<?xml version="1.0" encoding="utf-8"?>
<rss version="2.0">
<channel>        <title><![CDATA[hoa_than]]></title>
        <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/hoa_than]]></link>
        <description><![CDATA[Tren bau troi toi la ngoi sao le
Duoi mat dat toi la ke co don
Oi, noi buon neu nguoi la vat chat
Thi ta la nguoi giau nhat tran gian!]]></description>
        <language>vi-vn</language>
        <lastBuildDate>2009/12/05 09:19:22</lastBuildDate>         <item>
            <title><![CDATA[thơ được tặng...]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/hoa_than/article?mid=26]]></link>
            <description><![CDATA[Em đừng hỏi vì sao tôi yên lặng. 
Ko mở lời nói tiếng Yêu E?
Vì tôi sợ ngày mai mình ngang trái. 
Mình tôi sầu E vui vẻ bên ai....]]></description>
            <pubDate>2009/12/04 00:53:41</pubDate>
            <guid><![CDATA[thơ được tặng...:26]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Sợ...]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/hoa_than/article?mid=25]]></link>
            <description><![CDATA[Sẽ chẳng bao&nbsp;giờ E hiểu được đâu
Bởi có khi nào A là người nói trước?
Con tàu&nbsp;thời gian&nbsp;có bao&nbsp;giờ quay ngược
Sao A tự dối lòng... anh
Sợ chẳng bao&nbsp;giờ có được dòng sông
Trong tim A để soi hình E vào đó
Một ngày quá xa, một ngày&nbsp;không thể đủ
Nỗi nhớ thành mong manh...
A sợ chẳng bao&nbsp;giờ dám đối diện với mình
Đối diện với khoảnh khắc yêu thương trong từng nhịp đập
Đối diện với nỗi cô đơn chân thật,
Và... đối diện với E
Bởi:
A sợ một ngày tất cả sẽ qua nhanh
Bao thương nhớ cũng chỉ thành kỉ niệm
E mãi mãi vẫn mênh mông như biển
Có bao&nbsp;giờ biển chỉ chọn&nbsp;một dòng sông...?]]></description>
            <pubDate>2009/12/04 00:30:17</pubDate>
            <guid><![CDATA[Sợ...:25]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Diêm!]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/hoa_than/article?mid=23]]></link>
            <description><![CDATA[Bài thơ này tôi được tặng. Tất cả những gì có thể nhớ về người tặng là 2 bài thơ là: Bạn tên Nhung, quê ở Thái Bình. Bạn học ĐH Ngoại thương. Ngày hôm đó tôi qua KTX trường Ngoại thương.... Hà nội năm 2003....Cám ơn người tặng bài thơ nhé!!Diêm

Có người ví tình yêu như vỏ với que diêm&nbsp;
Nhưng em không nghĩ thế&nbsp;
Bởi que diêm một lần loé sáng&nbsp;
Còn vỏ bao cháy đến trăm lần.&nbsp;

Em không thể là phần sẫm nơi vỏ bao kia&nbsp;
Để làm sáng...&nbsp;
rồi đốt liệm đời những que diêm mỏng mảnh&nbsp;
Nơi hết lần này đến lần sau lấp lánh&nbsp;
Rất đa tình rồi phụ bạc như không.&nbsp;

Nhưng em sẵn sàng làm chiếc que&nbsp;
Dám đốt cả trái tim diêm sinh bé xíu&nbsp;
Cháy đến tận cùng của thân tăm trắng trẻo&nbsp;
Dù kiếp tàn nhưng hiểu: đã được yêu!&nbsp;

Dẫu cho anh có tham đến bao nhiêu&nbsp;
Và sau những cuộc tình chỉ dăm ba vết xước.&nbsp;
Không oán hờn đâu vì em tin mình được&nbsp;
Chứ yêu nhiều, bạc phếch có gì đâu.&nbsp;

Nếu muốn suốt đời ở mãi bên nhau&nbsp;
Thì câu ví kia xin người rút lại&nbsp;
Bởi cái ngắn ngủi khác xa cái còn mãi mãi&nbsp;
Mà tình yêu cần đi suốt một đời.Bài thơ này còn nằm trong tủ đến tết vừa rồi mới mất!! Rất may là vẫn có thể lấy lại được!!!Còn một bài thơ nữa mà bạn chép tặng. Tớ để đợi đến khi nào kết hôn rồi mới đăng...]]></description>
            <pubDate>2009/08/21 22:01:41</pubDate>
            <guid><![CDATA[Diêm!:23]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Còn cơ hội không???]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/hoa_than/article?mid=18]]></link>
            <description><![CDATA[Có những cái sai có thể sửa được, nhưng có những cái sai không bao giờ có cơ hội sửa chữa. Thật đáng tiếc... Mình đánh mất tất cả: niềm tin và lòng tự trọng. 25 tuổi: tay trắng hoàn toàn theo 2 nghĩa. Sự ra đi là cần thiết nhất lúc này. Còn nửa năm nữa....]]></description>
            <pubDate>2009/07/30 08:52:06</pubDate>
            <guid><![CDATA[Còn cơ hội không???:18]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Tháng sáu mùa thi!]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/hoa_than/article?mid=5]]></link>
            <description><![CDATA[Tháng sáu mùa thiNhạc và lời: Nguyễn Văn HiênCơn mưa đưa mình vào tháng SáuThời gian trôi theo tiếng ve kêuNghe mùa hạ bồn chồn gõ cửaNhớ không em kỷ niệm rất nhiều (2x)Tháng Sáu mùa thiCon đường học trò, anh đưa em điTrong nếp nghĩ, chín dần bao dự định,Ngọn đèn đêm, thao thức suốt canh thâuTháng Sáu mùa thiAnh hiểu lắm, cái nhíu mầy chân thậtNhững nghĩ suy, khiến con người chợt lớn,Em bắt đầu, nơi anh đi qua.Mùa thi ơi, mùa thi ơi, mùa thi ơiVà tháng Sáu, bao laNơi gặp gỡ của những gì nối tiếpĐể nhận ra giữa màu xanh trùng điệpMột mảnh lòng mình xanh, rất xanh...Những hạt mưa đầu mùa nồng ấmLàn gió trôi theo suối tóc ngọt ngàoTrang sách mở bao điều cuộc sốngTa bước vào tháng sáu mùa thi.]]></description>
            <pubDate>2009/06/11 23:25:14</pubDate>
            <guid><![CDATA[Tháng sáu mùa thi!:5]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Cause of sadness]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/hoa_than/article?mid=9]]></link>
            <description><![CDATA[Cause of sadness             A sad and tired man came into an inn. He drank wine continuously. The owner of the inn was surprised and asked:             - What &#39;s happened to you? Does your wife bear a daughter again?             - No, I just have a son.             - Oh, Congratulation! Why are you so sad? How is your baby? Does he get anything baf? Why are you worried?             - No, he is nice, healthy and plump but...but.             - But what?             - My wife also knew this news from her friend.  ]]></description>
            <pubDate>2009/05/23 10:33:26</pubDate>
            <guid><![CDATA[Cause of sadness:9]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Unlucky Number!]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/hoa_than/article?mid=1]]></link>
            <description><![CDATA[Unlucky Number!
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; At the cafe shop, the friends talked together. The first one said: 
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; - Thirteen is the unlucky number. Last week, I had a tour to the seashore city. My room in the hotel was, the thirteen one, I lost all my luggage there.
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; The other one argued:
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; - It&#39;s too old! In the present day, nobody believes that thirteen is unlucky. To me, three is really the unlucky number.
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; - Why do you think so? Asked a friend.
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; - My third daughter was born in March, on third. My salary was showered down one level because of breaking the birth-plan.
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; The eldest of them laughed and said:
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; - To me, thirty is the unlucky number.
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; - Why?
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; - Because, on thirtieth every month, my whole salary, three million, is taken by a woman that my children call mother.
&nbsp;]]></description>
            <pubDate>2009/05/23 10:04:09</pubDate>
            <guid><![CDATA[Unlucky Number!:1]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[?]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/hoa_than/article?mid=10]]></link>
            <description><![CDATA[Phận sao phận bạc như vôi...?]]></description>
            <pubDate>2008/12/07 11:16:32</pubDate>
            <guid><![CDATA[?:10]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[ôi, cuộc đời...]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/hoa_than/article?mid=11]]></link>
            <description><![CDATA[Chưa đầy 2 tháng, có 2 nhát dao đâm qua tim + 2 nhát dao đâm sau lưng...Sống được không...?]]></description>
            <pubDate>2008/12/07 11:05:54</pubDate>
            <guid><![CDATA[ôi, cuộc đời...:11]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Người ra đi vì đâu...]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/hoa_than/article?mid=12]]></link>
            <description><![CDATA[5 năm tuy không nhiều, nhưng cũng đủ làm phai một tuổi xanh....]]></description>
            <pubDate>2008/12/02 23:14:13</pubDate>
            <guid><![CDATA[Người ra đi vì đâu...:12]]></guid>
         </item>        </channel>
        </rss><!-- w4.blog.sg1.yahoo.com compressed/chunked Wed Feb 10 15:42:44 SGT 2010 -->
