Now I know the feeling is so important.

Bài mới nhất

Sửa Đóng
Thư mục: Tổng hợp |
Đăng ngày: 01:23 23-10-2009

Đêm … Biển buồn … cuộn trào như nỗi nhớ. Tôi quay lưng lại thành phố, quay lưng lại ánh đèn màu, lắng nghe Sóng hát … lời gì mặn chát đầu môi. Khẽ nhặt một hòn sỏi ném vào lòng Biển, để thấy nỗi buồn mình nhỏ nhoi đến tội, chẳng còn gì giữa muôn trùng sóng nước. Biển vẫn vậy, trong sâu thẳm tận cùng là sự sẽ chia, là chổ dựa, là nơi gữi gắm và trốn tránh niềm đau … Biển luôn bao dung để ôm vào lòng tất cả, cho đi tất cả … đâu ai biết về chuyện tình của Biển, mấy ai người hiểu được nỗi mênh mông. … Đã lâu rồi tôi không về bên Biển, không biết Gió có còn mãi nô đùa, không biết Sóng có còn hát những lời tự tình ngày ấy … Đã lâu rồi Biển ơi! … Đã lâu rồi, ngày chưa ai gọi tên vùng nước mênh mông ven làng chài là Biển, có chàng trai tên Biển và cô gái yêu kiều tên Sóng. Sóng đẹp nhất làng với mái tóc dài mượt như tơ trời buổi sớm, nụ cười long lanh của những hạt sương và đôi mắt trong veo như cơn mưa đầu hạ. Còn Biển … là một chàng trai bình thường hay nhìn trời đêm sâu thẳm. Họ lớn lên bên nhau qua bao chiều lang thang cùng cát trắng, đôi chân trần mê mãi rong chơi, đôi bàn tay nắm chặt không rời. “Có một thời như thế sao em? Hoa Hai Sắc vương vào đuôi tóc nhỏ, Ta ngày ấy hồn nhiên như cọng cỏ Mặc tháng ngày cứ biến chuyển dần xoay … Có một thời tay ở trong tay Trên đường vắng ngập đầy hương hoa dại Và đêm về nồng nàn hơi thở nhẹ Mắt em cười làm choáng ngợp tim ta …” Bài thơ ấy đã nói thay nỗi lòng của Biển. Chàng trai âm thầm yêu Sóng từ lúc nào không biết, có thể vì vẻ đẹp rạng ngời, có thể vì những kỉ niệm đang ăm ắp trong tim … nhưng Biển hiểu rõ chỉ có Sóng mới mang lại hạnh phúc dường ấy, chỉ có Sóng mới làm anh khổ đau dường ấy … Biển vẫn lặng lẽ quan tâm, chăm sóc Sóng bằng một tình yêu không thể nói nên lời. Với Biển, nàng trong lành và thánh thiện như thiên thần, mỗi nụ cười, mỗi ánh mắt đều làm tâm hồn anh ngây ngất. Biển không sợ một lời từ chối, điều anh sợ nhất là Sóng không còn hồn nhiên và vô tư như trước … Anh yêu Sóng vì điều ấy, và đành chấp nhận âm thầm đau khổ .. chỉ có trời đêm mới hiểu Biển yêu Sóng nhường nào … chỉ có trời đêm mới hiểu … … Rồi một ngày có chàng trai tên Gió ghé qua, Gió mang vẻ phong trần từ miền đất lạ … trái tim cô gái mới lớn rung rinh lời ước hẹn, cô hát … bài ca đam mê về tương lai, về bếp lửa bập bùng hạnh phúc. Sóng say sưa kể với Biển về tình yêu cô dành cho Gió, về ước mơ thầm kín và dự định của hai người, đã từ lâu cô xem Biển như một người bạn, như một người anh trai. Mặc dù từng lời nói đó như những vết đinh nhức nhối gim chặt vào con tim, Biển vẫn lắng nghe và làm tất cả để mang lại hạnh phúc cho người mình yêu. Vì Sóng, Biển đã cho đi tất cả, anh nguyện cầu hằng đêm cho tình yêu của Sóng được vẹn tròn … đôi lúc anh tự hỏi mình vì sao không khóc … chắc cũng chỉ có trời đêm mới hiểu vì sao … … Sóng không hề có lỗi, ai cũng có quyền yêu và chọn người yêu … nhưng Gió là lãng tử mông lung không dừng bước … Sóng đã đặt cược tất cả vào tình yêu, trái tim cô gần như trống rỗng khi Gió ra đi … Một đêm trăng khuyết, Sóng chèo thuyền thật xa, khi không còn thấy đâu là bờ cô ngồi một mình im lặng … ngước lên nhìn bầu trời đêm, lần đầu tiên Sóng yêu, cũng là lần đầu tiên Sóng đau khổ đến vậy … người tình phụ đã ra đi, người con trai yêu cô vẫn từng ngày chờ đợi … nhưng Sóng không thể dối lòng mình, cô chỉ yêu một mình Gió thôi … mãi mãi … Yêu một người dù khổ đau vẫn là điều hạnh phúc, Yêu và được người ấy yêu sẽ là điều kì diệu … nhưng điều kì diệu ấy không bao giờ đến với họ … nỗi đau tình phụ, cảm giác có lỗi vì đã phụ tình, tất cả đè nặng tâm hồn Sóng, trái tim non nớt lần đầu rung động của cô vỡ tan thành trăm mảnh … cô cất tiếng hát, tiếng hát uất nghẹn trước lúc quyên sinh. Không hiểu vì sao Biển nghe tiếng hát ấy, anh bơi ra nhưng Sóng đang ở nơi đâu, xung quanh anh chỉ là một màn đêm sâu thẳm … Biển gào lên: “Sóng ơiii ” … tiếng hét chứa đựng nỗi đau khổ, sợ hãi, và tuyệt vọng … rồi khi biết mình đã mất Sóng, khi biết mình đã mất tất cả, chàng trai để mặc cho con nước cuốn đi. … Từ đấy về sau người ta gọi tên Biển cho vùng nước mênh mông, im lặng và sâu thẳm, chẳng ai biết Biển nghĩ gì, chỉ biết Biển thật buồn trong lời Sóng hát, bài ca lầm lỡ, đam mê … Sóng vẫn rì rào và hướng về cơn Gió, bất chấp tất cả, để lại Biển sau lưng, rồi va vào đá vỡ tan thành bọt … Chỉ có Gió hình như không biết, còn mê mãi rong chơi. … Tôi đã quay về Vũng Tàu để một phút mặc niệm trước tình yêu của Biển, tự an ủi với hạnh phúc kiếp người - ngắn ngủi và không như ý - bởi biết đâu: “Trong tiếng thở dài, Biển ngàn năm còn đó Vĩnh cửu, vô cùng … nên chịu lắm khổ đau !”
sau (50) sau (50)

Xem thêm

Thư mục

Xem ngày tháng

S M T W T F S
1 2 3 4 5 6 7
8 9 10 11 12 13 14
15 16 17 18 19 20 21
22 23 24 25 26 27 28
29 30