<?xml version="1.0" encoding="utf-8"?>
<rss version="2.0">
<channel>        <title><![CDATA[˜ˆ”°¹~•-.„¸ (¯`•.º-:¦¤ H@¥e ¤¦:-º.•´¯)¸„.-•~¹°”ˆ]]></title>
        <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/haye-kute]]></link>
        <description><![CDATA[...]]></description>
        <language>vi-vn</language>
        <lastBuildDate>2010/01/05 15:29:12</lastBuildDate>         <item>
            <title><![CDATA[Này anh, em thích...]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/haye-kute/article?mid=163]]></link>
            <description><![CDATA[



Này anh, em thích mưa lắm đấy. Em thích mỗi khi mưa được lang thang ngoài đường, em hứng chí giang tay ra đón mưa, để mưa táp vào mặt ướt đẫm, thấy man mát và dễ chịu. Nhưng em vẫn thích hơn nếu anh đi cũng em mỗi lần mưa như thế. Em sẽ ngồi sau nhí nhố nói cười về triết lý mưa trong khi anh thì nhăn nhó vì mưa to quá. Mình sẽ dừng xe ở đâu đó để trú mưa anh nhé, chờ ngớt mưa lại đi tiếp, nhìn hoàng hôn đang bừng lên cuối chân trời, sau cơn mưa trời lại sáng anh nhỉ. Em ước được cùng anh đi tiếp con đường mưa… Này anh, em thích gió lắm đấy. Ngày gió em thích ngồi ở đâu đó thật rộng và hút gió, ngồi nghĩ miên man, để gió cuốn đi những lo toan trong đầu và em lại ước được bay lên. Nhưng em sẽ thích hơn nếu anh rảnh và đưa em đi dọc đường đê, chỗ đó gió mát lắm, em sẽ không thấy cô đơn vì anh đang ở rất gần. Và nếu anh bận, em chỉ cần một tin nhắn để biết “anh nhớ em, gió gợi nhắc đến em nhiều như là mưa vậy”… Này anh, em thích kem lắm đấy. Kem mát lạnh nhé, tan dìu dịu trên đầu lưỡi rồi rất ngọt ở cổ họng, ăn kem dễ chịu lắm. Em có thể ăn kem cả bốn mùa, kể cả mùa đông rét mướt, em vẫn thích cái vị lành lạnh của kem, lạnh đến tê răng. Nhưng em vẫn thích hơn nếu anh cũng em ăn kem vào mùa đông, lạnh tê mà anh vẫn cố cười rồi đẩy que kem dở cho em, giả vờ bảo thấy em ăn cũng đủ no rồi… Này anh, em thích mùa đông lắm đấy. Mùa đông lạnh ơi là lạnh. Trông em xấu xí trong cái áo bông to sụ, đội cái mũ len màu trắng và quấn khăn thật dày trông như một con gấu bông. Lạnh thế mà vẫn ra đường nhé, ước một chút gió, ước một chút mưa, kiếm một hàng kem ngồi nhâm nhi và nhớ anh, dù chỉ là nhớ những lời ngọt ngào nhẹ như gió thoảng “trông giống gấu thì anh càng yêu, người yêu anh càng to thì anh càng phải yêu nhiều hơn chứ”. Uh, cứ ngọt ngào thế đi và rồi anh chỉ cần lười biếng nằm ngủ ở nhà thôi. Em sẽ đến đánh thức anh bằng một bàn tay lạnh cóng, em sẽ phá giấc ngủ của anh để anh phải nhớ em nhiều hơn những lời ngọt ngào chứ. Này anh, em thích anh lắm đấy. Em thích anh hơn cả mưa, hơn cả gió, hơn cả mùa đông và hơn cả kem nhé. Nhưng hãy để cho em giữ kín điều này cho riêng em, như một bí mật nho nhỏ vậy. Bởi em sợ một ngày anh sẽ biến mất, khi chẳng có gì là mãi mãi trong cuộc đời này thì hãy cho em một bí mật nho nhỏ để em tin anh đang đứng chờ em ở cuối con đường mưa em đang đi...]]></description>
            <pubDate>2010/01/05 15:14:07</pubDate>
            <guid><![CDATA[Này anh, em thích...:163]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[19,5]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/haye-kute/article?mid=112]]></link>
            <description><![CDATA[&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Nhiều lần đánh mất
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;Những thứ mà ta sẽ
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; ko bao giờ lấy lại 
&nbsp;
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; .Rồi...
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Ta muốn níu giữ...
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Bàn tay ta muốn
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Nắm lấy &quot;bàn tay&quot; ấy lại...
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Miệng ta muốn nói &quot;đừng đi&quot;... 
&nbsp;
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;Vậy mà..
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Có làm đc đâu...
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;Hai bàn tay buông xuôi..
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;Miệng ta ko nói lên lời...&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; 
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;Đờ đẫn...
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Thẫn thờ...
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Nhỳn nó ra đi...]]></description>
            <pubDate>2009/11/20 10:54:39</pubDate>
            <guid><![CDATA[19,5:112]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Mưa]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/haye-kute/article?mid=48]]></link>
            <description><![CDATA[&nbsp;Trời Mưa, thích thật. Nhìn Mưa mới nhận ra rằng lâu lắm rồi mình chẳng ngồi yên lặng một mình.
Học hành, bạn bè, ba mẹ... Ừ nhỉ, lúc nào mình cũng có việc để làm, không học thì onl, xem TV,&nbsp;nge nhạc, buồn buồn thì đọc vài cuốn tiểu thuyết, có chịu ngồi yên bao giờ đâu. Có một khoảng lặng cho mình cũng thích. Nào! dàn trải một chút trên blog, đôi khi xem lại, thấy mình cũng lãng mạn đó chứ...
Xòe bàn tay hứng Mưa, nước chảy qua từng ngón tay lạnh ngắt, nhìn mấy cậu bé tắm Mưa rồi cười khanh khách, hồn nhiên, đáng iu&nbsp;hổng chịu nỗi.
Giot Mưa tí tách nge thật lạ. Mình thích Mưa lắm, nhớ những ngày còn ở nhà cũ, khi ấy mình còn bé xíu, nhìn những giọt Mưa rơi xuống vừa chạm mặt đất đã tạo thành những bong bóng Mưa ngộ nghĩnh và bỗng chốc đã vỡ tan từ lúc nào không bít. Mưa cũng thú vị thật, nhớ những hôm còn đi học, hôm đó là là đoàn kịch Cô Bé Lọ Lem đang trong giai đoạn nước rút để chuẩn bi công chiếu mừng ngày 20/11/2007 (2 năm rồi sao?!!), cũng là năm cuối mình cùng các bạn gửi&nbsp;đến thầy cô những lời biết&nbsp;ơn và tri&nbsp;ân nhất với tư cách là một học sinh ( sến thía ta!! ). Tối&nbsp;đó&nbsp;Mưa&nbsp;như trút nước, phần vì mún&nbsp;ở lai tập, phần vì trời Mưa nên...lười mình&nbsp;đành &quot;hi sinh&quot; buổi học thêm Toán của mr.Đạt vậy. ^^ Ôi! iu làm sao cái thời áo trắng...quần xanh đến trường ( trường mình chỉ mặc áo dài vào sáng thứ 2 thui à ^^). Hôm nay sao Mưa lại hay thế!
Chính những giây phút này đây, ngắm Mưa trôi tuồn tuột qua kẽ lá, cuộc đời mới thi vị làm sao! Sẽ lấy lịch bàn, note một ngôi sao cho hôm nay...một ngày thật lạ!]]></description>
            <pubDate>2009/09/18 20:47:55</pubDate>
            <guid><![CDATA[Mưa:48]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[I&#39;m me_no change]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/haye-kute/article?mid=7]]></link>
            <description><![CDATA[Nó-một con nhỏ k có j đặc biệt hít. Nó khá lạnh lùng,lạnh như tiền zậy,hơi khô khan trong tính cak lẫn suy ngĩ&nbsp;( những ai lần đầu tiếp xúc với nó sẽ cảm nhận dc điều đó ) nhưng khi thân với nó rùi thì sẽ biết nó &quot;khìn&quot; tới mức nào. Nó hay cười,mặc ai mún nói j thì nó vẫn cười,khó mà có thể làm cho nó khóc dc đấy...&nbsp;
Thế mà hôm chia tay lớp 12,cả lớp hầu như đều vui vẻ thì&nbsp;nó lại khóc. Nó vẫn nhớ hoài cái&nbsp;lớp dc thầy cô wan tâm&nbsp;đặc biệt&nbsp;ấy,đến tận bây h,khi mọi thứ&nbsp;chỉ còn&nbsp;là kỉ niệm....
Nó sống fu thuộc wen rồi. Pa mẹ nó thật tuyệt vời tuy nhìu khi có cấm k cho nó&nbsp;đi chơi cùng lũ bạn thân&nbsp;. Thằng e thì siu quậy chiên gia gây chiện với chị 2. Nó rất iu gia đình nó. Từ hồi mẫu giáo,cấp 1 rồi đến cấp 2,3. Ngay cả bây h đến cái bằng lái xe,cái đơn vào Dh cung là 1 tay ba nó lo cho nó. Nó thì cứ y như gà công nghiệp.&nbsp;Hồi tốt ngiệp cấp 2,nó cứ an phận 1 là Ngô Quyền k dc thì vào Trấn Biên,đối với nó như thế là đủ. Nó cũng k mơ tưởng j đến LTV cả,nó thần tượng các a,chị trong đó và cũng tự lượng sức mình nên nó k ngĩ rằng sẽ nộp đơn thi. Nhưng ngĩ là do nó còn quyền quyết định là ở ba nó kìa. Thi thử,dc thì tốt,k dc cũng chẳng sao. Ba nó nói thế,nó nge lời ba đi học ôn. Mọi thứ cứ như mơ zậy,có lẽ lúc đó may mắn đã mỉm cười với nó. Nó thành công ngoài mong đợi. Một điều lạ là nó học Văn ngu trên từng cây số thì nó lại dc vào lớp Văn học. Nó vừa mừng vừa lo. Đúng là gét của nào trời trao của ấy thiệt .^^
Thời gian cứ trôi,mới đó mà nó đã học dc 1 năm rồi. Mục đích của nó là thi khối A kia nhưng h lại học chuyên Văn thía nì coi bộ k ổn rùi. Nó đề xuất í kín,í cò of mình cho pa mẹ nó nge. Thế là cuộc đời nó lại sang một trang mới. .Lần này nó nộp đơn wa Lí 2 ( cũng đã đi tham khảo&nbsp;tình hình trc nên nó mới wuyet định vào lớp nì ). Học ở lớp Văn nó lạnh lùng băng giá bao nhiu thì wa L2 united (hợp chủng&nbsp;quốc với nhìu cư dân từ các lớp khác nhau hội tụ lại) ,nó &quot;nóng đến chảy mỡ bấy nhiu&quot;,hihi!! Nó wen dc 4 cô gái từ mọi miền of tổ woc tới ( K&#39;hoi-Anh,Huyền gà-nc chủ nhà,Bé+Tú-Văn). Nhóm của nó có kai tên khá đặc biệt là Bành Thị. Kai&#39; tên nì xuất fat&#39; từ một lần nó coi danh bạ dt thấy có ng tên Bành Thị Yến thế là vào lớp ai cũng dc gọi là BT. Thằng bạn nó thấy vậy gọi tụi nó là Gia tộc BT lun ( có ngôn ngữ riêng lun nha).
Nó là vậy đó,tính cách of nó thì khỏi bàn đi,ngay cả mẹ nó còn thừa nhận nó là khùng nhất nhà rồi,hix hix!! Thằng bạn&nbsp;thân khuyên nó là bớt dở hơi đi thì mới có pồ dc. Nó cũng suy ngĩ. Nhưng nó nhận ra rằng k có j fai thay đổi cả. Nếu iu thì ng đó sẽ iu chính con người thật of nó,k việc j nó fai làm thế.... nhưng có lẽ số fan of nó là fai chịu như vậy. Tc of nó thì k bao h dc suôn sẻ,ng ta cứ phụ nó hoài à,nó cũng bùn lắm chứ,đã thía thằng bạn chí cốt of nó còn tặng nó 1 câu nge sao fu fang` : kon nì nó bị thiếu thốn tình củm&quot; hix hix!! YThanh` zo zien!! mà thui,k có j fai lo lắng cả,nó vẫn còn nhỏ mà.hè hè!! từ từ rùi nó cũng sẽ tìm dc ty thật sự of nó thui. Bây h nó đã sắp hết năm nhất rùi,lẹ thiệt đó! Time sao cứ vô tình trôi&nbsp;đi,để lai trong lòng ng bao nuối tiếc....dạo nì nó&nbsp;có nhìu vấn&nbsp;đề fai suy ngĩ,nhức đầu là bịnh trường kì of nó. Nó thấy trên&nbsp;đầu of mình còn có cả tóc bạc nữa chứ,ôi sao mà ja` thía,nó sợ ja` lém....&nbsp;Mệt mỏi cũng nhìu mà đa phần là chiện tc thui nhưng bù lại,nó có lũ bạn tuyệt vời,đi chơi với chúng nó k còn thấy chán như kon gián nữa,refresh.... Uix,cuộc sống mà,một kon nhỏ như nó còn fai đối mặt với nhìu thứ đáng sợ hơn nữa ka`.... Chỉ cần hãy lun mỉm cười là dc vì hạnh phúc lun ở bên ta mà.]]></description>
            <pubDate>2009/06/22 19:25:47</pubDate>
            <guid><![CDATA[I&#39;m me_no change:7]]></guid>
         </item>        </channel>
        </rss><!-- w5.blog.sg1.yahoo.com compressed/chunked Wed Feb 10 15:52:49 SGT 2010 -->
