<?xml version="1.0" encoding="utf-8"?>
<rss version="2.0">
<channel>        <title><![CDATA[ஐ Sagittarius18 ஐ]]></title>
        <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/hathupt]]></link>
        <description><![CDATA[Ngày gió và cánh diều...]]></description>
        <language>vi-vn</language>
        <lastBuildDate>2010/02/05 00:58:35</lastBuildDate>         <item>
            <title><![CDATA[Cuộc sống và cafe]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/hathupt/article?mid=428]]></link>
            <description><![CDATA[Một nhóm sinh viên, sau khi tốt nghiệp ra trường đều có những công việc tốt và thăng tiến trong sự nghiệp. Một hôm, họ cùng hẹn nhau quay lại thăm thầy giáo ở trường Đại học cũ.Cuộc nói chuyện với thầy giáo cũ chẳng bao lâu đã chuyển thành những lời than phiền về stress trong công việc và trong cuộc sống. Để ngắt mạch than phiền của nhóm sinh viên, vị giáo sư đi vào bếp rồi một lúc sau quay trở ra với một bình cà phê lớn.Trên khay cà phê là rất nhiều cốc đủ loại khác nhau: cốc sứ, cốc nhựa, cốc thuỷ tinh, pha lê… Một số trông rất đơn giản, một số đắt tiền, một số thì trông rất tinh tế đặc sắc. Vị giáo sư bảo các sinh viên tự rót cà phê cho mình.Khi tất cả nhóm sinh viên, mỗi người đã có một cốc cà phê trong tay, vị giáo sư mới nói:- Nếu để ý, các em sẽ thấy tất cả những chiếc cốc trong có vẻ đắt tiền đều đã được lấy hết. Những chiếc cốc các em để lại là những chiếc giản dị, trông thô sơ hoặc khá rẻ tiền. Việc mỗi người chỉ muốn những điều tốt nhất cho mình là chuyện bình thường, nhưng thực ra, đó chính là nguồn gốc những vấn đề và stress của các em.“Bởi vì những gì các em thật sự cần là cà phê, chứ không phải là cái cốc. Nhưng em nào cũng vội vàng chọn ngay chiếc cốc đắt tiền, rồi lại ngó sang cả cốc người khác.“Bây giờ các em thử nghĩ thế này: Cuộc Sống chính là cà phê; còn công việc, tiền bạc và địa vị xã hội là những chiếc cốc. Chúng chỉ công cụ để giữ và chứa đựng Cuộc Sống. Chúng không thể làm thay đổi chất lượng thật sự của Cuộc Sống. Đôi khi, vì quá tập trung vào cái cốc, mà chúng ta không thưởng thức được vị cà phê mà Cuộc Sống cho chúng ta.“Vì vậy, đừng để những chiếc cốc ảnh hưởng quá nhiều đến tâm thức của các em. Hãy tập trung tận hưởng món cà phê trong đó”.(st)]]></description>
            <pubDate>2010/02/03 22:56:47</pubDate>
            <guid><![CDATA[Cuộc sống và cafe:428]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[New place, new idea, new pleasant guys, new me...]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/hathupt/article?mid=410]]></link>
            <description><![CDATA[&quot;New place, new idea, new pleasant guys, new me...&quot;Àh, ùh,&nbsp; vâng, ...Đấy là status mới của em!&nbsp; Ở khắp các nơi mà em có thể nhìn thấy nó...&nbsp; Để thốt lên được cái câu này cũng khó fết ấy chứ.... May mà thiên thời, địa lợi... nên &quot;nhân&quot; em đành phải hòa theo...&nbsp; Nhưng
mà em fải để đấy đã.&nbsp; Tối về có thời gian, hy vọng là em còn đủ hứng
thú để viết tiếp...&nbsp; Tự nhiên em thấy muốn viết gì đó thế, sau không
biết bao nhiêu thời gian không cầm bút, àh quên, không dùng bàn phím để
gõ ra những con chữ cho cái thứ xúc cảm mà người ta vẫn gọi &quot;feeling
box&quot;...Edit:&nbsp; Là thế này...New place...&nbsp; Cty em chuyển văn phòng.&nbsp; Sang một cái toà nhà bé hơn, thấp hơn, nhưng team của em lại được ngồi ở 1 cái phòng cao hơn.&nbsp; Mà gì chứ, cứ cao là em thích rồi.&nbsp; Cái cửa nhìn ra bên ngoài lại toàn là kính nữa chứ.&nbsp; Èo ôi á, trong veo...&nbsp; Nhìn cứ gọi là ... &quot;fê&quot; - một từ theo cái thứ ngôn ngữ à uôm của em...&nbsp; Mà á, cái vị trí em ngồi á, nhìn ra cửa sổ nhá...&nbsp; Còn phòng làm việc mới nhá, cứ gọi là thoáng, nhìn công nhận là có cảm hứng làm việc hơn chỗ cũ thật...&nbsp; Đấy là &quot;new place&quot; &amp; &quot;new idea&quot;...New pleasant guys....Là các đồng nghiệp của em...&nbsp; Chẳng phải là những người mới, nhưng giờ ở văn phòng mới này, em có cơ hội tiếp xúc &amp; làm việc với họ nhiều hơn trước, thấy họ thật dễ chịu &amp; đáng iu...&nbsp; Mà sao, cái từ &quot;guys&quot; em dùng, lại cứ làm mọi người nghĩ đến dzai nhỉ...&nbsp; Vớ vẩn thật...&nbsp; Toàn nghĩ linh tinh lang tang đi đâu ấy...&nbsp; Đấy!&nbsp; Đấy là &quot;new pleasant guys&quot; của em nhá....New me...Ờ, cái này thì có nhiều điều để nói đây...&nbsp; Em khác trước gì&nbsp; nhỉ?&nbsp; Đáng ra, em cũng chẳng nghĩ mình sẽ khác đi đâu, nhưng nhìn xem, cái gì cũng mới thế kia, thiên thời như thế, địa lợi như thế, chả nhẽ em lại kô cố nốt cho được cái vế &quot;nhân hòa&quot; để cho nó đủ bộ...&nbsp; Thế nên, mặc dù đang có nhiều chuyện làm em chán đời lắm, buồn tủi lắm, mất phương hướng lắm, nhưng em cũng fải cố gắng nghĩ cho nó nhẹ nhàng đi một tí, thoáng đi một tí, để em thấy mình khác đi một tí...&nbsp; Và rồi, chắc là em sẽ ổn thôi, nhể...&nbsp; Ôi, em chán rồi, em chả viết tiếp nữa đâu, văn em dạo này nó lại cứ cụt ngủn làm sao í, chán lắm....Thế thôi nhá, đừng ai thắc mắc cái status của em nữa nhá...&nbsp;&nbsp;]]></description>
            <pubDate>2010/01/20 17:17:45</pubDate>
            <guid><![CDATA[New place, new idea, new pleasant guys, new me...:410]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Copy & paste :)]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/hathupt/article?mid=352]]></link>
            <description><![CDATA[Sang Blog của em Công cóp nhặt được cái này...&nbsp; Paste lại để thỉnh thoảng vào đọc...Source: http://vn.myblog.yahoo.com/vuthanhcong_1989/article?mid=38-----------------------------------------------Chiều Hà nội gió mùa đông bắc về mang theo cái se lạnh đầu tiên của mùa
đông, tôi và em bước bên nhau trên con đường đầy lá. Hôm nay có cái gì
đó rất kì lạ trong cách cư xử của em, đôi mắt em nhìn tôi ẩn chứa một
nỗi buồn mà tôi không thể đoán được. Bỗng nhiên em quay sang tôi hỏi :- Anh có thực sự yêu em không ?Tôi giật mình, dừng lại, đứng đối diện và nhìn thẳng vào mắt em, đôi mắt to thật đẹp :- Em nghĩ anh là kẻ không đáng tin sao? - tôi trả lời- Không phải, chỉ là ... &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;- em ngập ngừng rồi tiếp tục :-
Em nghĩ anh không có thời gian dành cho em, một tuần chúng ta chỉ đi
chơi có một lần và anh nhắn tin cho em rất ít. Em biết anh rất bận rộn
với những kế hoạch của mình nhưng ... - Em dừng lại và quay đi.-
Anh, anh xin lỗi . Đó là bản chất của anh, anh sinh ra đã vốn không
phải là một người giàu tình cảm. Đôi khi anh chỉ thích được ở một mình,
... nhưng em biết rõ tình cảm của anh phải không ? - tôi hỏi lại.-
Em không chắc lắm... Em cảm thấy anh không thật sự vui vẻ khi đi chơi
với em, có những lúc anh trầm tư như đang suy nghĩ về cái gì đó và em
không thích thế. - Em bước đi- Anh xin lỗi nếu như em cảm thấy anh khô khan như một khúc gỗ nhưng ... anh khó mà thay đổi được.- Có phải anh vẫn còn yêu người ấy phải không ? - Em quay lại nhìn tôi.- Người ấy nào cơ ? - Tôi hỏi lại mặc dù biết rõ cô ấy đang nói về ai.Em không nói gì mà tiếp tục bước đi. Tôi chạy theo cầm tay em kéo lại :- Em có biết anh làm cách nào để phân biệt giữa một người anh thích và một người anh yêu thật lòng không ?Em nhìn tôi chờ đợi- Khi nhìn thấy người anh thích cười, trái tim anh đập mạnh và có cảm giác thổn thức, không yên ....Nhưng đối với người anh thật lòng yêu thương... - Tôi nâng bàn tay của em lên và nhìn sâu vào mắt em- Khi người anh yêu mỉm cười, trái tim anh cảm thấy thật thanh thản và bình yên.Em mỉm cười và nắm chặt tay. Tôi đã biết người con gái tôi yêu thật lòng là ai.]]></description>
            <pubDate>2009/11/20 00:56:30</pubDate>
            <guid><![CDATA[Copy & paste :):352]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Đợi]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/hathupt/article?mid=349]]></link>
            <description><![CDATA[    Chỉ cần nói là hãy đợi, mình sẽ đợi. Chỉ cần nói là sẽ tới, mình sẽ đợi. Chỉ cần nói là muốn gặp, mình sẽ đợi. Chỉ cần nói, chỉ cần xác nhận, mình sẽ ngoan ngoãn đợi, không phiền hà, không kêu ca. Mình có thể đợi. Hoàn toàn có thể đợi. Suốt ngày, suốt tháng. Đợi mãi. Nhưng nếu đã không nói, mình sẽ không đợi. Nếu đã nói không chắc sẽ đến, mình sẽ không đợi. Nếu đã nói không biết có thể gặp lại hay không, mình sẽ không đợi. Mình đâu phải tuýp người bồng con ra đứng chờ chồng đến nỗi hóa đá. Nếu anh ấy bảo sẽ quay về, mình sẽ đợi. Nếu anh ấy bảo lần này ắt chẳng thể quay về, mình sẽ không đợi. Nếu anh ấy bảo, lần này không chắc có về, mình sẽ đi theo hoặc sẽ tự tìm anh ấy cho bằng được. Mình sẽ bới tung cái trời đất này, cào bằng, đập nát, san hết thảy mọi thứ thành đất cát bụi bặm, chỉ để kíêm cho ra được người mình cần. Hoặc cũng có thể, mình sẽ lặng im, và quên. Bản thân chữ đợi, cho thấy ý muốn của người đợi và người bảo người khác đợi, Chỉ cần nhất quyết muốn gặp. Chỉ cần cả hai còn sống. Ắt sẽ gặp.© Như Hòa (beCrys) 
Đã từng rất thích đọc Blog của bạn này...&nbsp; Đặc biệt là entry này...&nbsp; Tự nhiên hôm nay tìm lại được.&nbsp; Mất nguyên cả giấc ngủ trưa, chỉ để nghĩ linh tinh :)]]></description>
            <pubDate>2009/11/19 14:25:11</pubDate>
            <guid><![CDATA[Đợi:349]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Hình như em thích anh!]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/hathupt/article?mid=320]]></link>
            <description><![CDATA[Em bảo này, hình như em thích anh!Vì đã lâu lắm rồi, em không nhìn thẳng vào mắt một zai nào.&nbsp; Vì đã lâu lắm rồi, em không cùng một zai nào vào quán trà. Vì đã lâu lắm rồi, ở những chốn như thế, em thích một mình cảm nhận sự cô độc, hoặc thật ồn ào cùng lũ bạn độc thân của em.&nbsp; Vì đã lâu lắm rồi, em không bao giờ chủ động nhắn tin hay gọi điện cho một zai nào.Vì đã lâu lắm rồi, khi đi cùng một zai mà em im lặng, không biết fải nói gì với zai ấy.Lý do à?&nbsp; Ùh, tất nhiên có lý do chứ.&nbsp; Làm gì có chuyện tự nhiên một người lại thích một người được.&nbsp; Lý do củ chuối cực kỳ í, buồn cười cực kỳ í!&nbsp; Chỉ bởi vì đã lâu lắm rồi, không có một zai nào rủ em đi chơi, mà lại dùng những lời nói như ra lệnh giống như anh trong khi em không đồng ý đi chơi.&nbsp; &quot;Thế nhá, anh sẽ qua chỗ em!&quot;&nbsp; Rồi cúp máy mặc cho em ú ớ một mình...Ùh, ..Chắc là em thích anh thật roài :)]]></description>
            <pubDate>2009/10/22 22:10:35</pubDate>
            <guid><![CDATA[Hình như em thích anh!:320]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Entry for May 06, 2009]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/hathupt/article?mid=13]]></link>
            <description><![CDATA[Mai thi môn cuối cùng của kỳ 8.    4/6 thi môn cơ sở.  5/6 thi môn cơ bản.    Là xong.   Là sẽ tạm thời thất học.    Cố gắng thất học đúng thời hạn nào!  Gambatte!!!      ]]></description>
            <pubDate>2009/05/06 22:33:49</pubDate>
            <guid><![CDATA[Entry for May 06, 2009:13]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Entry for May 01, 2009]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/hathupt/article?mid=14]]></link>
            <description><![CDATA[    Tại sao đàn bà lại khó tìm thấy hạnh phúc? Chẳng phải hạnh phúc như tấm chăn hẹp và chẳng ai giằng kéo với mình, nhưng tự mình cứ đem cuộc sống của mình với chính mình ra đong đếm. Tôi không thấy hình ảnh bà mình, mẹ mình trong cuộc đấu tranh cho hạnh phúc. Tôi tìm thấy sự an phận và lặng lẽ đâu đó trong quá khứ ngày hôm qua.Nhưng còn hôm nay thì sao?    Một ngày trời u ám, chị Hai tôi về nhà với những vết bầm trên má, không ai nói ra nhưng ai cũng biết anh rể lại đi chơi với bồ và về đánh chị. Tôi biết chỉ cần vài lời xin lỗi, nói ngọt, rồi chị tôi lại hí hửng như một đứa trẻ được quà. Nhưng với đứa em kế tôi, chồng chỉ cần để lại dấu tích là vết son trên áo và một vài tin nhắn ngọt ngào của cô bạn đồng nghiệp, nó đã lặng lẽ đặt đơn ly hôn lên bàn, và nhất quyết không thay đổi quyết định. Mọi người xúm lại khuyên can, em tôi chỉ nói: “ Em cảm thấy bị tổn thương”. Dùng đúng từ, rất chính xác, và quyết định rất nhanh. Tôi không nghĩ là em tôi hạnh phúc.    Phụ nữ cá tính thường bị nhận xét là mạnh mẽ, và đôi khi bất cần đàn ông, trong khi đàn ông coi mạnh mẽ thế, nhưng rất cần phụ nữ. Cái tôi của người đàn ông khiến họ mong muốn phụ nữ ấy lệ thuộc vào mình.    Nhưng “sự lệ thuộc” đối với phụ nữ cá tính là một cụm từ mà họ sẵn sàng đánh đổi tất cả để vượt qua nó. Có một anh bạn nói với tôi rằng “tại sao em cứ phải lo chuyện mua nhà, mua xe, thế người đàn ông của em dùng để làm gì? Tại sao không tạo cho họ cơ hội làm người đàn ông đích thực? Để lo lắng cho người họ yêu?” Cuộc đời này đôi khi là một vòng xoay, đàn ông cần một người phụ nữ thông minh và cá tính để hòa nhập chứ không hòa tan, để sẻ chia, để cùng gánh vác chuyện gia đình khi cần, nhưng người phụ nữ cũng đủ khờ dại để nép bên vai họ. Cũng là anh bạn trên còn nói với tôi rằng, đã là phụ nữ hiện đại thì khi chồng đi công tác, phải khéo léo sắp vào vali mấy chiếc condom. Nhưng tôi biết, rất nhiều phụ nữ hiện đại không bao giờ chia sẻ tình yêu, sẵn sàng chia tay và thậm chí nuôi con một mình, chẳng cần cấp dưỡng.    Tìm đâu, một người phụ nữ đủ mạnh để chèo chống gia đình, nhưng cũng đủ yếu đuối để phục tùng người đàn ông của mình? Tôi có người bạn, yêu điên cuồng anh chàng nghệ sĩ đã có người yêu. Không chấp nhận san sẻ và không chấp nhận thời gian chọn lựa giữa hai mối tình, cuối cùng cô chia tay. Người chia tay nuốt nước mắt vào lòng và người đàn ông kia nói rằng “anh không đau cái đau mất em bằng thấy em dửng dưng khi xa anh”!. Bởi vì em cá tính nên em không vật vã, em đủ mạnh để em đứng lên, nhưng không có nghĩa là em không cần anh.    Cá tính là sao? Đa đoan là sao? Tôi thấy xung quanh mình rất nhiều người cá tính. Tôi thấy hình ảnh nữ thi sĩ Hồ Xuân Hương, cái tôi mạnh đến muốn chống lại cả trời nhưng rồi đa đoan khiến bà phải ngậm ngùi:    “Tiếc đĩa hồng ngâm cho chuột vọc  Thừa mâm bánh ngọt để ngâu vầy….”    Cá tính là mạnh mẽ, là nhạy cảm, là tự tin, là cứng rắn nhưng dễ vỡ. Đa đoan là phức tạp, là một dây nhiều mối. Cá tính khiến bao người đàn bà đẹp ấn tượng bao nhiêu, thì đa đoan càng đe dọa bấy nhiêu.Tôi thấy nỗi đau của người đàn bà cá tính, nỗi đau càng thêm ngấu nghiến hơn vì em đủ thông minh để biết rằng em đang bị đau.    Tôi biết những người bạn của mình, trông mạnh mẽ nhưng rất sợ sự cô độc. Vì sự cô độc là chất axit làm đau thêm những vết thương lòng đã bị tổn thương. Nhưng đàn bà càng cá tính càng dễ bị cô độc, vì họ khó bằng lòng với những gì mình có. Một cuộc sống bình yên với một người chồng hiền lành ư? Không! Như một người câu mực trong đêm, nếu biển không động thì sẽ về tay trắng. Tính đàn bà trong họ luôn trỗi dậy với những dằn vặt và khát khao. Một người chồng giàu có về tinh thần, thông minh và quyến rũ ư? Cái thử thách chiếm hữu đôi khi khiến chính mình mệt mỏi và cần chút bình yên. Nhói lòng. Thế nhưng, đàn bà cá tính thà chọn sự cô độc, chứ không cần một gia đình không hạnh phúc. Không như đàn ông, có thể uống thật say để quên hay dùng sự nghiệp như một bài thuốc chữa nỗi đau tinh thần. Đàn bà tự gặm nhấm nỗi đau của mình và tự mình thoát ra khỏi đàn ông. Nhưng, có người đàn ông nào hiểu rằng: đàn bà, dù cá tính, dù mạnh mẽ đến đâu thì từ đáy sâu trong tâm hồn vẫn là một người đàn bà, mà âu đã là đàn bà thì yếu đuối, rất bất cần nhưng rất hay khóc vì một người đàn ông. Tiếng khóc, có thể không vỡ òa, nhưng nó đủ để họ cảm nhận sâu sắc nhất thế nào là cô đơn. Họ cô đơn bởi vì đàn ông thời nay vẫn thích chọn một phụ nữ, thà nhạt một chút, nhưng dịu dàng, còn hơn một phụ nữ thú vị, nhưng cá tính. Bởi không ít đàn ông vẫn cho rằng, phụ nữ cá tính làm họ mệt!.   Source:  http://photo.vn/TamDucTai/blog/530/    Đọc.   Và thở dài!]]></description>
            <pubDate>2009/05/01 10:36:50</pubDate>
            <guid><![CDATA[Entry for May 01, 2009:14]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Entry for April 25, 2009]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/hathupt/article?mid=15]]></link>
            <description><![CDATA[                      Cứ thế này, k trụ được mất... Muốn fượt vụ Cao Bằng với em HiếuLT quá.  Mà k cách nào đi được!]]></description>
            <pubDate>2009/04/25 21:44:50</pubDate>
            <guid><![CDATA[Entry for April 25, 2009:15]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Entry for April 22, 2009]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/hathupt/article?mid=16]]></link>
            <description><![CDATA[Điều quan trọng là phải bình tĩnh, thật bình tĩnh!]]></description>
            <pubDate>2009/04/22 08:38:51</pubDate>
            <guid><![CDATA[Entry for April 22, 2009:16]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Entry for April 15, 2009]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/hathupt/article?mid=17]]></link>
            <description><![CDATA[Đã qua ngày 12-4 mấy hôm rồi, mà hôm nay tớ mới nhớ.  Tự nhiên cuối tuần vừa rồi, k hiểu bận bịu cái gì mà tớ quên tiệt, k nhớ gì đến nó nữa.  Hehe...  Nhưng mà thế cũng coi như là dấu hiệu đáng mừng đúng không?  Vì tớ  sống sót qua ngày 12-4 rồi mà.  Nguyên vẹn, k sứt mẻ!  Sáng nay, đang ngồi làm, tự nhiên tớ nhìn đồng hồ rồi ngẩn tò te ra 1 lúc.  Định thần lại, tớ nín thở send 1 cái mess cho PM của tớ, rằng thì là mà...  &quot;Tớ hết hạn thử việc rồi đấy!!!&quot;   Sau một hồi hỏi han, tớ cứ ngỡ tớ sẽ bị ... phỏng vấn lại [như bạn í nói lúc đầu] thì bạn í qua chỗ tớ, và gọi ra ngoài trao đổi.  - ...- ...Thế là tớ thử việc ok rùi.  Đã trở thành nhân viên chính thức của Peacesoft Solutions rồi!  :)Thế thôi, giờ thì tớ ngủ đây!  Cả nhà ngủ ngon! :-*]]></description>
            <pubDate>2009/04/16 00:20:09</pubDate>
            <guid><![CDATA[Entry for April 15, 2009:17]]></guid>
         </item>        </channel>
        </rss><!-- w6.blog.sg1.yahoo.com compressed/chunked Wed Feb 10 18:14:10 SGT 2010 -->
