<?xml version="1.0" encoding="utf-8"?>
<rss version="2.0">
<channel>        <title><![CDATA[Pi Nhắng]]></title>
        <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/hatu310]]></link>
        <description><![CDATA[BẠN ĐANG VÀO PI’S BLOG- THẾ GIỚI NHỎ CỦA CHÀNG TRAI MANG TÊN HOÀNG GIA BÁCH. Được viết bởi bố em, HOÀNG ANH TÚ, và chỉ dành riêng cho em. Để sau này em lớn, em sẽ hiểu mình lớn lên trong những niềm yêu thương vô điều kiện của gia đình và các cô chú đang hàng ngày vào blog này.]]></description>
        <language>vi-vn</language>
        <lastBuildDate>2009/11/06 10:17:06</lastBuildDate>         <item>
            <title><![CDATA[Chọn VỢ bên bàn Bia]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/hatu310/article?mid=3578]]></link>
            <description><![CDATA[CHỌN VỢ BÊN
BÀN BIA

Tít giật gân câu khách, giả dụ có khách bị lừa thì coi như bia nói chứ
không phải người viết lừa. Vì quả thật, tối nay có 3 anh chàng ngồi uống bia và
nói chuyện chọn vợ.

   

GIỚI THIỆU NHÂN VẬT

Mr X: 32 tuổi.
Chưa vợ. Vẫn luôn thèm khát một mái ấm. Sáng sáng dậy vẫn hay bị hai cụ ở nhà
cho súc miệng ăn sáng bằng bài ca: Lấy vợ mau lên. 

Mr XX (2X): 32 tuổi.
Đang có vợ. Chỉ số hạnh phúc: 10/10. Sáng sáng dậy vẫn hay bị vợ cho súc miệng
ăn sáng bằng bài ca: Lấy vợ máu lên.

Mr XXX (3X): 32
tuổi. Đã từng có vợ. Chưa khi nào hết khát thèm một mái ấm. Sáng sáng dậy vẫn
hay bị chính bản thân cho súc miệng ăn sáng bằng bài ca: Lấy vợ mau lên.

 BỐI CẢNH: 

Hàng bia 65 Ngô Thì Nhậm. Tối cuối thu, trăng lạnh mờ sương.


ĐỊNH NGHĨA VỢ

Mr X: Tớ muốn đó
sẽ là người phụ nữ mà tớ có thể trò chuyện. Tất nhiên, còn nhiều yếu tố khác nữa.
Nhưng vợ sẽ phải là một người có thể nói chuyện được với mình.

Mr XX: Quan trọng
là nó cần mình. Một khi nó đã không cần mình thì nó là giời là bể thì cũng thế
cả mà thôi.

Mr XXX: Đã từng
qua 1 tập, tớ cho rằng vợ phải là một người phụ nữ. Tớ cóc muốn cưới đàn ông về
làm vợ. 

VỢ!

Hẳn nhiên, đó phải là một người phụ nữ. Giữa hơn 3 tỉ người
phụ nữ trên hành tinh này, người phụ nữ nào sẽ là người phụ nữ khiến ta mong muốn
trở thành vợ ta?

Có bao nhiêu tiêu chí để một người phụ nữ khiến đàn ông phát
điên lên muốn cưới làm vợ?

-        
Xinh đẹp đủ
để chồng tự hào và hãnh diện khi đi bên cạnh

-        
Thông minh
đủ để biết việc nào nên làm và việc nào không nên làm

-        
Biết nấu
ăn, may vá

-        
Chăm chỉ,
hiền lành

-        
Nhân hậu,
tốt bụng.

-        
Biết trân
trọng và yêu thương bố mẹ chồng

-        
Biết tằn
tiện chi tiêu

-        
Có thể lắng
nghe và chia sẻ với chồng những chuyện bình thường trong cuộc sống.

-        
Vợ chồng
xxx với nhau, vợ đừng vừa nằm vừa nhẩm tính tiền chợ, nghĩ chuyện đẩu đâu.

-        
Chung thủy
và thật thà.

-        
Có học thức
và văn hóa

-        
…

Không có cô gái nào có thể hội tụ
đủ được những gạch đầu dòng trên. Nhưng đàn ông cũng không quá đòi hỏi phải có
tất cả những điều kể trên. Vì thế, nếu cô nào có từ 1 đến 2 gạch đầu dòng trên
sẽ yên tâm là không bị ế.

Nhưng. Nhưng nếu giả dụ cô nào
không có dù chỉ 1 cái gạch đầu dòng trên thì sao? Không lẽ ế?

Mr X: Chắc chắn! Sẽ ế!

Mr XX: Chưa chắc! Vì đàn ông anh em mình cũng có đâu đủ như những
gì phụ nữ họ mong ước đâu?

Mr XXX: Không ế! Vì thực sự, chúng ta cứ đưa ra hàng trăm tiêu chí
để rồi ta sẽ cưới người phụ nữ ta yêu chứ không phải người phụ nữ đủ những tiêu
chí ta đề ra.

ĐIỀU GÌ LÀM NÊN RUNG ĐỘNG TRONG MỘT NGƯỜI ĐÀN ÔNG?

Mr X: Trò chuyện thông minh, trên giường tuyệt vời và nghiện mình hết
mức.

Mr XX: Nhiều khi nghĩ bực điên lên được nhưng nghĩ kỹ ra lại thấy
thương nó nhiều hơn. Phụ nữ họ cũng đâu mạnh mẽ lắm đâu, họ cũng như ta, có nhiều
thứ không dễ dàng được. Họ cũng cần ta giúp họ một tay. Hôn nhân là hai người
cùng xây đắp chứ không phải chỉ mình ta hay mình nó.

Mr XXX: Cái cách cô ấy trân trọng cuộc hôn nhân luôn là điều khiến
tớ rung động.

Phụ nữ cứ nghĩ họ nấu một bữa ăn
thật ngon, chiều chuộng chồng thật thỏa thuê trên giường hay cái cách hy sinh
cuộc sống bản thân để chỉ lo làm hậu phương vững chắc cho chồng là sẽ được chồng
yêu, sẽ có được cuộc hôn nhân hạnh phúc.

Lại có người cho rằng: Phụ nữ nào
cũng thế cả mà thôi. Vợ sẽ là người khiến mình thấy ổn định nhất, cho mình cảm
giác ổn định nhất.

Hay cũng có người lại cho rằng: Nếu
mình cưới cô ấy, mình sẽ được cái này, cái này, cái này… mình sẽ mất cái này,
cái này, cái này… Rồi đem lên bàn cân, cân đong đo đếm xem giữa được và mất bên
nào nặng hơn thì sẽ quyết định có cưới hay không.

Người chưa một lần kết hôn sẽ rất
phóng khoáng cho rằng ổn là cưới. (Ổn theo quan niệm của họ)

Người đã từng kết hôn sẽ hiểu rằng
trước và sau hôn nhân, phụ nữ khác nhau vô cùng.

Và người đã từng kết hôn nhưng đã
đổ vỡ sẽ mang nhiều âu lo khi chạm vào những tình huống cần quyết định.

Dẹp!

Xét cho cùng, hôn nhân sẽ là gì nếu
không có tình yêu đủ để người ta muốn cưới nhau?

Tình yêu đủ để cưới nhau không phải
chỉ là những thứ hầm bà làng, lãng mạn kiểu: Cô ấy thật tinh tế! Cô ấy thông
minh! Cô ấy biết điều! Cô ấy thật thà! Cô ấy ổn định! Cô ấy blah blah…

Xét cho cùng, tình yêu đủ để cưới
nhau lại chỉ đơn giản là thứ tình yêu khiến người ta muốn gắn kết với nhau lâu
dài và không hối hận.

Nó như một chiếc áo vừa vặn thay
vì một chiếc áo sành điệu, hợp mốt hay đắt tiền.

Một chiếc áo vừa vặn.

Ở đó, sở thích, tính cách và phong
cách sống có đóng góp gì không?

Nếu hai con người đó cùng sở
thích, cùng tính cách, cùng phong cách sống thì có chắc cuộc hôn nhân đó bền vững
không? Ai dám chắc xin giơ tay lên! Rồi, bây giờ thì cứ giữ tay như thế đã và
nghe hỏi tiếp: Hôn nhân bền vững là do sở thích chung, tính cách chung, phong
cách sống giống nhau phải không? Ai thấy lăn tăn không trả lời được thì bỏ tay
xuống. Ai mỏi tay quá thì cũng bỏ xuống luôn.

Hôn nhân bền vững được là do điều
gì?

Mr 3X- người đã từng kinh qua một cuộc hôn nhân cho biết: Sở thích
chung, tính cách chung và phong cách sống giống nhau chỉ có thể khiến cho cuộc
hôn nhân đó hoàn hảo hơn chứ không chắc nó sẽ khiến cuộc hôn nhân đó bền vững.
Bởi đã có những đổ vỡ ngay cả khi hai người đó giống nhau trong sở thích, tính
cách và phong cách sống. Bởi sở thích, tính cách và phong cách sống bản thân nó
đã không phải là thứ bền vững. Có người hôm trước ghét nơi ồn ào, chỉ thích
lang thang một mình hoặc đến những nơi chỉ có 2 người với nhau. Nhưng hôm sau
có thể thích mê đi sự ồn ã, cuồng nhiệt khi tham gia một buổi party. Có người
tính cách sôi nổi, nhiệt huyết nhưng một cú ngoặt (chứ không phải một cú sốc)
người đó bỗng khác đi. Phong cách sống cũng vậy. Mọi thứ đều thay đổi theo thời
gian và môi trường họ sống. Và cả vì tình yêu của họ với đối phương. Vậy đến
khi những thứ giống nhau mất đi thì họ sẽ còn lại cái gì để giữ cho cuộc hôn
nhân ấy hoàn hảo như nó đã từng hoàn hảo? Và nếu không còn những thứ giống nhau
ấy, họ có còn tiếp tục cuộc hôn nhân đó không? Hay anh sẽ say nắng một cô khác
có sở thích, tính cách và phong cách sống giống anh hiện tại và cô cũng thế?

Mr 2X phản biện: Nhưng nếu không có chung sở thích, tính cách và
phong cách sống, hai người đó sẽ khó lòng chia sẻ được với nhau đấy! Chồng
khoái đi chơi xa, vợ lại chỉ thèm được ở nhà. Chẹp, thật là đáng sợ!

Mr 1X: Tớ cóc biết! Chỉ biết rằng từ khi yêu tớ, cô ấy đã chăm chỉ
đọc những cuốn sách tớ đọc. Còn tớ thì đã chịu khó ăn cơm không ngậm nữa, hẹn
hò thì rất đúng giờ. Tớ nghĩ, khác nhau đến mấy miễn là yêu nhau, họ sẽ tìm
cách để có thể hòa hợp. Hòa hợp tự nguyện vì muốn đem đến cho nhau hạnh phúc chứ
không phải bắt buộc để giữ tình yêu.

Hòa hợp. Mr 2X và Mr 3X hẳn sẽ giật
mình đêm nay.

Bởi tình yêu còn là gì nếu hai người
yêu nhau chỉ chăm chăm cho cảm xúc của bản thân mà không thèm đếm xỉa hoặc áp đặt
đối phương phải sống như mình?

Bởi hôn nhân còn không nếu như ai
cũng giữ rịt quan điểm về gia đình của riêng bản thân mà bắt đối phương phải
“giống như bố em”, “giống như mẹ anh”.

Bởi hôn nhân như là một đứa trẻ nhỏ.
Nó cần được lớn lên bằng sự nỗ lực xây dựng của cả 2 thay vì như cỏ cây tự lớn
rồi tự diệt. Bước vào hôn nhân, dẫu đó là Mr 1 X hay Mr 3X thì đều như nhau. Bởi
không ai có thể lấy kinh nghiệm của cuộc hôn nhân người khác (hoặc đã từng với
người khác) để áp dụng cho bản thân cuộc hôn nhân này.

Bia hết rồi!

Trời se lạnh!

Về thôi!

Mr 1X sẽ tiếp tục một trận rượu
khác và vẫn nghĩ rằng: Sau này có gia đình rồi, vợ nó đừng hòng cho mình đi uống
thế này nữa! phải tranh thủ thôi!

Mr 2X sẽ về nhà thủ thỉ với vợ rằng;
Anh yêu em mỗi ngày mình sống bên nhau. Hôn nhân càng lâu năm sẽ càng như rượu
nồng đượm. Anh sẽ say em!

Mr 3X sẽ về nhà trong hơi men và bật
khóc vì y đã từng có một mái ấm để rồi giờ đây, y chỉ còn lại một mình.

Và sáng hôm sau, 3Mr ấy sẽ lần lượt
súc miệng và ăn sáng bằng những điệp khúc quen thuộc xoay quanh một chữ VỢ.  

  ]]></description>
            <pubDate>2009/11/06 10:11:01</pubDate>
            <guid><![CDATA[Chọn VỢ bên bàn Bia:3578]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[CUỐI CÙNG CHO MỘT TÌNH YÊU]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/hatu310/article?mid=3020]]></link>
            <description><![CDATA[NHỮNG NGÀY CUỐI CÙNG Ở YAHOO 360 Không nhiều thổn thức và cũng chẳng có nước mắt, tự nhiên là vậy, bởi Yahoo 360 cho ta nhiều nhưng cũng đã hành hạ ta không ít… Entry cuối cùng viết trên 360.   Bữa tiệc nào rồi cũng sẽ tàn thôi. Tự nhiên là vậy. Và khi tôi quyết định bỏ Y360 khi những kiên nhẫn của tôi với Y360 cũng đã bị bào mòn nhẵn thín rồi. Nàng- Y360 của tôi- đã không còn là nàng mà tôi đã từng yêu say mê suốt 4 năm qua…   Tôi quen nàng bằng một sự tình cờ. Bằng dấu hoa thị vàng trên nick của vài người bạn. Ngày 13/11/2005 sẽ mãi là ngày đáng nhớ khi lần đầu tiên tôi gặp nàng và đặt lên nàng một post đầu tiên. Những ngày đầu tiên ấy, nàng hồn nhiên và rất đáng yêu. Tôi còn nhớ, nàng khi đó còn chưa có nhiều ứng dụng bổ trợ như sau này. Thậm chí, việc đăng nhiều ảnh lên cũng cần một đoạn code thay vì sau này chỉ cần kéo thả hay copy paste. Nhưng hồi đó thật đẹp. Tôi bắt đầu quen với nàng trong sự ngỡ ngàng của những người bạn. Họ chẳng ai tin rằng nàng hợp với tôi. Bởi trước đó, tôi vốn là người bị Bill Gates ghét nhất do chỉ thích viết tay thay vì type bàn phím. Nhưng rồi, với nàng, tôi đã có một tình yêu thật đẹp. Tôi mang đến và gửi gắm nơi nàng một mầm non nhỏ xíu đang ở trong bụng mẹ- Pi, cậu nhóc khi ấy mới là hình hình 7 tháng tuổi còn nằm trong cái bụng bầu của vợ tôi. Và nàng đã đi cùng tôi, nuôi dưỡng cậu nhóc ấy cùng tôi đến tận bây giờ, khi cậu ấy đã 3 tuổi dư 3 tháng. Nàng- Y360 của tôi. Đó là thời gian đẹp nhất mà tôi từng có. Nàng chia sẻ với tôi về những bất ngờ liên tục từ cậu nhóc tên Pi của tôi. Nàng cho tôi được viết ra những tâm sự mà nếu không có nàng, tôi chẳng biết viết vào đâu. Nàng vừa là nơi công kênh cậu con trai của tôi. Nàng lại vừa là nơi để bố nó gục đầu mỗi khi gặp tâm sự. Nàng nói giùm tôi những tình cảm mà tôi không biết cách nói ra bằng lời với vợ của tôi. Nàng lại đem đến cho tôi cả những người bạn. Nàng cũng lại là kho chứa trăm thứ bà dằn mà một thằng đàn ông lắm tâm sự như tôi có cơ hội trút vào đó. Có một thời (và cho đến cả bây giờ) tôi vẫn cứ nghĩ rằng nàng sẽ còn ở bên tôi mãi mãi, cho đến khi con tôi lớn, có thể đọc lại những gì bố nó đã viết. Nhưng không, nàng đã không còn đi cùng tôi nữa. Mọi thứ đã hết rồi! Đã hết rồi, nàng ah! Là tôi sẽ ra đi.   Mọi thứ bắt đầu trở nên tệ là khi nào nhỉ? Có phải từ năm 2008 nhiều đớn đau kia không? Tôi nhớ, thông tin đầu tiên về việc Y360 đóng cửa là hồi tháng 4 năm 2008. Ừ, thời điểm ấy, mọi thứ đã bắt đầu tệ. Bởi vì tôi đã không chăm sóc và quan tâm đúng mực đến nàng hay vì nàng đã không nhìn thấy những điều tôi đã làm cho nàng? Không phải! Dù đúng là khi đó, tôi bắt đầu ra ấn phẩm mới: 2! ĐẸP, tôi bắt đầu bận rộn hơn bao giờ hết.  Công việc cuốn tôi đi đến nỗi tôi khó mà ngày nào cũng post 1 entrry mới trên nàng. Nàng nói: Cả tháng may ra tôi mới đụng đến nàng 1 lần. Nhưng liệu nàng có tự hỏi lại mình không? Rằng vì sao nàng đã không còn hấp dẫn được tôi nữa? Hay nàng vẫn nghĩ nàng và tôi còn son trẻ như dạo nào? Tôi không phải là người hay ghi sổ những sai lầm của người khác. Không phải do tôi cao thượng. Mà đơn giản là vì tôi mau quên. Càng những điều khiến tôi phiền muộn càng là những điều tôi mau quên nhất. Để có thể đi xa hơn nơi bạn đang đứng, hãy quên đi những điều nhỏ nhặt vướng ngại trước mắt.  Để đi xa hơn, đừng bao giờ ôm quá nhiều thứ khiến bạn nặng nề. Tôi quên hết. Để có thể nhẹ nhàng bước xa hơn. Để mãi sau này, khi nàng trách cứ tôi, tôi đã nhận sai thay vì tôi sẽ phải nói cho nàng hiểu rằng mọi thứ không bao giờ xuất phát từ 1 phía. Nàng có thế nào thì tôi mới như thế Giá như tôi nói cho nàng biết điều đó… Có lẽ, nàng sẽ tốt hơn lên thay vì thỏa hiệp để mọi thứ trở nên xấu xí đi.   Ừ, nàng đã chẳng còn là nàng. Nàng bắt đầu xập xệ và coi thường những tâm huyết của tôi. Mỗi lần post 1 entry mới lên, tôi phải khó nhọc và khổ sở thế nào? Có những khi, post vài chục lần mà không được rồi ngay sau đó lại có đến chục cái giống nhau. Mọi thứ bắt đầu tệ đi từ độ đó. Và đến tháng 11, kỷ niệm 3 năm yêu nàng, về sống với nàng, tôi đã bắt đầu có ý nghĩ muốn rời bỏ nàng. Trời ơi, đó là 1 ý nghĩ tàn nhẫn với tôi và với chính tình yêu này. Tôi lại tha thứ! Tôi lại tiếp tục post entry mới. Dù khó nhọc bao nhiêu. Tôi vẫn tưởng tượng ra rằng rồi sẽ đến 1 ngày, nàng sẽ cảm động với sự chân thành và kiên trì của tôi. Nhưng không. Mọi thứ cứ thế xấu đi. Nàng có đôi lần tỏ ra dễ thương. Để tôi post những entry ngon lành. Nhưng điều đó chẳng giúp ích gì khi nàng không cho tôi thấy được 3 năm, 5 năm và 10 năm nữa chúng tôi sẽ đi đến đâu? Nàng nói về Yahoo Plus với sự thay thế mạnh mẽ. Nhưng Yahoo Plus cũng chẳng khác nàng. Mọi thứ đã không còn nữa. Lòng kiên nhẫn của tôi đã bị bào mòn. Cũng có nhiều cô gái nháy mắt với tôi bằng lời dụ dỗ sẽ mang hết những ký ức của tôi trên nàng Y360 về bên đó theo cùng nhưng tôi cũng chưa chọn ai hết. Vì tôi biết tình yêu chỉ có 1. Nếu có yêu 1 ai khác, tôi sẽ bắt đầu bằng 1 tình yêu mới chứ không phải nối tiếp bằng 1 tình yêu cũ. Ừ, bữa tiệc nào rồi cũng có lúc phải tàn. Chia tay với nàng- Y360. Không còn nhiều cảm xúc luyến tiếc hay buồn bã như dạo tháng 4/2008. Bởi tôi biết, tôi hiểu, Y360 đã làm tròn sứ mạng lịch sử của nó. Đã đến lúc chúng ta phải ra đi. Như một tình yêu đầu đời, không lớn theo kịp trái tim. Những hụt hẫng mà Y360 dành cho ta đã bào mòn bất cứ lòng kiên nhẫn nào. Và chia tay là điều đương nhiên vậy.   Nhưng nàng ạ, tôi sẽ vẫn nhớ về nàng bằng những ngày tháng tươi đẹp áy. Những khoảnh khắc chúng ta đã cho nhau dạo đó. Khi nàng còn là Y360 của tôi. Để mai này, mỗi khi nhớ vè nàng, tôi sẽ không nhớ đến sự bội phản mà nàng đã làm nhói đau tôi. Sẽ không nhớ tới những ngày tháng nàng đã vùi dập sự cố gắng của tôi. Tôi sẽ nhớ về nàng bằng những niềm vui mà nàng đã dành cho tôi. Bằng những nỗ lực không ngừng của chúng ta trong suốt gần 4 năm qua. Page Views hơn 2 triệu, quick comment gần 300,000 và 1101 entry với hơn 100,000 comment.  Những entry nịnh vợ. Những entry khoe con. Những sẻ chia về làm người. Những tình bạn chung. Những ấp ủ. Và cả những dự định chưa thành. Như khi một người chồng tháo nhẫn cưới ra và cất vào hộp kín. Và mãi sau, trên ngón tay ấy, vệt hằn cũ vẫn không hết. Như khi một tình yêu quá lửa, sượng sạo bên nhau. Như một tình yêu đầu tiên tàn lụi. Tôi không biết quyết định này của tôi sẽ đến đâu. Vẫn có thể một ngày, nàng nhận ra rằng nàng đã từng có tôi và chúng ta có thể đi xa hơn nữa với nhau (Việt Nam có đến 21 triệu người dùng Internet và trong đó có nick Yahoo cũng dễ chừng đến 20 triệu người chứ ít gì) Nhưng. Nhưng cũng đã muộn rồi! Bởi nàng đã khiến trái tim tôi nguội lạnh. Dù mỗi khi nghĩ về quá khứ, nó vẫn đập liên hồi và nóng bỏng. Thì cũng đã muộn rồi với hiện tại. Và entry cuối cùng này, cho nàng, cho gần 4 năm của chúng ta. Nàng và tôi. Bữa tiệc chung đã tàn…                                                                                    ]]></description>
            <pubDate>2009/03/24 01:58:25</pubDate>
            <guid><![CDATA[CUỐI CÙNG CHO MỘT TÌNH YÊU:3020]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[TVC 2! ĐẹP]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/hatu310/article?mid=3021]]></link>
            <description><![CDATA[TVC 2! ĐẸP   ]]></description>
            <pubDate>2009/03/16 03:12:26</pubDate>
            <guid><![CDATA[TVC 2! ĐẹP:3021]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[9/3/2009]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/hatu310/article?mid=3013]]></link>
            <description><![CDATA[



















































NHỮNG
NGÀY BUỒN, DẰNG DẶC! 

Hai
bàn tay giấu vào đâu cho hết lạnh?

Chúng
ta đi qua từng ngày

Cố
gắng bằng sự thờ ơ

 &nbsp;

Vì
biết trái tim mong manh, dễ vỡ

Đã
đủ xước rồi

Không
thể để thêm một lần rướm máu

 &nbsp;

Quay
đi, nén một tiếng thở dài

Dài
hơn cả một ngày dằng dặc

Buồn.]]></description>
            <pubDate>2009/03/09 03:20:20</pubDate>
            <guid><![CDATA[9/3/2009:3013]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[CÓ MỘT CÔ GÁI ĐI VỀ PHÍA TÔI]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/hatu310/article?mid=3007]]></link>
            <description><![CDATA[  7 năm về trước tôi đã từng có những ngày sống phù phiếm. Những cuộc tình chớp nhoáng, những giá trị bị quẳng vào hố rác. Nơi trái tim khi ấy, vết thương chưa kịp lên da non. Vết thương từ lòng tin đổ vỡ. Vết thương từ sự ra đi của những điều ngỡ rằng ở lại bên ta vĩnh cửu. Vết thương từ sự lý tưởng, mẫu mực bị treo cổ. Những cuộc tình lấp mãi chẳng đầy đươc chỗ trống của lòng tin. Hồi đó, tôi ngỡ tưởng rằng chỉ cần một ai đó yêu mình và mình yêu họ, là sẽ đủ cho 1 trái tim. Mà đâu biết, tình yêu chỉ là cảm xúc vô hình, lòng tin mới là thứ có thể lấp đầy được trái tim. Khi bạn yêu một ai đó mà không tin họ, bạn sẽ vẫn cô đơn. Chỉ khi bạn tin họ, bạn mới có họ thực sự. Những cuộc tình như giống lúa ngắn ngày. Gieo rồi gặt. Để lòng tôi vẫn hoài như đống rạ khô. Những buổi chiều về như con thuyền mất lái, cứ quay vòng vòng mà lênh đênh ngay cả khi rúc vào ổ chuột quen thuộc của mình. Những buổi chạy lên gần nghĩa trang Mai Dịch chỉ để trốn vào cái nhìn trong leo lẻo của những đứa trẻ trong một trường mẫu giáo gần đó. Hay những buổi tối chẳng biết giấu vào đâu sự khát khao có một ai đó cho riêng mình. 7 năm trước, tôi như thế!   7 năm trước, giấc mơ của tôi vẫn chỉ là những giấc mơ vụn và theo xu thế. Đôi khi, những giấc mơ của tôi lại là bằng được ai đó, hơn một người này, nhiều hơn người kia. Nghĩ về tương lai chẳng khác nào một đứa trẻ mơ mộng sau này lớn lên sẽ làm siêu nhân. Phù phiếm. Những ước mơ phù phiếm. 7 năm trước trong cuốn sổ ghi chép của tôi là những mục tiêu: Tivi, xe máy, trả nợ và mua sắm.   7 năm trước, tôi là một anh chàng phù phiếm. Và đến tận bây giờ, tôi vẫn là anh chàng phù phiếm chỉ có điều, sự phù phiếm đã bị giới hạn.   Sự phù phiếm đã bị giới hạn bởi trách nhiệm.                     Bạn sẽ không thể đi đâu nếu như bạn biết nếu bạn đi, con bạn sẽ ở nhà một mình. Có những cơn phù phiếm nổi lên, tôi muốn được nghe nhạc sống trong một quán nhỏ hoặc một buổi cà phê bên một cô gái thơm nức mũi, đôi mắt chớp chớp trong veo nhìn tôi, nghe tôi huyên thuyên. Hoặc giả chỉ đơn giản, ngồi cùng lũ bạn chén chú chén anh, tán chuyện gái, xe, chính trị và…gái. Nhưng. Nhưng có một ai đó đang chờ tôi. Chờ tôi về để nấp sau cánh cửa ú òa tôi. Để leo lên xe tôi và bảo: Khi nào con lớn, bố cho con xe tăng của bố nhé! Bao giờ bố say rượu, con đi xe tăng đến đón bố về. Để giật giật tay tôi nói: Bố ơi, mình đi xem đồ chơi một chút xíu xem có đồ chơi nào mới không bố nhé! Rồi bố xem có cái gì nho nhỏ xinh xinh bố mua cho con í! Để bảo tôi: Mình về lấy xe đạp đi Thảo Trà bố nhé! Để ôm vít lấy cổ tôi và nói: Bố đã đầu hàng con chưa? Con đè bẹp bố nhé! Có một ai đó luôn chờ tôi. Và mãi mãi như vậy. Để tôi biết rằng cuộc rượu kia, cô gái kia, quán nhỏ kia… chỉ là phù phiếm. Tôi về thôi. Một đứa trẻ đã không có mẹ, nếu cả bố nó cũng không có ở bên thì hẳn nó sẽ thiếu thốn đến nhường nào? Vả lại, tôi cũng có đôi mắt trong veo nhìn tôi và nghe tôi, da thịt thơm phức và đủ khiến tôi say hơn bất cứ loại rượu nào. Cậu ấy của tôi! Hay một ngôi nhà. Nó được mua bằng sự chắt chiu tích cóp của cả 2 vợ chồng trong suốt nhiều năm (đến bây giờ vẫn chưa trả hết). Nó là nơi tôi gạ vợ mình về khi hai đứa đi mua đồ ở Kim Liên, trời thì nóng, gạ vợ về nhà tắm và nằm ngủ một chút. Nó là nơi vợ tôi khóc và tôi thấy rõ trái tim mình tan chảy. Nó là nơi con tôi bắt đầu những bước đi đầu tiên, những câu nói liền mạch đầu tiên và cả một thế giới của nó. Chúng tôi đã gắn vào căn nhà này biết bao kỷ niệm. Vui có. Buồn có. Đau đớn có. Ước mơ có. Chạm vào đâu cũng bật tóe lên kỷ niệm ở đó. Tôi về thôi. Những phù phiếm bị giới hạn.                         7 năm trước, ngày này, có một cô gái đi về phía tôi. Và từ đó, tôi biết rằng, cuộc đời không dài như chúng ta nghĩ. Cuộc đời ngắn ngủn và nhiều tuyệt vọng luôn rình rập quanh chúng ta. Chỉ cần một cái sảy chân, ta sẽ rơi vào thất vọng. Và sự thất vọng sẽ dẫn chúng ta đến sự tuyệt vọng nếu chúng ta che kín mắt mình bởi những điều phù phiếm. Tình yêu cũng chính là một thứ gần nhất với sự phù phiếm. Bởi tình yêu cũng dễ đưa ta đến sự tuyệt vọng một khi ta thất vọng về nó. Chỉ có tình thương mới là sự vĩnh cửu. Như một bà mẹ thương con mình vĩnh viễn. Ở đó có tình yêu không? Không! Bởi tình yêu thì nhiều biến động. Bởi tình yêu thì thất thường mưa nắng. Còn bà mẹ thì có tình cảm vĩnh viễn với con mình dù cho nó có thế nào đi nữa.  7 năm trước, ngày này, có một cô gái đi về phía tôi. Sẽ nói như Jamal nói với Latika trong phim SLUMDOG MILLIONAIRE: Đó là ĐỊNH MỆNH. Chẳng có gì lý giải được ngoài hai chữ: ĐỊNH MỆNH. Và entry này dành cho ngày này của 7 năm trước, có một cô gái đi về phía tôi…Cảm ơn em, cô gái đã đi về phía tôi, ngày này, của 7 năm về trước: 28/2/2002.        ]]></description>
            <pubDate>2009/02/28 03:08:31</pubDate>
            <guid><![CDATA[CÓ MỘT CÔ GÁI ĐI VỀ PHÍA TÔI:3007]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Cho CÚN- ngày sắp 4 tuổi]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/hatu310/article?mid=2993]]></link>
            <description><![CDATA[VIẾT CHO CÚN TRƯỚC NGÀY 4 TUỔI             10/3 mới là sinh nhật Cún. Sẽ lên 4. Bố chưa biết sẽ làm gì để ngày sinh nhật Cún trở nên đáng nhớ cả. Hình như Cún chưa có được ngày sinh nhật nào đáng nhớ hết. Dù không lần nào sinh nhật Cún mọi người quên cả. Nhưng chưa có sinh nhật nào Cún được đầy đủ. Có lẽ năm nay, lớp mới, Cún sẽ nhớ chăng?   3 lần sinh nhật trước, Cún đón sinh nhật chỉ có mẹ của Cún, mẹ Bông, bố Tú, ông bà ngoại và anh Pi. Nhưng sinh nhật này, Cún sẽ có rất nhiều bạn hát Happy Birthday với Cún. Tất nhiên, có cả anh Pi nữa. Cún sẽ vui không? Bố biết, dù bố yêu Cún đến đâu, dù mẹ Bông yêu Cún đến đâu thì Cún cũng chỉ ở thứ 2, sau anh Pi. Ông bà cũng vậy, ông bà cũng luôn bắt Cún xếp thứ 2 sau anh Pi. Nào là vì Cún lớn hơn anh Pi, nào là vì Cún hay chọc ghẹo anh Pi… Nhiều khi, bố cũng thiên vị anh Pi hơn Cún. Dù cho bố không thiên vị anh Pi, dù cho với Cún và anh Pi, mọi thứ được đối xử công bằng đến mấy thì Cún vẫn thiệt thòi. Cún không có bố. Dù chúng ta ai cũng nói: Cún không cần một người bố như vậy, thì Cún vẫn không bao giờ đủ đầy. Đơn giản, chẳng ai thay thế được một người bố trong đời Cún.    Bố biết, rồi sẽ đến một ngày, mọi người sẽ phải cho Cún biết, vì sao Cún không có bố? Bố chỉ mong ngày đó càng lâu đến càng tốt. Nhưng Cún thì mỗi ngày một lớn lên. Cũng may (hay không may) Cún không có bố từ khi còn quá nhỏ. Ý thức về một người bố không quá nhiều để thành nỗi nhớ. Giả sử, như anh Pi bây giờ, Cún phải rời xa bố của Cún, bố biết, Cún sẽ nhớ lắm! Như anh Pi ấy, nếu không gặp bố, anh Pi sẽ nhớ bố lắm! May (hay không may) Cún đã có một ký ức không có bố. Cún sẽ nhớ mẹ Vân Anh, sẽ nhớ mẹ Bông, sẽ nhớ bố Tú, sẽ nhớ anh Pi, sẽ nhớ ông bà… chứ không nhớ bố. Kể cả khi Cún gặp bố Lâm của Cún, Cún chỉ nhớ khi đó, rồi cũng chẳng nhắc lại bao giờ nữa. Bởi Cún còn quá nhỏ hay vì bởi người bố đó đã chẳng để lại trong Cún mảy may cảm xúc gì? Nhưng khi Cún lớn hơn nữa, Cún sẽ thế nào nhỉ? Bố không biết. Thật sự là bố không biết. Thế nên, bố sợ hãi khi thấy Cún cứ lớn lên nhanh như thế!   Một ông bố. Dù ông bố đó có thế nào thì cũng là một nửa của 2 chữ SINH THÀNH. Thiếu đi, một đứa trẻ lớn lên sẽ có nhiều hụt hẫng. Chúng ta cứ bảo: Hoàn cảnh như vậy và hãy chấp nhận điều đó. Đương nhiên là phải chấp nhận. Nhưng. Nhưng bao nhiêu yêu thương đủ để đắp bù cho những thiếu hụt ấy? Lại tự an ủi, so bó đũa, chọn cột cờ. Lại tự an ủi, ừ, còn hơn thế này hay thế khác. Chấp nhận một hoàn cảnh như vậy bởi những sai lầm của người khác. Nếu như người bố không tốt, bị vợ anh ta bỏ đi thì anh ta đáng đời. Nhưng đứa trẻ đâu có lỗi, so nó phải chịu thiệt thòi vì lỗi của người khác? Phải vì cuộc sống này là vậy, ai cũng mưu cầu hạnh phúc cho bản thân và nghĩ mình làm mình chịu để rồi những người khác cũng bị liên đới theo?   Vẫn biết rằng cuộc đời này không bao giờ có sự hoàn hảo nào hết. Những đứa con sẽ vẫn lớn lên và chịu tác động từ chính bố mẹ chúng. Nhưng vẫn cứ thấy chua chát làm sao khi mà chúng phải chịu cả những sai lầm của bố mẹ chúng. Có lý thuyết nào cho tôi vịn vào để tin rằng những đứa con đó sẽ ổn không?   Cún! Cún của bố! Con sắp 4 tuổi. Ngày đối diện với sự thật không còn xa nữa. Con sẽ tiếp nhận sự thật này thế nào? Có thể, cứng cỏi đón nhận vì con cũng không có nhiều ý niệm về bố mình. Cũng có thể, đôi lần, òa khóc vì bị chúng bạn trêu. Cũng có thể, trong sâu thẳm, con thèm có bố. Và cũng có thể, con chẳng quá nhạy cảm và suy nghĩ quá như bố, con đón nhận điều đó như điều bình thường nhất. Chỉ như 1 nốt ruồi trên thân thể. Hoặc giả như một thiếu hụt đương nhiên. Chỉ có sự ái ngại của bố là không khác được.    Bởi xa lắm, phía ngày mai, còn biết bao điều mà chúng ta không nhìn thấy được. Phải thế không mà bố quá lo lắng? Con sắp 4 tuổi, bố tặng thêm cho con một người anh kém con 10 tháng tuổi: Anh Pi. Bố tặng con một người mẹ nữa: Mẹ Bông. Và bố cũng tặng con một người bố, bố Tú. Dù chẳng thể nào đủ bù cho sự thiếu hụt trong tâm hồn con, thì ít ra, cũng thêm cho con hơi ấm.    Một entrry viết cho con trước ngày con 4 tuổi. Để nhớ rằng, con đã có 1 tuổi thơ nhiều quan tâm và yêu thương hơn bất cứ một đứa trẻ nào thiếu bố.                                   ]]></description>
            <pubDate>2009/02/23 02:45:38</pubDate>
            <guid><![CDATA[Cho CÚN- ngày sắp 4 tuổi:2993]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[GIẬT MÌNH]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/hatu310/article?mid=2989]]></link>
            <description><![CDATA[NÀY, THÁNG 2 SẮP HẾT RỒI! Mau lên chứ, vội vàng lên với chứ Em em ơi, tình non sắp già rồi! Chỉ còn 8 ngày nữa là bye bye tháng 2. Chỉ còn 10 tháng nữa là đã lại hết năm 2009. Thời gian cứ vùn vụt trôi đi. Chẳng chờ đợi ai bao giờ. Thì giữ lại tiếng thở dài trong ngực. E tiếng thở dài làm mòn vẹt thêm năm tháng ta qua.   Có người hôm nay bảo: Anh bắt đầu có nhiều tóc bạc rồi đấy! Ngoảnh đi, ngoảnh lại bạn bè đứa nào cũng chẳng còn là như xưa nữa. 31 tuổi đã là già chưa? Cơm áo gạo tiền rồi cũng cuốn nhau đi biền biệt. Có hôm tình cờ gặp lại một cô bé ở gần nhà Hàng Bồ ngày xưa. Hồi đó, cô nàng lóc chóc, bây giờ đã khoe có 2 đứa con rồi. Bâng quơ nói chuyện ngày xưa với nhau mà giật mình vì mới thế cũng đã 15 năm có lẻ.   Thì đấy, Pi’s Blog cũng đã được gần 4 năm. Thì đấy, 28/2 tới bố mẹ Pi cũng tròn 7 năm ngày gặp lại. Cuộc hôn nhân này cũng sắp đủ 4 tuổi. Vẫn đùa mọi người, mỗi khi có ý nghĩ muốn ly dị vợ sẽ lại xòe tay ra đếm. Chưa hết 1 bàn tay thì quyết sẽ chưa ly dị làm gì.   Lẩn thẩn ngồi đọc lại từng entry cũ. Rồi google ảnh Pi. Cậu ấy đã hơn 3 tuổi rồi còn gì? Cũng sẽ rất nhanh, lên 4 rồi lên 5. Chợt thấy thèm có hôm nào đó, chạy về ngày xưa cũ để trốn vào đó đôi lần. Bởi phía trước mịt mờ quá sức. Hay bởi lòng đang khép cửa?   Những ngày này, tôi đang chạy với tốc độ cao trong công việc. Đôi khi giật mình ngơ ngác không biết mình dã đi qua 1 tuần tự lúc nào. May mà có những tấm ảnh này. Cho tôi biết rằng tôi đã không bỏ phí những khoảng thời gian bên Pi. Những tấm ảnh cậu ấy đang hạnh phúc. Những khoảnh khắc con tôi vui nhất, may thay, đều có tôi ở bên. Vậy là cũng đủ an ủi phần nào. Rằng tôi vẫn chưa đến nỗi chạy quên cả con mình.   Tháng 2 hết. Tháng 3 tới. Rồi thì tháng 4. Tháng 5. Rồi thì mùa Hạ. Mùa Thu Mùa Đông. Đôi lần toát mồ hôi sợ hãi. Sợ rằng một hôm tỉnh giác, nhận ra mình đã ở thời điểm nhiều năm sau đó. Sợ rằng chạy nhanh quá mà không kịp nhận ra hiện tại. Sợ rằng cuộc sống cứ cuốn mình đi nhanh đến độ chẳng còn giữ lại nổi vài tiếng cười cho lúc đó nhớ lại. Thời gian vô tình Hay lòng người vô tâm?                                                               ]]></description>
            <pubDate>2009/02/20 03:54:47</pubDate>
            <guid><![CDATA[GIẬT MÌNH:2989]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Nghĩ từ Valentine- không có tình yêu mãi mãi]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/hatu310/article?mid=2985]]></link>
            <description><![CDATA[Một bài viết đáng đọc trước ngày Valentine. Bài viết đã khiến bố Pi suy nghĩ suốt mấy hôm liền và cũng muốn được gửi nó cho 2 mẹ con Pi.“Hãy nói yêu thôi, đừng nói yêu mãi mãi!”   Sáng nay, trong khi sắp xếp những chồng thư cũ, tôi tình cờ đọc lại một bài thơ ngắn của Jacques Prévert mà cô bạn cũ nắn nót chép tặng trên một tờ thư có in hoa rất đẹp. Bài thơ vỏn vẹn năm câu được cô đặt vắt qua hai trang giấy một cách đầy ngụ ý. Trang thứ nhất: Tôi sung sướng và tự do Như ánh sáng Bởi hôm qua anh ấy nói với tôi rằng anh ấy yêu tôi Hai câu cuối bị đẩy qua trang sau: Anh ấy đã không nói thêm rằng anh ấy sẽ yêu tôi mãi mãi… Khi đọc bài thơ này cách nay hai mươi năm, tôi đã cảm nhận nó bằng một tâm hồn tươi trẻ. Bây giờ, cuộc sống giúp tôi nhìn có lẽ đã khác đi về bài thơ trên trang giấy đã ố vàng này.           Cô gái trong thơ nhạy cảm và tinh tế, vì đã không đợi đến khi người mình yêu quay lưng mới xót xa nhận ra rằng tự do “như ánh sáng” chỉ là một thứ tự do mong manh. Hạnh phúc “như ánh sáng” là một hạnh phúc có thể vụt tắt bất cứ lúc nào.  Nhưng giả sử chàng trai có nói thêm rằng “sẽ yêu mãi mãi”, hoặc có thề hứa trăm năm đi nữa… ai dám khẳng định trái tim chàng sẽ không đổi thay? Nếu từng đọc Ruồi Trâu, hẳn bạn còn nhớ đọan văn này: “Ràng buộc con người không phải là lời thề. Chỉ cần mình tự cảm thấy thiết tha với một điều nào đó, thế là đủ rồi.”  Ngoài sự “thiết tha tự nguyện” đó ra, chẳng có gì ràng buộc được trái tim con người, nên đừng tin chắc rằng ai đó sẽ mãi không đổi thay. Cũng không thể buộc ai đó không được đổi thay. Trên đời không có thứ vũ khí hay quyền lực tuyệt đối nào có thể níu giữ trái tim một khi nó đã quyết tâm rẽ lối. Cho dù đó là nhan sắc, một tình yêu sâu đậm, những kỷ niệm sâu sắc đắm say. Càng không phải là sự yếu đuối, sự khéo léo sắc sảo hay vẻ thông minh dịu dàng, sự giàu có hay thương hại…Những thứ đó có thể níu kéo một thân xác, một trí óc…nhưng không thể níu kéo một trái tim.  Trái tim vốn là một tạo vật mong manh và thiếu kiên định. Vì vậy, hãy tin vào điều thiện, lòng tốt, vào nhân cách và năng lực…nhưng đừng tin vào sự bất biến của nhận thức và tình cảm nơi con người. Hãy tin là mình được yêu trong khoảnh khắc này, nhưng đừng chắc rằng mình sẽ được yêu mãi mãi. Nếu chịu chừa chỗ cho sự đổi thay, ta sẽ tránh được không ít tổn thương sâu sắc.  Tôi không cho niềm tin là món quà vô giá mà ta dành cho người khác. Bởi đôi khi, sự tin tưởng hoá ra là một việc rất… đơn phương và vô trách nhiệm. Nó có nghĩa bắt người kia vào rọ, không tính đến khả năng thay đổi của trái tim con người. Tin tưởng là trút gánh nặng sang vai người khác, bất kể người ta có chịu nhận nó hay không. Việc nhận định hay quyết định vấn đề không còn dựa vào sự thận trọng, tỉnh táo, sáng suốt hay sự nhạy cảm, bao dung của ta mà hoàn toàn giao phó cho người khác. Và nếu khi họ thay đổi, ta thường nhân danh sự tin tưởng tuyệt đối mà mình đã tự nguyện gửi gắm để cho phép mình cái quyền được ghép tội họ.  Nhưng, bất cứ ai cũng có thể có lúc đổi thay. Sự thay đổi của người khác, nhất là ở người ta vô cùng yêu quý, chắc chắn khiến ta tổn thương. Nhưng hãy nhớ rằng người quân tử khi đã hết tình cảm thì thường tỏ ra lạnh nhạt. Như ẩn sĩ Urabe Kenkô trong tập Đồ Nhiên Thảo đã viết: “Khi người sáng chiều hết sức thân quen, không có gì ngăn cách bỗng một hôm lại làm mặt lạ và có cử chỉ khác thường, chắc hẳn sẽ có kẻ bảo: “Sao xưa thế kia mà bây giờ lại thế khác?” Theo ta, thái độ lạnh lùng đó chứng tỏ người ấy hết sức đàng hoàng và thành thật.”            Cuối cùng đó mới chính là cốt lõi của tình yêu, tình bạn và những mối quan hệ thân sơ khác. Sự thành thật, chứ không phải là lời hứa vĩnh viễn thủy chung. Bạn có thể yêu hay ghét. Thích hay không còn thích nữa. Chỉ cần thành thật, bạn sẽ luôn luôn thanh thản.  Tôi đọc lại lần nữa bài thơ ngắn ngủi trên tờ thư cũ, và cảm nhận một cách rõ rệt vẻ trách móc đắng cay dịu dàng rất đỗi con gái. Nhưng ít nhất cô gái trong bài thơ kia cũng biết rằng người yêu cô đã rất thành thật, khi không hứa một điều mà anh không tin chắc. Cô cũng biết trái tim con người là một tạo vật hoàn toàn tự do, và một khoảnh khắc đắm say hạnh phúc không hề là lời hứa hẹn vĩnh cửu.           Cô bạn yêu quý của tôi chắc cũng nhận ra điều đó, nên đã viết thêm một dòng chữ xinh xinh vào cuối trang thư, một dòng ngắn mà tôi không bao giờ quên được: “Hãy nói yêu thôi, đừng nói yêu mãi mãi”.   Phạm Lữ Ân (2! số 133- phát hành ngày 13/2/2009)     Bài viết này của anh Phạm Công Luận- Trưởng cơ quan đại diện TP HCM của báo Sinh Viên Việt Nam- HHT. Bài viết đã được đăng trên 2! số phát hành sáng mai. 13/2/2009 như 1 suy nghĩ,  cảm thức cho ngày Valentine.                                                       ]]></description>
            <pubDate>2009/02/11 19:40:41</pubDate>
            <guid><![CDATA[Nghĩ từ Valentine- không có tình yêu mãi mãi:2985]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[1 Tuần trước Valentine]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/hatu310/article?mid=2986]]></link>
            <description><![CDATA[                    TIN Ở HOA HỒNG VÀ YÊU RAU MUỐNG “Nếu đời không cho ta Hoa Hồng, hãy biết yêu những mớ rau muống” (triết lý vụn nghĩ năm 1999). 10 năm sau, 2009: “Tin ở Hoa Hồng và yêu ngay cả khi nó chỉ là Rau muống”   Em Hồng rong chơi khắp nước Mỹ và sẽ chỉ chịu về VN vào cuối tháng 4 tới. Trong 1 offline gần đây, Hồng bảo tôi: Em đang chẳng còn biết tin vào điều gì… Tôi đã reply lại rằng: Hãy tin vào cuộc sống. Đừng tin vào bi kịch hay đổ vỡ bởi những thứ đó chỉ là những thử thách của cuộc sống dành riêng cho ta. Hãy nghĩ, nó là thách thức cần vượt qua để đến một kết quả tốt.   Rồi lại nhớ một câu của em Thế An: &quot;Everything will be okay in the end. If it&#39;s not okay, it&#39;s not the end!!!&quot;   Tin ở Hoa Hồng là tin ở Tình Yêu và những điều tốt đẹp nhất. Và yêu Rau Muống tức là yêu những gì mình có, chấp nhận với những gì mình có dẫu cho nó không rạng rỡ như Hoa Hồng.   Có thể khi chúng ta mới đôi mươi, chúng ta nghĩ rằng chúng ta có thể thay đổi Thế Giới, muốn thay đổi Thế Giới. Và khi đi qua tuổi 30, có gia đình và một đứa con rồi, sẽ thấy rằng Thế Giới thì vẫn thế, chỉ có cách nhìn của ta về Thế Giới thay đổi mà thôi. Và Thế Giới tốt đẹp hay bi kịch nằm ở việc ta nhìn nhận nó thế nào hay ta đang làm những gì. Chẳng thế sao lại nghĩ: Tin ở Hoa Hồng, ở những điều tốt đẹp nhất và yêu những gì xung quanh mình dẫu nó xù xì đi chăng nữa.   Những người sinh ra ở cung Thiên Bình như tôi thường rất kém ở khâu quyết đoán. Hay thay đổi và sống phụ thuộc quá nhiều vào cảm xúc. Vì thế, thay vì cố để phải quyết đoán, tôi đi tìm cách để cân bằng cho bản thân. Bởi Thiên Bình cũng có khả năng tự cân bằng cho mình rất tốt. Đôi khi, có những thứ, thậm chí phải chọn cả cách ru ngủ mình. Bởi cuộc sống là hôm nay và ngày mai, sống hôm nay sao cho để ngày mai tốt đẹp chứ không phải chờ đợi phép màu và những bất ngờ của cuộc sống. Có phép màu nào xuất hiện nếu ta quên vung đũa thần?   Nghĩ về những điều tốt đẹp. Nghĩ về những gì họ đã làm cho ta và đừng tìm cách phản biện lại những điều tốt đẹp. Sẽ không bao giờ có điều gì là tốt đẹp nếu như bạn nhìn nhận nó bằng đôi mắt u ám. Nghĩ về những thứ xa hơn nơi ta đứng và đừng tìm cách làm nó biến dạng bằng những ý nghĩ tiêu cực. Tin ở một tương lai tốt đẹp không phải là mơ mộng mà là định hướng cho cảm xúc và ý nghĩ.                            Phóng sự tương tác trên 2! Số 133 sẽ phát hành ngày 13/2/2009 được xây dựng từ thông điệp đó và nhắm đến thông điệp đó: Nghĩ tích cực. Và nó sẽ giúp bạn làm được điều đó nếu như bạn làm theo nó.   Và dù hôm nay, tôi và những đồng nghiệp của mình đang chiến đấu trong một điều kiện nhiều khó khăn thì tôi vẫn sẵn lòng tin rằng mọi thứ sẽ ổn trong thời gian tới. Bởi hôm nay, chúng tôi đang làm việc bằng 200% năng lực của mình.   Tin ở Hoa Hồng và yêu những mớ rau muống…                                     ]]></description>
            <pubDate>2009/02/07 16:47:41</pubDate>
            <guid><![CDATA[1 Tuần trước Valentine:2986]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[VỀ ĐÂY NGHE EM]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/hatu310/article?mid=2952]]></link>
            <description><![CDATA[VỀ ĐÂY NGHE EM!















































































]]></description>
            <pubDate>2009/02/04 02:04:25</pubDate>
            <guid><![CDATA[VỀ ĐÂY NGHE EM:2952]]></guid>
         </item>        </channel>
        </rss><!-- w1.blog.sg1.yahoo.com compressed/chunked Wed Feb 10 13:48:39 SGT 2010 -->
