<?xml version="1.0" encoding="utf-8"?>
<rss version="2.0">
<channel>        <title><![CDATA[vn.myblog.yahoo.com/heo-9e]]></title>
        <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/heo-9e]]></link>
        <description><![CDATA[HHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHH]]></description>
        <language>vi-vn</language>
        <lastBuildDate>2009/10/17 22:42:39</lastBuildDate>         <item>
            <title><![CDATA[hụt hẫng]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/heo-9e/article?mid=350]]></link>
            <description><![CDATA[Lâu lém rồi nó mới viết entry, tự nhiên túi ni có tâm trạg nên mún lên viết vài dòg...
Cả buổi chìu nó đi sn nhỏ pạn thân, zui ơi là zui nhưg tới 7h là fải lo zìa, đag tụ tập log nhog 1 đám zìa tới nhà lại lủi thủi 1 mìh, tự nhiên thấy pùn, mà nhữg lúc như zậy thì nó rất hay nghĩ lug tug, hum ni cũg k fải là ngoại lệ....
Ngồi nhìn kim đồg hồ quay nó lại thấy sợ, sợ cái cảm jác tg đag trôi wa 1 cách lãg fí, nó mún níu jữ nhưg chẳg pik làm j. Tg cứ dần trôi wa, kim đồg hồ cứ kêu tí tách như trêu ngươi nó. 
Có 1 cái j đó lớn hơn, vô hìh cũg đag dần đi wa. Nó càg cố đưa tay nắm jữ thì nó càg bị đẩy ra xa. Nó bất lực đứg đó nhìn cái thứ mà nó mún níu jữ dần dần đi wa, nó đã cố nhưg nó k thể, điều đó k thuộc zìa nó. Nó fải chấp nhận. Cúi cùg nó cũg fải buôg tay 1 cách mỏi mệt, chán chườg.
Cái j đag chờ nó ở fía trc? nó k pik zà cũg k mún fải nghĩ tới. Nó mún hét lên tg ơi hãy dừg lại, đừg trôi wa wá nhah như zậy. Nhưg nó pik nó có cố la hét thì tg vẫn cứ trôi, k ai có thể làm tg dừg lại, càg k thể làm tg way lại.
Từ khi năm học mới bắt đầu đến nay, hầu như chẳg có chiện j suôg sẻ, tốt đẹp. Nhữg lần đi chơi ngắn ngủi dườg như để lại trog nó sự zui zẻ để rồi ngay sau đó lại nhườg chỗ cho sự thất vọg zìa nhữg con điểm, sự mệt mỏi hằg ngày.
Tg cứ dần dần trôi wa, con người cũg fải đi tới, k thể đứg lì 1 chỗ mãi đc. Nhưg đến bao h tg này mới trôi wa đây? đến bao h nó lại đc sốg nhữg ngày zui ơi là zui như hùi học lớp 9 đây? ...K pik nhưg mệt lém rồi, kệ thôi, fó mạc cho trời đất zậy, haizzz...]]></description>
            <pubDate>2009/10/17 21:48:06</pubDate>
            <guid><![CDATA[hụt hẫng:350]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[kim bum đẹp zai]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/heo-9e/article?mid=211]]></link>
            <description><![CDATA[
Kim Bum đẹp zai wá ah, lúc cười càng đẹp wá chừng lun.

Ui, đẹp wá!!!


Nhìn mấy hình nì như là học sinh í.


&nbsp;
&nbsp;]]></description>
            <pubDate>2009/07/13 11:32:53</pubDate>
            <guid><![CDATA[kim bum đẹp zai:211]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[kon trai zà kon gái]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/heo-9e/article?mid=210]]></link>
            <description><![CDATA[Khi iu nhau kon trai thường trách kon gái là hay giận dỗi, hay bướng bỉnh, chỉ nghĩ tới mình nhưng thật ra kon trai hỉu kái j chứ. Những lúc kon gái giận dỗi kon trai k thể xuống nc 1 tí ah? Kon trai có nhất thiết fải nhỏ nhen zậy k? Kon trai nói kon gái hay chấp chiện nhỏ mà sao kon trai cũng như zậy? uh, kon gái khó hỉu, hay giận, chỉ bik nghĩ cho mình đấy. Nhưng kon trai có tốt hoàn toàn k mà dám nói kon gái, kon trai đã bik tính kon gái như zậy mà vẫn hay tự ái, hay để bụng thì kon trai thua xa kon gái rồi kòn j.
Kon trai nói con gái chỉ bik nói mà k bik nghe, chỉ bik giận mà k bik tha thứ nhưng kon trai thì tốt đẹp j hơn chứ. Kon gái có thể cứ chửi kon trai chỉ vì 1 chiện k vừa ý nhưng những lúc như zậy kon trai cũng đâu thua kém j, cãi tay đôi zới kon gái lun chứ đâu chịu nhường nhịn. Có thể kon trai cứ fải xin lỗi, năn nỉ kon gái hik lần này tới lần khác nhưng níu kon trai k làm j sai thì đâu đến mức fải chiến tranh.
Khi chia tay, kon trai đổ mọi tội lỗi lên đầu kon gái. Nào là do kon gái mà fải chia tay, nào là kon gái k chịu hỉu cho kon trai, nào là kon gái ích kỉ chỉ bik nghĩ cho mình,... Uh, kon gái là zậy đó, tức lên là có thể nói chia tay, nhưng níu kon trai k chửi lại kon gái thì việc j kon gái fải tức đến mức đó. Sau khi chia tay cả 2 đều rất mệt mỏi rồi, tất nhiên 1 chiện tình đổ vỡ thì lỗi là ở&nbsp;cả 2 nhưng sao kon trai k chịu hỉu mà lại cứ đổ lên đầu kon gái chứ? Đã đến lúc đó rồi mà kon trai kòn mún tranh cãi xem ai đúng, ai sai như zậy kòn có ý nghĩa j nữa đâu. Kon trai k thấy mình nhỏ nhen ah?
Sau khi chia tay, điều k thể tránh khỏi là nc mắt kon gái, kon trai lúc đó thì làm j??? Kon gái sẽ bị tổn thương sau 1 lần tình cảm k thành và có thể k mún típ tục iu nữa, kòn kon trai cũng có thể sẽ pùn nhưng đc 1 ngày hay 2 ngày lại lao vào tìm kiếm tình iu mới. Có thể kon trai vẫn chưa wên đc tình cũ nhưng vẫn mún chứng minh rằng mình k fải kẻ luỵ tình, k fải là ng đáng thương,&nbsp;k kần kon gái&nbsp;đến mức&nbsp;k iu ai&nbsp;đc nữa. Cũng chính vì&nbsp;kái suy nghĩ đó mà k bik bao nhiu chiện tình cảm fải tan vỡ.
Thượng đế đã sinh ra kon trai và kon gái, 2 tính cách hoàn toàn khác nhau. Từ&nbsp;trc tới nay,&nbsp;trong tình iu kon gái lun đc chìu chuộng, iu thương, chăm sóc vì zậy thay vì cứ chấp những kái tính ương bướng of kon gái sao kon trai k thử dẹp bỏ tự ái of mình để iu kon gái bằng cả tấm lòng, lúc đó kon trai sẽ thấy kon gái đáng iu đến mức nào, và kái mà kon trai nhận đc sẽ là hạnh fúc thay vì những trận đấu khẩu k có điểm dừng. 
Kon trai hãy là chỗ dựa cho kon gái thay vì là ng khiến kon gái bực mình. Mong rằng kon trai sẽ hỉu để tình iu k kòn là trò chơi mà sẽ là niềm hạnh fúc thật sự...]]></description>
            <pubDate>2009/07/13 10:50:26</pubDate>
            <guid><![CDATA[kon trai zà kon gái:210]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[entry cho nhỏ bạn]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/heo-9e/article?mid=193]]></link>
            <description><![CDATA[Thời jan trôi nhanh wá! Nó nhớ mới ngày nào nó mới bc chân lên trường Phạm Văn Đồng còn&nbsp;bỡ ngỡ&nbsp;k bik j, bi h thì ngôi trường đó đã wá thân thuộc zới nó rồi. Gần 1 năm wa đã có bik bao nhiu chiện xảy ra, trong tg đó nó đã có thêm 2 ng bạn mới, 2 nhỏ bạn rất dễ thương. Lúc đầu mới zô lớp 10a nó thấy nhỏ lớp fó có vẻ chảnh, khó gần lắm, ai ngờ sau nì thân nhau rồi mới bik nhỏ hiền khô ak, đúng là k thể nhìn mặt mà bắt hình dong đc, keke. 
Ngày này wa ngày khác 4 tụi nó(nó, nhỏ D, nhỏ lớp fó, nhỏ V) t8m chiện zới nhau, ăn hàng zới nhau, tiết nào đc nghỉ cũng tụm lại mà bàn tàn đủ chiện, tuy thỉnh thoảng cũng có chiện nì chiện kia nhưng túm lại là zui lắm. Cứ như zậy miết tụi nó thân zới nhau lun, đi đâu cũng toàn đi zới nhau k ak.
Năm học lớp 10 trôi wa, hè tới, nhỏ lớp fó đi chơi sướng wá chài trong khi 3 đứa tụi nó thì đi học hè túi bụi, bực nhỏ lớp fó nì wá, ít bữa nhỏ zìa fải cho nhỏ 1 trận ra trò mới đc, hihi, nói zậy thôi chứ lâu ngày k gặp nhỏ thấy vắng rồi, nhỏ zìa nhanh lên nha.
Hum&nbsp;wa&nbsp;nó đi học thêm nghe nhỏ D nói nhỏ lớp fó zìa rồi, mừng wá! fải đòi wà mới đc. Nhưng nó zui chưa đc bao lâu thì đã nghe tin nhỏ lớp fó- con bạn thân của nó bị bắt đi SG học... Nó cũng k bik tâm trạng của nó lúc đó ntn nữa, nó chỉ bik là túi hum ni, cái ngày mà ngày mai nhỏ bạn thân của nó fải đi học xa, nó tự nhiên thấy pùn wá! Con nhỏ bạn đáng iu của nó đi học tốt nha, đừng để ng ta ăn hiếp đó, khi nào zìa thì fải nhớ mua wà cho tui nì nha,hihi. Tụi nó ở đây nhớ nhỏ lắm ak.
&nbsp;
&nbsp;]]></description>
            <pubDate>2009/07/04 21:54:55</pubDate>
            <guid><![CDATA[entry cho nhỏ bạn:193]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[ANH]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/heo-9e/article?mid=165]]></link>
            <description><![CDATA[A ah! Zậy là đã wa 23 ngày tụi mìh ct, hum ni đã là ngày thứ 24 rồi. Trog 23 ngày đó có jây fút nào a nhớ e k? E thì vẫn lun nhớ về a, kể cả trog jấc ngủ. Con đg ngày nào mìh cùg đi zới nhau h chỉ còn mỗi e, e vẫn đứg nơi 2 con đg of chúg mìh gặp nhau nhưg a thì đã đi rồi. E cũg fải đi thôi a ah, e k thể đúg đó mãi đc, e đã hỉu mìh k fải cho nhau thì e còn đứg đó làm j nữa, đúg k a?
A ah! Đến bi h e vẫn k hề hối hận vì đã wen a, vì đã iu a nhưg có lẽ a sẽ k bik đâu. Và a cũg chẳg bao h bik đc a đã làm tổn thươg e ntn, e đã khóc vì a nhìu ntn bởi vì a đâu có wan tâm đến điều đó, fải k a?
A ah! E k bao h mún way lại con đg đó nữa, con đg kỉ niệm of tụi mìh đó a. Zậy mà e lại fải đi trên con đg đó, a k bik e đã mún đc ở bên a ntn khi đi wa đó đâu, e sợ điều đó nên sẽ k bao h e đi trên con đg đó nữa đâu a. Nhưg nếu có đi wa đó thì a cũg k nhớ j đâu, mà nếu có nhớ thì a cũg chỉ coi như trò đùa thôi fải k?
A ah! Xa a sao e pùn wá zậy? Sao e yếu đuối wá zậy? Sao e cứ để a đem e ra làm trò đùa mãi như zậy? E mún ghét a lắm nhưg sao k làm đc? Con ng a có j tốt chứ, trên đời nì k thíu j ng tốt hơn a rất nhìu mà sao e lại cứ nhớ a như zậy chứ?...
A ah! Lúc wen nhau a có hp k? E chẳg cảm thấy cái thứ gọi là hp ở a, thật ra a có iu e k? E rất mún hỏi a câu đó, bi h và mãi mãi sau nì có lẽ e sẽ lun fải dằn vặt zới câu hỏi đó. Làm sao e bik đc câu tl hả a?
A ah! Từ hum ni a đừg xh trc mặt e nữa nha. E k mún fải gặp lại a đâu, từ h cho đến lúc e thật sự wên đc a, cho đến lúc e có thể nhìn thẳg vào a mà k ngại ngùg j nữa thì a đừg xh nha. Có thể e sẽ rất nhớ a, có lẽ e sẽ rất mún gặp a nhưg a đừg xh nha. E sợ fải gặp a, sợ fải nhớ lại tất cả, zậy nên e xin a đừg xh nữa nha.
A ah! E sẽ k khóc nữa đâu, tuy e vẫn nhớ a nhưg e sẽ k khóc nữa. A wên e dễ dàng, thanh thản như zậy thì e khóc có ý nghĩa j đâu đúg k a? E sẽ cầu mog cho a đc hp, e sẽ cầu cho nhữg j tốt đẹp nhất đến zới a bởi vì e vẫn còn iu a.
A ah! E k bik con đg fía trc sẽ ra sao nhưg e sẽ bc đi, e sẽ tự mìh đứg dậy nếu bị ngã, e sẽ k cần a đi cùg e nữa đâu, e lớn rồi, truởg thành hơn nhìu rồi, e sẽ tự mìh đi, e k cần a nữa đâu.
A ah! Có lẽ bi h e rất pùn nhưg cuộc sốg of e thanh thản hơn nhìu rồi. E k&nbsp;còn tốn tiền đt nt zới a nữa, e cũg k fải xin xỏ pama để đi chơi zới a, e cũg k fải tưởg tượg cuộc sốg sau nì có a sẽ ntn, e cũg k fải thức đến 1,2h ság để nt zới a, e cũg k&nbsp;fải tốn hơi sức&nbsp;để cãi nhau zới a, e cũg k fải khóc&nbsp;đến sưg cả mắt sau nhữg lần cãi nhau rồi chỉ zới mấy câu năn nỉ a lại làm e cười, e cũg k fải nghe ng ta nói thằg pồ e thế nì, thế kia nữa,...Cuộc sốg k a&nbsp;zui zẻ hơn nhìu mà,&nbsp;đúg k?
Hum ni e sẽ nhớ lại tất cả nhữg kỉ niệm of tụi mìh, rồi từ mai e sẽ bc đi, e k đứg đó nữa đâu a. Tạm biệt a, tạm biệt t.y of e.
&nbsp;
]]></description>
            <pubDate>2009/06/17 11:48:24</pubDate>
            <guid><![CDATA[ANH:165]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[pùn]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/heo-9e/article?mid=129]]></link>
            <description><![CDATA[Một chữ pùn k thể nói hết tâm trạng của mìh lúc này đc.Phải nói là tồi tệ mới đúg.
Một buổi tối k thể nào tệ hơn đc nữa.
Thất vọng
Chán chường
Cô đơn
....
Nhữg lúc này mìh chỉ ước có 1 bàn tay kéo mìh đứg dậy,nhưg làm j có,mìh chỉ mơ mộg hão huyền thôi.
Đành fải chấp nhận cuộc sốg này,số fận này thôi.Cuộc sốg và số fận mà ôg trời đã dành cho mìh.
Nhữg lúc như thế này mìh lại k thể nào khóc đc,já mà khóc đc thì đã tốt rồi,khóc đc thì mọi chiện sẽ theo dòg nước mắt chảy đi hết.
Bi jờ mìh cũg chẳg thể hét lên đc
Cứ chìm sâu vào tâm trạg tồi tệ này, cứ dần dần gặm nhắm nỗi cô đơn,chán chườg này...
Thế jới này là j chứ, mìh chỉ là 1 hạt cát nhỏ bé,có bao nhiu ng bik đến sự tồn tại của mìh chứ?Có ng nói :&quot;có thể&nbsp;bạn chỉ là hạt cát nhỏ bé trog thế jới nhưg đối zới ai đó thì bạn là cả thế jới&quot;.Nhưg mìh bik đó chỉ là lời an ủi cho nhữg ng chẳg có ai thèm&nbsp;để tâm như mìh thôi.
CHÁN&nbsp;.....
TỨC....
PÙN....
=&gt;KHÓC.....]]></description>
            <pubDate>2009/05/18 20:22:34</pubDate>
            <guid><![CDATA[pùn:129]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[nhok kute]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/heo-9e/article?mid=119]]></link>
            <description><![CDATA[thèn e họ quậy fá của mình nà]]></description>
            <pubDate>2009/05/16 22:32:45</pubDate>
            <guid><![CDATA[nhok kute:119]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[nó và anh]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/heo-9e/article?mid=87]]></link>
            <description><![CDATA[Cái điều mà nó nghĩ là k bao jờ có thể xảy ra lại đến zới nó, đúng là cuộc đời này thật khó lường, k ai là có thể bik ngày mai sẽ ra sao. Tình cảm ngày xưa đã trở lại, thân thiết hơn, nồng nhiệt hơn,...nhưng lại k mang lại cho nó niềm tin như trước. Trải wa bik bao nhiu là chiện, đã có lúc nó và anh bước đi trên 2 con đường rất xa nhau tưởng chừng như k bao jờ gặp lại. Zậy mà hum ni nó zới anh lại đang cùng đi trên 1 con đường. Tự dưng nó nhớ zìa wá khứ, nhớ cái ngày đầu tiên anh nt làm wen zới nó, nhớ cái lần đầu tiên nó gặp anh, nhớ lắm cái hùi còn ngây thơ tin rằng tình cảm đó sẽ là mãi mãi. Bi jờ trải wa bik bao nhiu là chiện nó thật sự k thể lạc wan tin vào tình cảm đó như trước nữa.
Tối ni trời mưa to wá! Chìu ni đi mưa zìa, nhận được 1tn hỏi thăm tự nhiên nó thấy zui dù đó k fải là tn của anh. Ngay lúc này nó lại nhớ đến cái người đã gửi tn cho nó,người đó lúc nào cũng zậy, chìu nào nó đi học mà trời mưa là cũng nt hỏi nó có bị ướt k hik, người đó tốt zới nó wá, zậy mà nó lại làm người đó bùn. Sao người đó k fải là anh? Anh k wan tâm tới nó như người đó zậy mà sao nó lại wan tâm đến anh hơn người đó chứ? 
Tiếng mưa rơi ngoài trời làm nó bỗng thấy cô đơn. Sao những lúc như thế này anh lại đâu mất, nó bùn và trống trãi wá. Anh lun vô tâm như zậy mà, nó cũng chẳng bùn thêm làm j.
&nbsp;
&nbsp;]]></description>
            <pubDate>2009/04/26 19:54:26</pubDate>
            <guid><![CDATA[nó và anh:87]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[suy nghẫm]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/heo-9e/article?mid=81]]></link>
            <description><![CDATA[Dạo này cuộc sống của nó rất yên bình, rảnh rỗi wá nó lại suy nghĩ lung tung.Thỉnh thoảng nó nhìn ngắm những người đi đường, người thì đi xe tay ga đời mới,người lại đi trên những chiếc xe cà tàng, rồi cũng có người đi bộ,đi xe đạp,đi xe con....
Tự nhiên nó tự hỏi: &quot;Con người ta sống trên đời vì mục đích gì?&quot;tự hỏi rồi nó lại tự trả lời :&quot;Con người sống đơn jản zì họ đag tồn tại&quot;.Nó tự cười 1 mình,chắc k có ai ngớ ngẩn như nó,tự hỏi rồi lại tự trả lời.
Hôm nay nó lại rảnh rỗi nằm suy nghĩ lung tung.Sao cũng là 1 kiếp người mà sao khác xa nhau wá.Lúc nay,có bik bao nhiu người đag chật zật zới cuộc sống zới đói khổ,nhưng cùng lúc đó cũng có k biết bao nhiu người đang đốt tiền vào những trò chơi vô bổ.Sao người giàu có thì giàu có wá,còn người nghèo thì lại nghèo wá...Nó lại suy nghĩ zớ zẩn zồi.
&nbsp;]]></description>
            <pubDate>2009/04/12 20:00:06</pubDate>
            <guid><![CDATA[suy nghẫm:81]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[ILU]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/heo-9e/article?mid=62]]></link>
            <description><![CDATA[]]></description>
            <pubDate>2009/03/21 23:09:17</pubDate>
            <guid><![CDATA[ILU:62]]></guid>
         </item>        </channel>
        </rss><!-- api1.blog.sg1.yahoo.com compressed/chunked Fri Nov 27 12:21:31 SGT 2009 -->
