<?xml version="1.0" encoding="utf-8"?>
<rss version="2.0">
<channel>        <title><![CDATA[Happy &#39;s Blog]]></title>
        <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/happy-phuc]]></link>
        <description><![CDATA[Mỗi ngày là 1 trải nghiệm mới ! Hãy bước đi và nhìn thật kỹ để biết rằng thế giới còn nhiều điều đẹp biết bao mà ta chưa biết...]]></description>
        <language>vi-vn</language>
        <lastBuildDate>2009/10/30 22:04:22</lastBuildDate>         <item>
            <title><![CDATA[Lockerz . Quà Free]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/happy-phuc/article?mid=969]]></link>
            <description><![CDATA[Lockerz™ là một trang lấy khảo sát người tiêu dùng, các bạn chỉ việc đăng ký
nick và trả lời các câu hỏi khảo sát của nó các bạn sẽ nhận được Ptz (cái này coi như là dạng tiền của Lockerz™).
Rồi mình lấy số Ptz đó đổi lấy quà. Có đủ các loại quà từ Laptop
MacBook Air, iPod, PSP, PS3, Xbox 360, máy ảnh Canon, USB đến túi xách
các kiểu, cả nhạc bản quyền nữa, thậm chí nếu
thích thì mang điểm đi làm từ thiện cũng được.
Lockerz™ được đầu tư bởi Liberty Media, một trong những công ty truyền thông
lớn nhất ở Mỹ. CEO của Lockerz™ là Kathy Savitt, một cựu giám đốc điều hành tại
Amazon.com và American Eagle Outfitters. Do đó, bạn hoàn toàn có thể tin tưởng
khi tham gia.
Muốn có hàng khủng thì cũng phải tích lũy khủng 1 tý, ví dụ 1 em MacBook giá là
2500 Ptz, còn iPod thì 800 thôi:



Đó
là các món đỉnh, còn nếu các bạn muốn chơi kiểu mau lẹ thì cũng có
những đồ giá rẻ (gần như đăng ký nick là đủ tiền đổi luôn):Còn những món này nữa:Hướng
dẫn đăng ký:&nbsp;- Sau khi mình gửi 
intive bạn hãy kiểm tra inbox hoặc spam:&nbsp;- Bạn điền thông tin cá nhân vào đây:&nbsp;-
Đăng ký thành công sẽ hiện ra một bảng thông báo.&nbsp;Khi&nbsp;bạn nhấn vào chữ
Play bạn sẽ vào chơi trò hứng&nbsp;Ptz, hứng càng nhiều càng tốt.&nbsp;Chú ý:
Trò chơi diễn ra trong thời gian rất ngắn, và chỉ chơi được một lần duy
nhất nên bạn phải chuẩn bị sẵn sàng, nhanh tay lên nhé.&nbsp;- Sau&nbsp;khi&nbsp;nhấn next bạn sẽ được đưa tới trang chính và trang này cũng là trang&nbsp;sau&nbsp;này&nbsp;khi&nbsp;đăng nhập sẽ xuất hiện:&nbsp;- Và
cuối
cùng công việc mỗi
ngày của bạn
là bỏ thời
gian ra 2 phút để đăng nhập vào và trả lời câu hỏi khảo sát tiêu dùng.
Hướng
dẫn
kiếm
Ptz:

- Khi đăng ký nick bạn nhận được 2 Ptz, và sau đó chơi trò “Hứng Ptz” (trò này chỉ xuất
hiện 1
lần
sau khi đăng ký) bạn sẽ nhận được số Ptz tương ứng
với
trình độ chơi Game của bạn.&nbsp;

- Mỗi
ngày các bạn
login vào trang này và trả lời khảo sát có ở&nbsp;Dailies cuối góc phải màn hình thì bạn sẽ có
4 Ptz trở
lên. (Câu hỏi
toàn về
tiêu dùng như: ”Bạn thích áo của hãng nào…” trả lời
linh tinh cũng được)

- Bạn
có thể mời bạn
bè tham gia bằng
cách gửi invite, khi bạn
có đủ 20
người
đăng ký và active từ&nbsp;invite của bạn, bạn sẽ được nhân đôi số Ptz bạn kiếm mỗi ngày (có thể sẽ được hơn 8 Ptz/ngày) và mỗi ngày chỉ mất 2 phút để kiếm Ptz.
Đối với
các đại
gia nhà giàu thì không nói làm gì nhưng đối với
“trung bình gia” thì việc mỗi ngày bỏ ra 5 – 10 phút để có
được
các món đồ ấy
thì cũng không phải là quá tệ nhỉ.?! Nếu các bạn mỗi ngày không login vào trang web và làm khảo
sát (mất
khoảng
2 phút) thì sẽ
không có Ptz để đổi
hiện vật, kiên nhẫn bạn nhé.!Trang
này các bạn
không thể tự
đăng ký mà phải cần invite mới
có thể
tham gia !&nbsp;Ai muốn tham gia thì để lại email hoặc pm nick mình: who_understand_happy@yahoo.com.vn]]></description>
            <pubDate>2009/10/30 22:02:16</pubDate>
            <guid><![CDATA[Lockerz . Quà Free:969]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Free Time ...!]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/happy-phuc/article?mid=513]]></link>
            <description><![CDATA[Uhm, đã khá lâu rồi chưa post được bài nào ra hồn cả . Tự nhiên lúc này gặp chuyện gì cũng chán ! Mệt mỏi, stress, đôi lúc không còn nhận ra mình là ai, sống vì mục đích gì . Muốn đi lắm nhưng không nhìn thấy đường thì phải làm sao đây . Thôi, mọi chuyện tới đâu hay tới đó . Không sống vì một người nào nữa hết . Mệt quá rồi ! Đầu óc đảo lộn, ngủ thôi, mai nghĩ ra cái gì hay hay thì viết tiếp .  Hôm nào rảnh thì đi thăm nhà mấy bạn hen, comment mà ko thấy trả lời, chắc &quot;quê&quot; tui lắm lắm đây . Thôi, ngủ !]]></description>
            <pubDate>2009/05/12 02:06:23</pubDate>
            <guid><![CDATA[Free Time ...!:513]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Entry đầu tiên chào 2009 :D]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/happy-phuc/article?mid=488]]></link>
            <description><![CDATA[Thời gian trôi nhanh ko ngờ , mới thấy đó mà hết đó .... 
Đêm 30 tết còn đang lu xu bu mọi việc , vậy mà vù một phát ... mùng 7 rồi kìa !(hic, mùng 8 phải đi học rồi )
Nói ra sợ ko ai tin, nhưng sự thật là từ đêm 30 tết đến hôm nay chỉ toàn ở nhà , chẳng hề biết đường hoa Nguyễn Huệ là cái chi , Sài Gòn trang trí tết thế nào , mấy khu vui chơi giải trí năm nay có gì đặc biệt ...
Ko đi chơi với bạn bè cũng có cái hay , có nhiều thời gian để nhìn lại chính mình , nhìn lại một năm dài trôi qua mang theo nhiều niềm vui nỗi buồn,&nbsp;những&nbsp;điều, những cái&nbsp;được và mất&nbsp;.&nbsp;Và kết quả mà mình có&nbsp;được là&nbsp;: mình&nbsp;đã sai lầm&nbsp;quá nhiều&nbsp;. Trong cư xử bạn bè mình trở thành một kẻ ích kỉ, chỉ biết bản thân, luôn tỏ ra mình là số 1 ,ko hề có 1 khái niệm nào gọi là tôn trọng người khác . Ngu ngốc và lố bịch ,trở thành miếng mồi ngon cho bọn nịnh hót và cả những kẻ đâm thọt chuyện người khác . 
Với gia đình là 1 đứa lười biếng , ăn ko ngồi rồi, gây ra những chuyện phiền lòng , khắc khe những&nbsp;điều vô lý &nbsp;...
Mình thật sự ko biết mình là ai , bơ vơ và lạc lõng&nbsp;giữa những người yêu quý mình . Năm mới, khởi đầu mới . Hi vọng mình sẽ ko tiếp tục lạc lối nữa ( vì mình biết sẽ ko ai bỏ rời mình , đúng ko nào ? ) . 
&nbsp;]]></description>
            <pubDate>2009/02/01 12:20:32</pubDate>
            <guid><![CDATA[Entry đầu tiên chào 2009 :D:488]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Ba anh em ...]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/happy-phuc/article?mid=475]]></link>
            <description><![CDATA[Chuyện kể về ba anh em, với ba tính cách khác nhau, họ cùng gặp Thần chết trên cây cầu Vĩnh biệt, bắc ngang bờ sông Tử, trên vùng đất Cuối cùng và được Thần chết cho ba điều ước, mỗi người ước một cách khác nhau.
Người thứ nhất là anh cả, ngạo mạn, hiếu thắng, ước được chiếc đũa thần muốn gì được nấy. Khi toại nguyện, anh ta nghênh ngang cầm chiếc đũa đi gây gổ khắp nơi, nơi nào anh ta cũng lớn tiếng khoe khoang về quyền lực của mình, áp đảo người khác, sát hại kẻ nào dám đương đầu với mình và lạnh lùng “bỏ mặc kẻ thù nằm chết trên sàn”. Nhưng cuối cùng, anh ta đã bị một phù thủy khác ăn cắp mất cây đũa thần, để rồi phải nộp mạng cho Thần chết với hai bàn tay trắng.
Người thứ hai là anh kế, ích kỷ, hẹp hòi, chỉ xin một viên đá có lợi cho riêng mình, viên đá này có quyền năng gọi hồn người chết hiện về. Anh ta đã gọi người con gái anh muốn cưới làm vợ hiện lên trước mắt mình, bảo cô ta chung sống. Nhưng vì âm dương cách trở, anh ta đã phát điên lên bởi “những khao khát vô vọng và đã tự giết mình để được sum vầy với nàng kia nơi chín suối”. Nghĩa là sau cùng anh cũng đã rơi vào tay Thần chết sau một cuộc đời đam mê, ngắn ngủi.
Người thứ ba là em út, khiêm tốn nhất, đã xin Thần chết giao cho chiếc áo tàng hình mà khi mặc vào Diêm vương không thể tìm bắt được. Vì đã lỡ hứa nên Thần chết bắt buộc phải trao chiếc áo trên cho người em. Từ đó người em sống đến tuổi thọ cao nhất và khi thấy mình quá già yếu, liền giao lại chiếc áo tàng hình cho con cháu mình để các hậu duệ thoát khỏi lưới truy tầm của Thần chết.
Tâm hồn và tính cách “khiêm tốn nhất nhưng cũng khôn ngoan nhất” -Gương mặt ấy là người em út với “chiếc áo tàng hình”, mà khi mặc vào kẻ khác sẽ không nhìn thấy hình dạng,&nbsp; không nhìn thấy cả ý nghĩ trong đầu anh ta nữa. Ngay cả Diêm vương cũng không tìm bắt được anh ta. Anh ta tự do sau khi đã cởi bỏ cái “ngã” nặng nề của mình, nên đã không kiêu ngạo như người anh cả, không chìm đắm trong mê cung như người anh kế, mà thong dong “tàng hình” đi giữa đường đời.
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;J.K Rowling ( Những chuyện kể của Beedle - Người hát rong)
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;Lý Lan dịch .]]></description>
            <pubDate>2008/12/31 11:49:30</pubDate>
            <guid><![CDATA[Ba anh em ...:475]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Happy Life]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/happy-phuc/article?mid=426]]></link>
            <description><![CDATA[&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp; Một cuộc sống hạnh phúc, làm sao để có ??
1. Phải có một mục tiêu trong cuộc sống để vươn tới


2. Cố gắng theo đuổi mục đích của mình

&nbsp;
3. Phải biết kiên nhẫn

&nbsp;
4. Phải giải trí và giao lưu với bạn bè


5. Luôn luôn mỉm cười

&nbsp;
6. Phải biết chịu đựng những nỗi đau và cả thất bại

7. Biết chia sẻ hạnh phúc với người khác

&nbsp;
8. Không nên thách đố bạn bè

&nbsp;
9. Sẵn sàng giúp đỡ mọi người

&nbsp;
10. Phải biết trì hoãn sự sung sướng

&nbsp;
11. Biết tỉnh táo trước mọi sự cám dỗ

&nbsp;
12. Luôn vô tư

&nbsp;
13. Biết cách hòa hợp với những kiểu người khác nhau

&nbsp;
14. Nên tìm hiểu và nghiên cứu


15. Biết né tránh sự va chạm trong cuộc sống

&nbsp;
16. Biết bình tĩnh khi điều bất ngờ xảy ra

&nbsp;
17. Hãy thư giản vui vẻ với đồng nghiệp

&nbsp;
18. Hãy biết tha thứ cho người khác

&nbsp;
19. Phải có những người bạn tốt


20. Đánh kẻ chạy đi không đánh người quay lại

&nbsp;
&nbsp;
21. Làm việc với tinh thần tập thể

&nbsp;
22. Nên tham gia hoạt động xã hội


23. Hãy coi trọng những phút giây họp mặt gia đình

&nbsp;
24. Đừng vội vàng nghi ngờ và đổ lỗi cho ai đó


25. Hãy tự tin và tự hào về bản thân bạn

&nbsp;
26. Dừng vội vui mừng quá sớm

&nbsp;
27. Phải biết nhìn xa trông rộng


28. Biết tôn trọng những kẻ yếu

&nbsp;
29.&nbsp; Hãy làm việc chăm chỉ

&nbsp;
30. Phải luôn tuân thủ theo pháp luật

&nbsp;
31. Nếu cần thì nên nhờ bạn bè 1 tí


32. Hãy can đảm lên!!!

&nbsp;
33.&nbsp; Đừng lùi bước khi đối mặt với kẻ ác

&nbsp;
34. Cũng nên biết thư giãn

&nbsp;
35. Tập thể dục là một điều tốt


36. Đừng có quá đam mê tiền

&nbsp;
37. Đừng mơ mộng hảo huyền

Dù cuộc sống có nhiều lối rẽ, hãy luôn là chính mình .

&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp; Sưu tầm từ internet]]></description>
            <pubDate>2008/12/13 11:30:08</pubDate>
            <guid><![CDATA[Happy Life:426]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Scooter Jam,oh no . Scooter Rain .]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/happy-phuc/article?mid=345]]></link>
            <description><![CDATA[Vậy là bỏ rơi cái blog này cũng được một thời gian khá lâu rồi nhỉ ? ( 3-4 tuần gì rồi ) . Trước đó có đọc cái entry &quot; tôi đầu tư tình cảm cho blog &quot; của ss Tracy . Hic, mọi người đến comment chia sẻ nhiều quá, mà Hp thì ko rãnh rỗi cho lắm để reply cho &quot;pà kon&quot; , hối hận quá đi .
Nghe ss Tracy thông báo về Scooter Jam nên tò mò muốn đi xem cho biết và để gặp một vài &quot;pà kon&quot;&nbsp; blogger mà mình đã biết cũng như chưa biết . Nói thật là rất hớn hở&nbsp;,&nbsp;đến&nbsp;đó gặp quá trời người , bị &quot;&nbsp;khớp&quot; luôn, im thin thít , ko hó hé&nbsp;được một tiếng ( thất vọng về chính mình ghê ! )
Trời thì mưa&nbsp;lâm thâm,&nbsp;sân khấu&nbsp;đang&nbsp;vui thì cúp&nbsp;điện &nbsp;. Phone cho ss Tracy , kết quả là bị chơi cho 2 vố, nhảy xuống sông Hoàng hà cũng ko rửa hết sạch tội lỗi . Đầu tiên là ai đó giả danh &quot;thèng&quot;&nbsp; Best (tên này còn nợ mình hơi nhiều , nên lật đật chạy ra và bị tóm ) tiếp đó là màn giới thiệu . Tracy :&quot; Đây là Happy, cái avatar con mèo nằm dài (có lẽ nhiu đó là đủ rồi nhưng...... ) là bạn trai của Best &quot;.&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Một giọng nói thánh thót khác vang lên :&quot; Vậy Best là con gái&quot; . (Happy ngớ người luôn, ko hó hé được tiếng nào .Chúa ơi, xin che chở cho con , thằng Best mà gặp con, chắc con chít ....)
Anh SupKnorr kêu Tracy: &quot;giới thiệu đi kìa&nbsp;, HP nhà ở đâu ?&quot; . Tracy dõng dạc:&quot;quận Gò Vấp&quot; . Có người hưởng ứng liền :&quot;em cũng Gò Vấp, nhiều blogger Gò Vấp ghê !&quot; ( Pó tay, em Q.8 ss ui ! )
Sau đó mọi người tiến về sân khấu , một cơn &quot;mưa như chưa từng được mưa&quot; trút xuống .(Cũng may là vừa vào chỗ nấp mưa kịp ). Nước khắp nơi , mái che chơi trò ú tim với nước , lâu lâu thủng 1 chỗ , ào nước xuống (cái này gọi là &quot;bị ướt trong bất ngờ &quot; ) Mọi người nhốn nháo tìm chỗ nấp mưa .&nbsp;Tình cảnh thê lương , thảm thiết , nhưng được cái rất là vui, mưa đã làm gián đoạn chương trình nhưng ko dập tắt được lửa của pà kon . 
Cái tình trạng hiện tại lúc đó là quá đói , cho nên bỏ &quot;Scotter Jam&quot; chạy lấy &quot;food&quot; &nbsp;. Ko xem được Phạm Quỳnh Anh biểu diễn, hic, hối hận quá&nbsp; , tức nữa .
Yahoo phát quà lưu niệm từ 1h ----&gt;3h . Vậy mà ss Tracy nhắn 3h hãy đến ( SS tracy ạ, em &quot;hận&quot; chị )
Tóm lại, được diện kiến mọi người thật là vui , lúc đó chỉ nhận ra thầy anhvutran rồi anh Sherk, W.delphia , Annie , Tracy , AntiBoy,...... còn mấy người kia ko có biết , mà sau khi được giới thiệu cũng hông có nhớ&nbsp;.&nbsp;(các bác bỏ qua cho em hen . )
P/S: Dạo này ko thường online được để reply cho các bạn , thông cảm cho HP hén , cám&nbsp;ơn các bạn&nbsp;đã cùng chia sẻ&nbsp;tâm sự với mình qua những entry .&nbsp;Có nhiều lúc cũng online và vào&nbsp;đọc blog mấy bạn nhưng có nhiều entry Hp cảm thấy ko cần comment&nbsp;nên ko comment , Hp vẫn luôn chia sẻ&nbsp;tâm sự cùng các bạn&nbsp;đó,&nbsp;đừng có hiểu lầm là Hp bỏ blog, bỏ Friend nhé . Tks.&nbsp;&nbsp;]]></description>
            <pubDate>2008/11/23 13:00:23</pubDate>
            <guid><![CDATA[Scooter Jam,oh no . Scooter Rain .:345]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Viết cuộc đời chính mình !]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/happy-phuc/article?mid=290]]></link>
            <description><![CDATA[Giả sử có người tặng bạn một cây bút _ một cây bút màu còn phong kín.
 Bạn không thể thấy được có bao nhiêu mực trong đó. Nó có thể hết
mực sau vài dòng viết thử đầu tiên nhưng cũng có thể còn thật nhiều mực
đủ để viết nên một (hoặc vài) kiệt tác để lại dấu ấn cho đời mãi mãi.
Bạn không hề biết điều đó trước khi đặt bút.Với luật chơi như vậy. Bạn phải nắm lấy cơ hội!

Thực sự, bạn có thể không cần phải thực hiện điều gì theo luật chơi này
cả. Thay vì nắm chiếc bút trong tay, bạn có thể đặt nó vào giá hoặc
trong ngăn kéo và rồi nó cũng sẽ khô mực mà chưa hề được sử dụng.

Nhưng nếu bạn quyết định sử dụng nó, bạn sẽ làm gì với nó. Bạn sẽ chơi trò chơi này như thế nào?

Bạn sẽ trù tính và lên kế hoạch trước khi viết ra? Những kế hoạch này có mênh mông quá đến nỗi bạn không thể nào đặt bút chăng?Hay là bạn sẽ viết ngay, để rồi vật lộn với những dòng chữ tuôn tràn cuồn cuộn muôn hướng cuốn hút bạn đi theo?

Hoặc giả bạn sẽ viết một cách cẩn trọng, như thể cây bút có thể hết mực
ngay, hay bạn sẽ giả vờ tin rằng (hoặc làm ra vẻ tin rằng) cây bút đó
sẽ mãi mãi còn mực?

Và bạn sẽ viết về Tình yêu hay lòng Thù hận? Hạnh phúc hay Khổ đau?
Cuộc sống hay Chết chóc? Viết tất cả mọi điều hay chỉ viết vớ vẩn?

Bạn sẽ viết để làm vui cho mình hay làm đẹp lòng người khác? Hay làm vui cho chính mình bằng cách viết cho người khác?

Bạn sẽ viết những dòng run rẩy yếu ớt hay đậm nét rực rỡ? Viết giản dị hay hoa mỹ?Bạn vẫn cứ viết chứ? Một khi bạn có chiếc bút trong tay dù không luật lệ nào bắt bạn phải viết?

Bạn sẽ tóm tắt? Sẽ phác thảo? Sẽ viết nguệch ngoạc? Hay viết say sưa?

Bạn sẽ viết ngay ngắn hay viết không theo hàng lối nào cả?

Có thật nhiều điều để cân nhắc phải không?

Bây giờ, Giả sử có người tặng bạn một cuộc sống...Sưu tầm từ Internet]]></description>
            <pubDate>2008/11/02 15:39:15</pubDate>
            <guid><![CDATA[Viết cuộc đời chính mình !:290]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Lo lắng ư ? Xem entry này nhé !]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/happy-phuc/article?mid=249]]></link>
            <description><![CDATA[
      Tại sao bạn lại lo lắng ?
      
      
      
      
      
      
      
      Trong cuộc sống 
      , có 2 điều bạn phải lo lắng :
      
      
      
      &nbsp;
      
      
      
      
      
      
      
      &nbsp;
      
      
      
      Một là bạn mạnh khoẻHai là bạn ốm yếu .
      &nbsp;
      
      
      
      Nếu bạn mạnh 
      khoẻ ,
      
      
      
      &nbsp;
      
      
      
      
      
      
      
      thì sẽ không có 
      gì để lo lắng .
      
      
      
      &nbsp;
      
      
      
      Nhưng nếu bạn ốm 
      yêu ,
      
      
      
      &nbsp;
      
      
      
      
      
      
      
      bạn sẽ có 2 điều 
      để lo lắng :
      
      
      
      &nbsp;
      
      
      
      Một là bạn sẽ 
      hồi phục trở lại
      
      
      
      &nbsp;
      
      
      
      
      
      
      
      hai là bạn sẽ 
      bệnh nặng và qua đời .
      
      
      
      &nbsp;
      
      
      
      
      
      
      
      &nbsp;
      
      
      
      Nếu bạn hết bệnh 
      ,
      
      
      
      
      
      
      
      thì không có gì 
      để lo lắng cả .
      
      
      
      &nbsp;
      
      
      
      &nbsp;
      
      
      
      Nhưng nếu bạn 
      qua đời ,
      
      
      
      &nbsp;
      
      
      
      
      
      
      
      bạn sẽ lại có 2 
      điều lo lắng nữa :
      
      
      
      &nbsp;
      
      
      
      Một là bạn sẽ lên thiên đàng
      Hai là bạn sẽ xuống địa ngục .
      
      
      
      &nbsp;
      
      
      
      Nếu bạn lên 
      thiên đàng ,
      
      
      
      &nbsp;
      
      
      
      
      
      
      
      thì sẽ không 
      phải lo lắng rồi .
      
      
      
      &nbsp;
      
      
      
      Nhưng nếu bạn bị 
      xuống địa ngục ,
      
      
      
      &nbsp;
      
      
      
      
      
      
      
      bạn cũng sẽ rất 
      bận rộn , vì bạn sẽ gặp và bắt tay các bạn bè mình ở dưới đó ... 
      hihi,
      
      
      
      &nbsp;
      
      
      
      
      
      
      
      bạn sẽ không có 
      thời gian để lo lắng nữa !
      
      
      
      &nbsp;
      
      
      
      Vậy thì tại sao bạn phải lo lắng , đúng không 
      ?
      
      
      
      
      
      
      &nbsp; 
      
      
      
      Hãy vui lên 
      !
      
      
      
      
      
      &nbsp;
      
      
      
      
      
      Do 
      not cry if the Sun sets at the end of the day, because the tears will not 
      let you enjoy the beauty of the Stars. 
      Đừng khóc khi mặt trời lặn vào giờ tàn của một ngày , 
      bởi nước mắt sẽ làm bạn không thể tận hưởng vẻ đẹp của những vì sao ( bông 
      của anh )
      
      
      
      
      
      
      
      
      
      Tốt nhất 
      là bạn gửi thông điệp này cho tôi , càng sớm càng tốt&nbsp;Đây là 
      tất cả những gì bạn có thể làm cho tôi , được chứ ?...:-) Rồi bạn gửi 
      đến tất cả những bạn bè của bạn ! Những lúc bạn gửi &nbsp; thông điệp 
      đi , trong vòng 1 tiếng sau khi bạn nhận được nó ! Bạn hãy ước một 
      điều gì đi !!!!!! Bạn có đang ước không đó ???? &nbsp; 
      &nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; 
      &nbsp; Bạn nên ước ngay đi !!! Và đừng để 
      cơ hội trôi qua !! &nbsp; &nbsp; 
      &nbsp; 
      Tôi hy vọng những điều ước của 
      bạn trở thành hiện thực! Và bây giờ , nếu bạn gửi thông điệp này cho 1 
      ngườithì lời ước của bạn sẽ linh nghiệm trong vòng 1 năm trở 
      lại.Nhưng nếu bạn gửi cho nhiều người , thì nó sẽ càng linh nghiệm 
      hơnthời gian sẽ rút ngắn hơn ..Gửi cho 3 người thì còn 6 
      thángGửi cho 5 người thì còn 3 thángGửi cho 6 người thì còn 1 
      thángGửi cho 7 người thì còn 2 tuầnGửi cho 8 người thì còn 1 
      tuầnGửi cho 9 người thì còn 5 ngàyGửi cho 10 người thì còn 3 
      ngàyGửi cho 15 người thì còn 1 ngàyGửi cho 10 người thì còn 3 
      tiếng đồng hồ thôi ...
      Sưu Tầm Từ Internet]]></description>
            <pubDate>2008/10/25 17:44:03</pubDate>
            <guid><![CDATA[Lo lắng ư ? Xem entry này nhé !:249]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Tình bạn !]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/happy-phuc/article?mid=183]]></link>
            <description><![CDATA[Khi nói về tình bạn, thì có muôn điều để nói, suy nghĩ vẫn vơ mãi mấy ngày , cuối cùng cũng có được vài kết luận, câu chuyện của chính Happy, hi vọng entry này của mình sẽ giúp tô điểm chút ít trên &quot;bức tường tình bạn&quot; .

Nhớ lại ngày ấy, khi cái nickname Happy vẫn chưa ra đời, khi tận trong tâm hồn tớ tồn tại duy nhất một cảm giác : &quot; Cả thế giới đang quay lưng lại với ta&quot; . Có thể ai đó nhận xét rằng tớ lúc ấy, tớ còn quá nhỏ để hiểu được cảm giác của chính mình... thì người ấy đã sai rồi đấy ! Nhỏ, chưa đủ chín chắn, nhưng đủ nhận thức để hiểu được phần nào chính mình . 
Có lẽ ấn tượng lúc ấy, ấn tượng mà tớ để lại cho lớp có chăng là một đứa ngu ngơ, ngờ nghệch đến mức tội nghiệp, luôn bị hiếp đáp, và&nbsp;bị đem ra làm trò cho cả lớp&nbsp;.&nbsp;Buồn, tủi, khóc và ... lại khóc .&nbsp;Tớ luôn tự nhủ : &quot; vì sao ai&nbsp;cũng vui vẻ với nhau, nhưng với mình thì không ? &quot;&nbsp;&nbsp;Điều&nbsp;ấy&nbsp;đeo&nbsp;đuổi suốt gần 2 năm dài . Cho&nbsp;đến một ngày, tớ&nbsp;đến tham quan được 1 nơi, mà lời giới thiệu rằng nếu thành tâm, điều ước sẽ thành hiện thực . Đương nhiên là vài phút sau , tớ lén&nbsp;đoàn&nbsp;chuồn&nbsp;đến&nbsp;nơi&nbsp;đó&nbsp;, khẽ khấn nguyện&nbsp;rằng : &quot;con muốn có&nbsp;được nhiều bạn bè &quot;&nbsp;, tớ không nhớ mình&nbsp;đã lặp&nbsp;đi lặp lại câu nói&nbsp;ấy bao nhiêu lần . Chỉ nhớ sau mỗi&nbsp;lần lặp lại câu nói&nbsp;ấy, tớ khóc nhiều hơn một chút và&nbsp;hi vọng cũng&nbsp;đầy lên một tí . 
Vài ngày sau,&nbsp;điều kì diệu&nbsp;đã xảy ra, mọi người trong lớp quan tâm&nbsp;đến tớ như một người bạn&nbsp;&nbsp;. Không biết phải diễn tả như thế nào, dường như&nbsp;tớ đã phát điên lên được vì sung sướng . Kết thúc khoảng thời gian gần 2 năm bơ vơ, tuyệt vọng . Không hiểu sao lúc buồn khổ, ta thấy thời gian trôi lâu thế ? Rồi đến lúc vui, thì thời gian lại qua đi quá nhanh . Gần 2 năm nữa đã trôi qua . Kì thi chuyển cấp đến gần , những ngày&nbsp;ngắn ngủi cuối cùng vui vẻ biết bao ,&nbsp;đóm lửa&nbsp;đã tàn , mỗi người có một lối&nbsp;đi&nbsp;riêng . Nhưng tớ luôn tin, vẫn còn một đóm lửa đang cháy âm ỉ bên trong đống tro tàn&nbsp;. Thời gian thấm thoát thoi&nbsp;đưa, 3 năm&nbsp;phổ thông trôi vèo&nbsp;&nbsp;như cơn gió, vui có, buồn có . Nhưng dư âm của nó không là gì so với dư âm của những năm cấp 2 . 
Thời gian trôi qua, ai cũng phải đổi thay, đâu ai là trẻ con mãi được . Có đôi lúc, đưa mắt xuống đường, suy nghĩ vẫn vơ ,bước chân vô định, chẳng biết đi đâu, về đâu . Nhưng khi ngước đầu nhìn lên, tớ đang đứng trước những nơi mà ngày xưa tớ đã từng rất vui cùng bè bạn . Những lúc ấy, kỷ niệm như một dòng sông&nbsp;êm&nbsp;đềm&nbsp;và dữ dội ào ào trôi đến cuốn phăng tớ đi&nbsp;. Nhưng lãng phí thời gian cho thứ&nbsp;đã qua là việc làm vô nghĩa , và chắc gì, những người bạn của ngày&nbsp;ấy, bây giờ có còn như xưa, và có còn nhớ&nbsp;đến ta,&nbsp;nhớ&nbsp;đến những hồi&nbsp;ức này như ta&nbsp;đang làm . Một lần nữa, tớ lại bơ vơ là lạc lõng nhưng không bao giờ có thể khóc như ngày xưa . Tớ yếu lòng quá chăng ?
Happy&nbsp;đã lầm lẫn một phần nào&nbsp;đó , và tớ thầm tạ&nbsp;ơn trời vì&nbsp;điều&nbsp;đó, mọi người&nbsp;đều thay&nbsp;đổi, nhưng&nbsp;tận sâu trong&nbsp;đáy lòng,&nbsp;đa số vẫn chừa ra một khoảng trống&nbsp;để lưu giữ những hồi&nbsp;ức bè bạn tuổi thơ&nbsp;ấy . Và tớ biết rằng :&quot; Ko phải mọi người&nbsp;đang&nbsp;dần&nbsp;xa khỏi tầm với của Happy, tuổi trẻ cần những bước&nbsp;đi mới, và họ&nbsp;đang bước&nbsp;đi nhưng họ&nbsp;đã copy&nbsp;và lưu cẩn thận tình bạn&nbsp;ấy , khi cần thì mở ra thôi,&nbsp;để khỏi mất thời gian quay lại tìm ai&nbsp;đó&nbsp;để lấy .
Bạn tớ có rất nhiều, nhưng là bạn thân, chẳng nhiều chút nào đâu ! Dù dòng đời này có thay đổi các bạn như thế nào, các bạn vẫn mãi là bạn của Happy, Cảm ơn vì đã làm bạn với tớ . Tớ luôn ở đó, vì vậy, khi cần, chắc hẳn các bạn biết tìm tôi ở đâu . Luôn cầu chúc điều tốt lành nhất đến với những ai là bạn của tôi . Có lẽ tôi đã ko tồn tại qua được những tháng ngày đen tối nếu ko có thứ gọi là tình bạn .]]></description>
            <pubDate>2008/10/15 15:10:08</pubDate>
            <guid><![CDATA[Tình bạn !:183]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Ngôi nhà ngàn tấm gương .]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/happy-phuc/article?mid=153]]></link>
            <description><![CDATA[
Từ lâu lắm rồi, có một ngôi nhà chứa ngàn tấm gương .
Một chú chó nhỏ biết được điều đó và quyết định đến xem cho biết. Khi tới nơi, chú chó mừng rỡ leo lên cầu thang chạy về phía cửa chính. Chú vểnh cả hai tai còn đuôi thì quẫy liên tục khi nhìn vào căn nhà. Hết sức ngạc nhiên, chú cún phát hiện mình đang nhìn chăm chú 1.000 con chó nhỏ cũng đang rất vui sướng quẫy đuôi như mình. Chú chó nhỏ ngoác miệng cười và được đáp trả bởi 1.000 nụ cười khác cũng thật ấm áp và thân thiện làm sao. Khi rời khỏi căn nhà chú chó thầm nghĩ “Quả là một nơi thật tuyệt vời. Mình sẽ quay trở lại thăm nơi này thường xuyên.” Cũng tại ngôi làng đó, có một chú chó nhỏ khác, tuy nhiên chú chó này không vui vẻ như chú chó nhỏ kia. Chú ta cũng quyết định đi xem ngôi nhà cho biết. Một cách chậm chạp chú leo lên cầu thang về phía cửa chính và cuối thấp đầu xuống nhìn vào ngôi nhà. Khi nhìn thấy 1.000 con chó đang cau có nhìn mình chú sủa thật to và hoảng hốt khi nhận thấy 1.000 con chó kia cũng đang sủa lại mình. Chú chó bỏ về và thầm nghĩ “Thật là một nơi kinh khủng. Mình sẽ chẳng bao giờ quay lại nơi này.” Tất cả những người bạn gặp trong đời đều là những tấm gương phản chiếu. Vậy bạn đã gặp những hình ảnh phản chiếu nào? 
Sưu tầm từ internet]]></description>
            <pubDate>2008/10/05 17:43:02</pubDate>
            <guid><![CDATA[Ngôi nhà ngàn tấm gương .:153]]></guid>
         </item>        </channel>
        </rss><!-- w1.blog.sg1.yahoo.com compressed/chunked Tue Nov 24 22:39:06 SGT 2009 -->
