời tha thiết gọi
của tiền nhân, của các đấng anh hùng
Cứu nước là nhiệm vụ mọi người chung
Không phân biệt trẻ, già trai hay gái!

3- Ta tiến lên, một lòng, cùng hăng hái!
Xây cho được nền Dân chủ, Tự do
Ta chẳng xin mà người chẳng ban cho
Ta đấu tranh đòi cho được quyền sống!

4- Sáu hai năm dân tộc ta đi xuống
Vẫn đói nghèo, vẫn ngu dốt, lầm than
Sáu hai năm với hàng triệu khăn tang
Ta mất hết quyền tự do căn bản!

5- Nước đã xuống đến nấc thang thê thảm
Phải vùng lên cứu nước họa diệt vong
Bọn Cộng nô phải run sợ trong lòng
Khi chúng ta cùng đi làm Lịch sử!

6- Kìa ngoại xâm một bọn người hung dữ !
Chúng lăm le tìm cách chiếm Việt Nam
Nhưng Cáo Hồ cùng một bọn tham tàn
Đã hiến dâng cho đàn anh Trung cộng!

7- Da ngựa bọc thây, thanh niên ước vọng
Những tấm gương kì vĩ để soi chung
Ta quyết noi gương những đấng anh hùng
Quyết dựng xây một Việt Nam cường phú!

Bút Xuân TRẦN ĐÌNH NGỌC


DỰNG CỜ DÂN CHỦ

1- Nước mất, nhà tan anh biết không?
Vì ai? Vì chính bọn cờ hồng
Những tên Thái Thú, tư bản Đỏ
Chúng chẳng thương chi giống Lạc Hồng!

2- Một ngàn năm dưới gót giặc Minh
Quang Trung, Lê Lợi mãi chiến chinh
Nguyên, Hán tham ô luôn nhòm ngó
Chúng sang phá nát nước non mình!

3- Chúng biến nước Nam thành một tỉnh
Đặt quan Thái Thú Dũng, Mạnh, Phiêu
Việt Cộng tham quyền nên bán nước
Cột đồng Mã Viện đã nghiêng xiêu!

4- Đánh thức toàn dân đang mê ngủ!
Phải vùng lên giết lũ vong nô
Giữ lấy Độc lập và Hạnh phúc
Hay thành người Hán, bọn Đông Ngô?

5- Nghìn năm nữa nhé! Hỡi dân Nam!
Tiến cống những gì đủ bụng tham?
Sừng tê, gái đẹp, ngọc, châu báu?
Vận sức toàn dân cũng chẳng kham!

6- Ta hãy vùng lên xé cờ hồng!
Chính nghĩa ta nung nấu trong lòng
Hãy giết cho sạch phường bán nước
Dựng cờ Dân chủ quốc dân mong!

Bút Xuân TRẦN ĐÌNH NGỌC


Nguồn: http://www.hon-viet.co.uk/

Mô-đun 4

Sửa Đóng

Ngô Minh Hằng

TÔI XIN GÓP MỘT BÀN TAY

(Thân mến gởi về quê hương và đồng bào Việt Nam tại quê nhà)

Nhà ta, ta phải giữ nhà
Vùng lên dẹp đảng gian tà, Vùng lên !
Đảng dùng thể chế bạo quyền
Khóa lên đất nước, đạp lên giống nòi

Rước voi dầy mộ khơi khơi
Cung nghinh Tàu cộng, giết người Việt Nam
Hoàng Sa, Bản Giốc, Nam Quan
Đảng dâng người để ngai vàng bền lâu

Việt Nam nay đỏ cờ Tàu
Lòng ơi, thấy cảnh có đau chăng lòng ?
Cuí đầu chịu để non sông
Cho người bán đứng như không thế à !?

Không !!! ta phải giữ nhà ta !
Ba miền, xin cứu sơn hà ... Đứng lên !!!
Hiên ngang vạch mặt bạo quyền :
Giết dân, bán đất tổ tiên cho Tàu !

Nếu ta không đứng lên mau
Đập tan chế độ ma đầu, dã tâm
Thì ta sẽ chết âm thầm
Nghìn năm Bắc thuộc, cát lầm còn đây ....

Tôi xin góp một bàn tay
Là bài thơ mọn với đầy tình quê!

Ngô Minh Hằng


HÃY VÙNG LÊN, DÂN TỘC VIỆT ANH HÙNG!

Cao lên nữa, hỡi đuốc thần Nguyễn Huệ
Khêu lửa hồng quật khởi, hỡi Trưng Vương!
Quyết chí, hùng tâm, kiên định lập trường
Thì chướng ngại chẳng là điều gian khó

Thì chiến thắng lẫy lừng, ta phải có
Trong huy hoàng, cờ chính nghĩa tung bay
Vì độc tài đang giẫy chết, lung lay ...
Đảng tố đảng để gìn quyền, giữ lợi

Đêm phải tàn vì bình minh đang tới
Như đảng tàn cho chính nghĩa thăng hoa
Anh chị em! Nào! Tất cả chúng ta!
Vì Tổ quốc, ba miền cùng đứng dậy!!!

Vì nòi giống và vì ta nữa đấy!
Sống một lần, ta phải sống đời vui
Phải hiên ngang, và nhìn thẳng cuộc đời
Không thể mãi, chịu mị lừa, đàn áp ...

Vì Việt Nam , ta, hào hùng quả cảm:
Hưng Đạo, Ngô Quyền, Lê Lợi, Duy Tân
Kìa, Bảy Lăm, gương yêu nước trong ngần:
Tướng Hưng, Vĩ, Phú, Nam , Hai, Ngọc Cẩn!!!

Ta, đã đủ những năm dài kiên nhẫn
Để chờ thời, đợi thế, đợi hôm nay
Hỡi ba miền! Lịch sử, góp bàn tay!
Đem trí dũng, ta đền ơn sông núi!

Hỡi nhân bản, toàn dân từng trông đợi!
Hỡi tài năng, Tổ quốc mãi chờ mong!
Hỡi những buồng tim đỏ máu Lạc Hồng
Hãy đáp tiếng đau thương, hồn nước gọi!

Hãy đứng dậy, đập tan đời tăm tối
Bằng gươm thần, bằng dũng lược, bằng tim!
Để cứu Việt Nam thoát cảnh đắm chìm
Trong khốn nhục, bàn tay loài quỉ đỏ

Lửa đã cháy, lưng trời đang nổi gió
Hãy vùng lên, dân tộc Việt anh hùng!
Ta rửa thù nhà, hận nước, hờn chung ...
Và xây một Việt Nam lừng kim cổ!!!

Ngô Minh Hằng


Nguồn: http://www.hon-viet.co.uk/

Mô-đun 6

Sửa Đóng

Thanh Niên Việt Nam Hải Ngoại

Mô-đun 7

Sửa Đóng

Linh tinh

Mục Lục
Anh Em Giang Hồ Cuốc Chết Mẹ Thằng Hồ Chí Minh Dối Trá

Tây chẳng phải Tây, Đông chẳng Đông

Quỉ quái sinh ra lũ cuồng ngông

Mồ mả tổ tiên cày xới hết

Đình chùa miếu mạo phá bằng không

Ông bà xem nhẹ hơn con lợn

Bố mẹ coi như khúc gỗ thông

Phảng phất non sông hồn Lạc Việt

Bốn nghìn tuổi sử tủi hay không?

(Không rõ nguồn)


"Đừng nghe những gì cộng sản nói mà hãy nhìn kỹ những gì cộng sản làm" (Cố Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu) - Don't listen what communists say but watch what they do
"Cộng sản không thể thay đổi mà phải dẹp bỏ" (Boris Yeltsin) - Communism can not be changed. It must be eradicated !

Thống kê

Sửa Đóng

Thống kê

  • Khách hôm qua: 5
  • Tổng số khách: 98
  • lượt xem hôm nay: 1
  • Tổng lượt xem: 3960
  • Bài viết: 77
  • Hình ảnh: 91
  • Lời bình : 3

Bài mới nhất

Sửa Đóng

Tìm

Sửa Đóng

Tìm


Mô-đun 8

Sửa Đóng

Thơ


Nhại bài "Mười thương"

Một thương phá hại xóm làng,

Hai thương bác bảo gian nan trường kỳ.

Ba thương cơm độn củ mì,

Bốn thương hội họp bất kỳ ngày đêm.

Năm thương chân cứng đá mềm,

Bắt đi đánh trận đông Miên, hạ Lào.

Sáu thương sản lượng bình cao,

Để cho mức thuế ngày nào cũng tăng.

Bảy thương sản xuất siêng năng,

Thuế rồi nhịn đói nhăn răng cả nhà.

Tám thương được hát quốc ca,

Của hai nước bạn là Nga với Tàu.

Chín thương nô lệ cúi đầu,

Chùi giày Trung Cộng, quạt hầu Nga Sô.

Mười thương có một bác Hồ,

Làm cho điêu đứng cơ đồ Việt Nam!

(Dân gian truyền khẩu)


Mô-đun 9

Sửa Đóng

Đảng viên hiện nay vào Đảng Cộng Sản Việt Nam vì lý do gì?

Người Cộng Sản

Bây giờ người ta vào Đảng vì lý tưởng XHCN hay vì lợi ích cá nhân, cả về kinh tế lẫn chính trị? Tấm thẻ đảng viên nếu không có những đặc quyền đặc lợi mà nó mang lại, có còn hấp dẫn nữa hay không? Vớ vẩn kinh, đầu tiên phải xét kỹ mục tiêu vào Đảng (tức Đảng ta, tức Đảng CS Việt Nam, tức chi bộ Giao Chỉ của Đảng CS Trung Quốc) để làm gì đã: (chỉ nói giai đoạn hiện nay, đêk nói ngày xưa)

- Để suốt đời hy sinh phấn đấu cho sự nghiệp giải phóng loài người khỏi ách đô hộ của bọn người bóc lột người, và bọn thực dân đế quốc à? Nhảm vãi

- Để đấu tranh cho độc lập dân tộc và xây dựng CNXH ở VN? Càng hài vãi hơn vì giờ làm gì có ai tin CNXH nữa đâu, ai cũng biết rằng đó là không tưởng, còn độc lập dân tộc? Càng khiếp hơn, nhìn cách cư xử của Đảng ta với nước mẹ Trung Quốc và với bọn đế quốc Mỹ thì biết!

- Để suốt đời hy sinh cho nhân dân (mà hy sinh gì chứ?), để xây dựng xã hội dân chủ văn minh (cái này thì bọn phản động cũng đòi, gia nhập đảng Việt Tân hay khối 8604 cũng được)

- Để "Thẳng lưng mà bước, ngẩng đầu mà đi"? Đến chết cười, gặp thằng sếp lại chả cong lưng tôm ngay ấy chứ

- Để .....? Nhảm vãi

- Để .....? Càng nhảm nhí vãi

Cuối cùng đêk có cái gì như trong cương lĩnh điều lệ Đảng cả, ơ thế mà vẫn nhiều người thích vào Đảng lắm, thế thì vào Đảng để làm gì nhỉ? À, hóa ra vào Đảng là để:

- Để được đứng trong tầng lớp lãnh đạo, tức là có khả năng trở thành lãnh đạo, tức là trở thành người có danh phận, có quyền (và có thể có tiền)

- Để đảm bảo không bị nói xấu sau lưng mà không thể thanh minh được

- Để đảm bảo không thể bị đuổi việc một cách lãng nhách

- Để, để, để .... nói chung toàn là để quyền lợi cá nhân thôi

Như vậy các cô các chú đều thấy đêk có chỗ nào là lý tưởng lý tiếc này nọ hết, đều là quyền lợi cá nhân thôi, thế nên nếu vì quyền lợi cá nhân mà các cô các chú đòi người ta bỏ để vì một lý tưởng nào đó thì các cô các chú đã sống trong thời kỳ đầu thế kỷ 20 rồi.

Thế người ta sẽ bỏ Đảng khi nào? Rõ ràng là khi Đảng không mang lại quyền lợi cho họ nữa, ví dụ như:

- Khi về hưu mà có đủ tiền để sống, tức là đêk cần phải mở cửa hàng bán thuốc lá hay bán cà phê (thì phải dính đến phường), lúc đó tự nhiên họ sẽ không tham gia sinh hoạt Đảng hoặc xin ra khỏi Đảng (vì lý do sức khỏe chẳng hạn)

- Khi chuyển đến công ty không phải là doanh nghiệp nhà nước (tất nhiên trừ khi chính bản thân họ là Giám đốc công ty thì nên xem lại bên trên)

- Còn nhiều thứ khác các cô các chú tự đưa vào nhé!

Đấy, từ những phân tích trên là anh thấy rõ cái phong trào này của các cô các chú thất bại ngay từ trong trứng nước nhé, rõ là phản động, nhỉ?

Thành viên Flippers viết:

Về việc vận động Đảng viên bỏ Đảng, theo em nghĩ rồi sau này cũng cũng giống như chuyện “Làn sóng công chức bỏ cơ quan nhà nước” ra ngoài, trên X-cà đã có topic này rồi. “Chất xám” trong kinh tế hiện nay không còn tụ vào Đảng nữa, nó đã chảy ra các doanh nghiệp tư nhân hoặc doanh nghiệp nước ngoài, khiến trong Đảng phải lo lắng về tình trạng thiếu “chất xám” trong việc hoạch định chính sách kinh tế, quy hoạch phát triển từng ngành kinh tế kỹ thuật như: năng lượng, cơ khí, hoá chất …

Khi Đảng từ bỏ chính sách độc quyền về kinh tế thì làn sóng “chảy chất xám” này cũng bắt đầu xuất hiện. Đến nay thì làn sóng này đã khiến nhà nước phải xem lại các chính sách về việc sử dụng, bổ nhiệm, cất nhắc… trí thức, nhân sự trong các cơ quan nhà nước. Em nghĩ, sắp tới đây chỉ cần Đảng nới lỏng về dân chủ, chính trị… thì việc Đảng viên “Bảng Đỏ” cũng sẽ xảy ra càng lúc càng nhiều thôi.

Thành viên Trặc Trẹo viết:

Tôi không được quen biết nhiều đảng viên đảng CS lắm, nhưng cũng có một vài nhận xét.

- Phổ biến nhất là số đảng viên thuần túy chỉ coi cái thẻ đảng là nhịp cầu dẫn đến danh và lợi. Ngày nào mà cái chân đảng viên không còn hứa hẹn những điều trên, số người này sẽ quăng tấm thẻ đảng vào sọt rác mà không cần tới một cái nhíu mày. Tất nhiên có nhiều cấp độ "vị danh lợi" trong nhóm này.

- Một số rất ít vẫn trăn trở thật sự với lý tưởng mình theo đuổi, họ cố công tìm ra những phần sót lại của chân lý trong chủ nghĩa CS để làm niềm tin. Gần như tôn sùng cố lãnh tụ HCM thực lòng, đây là những người vô tình đang bị cuốn theo phong trào "học tập và vinh danh tư tưởng HCM" thời gian qua. Những đảng viên lớn tuổi chiếm đa số trong nhóm này.

- Tuyệt đối nhỏ nhoi là số đảng viên CSVN đi theo lý thuyết CS thực sự (Marxist - không Leninnist) rút lui vào lý thuyết thuần túy và có suy nghĩ và cư xử của một xử sĩ thời xưa.

- Những đảng viên thực sự chín mùi cho một cuộc thoát đảng vì đã nhận rõ được cuộc lạc đường ngoạn mục của đảng CSVN trong lịch sử dân tộc. Ngoài những người công khai trước xã hội như Hà Sỹ Phu, như Hoàng Minh Chính... tôi chưa được hân hạnh quen biết người nào mà tôi có thể đoan chắc được rằng họ ở nhóm này. Dĩ nhiên là phải có, theo suy đoán của tôi, nhưng, tôi cho rằng họ sẽ không dám thực lòng để thực lòng tâm sự.

Thành viên Giangholangtu viết:

Vìu có biết rằng mặt dù những đối tượng này [đảng viên cựu chiến binh, đảng viên ở khu vực ngoài quốc doanh, và tất cả các đảng viên khác ít ham hố leo cao thăng tiến chính trị] chẳng được chấm mút gì trong cái chế độ này thì việc có đảng hay không không quan trọng, nhưng có một thực tế ít người nghĩ tới đó là dù gì họ vẫn còn cái thẻ Đảng, mà một khi vẫn còn cái thẻ Đảng thì đố cha thằng Cảnh sát Khu vực nào dám hạch sách và làm khó dễ cho họ trong việc giấy tờ này nọ nhá. Cái đó là thực tế đó cưng Vìu à.

Sống trong cái chế độc công an trị mà nếu là dân đen thì bị khu vực nó đì thôi cũng đủ mệt rồi. Nhưng nếu là Đảng viên thì thằng khu vực bỏ tên những người đó vào cái sổ khác nhá . Còn một vấn đề nữa nhá nếu anh nhớ không lầm thì nếu là Đảng viên phạm tội thì điều trước tiên muốn bắt thì phải khai trừ Đảng nhá, nếu muốn khai trừ thì phải họp này nọ nữa nhá. Vì vậy không phải công an muốn bắt một thằng đảng viên là chỉ cần lại nhà nó túm đầu như túm chó đâu nhá.

Anh có câu chuyện vui sẵng cái thớt này kể chơi đó là một bữa nọ anh đi ăn giỗ tại nhà người bà con. Mà người này sống trong khu vực của toàn Đảng viên thử dzữ không đấy nhá. Anh được dịp ngồi gần một chú cảnh sát khu vực, sau vài câu chuyện xã giao anh mới hỏi thăm thế này: "Chú làm CSKV toàn nhà giàu biệt thự villa như thế này chắc sướng lắm nhể?" Chú ta cười: "Sướng gì đâu anh ơi... khổ hơn chó nữa, làm việc trong khu vực phức tạp thì còn có cái mà bỏ vào mồm. Bà mịa, làm khu vực ở đây chỉ cần có con chó nào ỉa bậy ngoài đường là mấy bố cũng lôi thằng khu vực ra chửi nữa là, chưa kể là tối nào em cũng phải dắt mấy thằng dân phòng đi tuần thường xuyên đến khuya, bữa nào không thấy mặt em hoặc có trộm gì xảy ra thế nào mai lên phường cũng có chuyện. Mà em cũng chẳng dám hó hé gì thế mới khổ..."

Đấy là câu chuyện thật một chăm phần chăm đấy nhá.

Nguồn: http://www.x-cafevn.org/

Mô-đun 10

Sửa Đóng

Bàn về vấn đề hòa giải dân tộc

Anh DKT (Đại Khái Thế) [*]

Đời sống trồi sút, thăng trầm, quái quỷ đến không ngờ. Dẫu có giầu trí tưởng bở đến mấy, anh cũng chả tưởng tưởng ra được có một ngày quỷ quái như hôm nay, anh mày lại ngồi trước bàn phím gõ những dòng này gửi các chú dân chủ ở tận bên kia địa cầu, đặt một vấn đề rất mơ hồ, chẳng liên quan đến mịa gì nhiều đến chuyện cơm áo gạo tiền, đến cảnh vợ nó nằm hớ ha hớ hênh trong phòng nó chờ, đến sở thích nhìn con nó bi bô tập nói, hay những thứ thiết thực khác trước mắt. Ấy là vấn đề "Hòa giải dân tộc" các chú ạ.

Khỏi lôi thôi anh vào đề luôn: Gần đây các bác bên nhà cũng đã đề cập nhiều đến vấn đề "Hòa giải dân tộc", báo chí cũng tốn khá tiền của, giấy mực. Trí thức, nhân sỹ trong ngoài ở đâu đó cũng bàn, cũng cãi đã nhiều lần. Anh cũng nghe tây nó đồn thổi là bản thân thằng Mẽo nó cũng muốn vấn đề này được giải quyết sớm và tốt. Nhưng tuyệt nhiên, lạ một cái là anh chưa thấy các chú ở quán cafe kiêm bán hàng tạp hóa, chè thập cẩm này quan tâm đúng mức. Do đó, anh mày liều, anh gợi lại đề tài tạm tựa là "Bàn về vấn đề hòa giải dân tộc" để các chú bàn. Các chú xem ủng hộ anh, anh đập đầu vào gối như một lời cảm ơn cái tầm cái tâm của các chú trước.

Trước hết, anh tra từ điển Việt Việt thì khái niệm "Hòa giải" được định nghĩa là: "Dàn xếp sao cho hai bên không xung đột nữa".

Từ khái niệm đó, anh có những thắc mắc nhất định, hỏi các chú "Biết" trả lời anh nhé, cứ nhẩn nha, thanh thản, rộng rãi, bao quát, thoáng đãng mà xem xét vấn đề. Anh cũng muốn nói thêm rằng theo anh hiểu thì đây là chuyện lớn, liên đới đến vận mệnh chung của nhiều con người, các chú chớ để tâm đến lỗi câu chữ nhiều, hay để tứ đến thành kiến cá nhân mà hoài sức hoài của bắt bẻ nhau nhé . Các chú làm được vậy, riêng anh một lần nữa và con em trong nước nữa, chúng nó cúi đầu rơm rớm nước mắt cảm tạ các chú lăm lắm.

Anh bắt đầu:

1. "Hai bên" (hoặc nhiều hơn) túm lại là những cá nhân, tổ chức, đảng phái, tầng lớp... nào? Liên quan đến Cộng Sản, Cộng hòa - Quốc nội, Quốc nội - Nhóm quyền lợi chính trị, Người dân - ...vv. không?

2. "Hai bên" theo quan niệm của các chú có nhất thiết phải làm lành với nhau không? Tại sao có và tại sao không? Câu trả lời ấy đã toát ra từ lý trí của khối óc và tình yêu của con tim? Nếu có hoặc không thì câu hỏi tiếp của anh là ai sẽ được gì, ai mất gì? Dân tộc Việt Nam này, nơi một phần tâm linh các chú vẫn trú ngụ, có tiền đồ tươi sáng hơn không? Người dân trong đó có bản thân các chú hưởng lợi chịu hại ra sao? Cá nhân anh thì nghĩ là có (nhưng chưa mạo bàn ở đây), chỉ có điều giải nó thế nào cho thuận cả hai bên mà thôi, vì lý do này anh đặt tiếp vấn đề:

3. Để hòa thì nhất định bên này phải nhún bên kia và ngược lại rồi, thế yêu sách của các bên là gì, giải pháp cho những bất đồng ra làm sao? Các chú cứ khách quan mà liệt kê, phân tích nó ra rồi tổng hợp nó lại cho anh, nhưng nói gì thì nói cá nhân anh chán ngắt kiểu "lý tưởng hóa", cái anh cần là thực tế cớ. Anh sẽ đưa một hình ảnh nho nhỏ để các chú ngẫm cho vui. Giả nếu có một thằng nó đang cầm súng lục, đạn dược đầy đủ, cần là nó xả liền (nhưng thằng này nghĩ bắn chết nó thì mình cũng chả có lợi mịa gì, hòa được với nó thì cả hai cùng có lợi) - trong khi phía mình chỉ có dao cùn trong tay mà cứ duy trí, nhất định bắt nó phải tự trói chân mình lại, quỳ gối, quy hàng thì mình mới chịu làm lành?

4. Ấy mới chỉ là để hai bên khỏi bất đồng, theo các chú thì sau khi hai bên đã lấp được một phần hố sâu ngăn cách chứ chưa hẳn đã hiểu yêu thương nhau, thì các bên nên cư xử thế nào để hiểu và biết nhau hơn, để đất nước này phát triển hơn? Dân mình sướng hơn mọi mặt? (Hay đơn giản, nhỏ mọn và thường nhật hơn là để một ngày các chú hay anh thoát được cái cảnh trớ trêu: Ra đường thì vẫn lên mặt tự hào là người Việt Nam mà về nhà rũ lòng ấm ức hậm hực chuyện bọn Khựa, bọn Hàn, bọn mũi to nó đíu tôn trọng gì mình nhiều lắm hay đại loại tránh đi cái cảm giác ấy)

5. ....

6. ... (Đến lượt các chú [đưa ra những câu hỏi và khía cạnh khác])

...

Anh biết, bản thân anh và các chú ở đây cũng chỉ là hạt bụi trong cuộc đời mà thôi. Chả có nhiều quyền hành để mà đòi hỏi là đại diện cho bên A hay bên B nên mức độ thiết thực của việc trao đổi này khó mà xác định được? Nhưng mà anh lại nghĩ cát hay bụi thì nó cũng phải có lý lẽ của nó chứ. Đấy là những câu hỏi thuần túy nhất trước hết cần được làm rõ. Rồi tính gì thì tính phỏng các chú.

Anh dkt (Đại khái thế)

[*] Bài viết nhận được qua mục Gửi bài của X-cafevn.org.

Nguồn: http://www.x-cafevn.org/

Mô-đun 5

Sửa Đóng

Kịch ngắn: Hòa hợp - Hòa giải

Postmodernism

Đối thoại giữa hai nhân vật: Anh và Em.

Anh: Này chú, đã mấy mươi năm rồi, thù hận mãi thế. Anh em ta bắt tay hòa giải, hòa hợp đi thôi.

Em: "Hòa giải hòa hợp"?

Anh: Ấy chú. Anh đã gác bỏ sang một bên những hiềm khích để anh em ta cùng ngồi lại với nhau xây dựng ngôi nhà chung của anh em mình. Thế, không hòa giải để hòa hợp thì là cái đếch gì? Chú cố chấp bỏ mẹ.

Em: Thế, anh đã gác bỏ những hiềm khích thế nào?

Anh: Ấy. Chú không thấy hay vờ không thấy đấy? Thì anh đã mở cửa cho chú về nhà, anh đã có những chính sách ưu đãi chú hẳn hòi. Chú thử so ngày trước và ngày nay thì thấy. Anh mở rộng cửa đón chú rồi mà.

Em: Nhưng... ngày trước anh cướp nhà của tôi và biến nó thành nhà của anh.

Anh: Ấy. Anh đâu còn làm thế nữa.

Em: Nhưng ... anh vẫn ở trong ngôi nhà của tôi mà anh đã cướp lấy.

Anh: Thì thế anh mới bảo là chúng ta cần hòa giải, hòa hợp chứ lị?

Em: Nhưng... anh vẫn nghiễm nhiên trở thành chủ của căn nhà của tôi.

Anh: Thì thế... chúng ta phải hòa giải.

Em: Thế nào là hòa giải, hòa hợp? Hòa giải có nghĩa là chúng ta xung đột với nhau. Tôi cướp cái này của anh, anh thuổng cái kia của tôi. Giờ đây, để "hòa giải", anh trao lại cho tôi cái của tôi và tôi trao lại cho anh cái của anh. Thực tế anh lấy hết, đuổi tôi ra khỏi nhà; tôi là nạn nhân, còn anh là kẻ gây ra thảm nạn, vị thế khác nhau như thế thì làm sao hòa giải?

Anh: A! Chú cứ thế mãi. Chú thù hận dai dẳng quá. Ai bảo chú không có gì nào? Chú có kiến thức, tiền của, còn anh thì có cái nhà. Chú về sống với anh, mang tiền của và kiến thức của chú về để chúng ta cùng xây lại ngôi nhà chung.

Em: Nghe thì tốt nhưng thật sự anh vẫn tự cho mình là "gia trưởng". Tôi về nhà anh, tôi vẫn phải tuân theo luật lệ, quy định của anh. Có cái gì bảo đảm rằng anh sẽ không cướp hết tiền của của tôi, tẩn cho tôi một trận và đuổi tôi ra khỏi nhà một lần nữa?

Anh: Chú mày nói thế không sợ anh phiền sao? Anh đã bảo chú là anh thật sự muốn hòa giải cơ mà.

Em: Thì anh bảo thế nhưng cho đến nay tôi vẫn chưa thấy anh chứng tỏ một điều gì về thiện ý của anh cả. Ngay cả một lời xin lỗi của anh cũng chẳng có thì làm sao hòa giải?

Anh: Ơ hay. Anh mà mở mồm xin lỗi chú thì thiên hạ có mà đại loạn. Thế thì không ổn đâu. Chú cứ nghĩ rằng anh đã ngầm xin lỗi chú đi. Anh không thể chính thức xin lỗi chú được vì làm thế hóa ra anh sai sao? Anh không thể sai được.

Em: Nếu anh không thể sai được thì hòa giải ở đâu?

Anh: Chú mày nỏ mồm thật đấy. Nhưng anh có sai bao giờ mà đòi hỏi anh xin lỗi? Chú mà toa rập với kẻ cướp, anh đánh cho chú và kẻ cướp chạy bay, chạy biến là việc đúng sao đòi hỏi anh xin lỗi?

Em: Anh đúng. Anh đã đánh đuổi đám kẻ cướp và tôi chạy biến nhưng con cái của tôi có tội tình gì mà anh đày ải chúng khiến cho cho bao nhiêu năm trời chúng sống không được mà chết cũng không xong. Chúng phải rủ nhau trốn chạy khỏi sự hà khắc của anh. Điều ấy đúng hay sai?

Anh: Chú rõ tởm. Đánh bọn phản động thì phải đánh tận gốc không thì làm sao giữ yên được nhà cửa?

Em: Ôi thế có nghĩa là lúc này tôi và lũ con tôi đã không còn là phản động?

Anh: Chú mày và lũ con của chú mày vẫn phản động tợn ấy chứ lị nhưng anh đây khoan hồng và rộng lượng nên mới kêu gọi hòa giải, hòa hợp. Chú mày không biết ơn còn vặn vẹo anh.

Em: Tôi không vặn vẹo anh. Tôi chỉ cần xác định vị trí của tôi. Liệu ý kiến của tôi được anh tôn trọng hay không?

Anh: Chú mày đòi hỏi quá thể đấy. Chú mày có ý kiến, ý ruồi gì cũng được tất nhưng anh vẫn phải là gia chủ, rõ chửa? Anh phải nắm vận mệnh của ngôi nhà này không thì chú mày đuổi anh ra đường làm ăn mày thì hỏng bét.

Em: Hòa giải? Hòa hợp?

Nguon: http://www.x-cafevn.org

 

R H
G S
B V

#