Thư mục: Chung |

7 năm về trước tôi đã từng có những ngày sống phù phiếm. Những cuộc tình chớp nhoáng, những giá trị bị quẳng vào hố rác. Nơi trái tim khi ấy, vết thương chưa kịp lên da non. Vết thương từ lòng tin đổ vỡ. Vết thương từ sự ra đi của những điều ngỡ rằng ở lại bên ta vĩnh cửu. Vết thương từ sự lý tưởng, mẫu mực bị treo cổ. Những cuộc tình lấp mãi chẳng đầy đươc chỗ trống của lòng tin. Hồi đó, tôi ngỡ tưởng rằng chỉ cần một ai đó yêu mình và mình yêu họ, là sẽ đủ cho 1 trái tim. Mà đâu biết, tình yêu chỉ là cảm xúc vô hình, lòng tin mới là thứ có thể lấp đầy được trái tim. Khi bạn yêu một ai đó mà không tin họ, bạn sẽ vẫn cô đơn. Chỉ khi bạn tin họ, bạn mới có họ thực sự. Những cuộc tình như giống lúa ngắn ngày. Gieo rồi gặt. Để lòng tôi vẫn hoài như đống rạ khô. Những buổi chiều về như con thuyền mất lái, cứ quay vòng vòng mà lênh đênh ngay cả khi rúc vào ổ chuột quen thuộc của mình. Những buổi chạy lên gần nghĩa trang Mai Dịch chỉ để trốn vào cái nhìn trong leo lẻo của những đứa trẻ trong một trường mẫu giáo gần đó. Hay những buổi tối chẳng biết giấu vào đâu sự khát khao có một ai đó cho riêng mình. 7 năm trước, tôi như thế!
7 năm trước, giấc mơ của tôi vẫn chỉ là những giấc mơ vụn và theo xu thế. Đôi khi, những giấc mơ của tôi lại là bằng được ai đó, hơn một người này, nhiều hơn người kia. Nghĩ về tương lai chẳng khác nào một đứa trẻ mơ mộng sau này lớn lên sẽ làm siêu nhân. Phù phiếm. Những ước mơ phù phiếm. 7 năm trước trong cuốn sổ ghi chép của tôi là những mục tiêu: Tivi, xe máy, trả nợ và mua sắm.
7 năm trước, tôi là một anh chàng phù phiếm.
Và đến tận bây giờ, tôi vẫn là anh chàng phù phiếm chỉ có điều, sự phù phiếm đã bị giới hạn.
Sự phù phiếm đã bị giới hạn bởi trách nhiệm.
Bạn sẽ không thể đi đâu nếu như bạn biết nếu bạn đi, con bạn sẽ ở nhà một mình.
Có những cơn phù phiếm nổi lên, tôi muốn được nghe nhạc sống trong một quán nhỏ hoặc một buổi cà phê bên một cô gái thơm nức mũi, đôi mắt chớp chớp trong veo nhìn tôi, nghe tôi huyên thuyên. Hoặc giả chỉ đơn giản, ngồi cùng lũ bạn chén chú chén anh, tán chuyện gái, xe, chính trị và…gái. Nhưng. Nhưng có một ai đó đang chờ tôi.
Chờ tôi về để nấp sau cánh cửa ú òa tôi.
Để leo lên xe tôi và bảo: Khi nào con lớn, bố cho con xe tăng của bố nhé! Bao giờ bố say rượu, con đi xe tăng đến đón bố về.
Để giật giật tay tôi nói: Bố ơi, mình đi xem đồ chơi một chút xíu xem có đồ chơi nào mới không bố nhé! Rồi bố xem có cái gì nho nhỏ xinh xinh bố mua cho con í!
Để bảo tôi: Mình về lấy xe đạp đi Thảo Trà bố nhé!
Để ôm vít lấy cổ tôi và nói: Bố đã đầu hàng con chưa? Con đè bẹp bố nhé!
Có một ai đó luôn chờ tôi.
Và mãi mãi như vậy.
Để tôi biết rằng cuộc rượu kia, cô gái kia, quán nhỏ kia… chỉ là phù phiếm.
Tôi về thôi.
Một đứa trẻ đã không có mẹ, nếu cả bố nó cũng không có ở bên thì hẳn nó sẽ thiếu thốn đến nhường nào? Vả lại, tôi cũng có đôi mắt trong veo nhìn tôi và nghe tôi, da thịt thơm phức và đủ khiến tôi say hơn bất cứ loại rượu nào. Cậu ấy của tôi!
Hay một ngôi nhà.
Nó được mua bằng sự chắt chiu tích cóp của cả 2 vợ chồng trong suốt nhiều năm (đến bây giờ vẫn chưa trả hết).
Nó là nơi tôi gạ vợ mình về khi hai đứa đi mua đồ ở Kim Liên, trời thì nóng, gạ vợ về nhà tắm và nằm ngủ một chút.
Nó là nơi vợ tôi khóc và tôi thấy rõ trái tim mình tan chảy.
Nó là nơi con tôi bắt đầu những bước đi đầu tiên, những câu nói liền mạch đầu tiên và cả một thế giới của nó.
Chúng tôi đã gắn vào căn nhà này biết bao kỷ niệm. Vui có. Buồn có. Đau đớn có. Ước mơ có. Chạm vào đâu cũng bật tóe lên kỷ niệm ở đó.
Tôi về thôi.
Những phù phiếm bị giới hạn.
7 năm trước, ngày này, có một cô gái đi về phía tôi.
Và từ đó, tôi biết rằng, cuộc đời không dài như chúng ta nghĩ. Cuộc đời ngắn ngủn và nhiều tuyệt vọng luôn rình rập quanh chúng ta. Chỉ cần một cái sảy chân, ta sẽ rơi vào thất vọng. Và sự thất vọng sẽ dẫn chúng ta đến sự tuyệt vọng nếu chúng ta che kín mắt mình bởi những điều phù phiếm. Tình yêu cũng chính là một thứ gần nhất với sự phù phiếm. Bởi tình yêu cũng dễ đưa ta đến sự tuyệt vọng một khi ta thất vọng về nó. Chỉ có tình thương mới là sự vĩnh cửu. Như một bà mẹ thương con mình vĩnh viễn. Ở đó có tình yêu không? Không! Bởi tình yêu thì nhiều biến động. Bởi tình yêu thì thất thường mưa nắng. Còn bà mẹ thì có tình cảm vĩnh viễn với con mình dù cho nó có thế nào đi nữa.
7 năm trước, ngày này, có một cô gái đi về phía tôi.
Sẽ nói như Jamal nói với Latika trong phim SLUMDOG MILLIONAIRE: Đó là ĐỊNH MỆNH. Chẳng có gì lý giải được ngoài hai chữ: ĐỊNH MỆNH.
Và entry này dành cho ngày này của 7 năm trước, có một cô gái đi về phía tôi…
Cảm ơn em, cô gái đã đi về phía tôi, ngày này, của 7 năm về trước: 28/2/2002.
Thuy Ngoos 04:59 13-11-2009
Sunny (^_.^) 13:51 11-09-2009
lobe 09:29 28-07-2009
sorrymylove1994 13:03 03-05-2009
Banh&Keo 22:26 23-04-2009
gioxuan84 23:53 04-03-2009
Nguyễn Thế 16:21 03-03-2009
PhuongM 17:38 02-03-2009
PhuongM 17:38 02-03-2009
Hoangkh 10:45 01-03-2009
Từ 1 chàng thanh niên trở thành 1 nguời đàn ông!!!