Đời tôi ghét nhất 2 từ "quen biết" và "nhờ vả". Đưa cho tôi một người bệnh
đã được chẩn đoán rành rành, bởi bác sĩ chuyên khoa, bằng đủ tất cả các xét nghiệm chuyên biệt, nhưng
không chấp nhận kết quả để chuyên tâm vào điều trị mà cứ bảo tôi tôi có "quen biết" ai, or có thể "nhờ vả" ai để
chẩn đoán cái bệnh ấy khác đi, chỉ vì đó là bà con họ hàng của gđ tôi.
Y học cũng có giới hạn, và tấm lòng, nhiệt tâm của người bác sĩ cũng fải có mức độ. Sao cứ đòi hỏi chúng tôi là những Mr Biết Tuốt, những Mrs Chữa Tuốt? Hỏi chúng tôi về một vấn đề không fải chuyên môn, chúng tôi trả lời đc j, làm đc j? Khi bệnh đã vượt ngoài tầm kiểm soát của "những bệnh thông thường", vượt quá quyền hạn chữa trị của 1 bs đa khoa, cái chúng tôi làm đc là giải thích, và chỉ dẫn đúng đường đến những bậc đàn anh có kinh nghiệm và trình độ hơn trong lĩnh vực đó.
Đã ko nghe, ko tin, còn bảo tôi fải "nhờ vả", gửi gắm j nữa?
Rồi bảo tôi vô tình, chẳng bằng được anh tôi.
Ừ anh ra trường trước tôi gần 10 năm. Người anh "quen biết", ít nhất cũng cùng tầm với anh. Nếu họ giỏi, anh tin tưởng, anh gửi gắm được. Còn tôi mới ra trường, người tôi "quen biết" có 3 dạng:
Dạng thứ 1, bạn thân của tôi. Họ giỏi, nhưng xét về kinh nghiệm, tôi yên tâm gửi gắm cho họ? Và tôi biết, họ cũng chẳng dám vỗ ngực xưng tên đảm bảo bất cứ điều gì.
Dạng thứ 2, là các thầy cô, giảng viên kì cựu trong trường. Họ cực kì giỏi, nhưng tôi có tư cách gì mà gửi gắm cho họ? Họ bận trăm công nghìn việc, bệnh viện, bộ môn, giảng dạy, hội nghị hội thảo,... đủ cả. Người thân gặp họ còn khó, huống chi tôi.
Dạng thứ 3, chả bít diễn thế nào, vì họ là các bậc anh chị của bạn bè tôi, những đứa cùng thời, nhưng ra trường có chí hướng khác, và đi theo chuyên khoa khác. Nói chính xác, đó là người quen của người quen, một dạng quen biết bắc cầu, theo đà quan hệ xa đại bác bắn không tới. Với dạng ấy, tôi lấy gì ra đảm bảo về thực hư trình độ, về quan hệ thân thiết mà gửi gắm?
Nên tôi chẳng
gửi gắm j cả. Chỉ
hướng dẫn bệnh viện tốt,
giới thiệu bác sĩ giỏi. Sức tôi chỉ vậy, làm đúng nghĩa vụ và quyền hạn của tấm bằng ra trường mà bộ Y tế đã cấp cho tôi.
Thế nên với mẹ, tôi là đứa vô tình. Và mẹ lại gọi anh. Anh ậm ừ, bằng mặt nhưng không bằng lòng. Tôi biết, và bất cứ người bs nào cũng sẽ như vậy. Mẹ chắc cũng biết, nhưng cố ý phớt lờ, miễn được việc. Và rồi đường dây gửi gắm cứ tiếp diễn....
***
Tôi biết tâm lý của người bệnh rất lo lắng về bệnh tình của mình, nhất là khi nó được chẩn đoán quá trầm trọng, và có nguy cơ không thể cứu chữa... Tôi biết ở hoàn cảnh đó, họ cũng sẽ không tin vào thực tế, và lo sợ chạy hết đầu này đến đầu kia để tìm bác sĩ, hi vọng mong manh sự thật sẽ khác đi...
Nhưng những người-có-người-quen-trong-ngành-y như người bà con xa kia của gđ tôi à! Đừng nghĩ mình có đặc quyền "quen biết", là nhất tất fải được hưởng đặc lợi "gửi gắm" và "nhờ vả". Bệnh tật không ai muốn, nhưng khi đã đến, nó chẳng chừa một ai. Đừng mất thời gian bận tâm đến cái sự "quen biết" ấy, mà hãy chú tâm nghỉ ngơi và điều trị. Vì những phép nhiệm màu... chỉ xuất hiện... nếu ta có nghị lực và niềm tin..........
P/s: khùng khùng, chẳng bít đang viết j.
promise_me 11:25 13-11-2009
Chúc chị một ngày vui vẻ nha
Heyona00:09 03-12-2009
vitvit 00:42 09-10-2009
Heyona02:23 17-10-2009
út còi 08:56 25-09-2009
Heyona00:19 26-09-2009
Black Rose 09:45 23-09-2009
Đúng thế Heyona ạ, nên là đừng trách ngta ko hiểu mà cứ lo chạy chọt... Có khi, hy vọng là thứ duy nhất mà người bệnh và người thân của họ bám víu vào mà sống tiếp.
Heyona19:11 23-09-2009
(¯`H´¯)(¯`21´¯) 09:32 19-09-2009
Heyona19:09 23-09-2009
bumbaheo 01:08 19-09-2009
Heyona19:07 23-09-2009
thanhvan_saff 16:29 18-09-2009
Heyona19:11 23-09-2009
Giang Vy 03:47 18-09-2009
Heyona19:06 23-09-2009
^.^LadyLoveLife^.^ 02:59 18-09-2009
Heyona03:13 18-09-2009
Hat cat 00:55 18-09-2009
Sự vô tình cũng đang là căn bệnh khó chữa của các y bác sỹ ngày nay .... một người bệnh lằm kêu la mấy ngày trời tại bệnh viện ... bác sỹ đi qua đi lại đều thờ ơ ... tiền viện đóng đủ ... chẳng thiếu cái gì cả ....mà quên thiếu phong bì .... khi được biết có là người nhà của một vị khá khá trong bệnh viện .... người nhà ở đây xa lắc xa lơ ... xa đến nỗi phong bì phải bay tới .... thế là được đưa ngay lên bàn mổ .... bác sỹ tận tình 24/24 phục vụ ... kể cũng lạ hờ hờ ....
mình viết mà cũng chưa hiểu mình viết gì ^.^
một tối nhiều niềm vui nhé bạn Heyona ....
Heyona03:19 18-09-2009
thanhvan_saff 23:08 16-09-2009
Heyona02:37 18-09-2009
MƯA 23:00 16-09-2009
Heyona02:39 18-09-2009
Vinhtra_vn 15:59 16-09-2009
Còn về bạn blog, tuy mới tạo blog từ 30.4 đến giờ, nhưng mình có nhiều bạn yêu quý và tôn trọng, thân thiết và rất nhiều nguời vô (đúng không?), bạn bên blog của H có CN "kết" với mình dù CN rất ít nhận xét bài viết của mình nhưng mình cảm nhận bạn ấy là người chân thành và đã hẹn sẽ gặp nhau ở HN rồi đó, "ghen" đi nhé "con gà mái biết đá".
Mình cũng thừa nhận mình rất chảnh, nhưng không phải vì chảnh mà chưa mời ai kết bạn trước, bởi mình không còn là tuổi teen, mình là "bậc tiền bối" rồi. Đúng không?
Heyona18:07 16-09-2009
bemuathu__•๑۩۞۩๑•(™Leana™) ¶gia tộc kute¶••๑۩۞۩๑••member 15:52 16-09-2009
Hi, công bằng và lý lẽ cũng phải có tình cảm,nếu ai cũng làm đc thì rất hay. Nhưng nếu phải xếp hàng để trị bệnh,người bệnh này bệnh nặng hơn người kia và cần đc cứu gấp mà vẫn phải đứng chờ vì không có sự quen biết và gửi gắm nào cả chị H nghĩ sao?
bmt thấy thực tế có người chờ không nổi sức mà đi luôn kìa. hì.vậy thì sự quen biết và gửi gắm nó cũng không tệ chứ sis? Ở một mức độ nào đó bệnh nhẹ và tình cảm thì không nói ngược lại bệnh nặng và không có quen biết tình cảm thì khó nói lắm. Tâm trạng bối rối và tha thiết từ sự quen biết để gửi gắm cũng có người khó đặng lòng làm khó người quen,nên sis thông cảm nhiều hơn. Đọc xong 3 dạng ngừi sis nói bmt mới hiểu thêm đó. cám ơn H nhiều.

Heyona17:25 16-09-2009
HUỲNH ANH 10:55 16-09-2009
Giờ hết khùng chưa H????
Heyona14:42 16-09-2009
Vinhtra_vn 10:01 16-09-2009
Nhưng VT "cứng" lắm H à, bởi người này xin được, gửi gấm được thì sẽ ....
Không lẽ vì thân quen mà cứ được hưởng những cái không xứng đáng sao? Vậy những người vì họ không thân quen thì họ bị thiệt thòi sao?
Lúc đầu VT cũng sợ mất lòng, nhưng mất niềm tin thì sẽ mất tất cả. Nhất là với SV lại càng không được tạo cho các em những suy nghĩ tiêu cực đó. Chúng ta nói về sự công bằng, lẽ phải, mà bản thân chúng ta lại thiếu công bằng, vậy thì dạy ai?
Mình luôn bên H!
Heyona15:06 16-09-2009
Tri Tho 01:41 16-09-2009
Nhưng heo ơi, cũng phải nghĩ tới tâm lí người bệnh chứ, mọi người nghĩ đến cảnh được "gửi gắm" là bệnh tự nhiên khỏi mấy phần đấy.
Không phải ai cũng xử lí tình huống đầy lí trí như heo đâu. Vậy nên đừng giận mà tội nghiệp người ta... Hạ nhiệt đi
Heyona14:49 16-09-2009
Mà nè, nghe BlackRose nói mèo béo vào SG. Sao k chào hỏi, quà bánh j cho H hở? Thế là k đc đâu đó nhá. Ôi mình mún quà!
thanhvan_saff 23:21 15-09-2009
Heyona14:46 16-09-2009
MƯA 21:52 15-09-2009
hiiii....đôi khi khùng khùng lên lại viết hay, viết đúng cái suy nghĩ của mình. Nhưng mà T nói đúng đấy, hạ hoả đi, lỡ bị cho là vô tình rồi, nổi giận cũng vẫn "vô tình" như thường,
. Giận quá, xì mụn ra đấy nhé
Heyona14:44 16-09-2009
Thu Trang 16:07 15-09-2009
Heyona14:43 16-09-2009