Đăng ngày: 19:27 17-09-2008
Tôi vừa nhận được thiệp mời của ông cách đây 2 phút. Thế là tôi sắp toi vài lít, còn ông sắp toi cả cuộc đời...
Giờ
này, tôi có khuyên nhủ chắc cũng không nhằm nhò gì, bởi khi ông trao
nhẫn cưới cho vợ ông cũng có nghĩa là vợ ông đã xỏ nhẫn cưới vào... mũi
ông. Đấy, chúng ta luôn thua từ khi trọng tài thổi còi bắt đầu hiệp đấu.
Chỗ bạn bè, tôi muốn ông chuẩn bị tinh thần để hiểu hai từ khác âm nhưng đồng nghĩa: “lấy vợ” và “đi tù”.
Mụ
vợ tôi (thư này dành riêng cho ông nên tôi gọi như vậy, nếu mụ ấy biết
thì tôi từ án treo chuyển vào trại, từ 6 tháng chuyển sang chung thân,
từ chung thân đến tử hình... mong ông giữ mồm giữ miệng cho), mụ vợ ông
và các mụ vợ trên đời tuy không cùng cha, cùng mẹ nhưng đều giống nhau
bởi dòng máu chiếm hữu lúc nào cũng chảy rần rật.
Mụ ấy đổ
đồng tình yêu và sự chiếm hữu. Cái thân xác này, mụ chiếm hữu đã đành,
nhưng cái khoảng thời gian bé tí tẹo vênh ra vào giữa giờ ăn trưa cũng
bị mụ kiểm soát chặt chẽ. Giờ trưa nghỉ ngơi tí chút, Yahoo Messenger
phải vàng khè, thi thoảng mụ xì-pam một cái. Không thấy thì mụ gọi điện
thoại, gọi bàn, di động, không được thì mụ gọi cho đồng nghiệp. Ông có
tin không, 8 năm nay, chưa bao giờ tôi thoát khỏi tầm mắt mụ. Mụ gọi
thế là yêu, là quan tâm, lo lắng...
Mỗi lần thông báo đi
công tác là tôi phải lấy tinh thần, mở miệng như người có lỗi và y rằng
mặt mụ dài như cái bơm. Mụ buồn vì không có chồng trong 2-3 ngày, còn
tôi như mở cờ trong bụng vì không “bị” yêu thương, lo lắng ít nhất
trong 48 giờ.
Mụ thuê ôsin để trông con, còn mụ rảnh rang để... trông tôi.
Năm
thì mười hoạ mụ mới cấp cho cái “quota” được đi bù khú với đám bạn 10
năm không gặp. Mà đám bạn đó, ai, ở đâu, làm gì, điện thoại bao
nhiêu... mụ đều lưu trong bộ nhớ phi thường mà đôi khi tôi nghĩ người
trần không mấy ai có.
Và suốt cái buổi nhậu hiếm hoi ấy mụ
cứ réo rắt gọi. Nghe ồn ào thì mụ hỏi: “Tại sao ồn thế, có phải nhậu
xong rồi rậm rật đi karaoke bàn tay vàng?”. Im lặng thì mụ dán tai vào,
rít lên: “Tại sao yên tĩnh, có phải rửng mỡ mò vào nhà nghỉ?”.
Nếu
đêm đó tôi mà về muộn thì quả là thảm kịch. Biết mình có lỗi, tôi rón
rén bước vào nhà, vén màn thất kinh khi thấy mụ tóc tai dựng đứng, mắt
thâm quầng, ngồi nhìn trừng trừng lên trần nhà (sau này tôi mới biết mụ
quả là cao tay, mụ vẫn ngủ, ngáy ngon lành, nhưng khi nghe tiếng kẹt
cửa, mụ ngồi phắt dậy, xõa cho tóc tai dựng ngược, quệt tí phấn mắt màu
chì vào quanh mắt, rồi ngồi chờ chồng như thể từ kiếp trước). Cho dù có
mệt rã rời vì bia rượu, tôi vẫn cố gắng trả đủ bài vì đó là phép thử
của mụ. Vậy mà sáng sau, chưa kịp hồi sức, đã nghe thấy tiếng mụ sa sả,
xoong nồi xủng xoảng, mụ quát chó, chửi mèo, đánh con chí chóe...
Và
tôi, cố lết tấm thân xác bèo nhèo - 8 năm trước còn lịch lãm, hào hoa
nhất lớp (ông biết mà) - dắt xe ra khỏi cửa, đứa lớn ngồi sau, đứa bé
ngồi trước (mà vẫn thò tay cấu nhau), khăn bịt mặt, nón trùm đầu, sữa,
cặp sách... lôi thôi như dân tị nạn.
Than ôi, làm người đã khổ, làm chồng còn khổ hơn gấp bội.
Đôi
khi (nhất là khi tôi nộp cho mụ một cục tiền), mụ cũng nới chút đỉnh
cho tôi “thở”, nhưng cũng chỉ là “thở hắt”, nhất quyết không cho “thở
dài”.
Về nhà, nếu tắt điện thoại thì mụ tra: “Sợ em nào gọi
hay sao mà tắt”, nhưng cứ có điện thoại gọi đến là tôi giật mình thon
thót. Không nghe cũng chết mà nghe thì con người mất hết văn minh, lịch
sự. Tôi phải nói thật to, càng ông ổng càng tốt, càng thô bạo (mày,
tao, ông, tôi) càng tốt, đi lại thật hoành tráng, vung chân, vung tay
dù có khi đầu dây bên kia chỉ hỏi mỗi câu: "Tài liệu để đâu?". Nếu tôi
nói nhỏ thì mụ sẽ cho là có vấn đề, mụ sẽ khảo, sẽ tra cả đêm cho ra
vấn đề... vì sao nói nhỏ.
Thực ra mụ (và các mụ) lo hơi
thừa, thân thủ phi phàm như các mụ thì tôi (và chúng ta) là vỏ quýt chứ
có là vỏ dừa mụ đâm cũng thủng.
Ông có biết, khi về nhà bộ
mặt của lũ chúng ta phải thế nào các mụ mới hài lòng không? Câu hỏi
không bao giờ có đáp án, bởi: Nếu ông cáu gắt: Mụ cho là ông có bồ
ruồng rẫy vợ con. Ông vui vẻ: Mụ cho là ông có bồ nên phởn phơ, hứng
chí. Ông chu đáo: Mụ cho là ông có bồ nên thấy cắn rứt, hối hận. Nói
chung, trong mắt các mụ vợ tự cho mình là Sơ-lốc Hôm, kiểu gì ông cũng
“phải” có bồ.
Mụ xấu cũng bảo tại chồng, già cũng bảo tại
chồng (thời gian mụ dành để quản thúc đâu có chịu vào sa-lông làm đẹp
bao giờ). Tuần rồi, xem chung kết hoa hậu, tôi toàn nhìn... ngón chân
cái, thi thoảng mới dám liếc trộm mấy em. Triết lý cơm - phở luôn đóng
đinh trong đầu mụ, mà mụ đâu có biết cơm có thể ăn cơm nguội hoặc
chiên, chứ phở có ai ăn nguội hay chiên bao giờ. Cơm dù không ngon
nhưng ngày nào người ta cũng có thể ăn, còn phở thì ai có thể xơi triền
miên.
Nói chung, lấy vợ là đi tù, đó là chân lý (dù rằng ông
vẫn một lòng yêu quản giáo). Ông cứ chuẩn bị tinh thần đi, cái gia đình
lý tưởng mà ông mơ ước rồi sẽ thành cái cối xay 1 chức năng, xay hết
mọi ước mơ trai trẻ thành món sinh tố bèo nhèo.
Hôm nay, tôi
có hẳn 1 giờ tự do, dĩ nhiên tôi phải nói dối mụ, phải huy động bạn
đồng nghiệp, phải lạy lục em lễ tân để lỡ mụ có kiểm tra. Nhưng tôi mất
25 phút viết thư cho ông, còn 35 phút nữa tôi phải đi lai rai cốc bia
với bạn bè trước khi... chui về lồng.
Giờ này năm sau, nếu
ông quá bức xúc, cứ đến tôi, tôi chỉ cho ông cách khởi nghĩa mà không
bị dìm vào bể máu. Tôi đi đây. Không, tôi bắt đầu khởi nghĩa đây. Cũng
phải chọn quán bia gần gần, vì còn cái đồng hồ công tơ mét nữa chứ...
(ST)
Chỉ là tôi thấy vui post lên cùng cười mong chị em thông cảm nhé!
Hoc Tieng Anh CLUB 09:18 29-10-2009
kemdautuoi 13:49 02-10-2009
Air Blade 13:30 26-09-2009
LonelyManFromThePast 03:11 26-07-2009
Chí Phèo07:02 31-07-2009
momizi 22:46 18-07-2009
Chí Phèo07:03 31-07-2009
kemdautuoi 18:06 08-07-2009
Chí Phèo22:36 12-07-2009
phuongtim 08:21 28-05-2009
Chí Phèo11:34 01-06-2009
HậuĐậu 23:48 14-03-2009
Chí Phèo11:18 27-05-2009
LonelyManFromThePast 20:49 26-02-2009
Nguyen Du:
"Yeu nhau (nhu the) thi lai bang muoi phu nhau!"
"Rang hay thi that la hay
Nghe ra ngam dang nuot cay the nao..."
Cam on ban da ghe tham nha minh nhe!
Chí Phèo12:04 28-02-2009
Hoa Mộc Lan 22:24 21-01-2009
chúc HML đón năm mới vui vẻ, bình an và hạnh phúc
Chí Phèo17:15 29-01-2009
Nghe thì phũ phàng nhưng đúng quá còn gì?
Chúc HML luôn là nhánh lan đáng yêu nhất!
Song Ngư 09:37 24-12-2008
HoaMocLan12:50 19-01-2009
tahanhubinh 15:48 03-12-2008
Cũng hay!
Có lý!
HoaMocLan12:48 19-01-2009
ThạchThảo 04:23 23-11-2008
Thua tay này luôn, mà ngẫm nghĩ thì cũng có lý đó chứ?
HoaMocLan12:46 19-01-2009
Ông bà mình vẫn bảo không có lửa thì làm sao có khói cấm có sai mà bạn. Người ta thôi, vợ tôi thì đằm thắm lắm (bả đang ngồi gần tôi).
Hoa Mộc Lan 20:49 21-11-2008
HoaMocLan12:43 19-01-2009
Lãnh Lót 13:53 20-10-2008
THANH MINH DÙM NGƯỜI MỚI ……CÓ VỢ .
Ừ thì mầy cứ …chưởi tao
Khi chuông chợt réo ….chưa vào đủ ly
Nhưng nhìn theo bóng tao về
Mầy thèm đứt ruột , bị “ kè “ như tao !
Ừ thì mầy cứ chiêm bao
Bạn mầy giá gạo , giá rau quen dần
Hôm nào lở bước , chồn chân
Xin mời ghé lại thêm phần cho vui !
Ừ thì mầy cứ rong chơi
Nữa đêm chợt thấy bóng rơi bên hè
Gió vào nữa giấc tỉnh mê
Thèm chai dầu nóng đón về ….mè nheo
Ừ thì tao đã buông neo
Mũi thuyền sao vẫn …liếc đều cửa sông ?
Hỏi ai cái nghĩa lòng vòng
Cành đa con kiến tang bồng nỗi chi ? !
Tuyền Lâm
HoaMocLan12:42 19-01-2009
Song Ngư 02:10 18-10-2008
HoaMocLan12:41 19-01-2009
Thích Chân Thiện 20:30 21-09-2008
HoaMocLan12:40 19-01-2009