<?xml version="1.0" encoding="utf-8"?>
<rss version="2.0">
<channel>        <title><![CDATA[360.HANOI.INU]]></title>
        <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/hanoi-inu]]></link>
        <description><![CDATA[I&#39;m myself!]]></description>
        <language>vi-vn</language>
        <lastBuildDate>2010/02/05 00:03:59</lastBuildDate>         <item>
            <title><![CDATA[DÒNG SÔNG HOA]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/hanoi-inu/article?mid=422]]></link>
            <description><![CDATA[Ngày áp Tết của 1 năm đã xa lắm. Chuyến tàu từ xứ Lạng xuôi về chầm chậm lăn bánh qua đoạn cầu sắt trên phố Hàng Cót. Một giọng con gái rất thanh thốt lên khe khẽ, lẫn trong tiếng bánh sắt rin rít, đều đều trên đường ray. &quot;Giời ơi, đúng là một dòng sông hoa!&quot;. Nhoài người qua khung cửa, cô để mặc cho mưa bụi rắc những hạt li ti trên mái tóc dày, trĩu nặng mà nhìn xuống chợ hoa bên dưới, không để ý đến cặp mắt con trai HN đang chăm chắm nhìn mình ...Chợ hoa Tết HN bắt đầu từ cuối phố hàng Cót, qua Cống Chéo, Hàng Lược xuống đến ngã năm Hàng Mã, Hàng Lược, Chả Cá, Thuốc Bắc. Vào những hôm 29, 30 Tết, người bán kẻ mua đông đúc, nhộn nhịp, hoa tràn ra các phố Phùng Hưng, Hàng Khoai, Hàng Rươi,... rồi ngược lên vườn hoa Hàng Đậu, sang cả phố nhà binh Lý Nam Đế. Bạt ngàn hoa là thế nhưng riêng hoa đào chỉ tụ ở cuối phố Hàng Cót, đầu Hàng Lược cho đến chỗ Cống Chéo xưa. Từ trên đoạn cầu dẫn ngang phố Hàng Cót nhìn xuống, chợ hoa đào ngày Tết như 1 dòng sông hồng thắm đang trôi giữa đôi bờ phố cổ rêu phong, nhất là vào chiều cuối năm khi thành phố đã lên đèn hay 1 sáng mưa bụi giăng mờ mặt phố. Chợ hoa Tết là nơi khoe sắc của đủ loại hoa với muôn tía nghìn hồng nhưng hoa đào vẫn cứ là bà chúa của hoa xuân HN. Giống như mai vàng xứ nóng phương Nam , Xuân miền Bắc, xuân HN với rét ngọt mưa rây không thể thiếu những cành đào.&nbsp; Lựa được cành đào Tết ưng ý không chỉ có ý nghĩa làm đẹp nhà cửa ngày xuân mà còn là dấu hiệu của may mắn sẽ đến trong năm mới. Chỉ 1 cành đào Tết thôi có khi phải đi vòng quanh chợ năm, bảy lượt mới mua được, dù xung quanh toàn những đào là đào. Bởi mua đào Tết khó lắm. Cơ man ra đấy nhưng ngoài những tiêu chuẩn chung như phải tươi, có lộc, có nụ, hoa to mà thắm ... cành đào Tết của mỗi nhà còn phải hợp với không gian dùng làm nơi tiếp khách của gia đình, với cái lọ độc bình sẽ cắm đào, và nhất là với sở thích, với cái &quot;gu&quot; của ông chủ. Thông thường đào bán ở chợ hoa Tết HN là giống đào bích Nhật Tân. Khách mua thường thích những cành đào có dáng tròn đều, tay đào mập, tròn nụ, hoa to. Vài ông khó tính lại không chịu được những cành đào tròn, hoa nụ chi chít có dáng cái nơm úp cá. Hoa và nụ có thể không nhiều nhưng phải đều và mập. Lộc có đấy nhưng chỉ vừa đủ chứ không thể quá tươi tốt, sum suê. Rồi từng nhánh, từng tay phải toả ra, phải vươn lên 1 cách hợp lý, tạo 1 dáng vẻ thanh tao cho cành dào ngày xuân. Người sành chơi còn phán đoán chấm nụ nào, mầm lộc nào sẽ nở, sẽ nhú đúng vào lúc giao thừa hay sáng mồng 1. Tìm được cành dào ưng ý nhiều khi còn là cái duyên của mỗi người. May thì gặp, nếu không đành chịu. Lắm không kỹ tính, dạo chợ non buổi chiều rồi lại về không mà tha phiền năm nay mình không có duyên chơi đào Tết, bấm bụng chờ ra giêng mà chơi đào muộn. Có lẽ vì thế mà người HN gốc thuờng gọi là đi &quot;sắm&quot; đào Tết, chứ ít khi nói đi mua đào....Chơi đào Tết thường là đào cành, cắm trong các lọ độc bình bằng gốm, sứ hay đồng hun, quý và hiếm hơn nữa là đồng đen. Mấy năm lại đây, người HN bắt đầu chơi đào gốc, đào thế nhiều hơn. Có lẽ do kinh tế phát triển, nhà cửa rộng rãi nên có điều kiện bày những gốc đào to. Ở chợ đào Tết bày bán nhiều gốc đào to, muốn đem về phải thuê cả chuyến xích lô hay ôtô. Nhiều người cầu kì còn lên tận dinh đào Nhật Tân mà kén. Cùng với sự phát triển của HN, chợ hoa Tết từ Cống Chéo, Hàng Lược đã toả ra nhiều nơi. Chợ Hôm, chợ Mơ, Ngã tư Vọng, Ngã tư Sở rồi chợ Bưởi, đường Láng... đâu đâu cũng có chợ hoa, nhất là vào những ngày sát Tết. Mặc dù vậy, Hàng Lược, Cống Chéo vẫn là chợ hoa Tết truyền thống của HN. Tết cách đây quãng dăm năm, vì lí do thuận tiện giao thông, người ta dời chợ hoa Tết về đường Phùng Hưng. Vẫn đào, vẫn quất, vẫn trăm loài hoa lá, cây cảnh nhưng sao trong cái không gian ấy nó cứ lễnh loãng thế nào. Vậy là Tết năm sau, chợ hoa lại quay về Cống Chéo với không gian truyền thống xa xưa. Và cũng bởi vậy nên đến nay, khách bốn phương trên những chuyến tàu Tết qua cầu Long Biên, vẫn được thấy phía dưới mình một dòng sông hoa giữa lòng phố cổ.Trích &quot;Mùa đi ngang phố&quot;P/s: Mai là các bạn mình sẽ về quê ăn Tết cùng gia đình. Chúc các bạn may mắn và hạnh phúc trong năm mới nhé!]]></description>
            <pubDate>2010/02/04 23:00:54</pubDate>
            <guid><![CDATA[DÒNG SÔNG HOA:422]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Hôm nay là Rằm tháng Chạp - Tết Hạ Nguyên, 1 năm sắp hết ...]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/hanoi-inu/article?mid=413]]></link>
            <description><![CDATA[Ông nội ơi, vậy là ngày mai sẽ là giỗ ông rồi. 6 năm ngày ông mất. Cũng chỉ như 1 chớp mắt của tg thôi ông nhỉ?Đồng hồ phòng học cháu vẫn giữ cái thời khắc mà ông giã từ cuộc đời, ông đã đi về 1 thế giới khác, thế giới người hiền .... Đó là 1h40ph ngày 16/12 âm lịch, khi mà Tết sắp đến.Ông còn nhớ không? Bài viết cháu dành cho ông đã được a Quick và c Snow phát cách đây 5 năm rồi đó. Thời gian cứ trôi làm cho cháu ko còn có tg để ngồi nghĩ về ông, mặc dù hôm nào ông cũng nhìn cháu. Ông vẫn ở đâu đây quanh ngôi nhà này. À mà sang năm người ta sẽ cho nhà mình tiền để sửa nhà đấy ông ạ. Có lẽ sẽ đập cái nhà cổ đi. Và ngôi nhà ông đã ở sẽ chẳng giữ được như xưa nữa.Ông có tin không, cháu vẫn nhớ ông đấy, và cháu cũng mong là ông cháu mình cũng sẽ còn gặp lại, 1 lúc nào đó, ở 1 chỗ nào đó....1 năm nữa sắp qua đi. Hôm nay cháu không định làm cái việc này đâu, vì vẫn còn hơi sớm, nhưng cháu vẫn phải làm hàng năm. Đó là tổng kết lại năm Kỷ Sửu 2009.Năm rồi cháu vui nhiều mà buồn cũng không ít. Cháu đã đi xuyên Việt lần 2 như cháu mong ước. Dù xuyên việt năm nay không được thành công và như ý như năm ngoái nhưng cũng để lại trong cháu nhiều dấu ấn.Cháu đã biết đường Trường Sơn là gì, đã được giao lưu thật nhiều, được sống cùng những người dân tộc Pakô,...Cháu đã đến Huế lần thứ 3, đến Hội An lần thứ 2, đến Nha trang lần 2, lên Đà Lạt lần 1 và vào SG lần 3.Cháu vẫn buồn vì bác Hội không còn ông ạ. Cháu tiếc nữa ...Cuối năm rồi cháu lại đi Huế lần nữa. Dù có 4 ngày nhưng nói chung là vui.Năm rồi cháu thi cử cũng khá nhiều. Mà toàn là game thú vị chứ. Như là HN 36pp, Chiếc nón KD, rồi còn cả Rồng bay, RCV, ... Thế nhưng mà cháu cũng chả hài lòng lắm.Kì rồi cháu chưa có kq thi, nhưng cháu mong là tốt.Chuyện tình cảm cũng thật đáng nói. Nó làm cháu hao tâm tổn sức không biết bao nhiêu, cháu đã đau buồn hơi bị nhiều, và vui nữa. Nhưng mà lúc này cháu chỉ biết cố gắng, rồi mọi chuyện sẽ ổn phải không ông?! :D1 năm còn bao nhiêu chuyện đáng nói. Nhưng chắc cháu phải dành tg để tính chuyện năm mới thôi ông ạ. Ông phù hộ độ trì cho cháu luôn gặp may mắn và bình an nhé, như ông vẫn thường làm ấy.Cháu cảm ơn ông! ...]]></description>
            <pubDate>2010/01/29 23:00:26</pubDate>
            <guid><![CDATA[Hôm nay là Rằm tháng Chạp - Tết Hạ Nguyên, 1 năm sắp hết ...:413]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[:(]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/hanoi-inu/article?mid=404]]></link>
            <description><![CDATA[Không phải khi nào cuộc đời cũng như ý muốn của mình. Bởi vì mình đâu phải là 1 con người hoàn hảo.Bao giờ mình mới hết buồn...]]></description>
            <pubDate>2010/01/21 18:36:36</pubDate>
            <guid><![CDATA[:(:404]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Ơi Huế của ta ...]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/hanoi-inu/article?mid=388]]></link>
            <description><![CDATA[Trở lại cố đô trong một ngày giữa đông, nhưng không lạnh. Lên tàu đúng ngày 24/12 khiến mình + cậu + mẹ được đón Nôel trên tàu. Lần đầu tiên như thế khiến mình có cảm giác khá lạ. Tuy nhiên cũng vui vì vẫn nhận được những lời chúc mừng như mọi năm. 
Vào tới Huế buổi trưa ngày 25, mình cùng với mẹ và cậu được bố trí ở trong một căn phòng lịch sử như khách sạn 5 sao, trong 1 căn nhà không khác mấy cái biệt thự bên hồ Tây là mấy. Cái phòng tắm ở đó khiến mình&nbsp;cứ &nbsp;thích mãi, đến nỗi bây giờ khi nhìn cái phòng tắm nhà mình mà ngậm ngùi nuốt lệ vào trong.
Tối đầu tiên thưởng ngoạn không gian Vỹ Dạ Xưa. Nghe chị Xen giới thiệu từ 5 tháng trước nhưng tới giờ mới được mục sở thị. Thật tuyệt. Không gian cổ kính đậm chất xứ Huế.
Ngày hôm sau đám cưới khá nhẹ nhàng. Nên tối mình với mẹ vẫn đủ sức đi lấy vé ôtô về nhà cùng lượn lờ vài vòng quanh ĐẠI NỘI. Huế lúc nào cũng yên bình, êm ả, chẳng chút xô bồ, dù đêm hay ngày.
ĐẠI NỘI sau 5 năm không khác gì . Một vài cung điện đang được tu bổ, khôi phục lại. Ngọ Môn bây giờ không vĩ đại như ngày xưa mình nghĩ.
Cũng tranh thủ gặp được 1 người bạn Huế và lê la khắp các quán chè Huế như chè Chùa, chè Tý, chè Hẻm.
Ngày cuối cùng ở Huế, trời trở lạnh. Lại mưa phùn lất phất như mưa tháng 2 ngoài Bắc. Huế mà mưa thì buồn thối cả ruột. Chán. Khách sạn Hương Giang hôm đó thật là vắng vẻ.
Anh mình nói là Huế chỉ đẹp trong thơ, trong văn thôi. Ai đến Huế thì vỡ mộng. Nhưng mình thấy đâu có vỡ mộng đâu. Có điều mình không thấy thích Huế lắm như ngày trước nữa. Song Huế vẫn đẹp ...
&nbsp;
&nbsp;]]></description>
            <pubDate>2009/12/29 21:21:49</pubDate>
            <guid><![CDATA[Ơi Huế của ta ...:388]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[HN của ta, Đi xa là sẽ nhớ!]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/hanoi-inu/article?mid=377]]></link>
            <description><![CDATA[Cho Hà Nội của ta - nơi tình yêu bắt đầu, nơi nỗi nhớ là vĩnh viễn, nơi đi đâu ta vẫn muốn trở về.
Ca khúc: Mong về Hà NộiSáng tác: Dương ThụTrình bày: Hồng Nhung-----
Hà Nội của tôi, những ngày đi xa chợt lắng nghe một câu hát cũ mà lòng nao nao thương về nơi ấy, muốn được bay ngay về thủ đô yêu dấu, như đứa trẻ khát khao sà vào lòng mẹ, để được yêu thương, vỗ về, nựng nịu.
Hà Nội của tôi, yêu làm sao 36 phố phường thâm trầm vết thời gian, yêu làm sao Hồ Gươm xanh in bóng tháp Rùa, yêu làm sao những ngôi chùa thâm nghiêm như một khoảng lặng bình yên giữa lòng đô thị đang đổi mới, yêu làm sao những gương mặt người lạ lạ, quen quen, yêu làm sao những vần thơ, những câu hát muôn đời chẳng bao giờ xưa cũ.
Người ta viết về Hà Nội nhiều lắm, có những nhạc sỹ, có những nhà văn, nhà báo, nhà thơ, và có cả những kẻ đặt bút đơn thuần chỉ vì tình yêu dành cho thành phố nghìn năm tuổi - thứ tình yêu đã ăn sâu tự trong cốt tủy, thứ tình yêu nuôi dưỡng những tâm hồn, chắp cánh cho những ước mơ. Vẫn là Hồ Gươm, Tháp Rùa, vẫn là Hàng Ngang, Hàng Đào, Hàng Vải, vẫn sông Hồng, Tây Hồ, Ô Quan Chưởng; mùa hạ có tiếng ve, mùa thu có nắng, mùa đông sương giăng và xuân ngát hoa đào... Tất cả những điều ấy đều đi vào thơ nhạc có lẽ từ lâu lắm, nhưng ta có bao giờ thấy cũ, thấy &quot;nhàm&quot;?
Những con đường rất xanh của Hà NộiNhững cây bàng, cây me, cây cơm nguội.Những con đường ngoại ô nắng chói.Những con đường đầy hoa tháng sáu hè sang
Những phố phường rất xưa của Hà NộiNhững Hàng Đào, Hàng Ngang, Hàng VảiNhững phố phường dọc ngang lối cũNhững mái nhà ngẩn ngơ nỗi nhớTrên từng viên ngói vỡ

Có lẽ bài hát này được nhạc sĩ Dương Thụ viết trong những tháng ngày ở Sài Gòn, nơi ông lập nghiệp - một bài hát chất chồng nỗi nhớ và hoài niệm. Người nhạc sỹ của Hà Nội ấy nhớ gì khi &quot;mong về Hà Nội&quot;? Liệu có phải là một chiều đầy nắng dạo bước trên phố phường Sài Gòn tấp nập để nhớ về &quot;những con đường rất xanh của Hà Nội; những cây bàng, cây me, cây cơm nguội; những con đường ngoại ô nắng chói; những con đường đầy hoa tháng sáu hè sang...&quot;
Khúc hát nhấn nhá như bước chân người nghệ sỹ đang chầm chậm bước đi trên con đường mang tên ký ức. Trôi qua trong dòng xúc cảm của ông là một Hà Nội xanh ngát bóng cây, một Hà Nội thâm trầm cổ kính với 36 phố phường &quot;dọc ngang lối cũ&quot;, một Hà Nội mười hai tháng hoa thơm ngát từng dấu chân người lữ khách trở về...
Hà Nội của tôi, khi đi xa nỗi nhớ sẽ đong đầy. Ta nhớ hồ Gươm một chiều mùa thu chín, hương lộc vừng nồng nàn cả ngọn gió se; nhớ Hồ Tây hàng liễu buông mành, xanh mượt mà như tóc thề thiếu nữ; nhớ lắm những đường cây trên phố Phan Đình Phùng hay hàng xà cừ vút cao trên phố Hoàng Diệu, ta đã yêu nhau mùa lá rụng tơi bời...
Và em, em có nhớ không những ngày đông hoa trạng nguyên rực màu trên phố vắng, những tối về khuya chỉ còn ta với ánh đèn đường, thương lắm bờ vai người con gái khẽ run run nép vào ta đằng sau xe máy... Nỗi nhớ chất chồng nhau, nỗi nhớ ngẩn ngơ trên từng mái nhà, góc phố, nỗi nhớ xô nghiêng cả dòng thư ta viết vội: &quot;Gửi cho em chút nắng ở trong này...&quot;
Tôi mong về Hà NộiĐể nghe gió sông Hồng thổiĐể thương áo len cài vộiMột chiều đông rét mướt
Chắc hẳn nỗi nhớ phải da diết lắm, tình yêu phải nồng nàn lắm mới đủ để những sợi dây cảm xúc trong tâm hồn người nghệ sỹ rung lên, kết tinh thành những câu chữ đẹp đến nhường ấy, thơ đến nhường ấy. Dương Thụ gọi đó là một thứ ẩn ngữ trong âm nhạc - là cái không nói ra, im lặng và ở sâu trong một cõi nào đó. Cũng bởi thứ ẩn ngữ đó mà nghệ thuật luôn là mảnh đất khơi gợi trí tưởng tượng vô hạn của con người.
Nhiều người cho rằng &quot;thương áo len cài vội&quot; là niềm thương người nghệ sỹ tài hoa gửi cho một người con gái Hà Nội dịu dàng thanh lịch. Nhưng bản thân Dương Thụ thì lại nói rằng thực ra đó chỉ là một hình ảnh thoáng qua mà ông bắt gặp trên đường phố Hà Nội những năm 1970. Có thể là một cô gái Hà Nội e lệ dịu dàng trong tấm áo ngày lạnh, hay biết đâu là một người phụ nữ tảo tần trong cuộc mưu sinh? Âm nhạc là thế, chẳng ai cấm người ta tưởng tượng, chẳng ai cấm mỗi người có quyền nghĩ về nó, hiểu nó và cảm nhận nó theo cách riêng của mình.
Tôi mong về Hà NộiTìm lại tiếng ve ngày trẻ dạiGiọt sương sớm trên cành đào phaiMùi hương ngát Nghi Tàm thuở ấy.
Chuyến hành hương mang tên nỗi nhớ của người nghệ sỹ ấy dường như đi qua cả bốn mùa. Người ta bắt gặp Hà Nội mùa xuân trên cánh hoa đào rực một sắc hồng tươi chợ Nghi Tàm những ngày giáp Tết, gặp mùa hè trong tiếng ve và chùm phượng vỹ, gặp mùa thu nắng chói đường ngoại ô và gió heo may thổi khắp mặt sông gầy, gặp mùa đông trên chiếc áo len một chiều rét mướt.
Và ta, ta cũng nhớ Hà Nội vào xuân em má thắm môi hồng, Hà Nội sang thu đi bộ trên vỉa hè nghe xôn xao lá đổ, Hà Nội những ngày hè oi ả, rủ nhau đi ăn kem Tràng Tiền ngọt cả gió hồ Gươm; Hà Nội mùa đông ấm nồng câu chuyện bên cốc trà nóng vỉa hè...
Hà Nội của ta, đi xa là sẽ nhớ, đi xa là sẽ mong về...
Theo VNN
P/s: Mình thật sự xúc động khi nghe ca khúc này lần đầu tiên do ca sĩ Hà Anh Tuấn thể hiện. Thấy thật đồng cảm. Và 2 ngày nữa sẽ rời xa HN để &quot;xuôi về cố đô&quot;...]]></description>
            <pubDate>2009/12/21 22:36:03</pubDate>
            <guid><![CDATA[HN của ta, Đi xa là sẽ nhớ!:377]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Viết cho Việt Nam ...]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/hanoi-inu/article?mid=370]]></link>
            <description><![CDATA[Ngày hôm qua, 17/12&nbsp;đội tuyển U23 của VN chúng ta đã thua trước Malay. Mặc dù chiến thắng của chúng ta đã thật gần.
Nhớ lại ngày 28/12 năm ngoái, VN ta vô địch AFF cup. Lúc ý thấy tự hào lắm. Thấy không khí người ta đổ ra đường hò hét ăn mừng mà mình thấy thèm, thấy yêu VN hơn, thấy tinh thần VN thật tuyệt!
Năm nay, do chắc chắn VN sẽ vô địch nên mình cũng như ai, cùng đám bạn vác cờ quạt băng rôn đổ về Bờ Hồ chuẩn bị tinh thần ăn mừng. Nhưng kết quả thật bi đát!
Từ khi thấy thủ môn bị đau, đã cảm thấy bất an. Có một cái gì đó xui xẻo lộ diện. Và rồi VN đã không thắng!
50 năm chờ đợi, là thế này sao?!
Uh thì cứ cho là địch quá mạnh chứ không phải ta yếu!
Nhìn những giọt nước mắt trên đất Lào, trên đất SG mà mình cũng bùi ngùi. Tiếc cho VN quá!
Vậy thì cố gắng nữa nhé, VN! Đành ra về thôi, ko được ăn mừng rồi.
Nhưng vì là ngày đen đủi nên cái đen đủi chưa muốn buông tha. Thằng bạn bị công an tóm. Lại mất công đi năn nỉ ỉ ôi xin xỏ xỏ xiên và kết cục là vẫn bi đát :(. Dù thi xong rồi nhưng thấy thật là nặng nề. Haizzzzz
Dù sao thì một ngày đen đủi của mình cũng hé sáng một chút về cuối. It&#39; ra cũng có được chỗ dựa tinh thần. 
Nhưng có một điều mình ko hiểu là tại sao VN thua, một đám thanh niên rất đông vẫn đi ăn mừng hò hét phá phách. Chắc là để thể hiện bản lĩnh cá nhân. Cổ vũ VN chỉ là cái cớ giúp chúng qua mặt cảnh sát trong đêm đua xe mà thôi. Và có thể thấy được ít nhất 2 anh hùng xa lộ lè lưỡi liếm đường. Tự dưng thấy buồn cho cả một thế hệ. Gìơ thì mình có một cái nhìn khác về hành động cổ vũ bóng đá của VN. Nên cân nhắc mỗi khi có một trận đấu như thế này, đi hay không?!
P/S: Đi Huế, và sẽ còn đi nhiều nơi nữa. Đón năm mới đến nơi rồi.
18/12, thanks to you! ]]></description>
            <pubDate>2009/12/18 23:49:59</pubDate>
            <guid><![CDATA[Viết cho Việt Nam ...:370]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Hà Nội ơi đêm mùa đông, Hà Nội ơi…]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/hanoi-inu/article?mid=356]]></link>
            <description><![CDATA[Da diết nhớ, bồn chồn mong…Khắc khoải gọi thầm “Hà Nội ơi đêm mùa đông”, ngỡ hạnh phúc về bình yên trong hơi thở mùa bàng bạc một khúc tình mênh mang…
&nbsp;
Ca khúc: Đêm mùa đông Hà NộiNhạc sỹ: Hoàng Phúc Thắng
Giữa Sài Gòn những&nbsp; ngày tháng Mười hai, tôi lại nhớ Hà Nội đến cồn cào – chỉ bởi một điều rất đỗi giản đơn: Tháng Mười hai Hà Nội thực sự bắt đầu lạnh – cái lạnh nhắc nhớ cho lòng người thêm phần gần gụi và biết yêu thương nhau nhiều hơn:
Đêm mùa đông đi trên con đường quen &nbsp;Nghe tiếng rao bồi hồi nỗi nhớ &nbsp;Đâu hàng cây quạnh hiu phố cũ? &nbsp;Hà Nội ơi đêm mùa đông, Hà Nội ơi…
Tôi vẫn&nbsp;ví cái trầm lắng của Hà Nội giống như một thứ hương thầm, ai vội vàng, nông nổi chẳng thể cảm nhận được, mà cần lắng lòng đối diện, đằm mình thực sự với không gian Hà Nội mới thấy, mới cảm được những điều thầm kín mà sẽ làm thành vương vấn khi xa…







Ảnh minh họa. Nguồn: VNphoto.net
Và&nbsp;một trong những điều&nbsp;ám&nbsp;ảnh làm nên nỗi nhớ&nbsp;Hà&nbsp;Nội trong lòng người - ấy là&nbsp;không gian của những ngày&nbsp;mang nhiều trăn trở: Từ niềm day dứt, xót thương theo từng tiếng rao run rẩy và lạc lõng trong đêm, từ nỗi cô đơn của người lữ khách lang thang trên con phố vắng – chỉ đèn đường và hàng cây quạnh hiu trầm lặng – nhưng bất chợt nghe lòng ấm hơn khi dừng chân nơi một quán cóc, nhâm nhi vài hạt ngô nướng trước bếp lửa hồng và nụ cười hiền hậu của bà cụ bán hàng, nghe bà tỉ tê chia sẻ về những buồn vui đã qua trong đời…
Những hoài niệm rực màu yêu thương sẽ đủ sức thắp lên ngọn lửa ấm lan lòng người khi có trong tim một bóng hình để mong ước:
Đi tìm em ta men theo thời gian &nbsp;Qua tháng năm và mùa đông ấy &nbsp;Cho dù xa lòng ta vẫn nhớ &nbsp;Hà Nội ơi đêm mùa đông, Hà Nội ơi…
Này&nbsp;con đường quen, này những hàng cây quạnh hiu nơi phố cũ, có còn nhớ chăng những mùa đông xưa ấy? Ta chân trần thủy chung và lặng lẽ, men theo thời gian, qua mưa nắng&nbsp; tháng năm tìm em nơi những mùa đông lạnh, trái tim yêu thương mong một ngày hòa nhịp mà thắp bừng lên chồi nụ mùa xuân cho một cuộc tình…
Da diết nhớ, bồn chồn mong…&nbsp; Khắc khoải gọi thầm&nbsp;“Hà&nbsp;Nội&nbsp;ơi&nbsp;đêm mùa&nbsp;đông”, ngỡ hạnh phúc về bình yên trong hơi&nbsp; thở mùa bàng bạc một khúc tình mênh mang:
Ơi đêm mùa đông Hà Nội thức trong mưa &nbsp;Anh đi tìm em như tìm về hạnh phúc &nbsp;Ơi đêm mùa đông Hà Nội buông hơi thở &nbsp;Ơi đêm mùa đông Hà Nội thức trong mưa
Những đêm mùa&nbsp; đông Hà Nội mưa lạnh và dài lê thê, nhớ nhung giăng mắc như tơ trời, gieo vào lòng ta niềm thương nhớ một người, ở xa, rất xa. Đêm phập phồng, cay nồng nỗi nhớ... Dọc ngang những đường nét, những nóc phố im lìm&nbsp; trong đêm và im lìm trong anh...&nbsp; ung linh những ảnh hình ký ức trên mỗi lối công viên ngày chủ nhật, nụ cười em lí lắc nép vào vai anh, ta bên nhau bình yên, tưởng chừng như thời gian đang ngừng lại... Phố chuếnh choáng men tình, phố sột soạt những giọt ái ân trên bờ môi em... Phố luênh loang mưa tràn ký ức... Ký ức trở mình thổn thức, để&nbsp; anh nhận ra một miền hạnh phúc nơi em cho bước chân anh tìm về: “Anh đi tìm em như tìm về hạnh phúc”, bỏ lại phía sau là một mùa đông lạnh cùng những giọt mưa nước mắt của Hà Nội đêm vì cô đơn khát thèm một hơi ấm…
Khép lại những giai điệu lãng đãng như một khúc tâm tình đêm đông là những tiếng gọi “Ơi đêm mùa đông Hà Nội” trở đi trở lại, cất lên từ những khát khao cồn cào, như nhắc nhớ, ru lòng tìm về với nơi ấy bình yên…
Nghe “Đêm mùa đông Hà Nội” của cố nhạc sỹ Hoàng Phúc Thắng trong hơi thở lành lạnh của mùa, tôi chợt nhận ra nỗi nhớ Hà Nội của những ngày tháng Mười hai thật lạ, đằm thắm, cồn cào và da diết hơn bao giờ hết… Chìm trong không gian lạnh (của mưa, của đêm mùa đông) – nhưng người nghe lại cảm thấy ấm lòng bởi những yêu thương dành cho phố phường, cho những con người nơi mảnh đất ngàn năm văn hiến, cho những hoài niệm về một tình&nbsp; yêu đôi lứa nồng nàn thủy chung…
&nbsp;
VNN]]></description>
            <pubDate>2009/12/07 23:00:41</pubDate>
            <guid><![CDATA[Hà Nội ơi đêm mùa đông, Hà Nội ơi…:356]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Festival Huế năm 2010 diễn ra từ ngày 5 đến 13-6]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/hanoi-inu/article?mid=351]]></link>
            <description><![CDATA[Theo ông Phan Tiến Dũng, Giám đốc Sở VH,TT&amp;DL tỉnh Thừa Thiên Huế, Festival Huế năm 2010 sẽ diễn ra từ ngày 5 đến 13-6-2010 với sự tham gia của 24 nước trên thế giới, trong đó Pháp vẫn là đối tác chính. Trong nước sẽ có sự tham gia của 3 tỉnh, thành phố kết nghĩa cùng các địa phương có di sản văn hóa thế giới là Quảng Ninh, Quảng Bình, Quảng Nam và các tỉnh, thành phố có cố đô như Phú Thọ, Hà Nội, Ninh Bình, Thanh Hóa. 
&nbsp;
Tại Festival Huế năm 2010, ngoài các chương trình nghệ thuật truyền thống như &quot;Lễ tế Nam Giao&quot;, &quot;Đêm Hoàng cung&quot;, &quot;Huyền thoại sông Hương&quot;, BTC còn xây dựng chương trình sân khấu hóa &quot;Hành trình mở cõi về phương Nam&quot;; tái hiện &quot;Cuộc thao diễn thủy binh dưới thời Chúa Nguyễn Phúc Lan&quot;; đêm thơ nhạc &quot;Hà Nội - Huế - Sài Gòn&quot; nhân kỷ niệm 50 năm 3 địa phương kết nghĩa và hướng tới Đại lễ kỷ niệm 1000 năm Thăng Long - Hà Nội.
 &nbsp;
(HNM)
&nbsp;
P/S: Tình hình là có thể mình sẽ đi Huế sau đợt Festival này ...]]></description>
            <pubDate>2009/12/02 00:00:07</pubDate>
            <guid><![CDATA[Festival Huế năm 2010 diễn ra từ ngày 5 đến 13-6:351]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Giọt nước mắt không lời, thôi nhé, Vĩnh biệt mày!]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/hanoi-inu/article?mid=347]]></link>
            <description><![CDATA[Hôm nay là ngày tao dậy sớm nhất trong cả 1 tuần vừa qua. 6 rưỡi sáng. Âý là bởi tao đang ngủ thì bị mẹ gọi dậy. Mẹ đã gọi tao dậy.
Nghe mẹ nói cái tin về mày, tao thấy cũng thản nhiên lắm. Có lẽ là bởi tao chuẩn bị sẵn tinh thần từ đêm qua rồi.
Đêm qua, cái đêm định mệnh đối với mày phải không. Mày đã phải vật lộn giữa sự sống và cái chết. Và cuối cùng, mày đã thua. Cái chết đã thắng!
Chắc mày đau đớn lắm. 12h20 đêm, tao lên thăm mày. Nhìn mày mà tao xót hết cả ruột. Mày nằm bệt xuống, không nhấc nổi mình lên nữa. Mắt mày nhắm nghiền.
12h40, lo quá tao lại lên thăm mày lần nữa. Nhấc mày lên, tao thấy mắt mày đã mở. Và mày khẽ kêu lên như thể mừng vì nhìn thấy tao. Tao mừng thầm. Tao không biết rằng, đó lại là những tiếng kêu cuối cùng của mày, những lời vĩnh biệt!
Hồi nãy, ra nhìn mày lần cuối, đau lòng quá, Mẹo ơi! Tao không thể bình thản được nữa rồi. Tao thấy mình thật có lỗi. Với mày và với 1 (số) người. Chỉ một vài giây thôi. Nhưng tao không ngờ lại như thế ...
Thật sự xin lỗi mày, Mẹo nhé!
Vĩnh biệt mày!!!]]></description>
            <pubDate>2009/11/28 08:06:32</pubDate>
            <guid><![CDATA[Giọt nước mắt không lời, thôi nhé, Vĩnh biệt mày!:347]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[LUNG LINH SẮC HOA HÀ NỘI]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/hanoi-inu/article?mid=343]]></link>
            <description><![CDATA[(Chinhphu.vn) – Một lễ hội gợi mở những nét đẹp của Thủ đô nghìn năm văn hiến thông qua ngôn ngữ của hoa sẽ được tổ chức vào cuối tháng 12 quanh hồ Hoàn Kiếm, chào mừng kỷ niệm 1000 năm Thăng Long- Hà Nội. 








Họp báo giới thiệu Lễ hội hoa tại Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch Hà Nội ngày 26/11 - Ảnh: Chinhphu.vnĐây là hoạt động mở màn cho các sự kiện văn hóa, du lịch trong năm 2010 hướng tới kỷ niệm đại lễ 1000 năm Thăng Long – Hà Nội với chủ đề “Lung linh sắc hoa Hà Nội”. 

Phó Giám đốc Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch Hà Nội, Trưởng Ban tổ chức Nguyễn Khắc Lợi cho biết, “Lễ hội lần này là dịp giới thiệu hình ảnh và nét văn hóa đặc sắc của Thăng Long – Hà Nội với bạn bè quốc tế, góp phần thúc đẩy sự phát triển của du lịch Việt Nam nói chung và Hà Nội nói riêng”.
Lễ hội phố hoa bao gồm các tiểu cảnh và đại cảnh được đặt xung quanh hồ Hòan Kiếm. Tại khu vực tượng đài Lý Thái Tổ sẽ đặt biểu tượng rồng thiêng và Chiếu dời đô có tháp hoa cao 6m với 9 rồng chầu kết từ hoa, quả tươi. Đây là điểm nhấn thể hiện sự trường tồn của Vương triều Lý trong 215 năm trị vì đất nước.
Trên trục đường Đinh Tiên Hoàng sẽ có biểu tượng Hà Nội kết từ 1000 bông cúc vàng, tác phẩm nghệ thuật sắp đặt Trống hội ngàn năm; các hình ảnh về làng lúa – làng hoa; Khuê văn các; cầu Long Biên với các làng hoa đào, quất, làng gốm Bát Tràng; lễ ăn hỏi xưa; tàu điện Hà Nội... sẽ được tái hiện sinh động trên thảm hoa đầy màu sắc.
Tinh hoa nghệ thuật Hà Nội cũng sẽ được thể hiện qua sân khấu hoa và nghệ thuật dân gian. Cuộc thi cắm hoa nghệ thuật của 29 quận, huyện Hà Nội; Lễ hội áo dài chủ đề “Tinh hoa hội tụ”; hội nghề “Hoa tay đất Rồng” sẽ thể hiện sự khéo léo, tài hoa của người Hà Nội.
Để giải đáp&nbsp;băn khoăn của nhiều người dân liệu tình trạng vừa khai mạc hoa đã bị vặt, bẻ, tiểu cảnh đã bị phá hoại như trong Lễ hội phố hoa 2009 có tiếp diễn. Bà Nguyễn Thị Hoa, Phó Giám đốc Trung tâm triển lãm Văn hóa Nghệ thuật Việt Nam, Phó ban tổ chức khẳng định: “Nhờ các phương tiện thông tin đại chúng phản ánh, ý thức người dân đã cải thiện khá nhiều. Hơn nữa, Lễ hội năm nay sẽ trải rộng chứ không dồn lượng người lớn trong phạm vi hẹp như năm 2009”. 
Trục đường Đinh Tiên Hoàng sẽ cấm các phương tiện đi lại để tạo phố đi bộ, tạo sự quy củ cho phố hoa. Xung quanh các đại cảnh, tiểu cảnh sẽ bố trí khoảng trống thuận lợi cho du khách chụp ảnh lưu niệm, tránh tình trạng người xem dẫm chân lên hoa.
Về công tác an ninh, theo ông Nguyễn Khắc Lợi, năm nay sẽ có sự phối hợp của cả công an quận, phường và nhân viên bảo vệ của các công ty tham gia. Công tác tổ chức sẽ được thực hiện đồng bộ để Lễ hội phố hoa mang tính cộng đồng cao, tạo sự hòa quyện giữa thiên nhiên và con người.
Lễ hội kéo dài từ 30/12/2009 đến hết ngày 3/1/2010 lần này&nbsp;nhận được nhiều sự quan tâm từ bạn bè quốc tế. Đại sứ quán Hà Lan tặng Hà Nội 30.000 bông hoa tulip cho tác phẩm sắp đặt, Thụy Sĩ tặng “đặc sản” đồng hồ được kết từ hoa. Hoa của Trung Quốc, Thái Lan cũng sẽ cùng khoe sắc với hoa Hà Nội trong nhiều tiểu cảnh.
Thu Cúc]]></description>
            <pubDate>2009/11/27 15:44:32</pubDate>
            <guid><![CDATA[LUNG LINH SẮC HOA HÀ NỘI:343]]></guid>
         </item>        </channel>
        </rss><!-- w6.blog.sg1.yahoo.com compressed/chunked Wed Feb 10 20:08:23 SGT 2010 -->
