<?xml version="1.0" encoding="utf-8"?>
<rss version="2.0">
<channel>        <title><![CDATA[COFFEE 212]]></title>
        <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/hoaianh_0212]]></link>
        <description><![CDATA[Bình minh chỉ đến với những ai tỉnh giấc]]></description>
        <language>vi-vn</language>
        <lastBuildDate>2009/07/16 00:07:58</lastBuildDate>         <item>
            <title><![CDATA[1 xác chết biết đi?]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/hoaianh_0212/article?mid=110]]></link>
            <description><![CDATA[Giờ nằm xuống giả vờ ta chếtChắp hai tay trên bụng thật yênHồn lơ lửng lòng không cảm xúcBay đi đâu cũng chẳng thấy phiền  Tôi sợ khi không gì tha thiết  Không yêu ai, không ghét điều gìKhông mong ước, ngày mai không biếtKhông say mê, dễ đến dễ đi  Tôi sợ bóng mình trong gương kínhKhác gì một xác chết biết điHát ca, nhảy múa và cười cợtGiả dối, che đậy sự Không – Gì    ]]></description>
            <pubDate>2009/05/18 11:15:41</pubDate>
            <guid><![CDATA[1 xác chết biết đi?:110]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Nỗi sợ hãi của tôi!]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/hoaianh_0212/article?mid=111]]></link>
            <description><![CDATA[	                              COFFE…   E thích Mariah Carey, giai điẹu bài hát này nhẹ nhàng, sâu lắng và ván đề là lời bài hát này khá ý nghĩa chị ha! Nhưng có vẻ như chị Hồng hơi phản phất bùn đó nha! Wednesday May 13, 2009 - 12:02am (PDT)               	       	                              Hong Ai cũng có những nỗi sợ. Mariah Carey là người sợ xuất hiện trên sân khấu trước đông khán giả đến nỗi cô í không chịu đi tour biểu diễn, cho đến tận năm 2006 sau 16 năm ca hát mới làm 1 tour lớn trong nước Mỹ. Friday May 15, 2009 - 01:02pm (ICT)               	Chúng tôi là 2 con người hoàn toàn khác biệt nhưng có thể cảm nhận đựơc chút đồng điệu trong nhau  Dường như chúng tôi có 1 nét gì đó rất chung (Theo lời nhận xét của 1 thành viên FPT). Và dường như tôi rất có thiên cảm với chị mà chẳng hiểu làm sao? Có lẽ như đồng chí khanhnd phát biểu quý tôi với cái lời biện bạch &quot;Đôi khi con người ta quý nhau chẳng vì cái gì hết&quot;. Thôi... Quý hay ghét thì gác lại chuyện đó vì hôm nay tôi muốn tâm sự 1 chút về nỗi sợ  Tôi nhớ có 1 entry, chị Hồng đã tâm sự về nỗi sợ hãi lớn nhất đời chị đó là sự chia li và sự cô độc...Còn tôi? Nỗi sợ hãi lớn nhất của đời tôi là gì?  Tôi xin chia sẻ ngay sau đây:  Bây giờ tôi vẫn còn sợ chuột lắm và tôi đã từng hét rất to giữa phòng họp chỉ vì 1 con chuột Và có 1 điểm, 1 điểm khá nổi bật khi ai từng làm việc, từng sống với tôi sẽ phải thốt lên. Đó là sạch...Tôi sợ bẩn vô cùng! Sợ cả sự bừa bộn, luộm thuộm và thiếu trách nhiệm. Có lẽ, vì thế tôi đc bình bầu là người kỹ tính, khó tính và đanh đá (Theo lời của đạo diễn Quý Dương ngày hôm qua 15/5/09)Quá khứ tôi sợ mọi con mắt dồn về mình, sợ bị chỉ trích, sợ trả lời tới tấp các câu hỏi như phỏng vấn, sợ hàng ngàn cái máy camera quanh mình. Nói chung tôi rất sợ chốn đông người...Nhưng rồi tôi cũng có thể  cầm mix hát trước đám đông (hát hết mình và cháy là đằng khác). Mỉm cười và nói rằng dù sao tôi cũng đã từng là 1 lớp trưởng, 1 cán bộ đoàn, 1 MC...Tôi đã có thể tự tin đứng trước chốn đông người, có thể rất bình tĩnh để trả lời bạn nghe đài, để biết cư xử sao đúng sao sai? Tôi chiến thắng nỗi sợ hãi đó rồi (Tuy thi thoảng tôi vẫn run trước đám đông, vẫn ghét đến chốn đông người, ghét xếp hàng và ghét cảnh chen lấn, xô đẩy lắm nhưng đó chỉ là ghét mà ko còn là 1 nỗi sợ hãi nữa)Nhưng tôi ko sao chiến thắng được &quot;Đôi mắt của ba mẹ&quot;. Tôi sợ phải nhìn đôi mắt ấy buồn. Tôi cũng sợ phải nghe những tiếng thở dài sau 1 cái nhìn sâu thẳm...  Tôi sợ để người ta thấy được giọt nước mắt của mình  Có lẽ, vì thế ai cũng thấy tôi luôn cười và hạnh phúc. Nhưng người ta nói: &quot;Hạnh phúc bóng ma! Trong đời ai cũng nghe đến ma, nhưng mấy ai thấy được ma?&quot;Và nói cho cùng, có lẽ nỗi sợ hãi lớn lao nhất của tôi tương đối giống chị Hồng &quot;Đó cũng chỉ là sự chia li và sự cô độc&quot;. Cho dù đôi lúc tôi không còn cảm giác của sự chia li, không còn cảm giác trống trải khi tôi 1 mình và tôi nghĩ rằng mình chiến thắng được bản thân. Nhưng tôi nhầm...Chỉ là thoáng qua...Tôi vẫn sợ, như ngày đầu, như lần đầu...Nỗi sợ hãi ấy như là mồm một  Hôm qua, tôi còn rất vui với việc bận rộn đưa cô bạn Vân đi thăm thú HN, với đống bài tập nghiệp vụ và mớ công việc lộn xộn lấp đầy nỗi trống trải, và với cả 1 lời cầu hôn thú vị của 1 chú pilot...Tất cả khiến tôi thấy đời bỗng vui! Vậy mà hôm nay, 1 ngày thứ  7 không ai, không việc gì, không ra nắng...Bỗng thấy nguội lạnh tất cả! Nỗi sợ hãi quay về...Như trong entry viết về nỗi sợ hãi, chị Hồng có viết: &quot;Nếu bạn buồn, bạn chán, và bạn có thể than thở về đièu đó, hãy thoải mái để than thở. Vì một khi bạn không biết đến kêu ca, có thể cảm xúc của bạn đã bị trai kứng mất rồi&quot;...Vậy thì nghe chị, tôi cũng kêu ca 1 chút về nỗi sợ hãi của mình. Kêu ca 1 chút cho nhẹ bớt 1 ngày thứ  7  (Mà tôi vốn thích thứ 6 ngày 13 hơn thứ 7)...1 chút cho nhẹ lòng!           ]]></description>
            <pubDate>2009/05/16 19:31:21</pubDate>
            <guid><![CDATA[Nỗi sợ hãi của tôi!:111]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Yêu một con ếch]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/hoaianh_0212/article?mid=114]]></link>
            <description><![CDATA[&quot;Nàng công chúa trong cổ tích hôn một con ếch và con ếch đó biến thành hoàng tử. Cổ tích là vậy. Còn đời thực, phải hôn bao nhiêu con ếch thì bạn mới gặp được chàng hoàng tử của mình? Và bao nhiều hoàng tử thực chất vẫn chỉ là một con ếch không hơn? Yêu một con ếch tức là yêu một chàng trai tồi.Và dù bạn hôn con ếch đó ngàn vạn lần, thì con ếch ấy cũng mãi chỉ là một con ếch. Mọi người đều thấy con ếch đó, chỉ có bạn, một niềm tin mù quáng, một kỳ vọng hão huyền, vẫn nghĩ một ngày, con ếch ấy sẽ biến thành hoàng tử...&quot; Nguyên văn là mấy cái câu nhảm nhí này e copy từ 2!Đẹp. Đơn giản vì e thấy hay và ý nghĩa. And more I like!  Nói đi roài lại nói lại...Vẫn thấy tiếc 25N để rinh tờ 2!Đẹp tháng 5 này về nhà. Đã đá qua xem hình e Phương với trời trang công sở, đá qua bài viết hấp dẫn về google của chị Hồng và vài thứ nhảm nhí của a Sơn. Và chưa sờ đến 2!đẹp lần 2   Đáng nhẽ ra là 1 trong 3 người phải mua tặng e í chứ nhỉ? Thôi...Thôi...Không nói nữa...Nói ra lại có đứa bủn xỉn tiếc 25N  bây giờ ]]></description>
            <pubDate>2009/05/12 01:04:23</pubDate>
            <guid><![CDATA[Yêu một con ếch:114]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[LINH TINH...]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/hoaianh_0212/article?mid=117]]></link>
            <description><![CDATA[Hình như...  Cuộc sống là 1 chu kỳ!  Con người ta ra sinh ra  Rồi lớn lên  Đi học  Roài đi làm...  Sau đó khi mọi mặt hòm hòm ổn định thì  Lấy chồng  Và sinh con  Rồi nuôi dạy lũ con nheo nhóc nên người   Kiên trì, mòn mỏi đi theo chúng nó đến lúc Già  Và cho đến lúc CHẾT!    Vậy đấy! Nó đã được sinh ra, được ăn học nên người. Đã có 1 công ăn việc làm, 1 vị trí ổn định. Vậy theo quy luật là đến lúc nó phải lấy chồng và sinh con sao? Hoá ra cuộc sống đã được lập trình và dường như nó ko có sự lựa chọn nào khác   Hôm nay, hình như...Nó bị thử tài &quot;Làm dâu&quot;  Có cái kiểu gì đâu mua cho đống hoa và thức ăn về bắt nó cắm và nấu nướng  Được cái đảm đang nó vốn có thừa Nên cũng chẳng thấy khó khăn gì...Nhưng nấu xong lăn đùng ra ỐM (Vì sáng bị dính vài hạt mưa). Khiến Ỏn ẻn chẳng ăn và cũng chẳng bùn tiếp chuyện ai dứa (Mặc dầu bên cạnh là VIP đẹp zai, thông minh, hài hước)  Nên chắc nó được đánh giá điểm 10 cho sự đảm đang và dịu hiền (Mặc dù bình thường là phát như cái đài roài đấy)  Bù lại sự vất vả thì ăn xong có người pha trà cho uống (thay vì caphê) và đưa đi làm...Đến cơ quan lại thở dài  Chẳng nổi 1 chút cảm xúc...Hắt xì...Bệnh xoang tái phát...ỐM roài!   Dường như mọi người nghĩ và cũng cho nó quá nhiều cơ hội. Nhưng nó lại có vẻ miễn cưỡng...Có phải để ko trái với quy luật của cuộc sống? Để người đời chăng bảo nó là kén là hâm. Vấn đề để lấy 1 người chồng hoàn hảo cũng ko khó. Nhưng để lấy 1 người nó yêu thật là khó  Nhưng đôi khi cuộc sống là như thế? Chưa chắc người chồng sau này sẽ là người nó yêu say đắm, mà có khi chỉ là người cho nó 1 tình yêu và 1 cuộc sống ổn định nhất!  Thôi thì...   Lại TẶC LƯỠI!   Nếu đã là cái quy luật tất yếu rồi thì cũng sẽ phải đến.Chỉ là sớm hay muộn thôi. Sao phải tìm? Sao phải chờ cho mòn mỏi...Cứ vui đi, cứ chơi đi khi còn có thời gian...Và đã là quy luật tất yếu sẽ đến...Không cần phải suy tính nhá! (lại cái giọng bất cần đấy) Ai hiểu được nó viết gì, nghĩ gì lúc này chắc đập đầu xuống đất chết liền àh!  Khó hiểu đến vô cùng.... Hắt xì   (Lại 1 đống giấy xì mũi trước mặt roài) Chắc ỐM thiệt!  ]]></description>
            <pubDate>2009/04/28 16:50:25</pubDate>
            <guid><![CDATA[LINH TINH...:117]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[VUÔNG &amp; TRÒN]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/hoaianh_0212/article?mid=2]]></link>
            <description><![CDATA[Hình tròn - Hình vuông Hai hình hoàn toàn khác nhau - hiển nhiên Đứng cạnh nhau là 2 vật thể tách biệt Nhưng nếu chúng trở thành một cặp?      (Do chúng không muốn chọn cho mình một hình vuông hay hình tròn khác để hòa hợp)        Thì sao nhỉ?        Vuông sẽ hoàn toàn Tròn?       hay...        Tròn sẽ hoàn toàn Vuông...         Để phù hợp, thì tại sao không là:         Tròn sẽ hơi Vuông và Vuông sẽ hơi Tròn         Chúng tự biến mình thành hai hình không hoàn hảo, khác mọi hình còn lại...        Nhưng quan trọng là:         Tuy hai vật thể khác lạ không tròn cũng chẳng vuông        Nhưng khi ghép đôi lại, chúng lại là một cặp hoàn hảo Đừng đánh mất cái tôi của mình chỉ để phù hợp với người khác vì cái tôi đó chính là điều mà người khác thích ở mình. Thế nhưng nếu thay đổi không làm lu mờ bản ngã, và có thể làm cho ai đó cảm thấy thoải mái, hạnh phúc thì là điều hoàn toàn nên làm trong cuộc sống.             Quan trọng nhất vẫn là cảm giác khi ở bên nhau, khi đã xác định được tình cảm của mình thì tròn hay vuông chẳng còn là vấn đề nữa, cho dù đặt cạnh nhau hay lồng vào nhau.      Ranh giới đã không còn, Tròn hay Vuông sẽ chỉ còn là một.        (Trích dẫn từ blog của Mr. Đàm)    ]]></description>
            <pubDate>2009/04/27 01:57:42</pubDate>
            <guid><![CDATA[VUÔNG &amp; TRÒN:2]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Đàn ông]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/hoaianh_0212/article?mid=6]]></link>
            <description><![CDATA[Có 3 kiểu đàn ông mà tôi biết 1 là SỞ KHANH : Là tuýp đàn ông thấy em nào cũng tán cũng trăng hoa, bay bướm nhưng chẳng thật lòng với e nào cả...Và có thể tóm gọn là 1 thằng đểu!2 là SI TÌNH: Là tuýp đàn ông thích trồng cây si cổ thụ, chỉ yêu say đắm 1 người...Yêu đến mức độ tưởng chết  Và nguy cơ khi bạn từ chối họ: Or họ sẽ tử tử or cả 2 cùng chết or cũng có thể chỉ mình bạn bị giết chết thui đấy nhé!  Vì thế tớ sợ nhất zai si tình!3 là ĐA TÌNH: Là tuýp đàn ông mắt ướt, lưỡi ko xương và cũng yêu say đắm đến tưởng chết như trai si tình...Nhưng khác cái là ko yêu duy nhất 1 người, mà có thể yêu dăm ba người cùng 1 lúc (Y như 1 thằng sở khanh). Họ cũng nắm bắt tâm lý phụ nữ tốt và chiều chuộng họ hết mình. Sau đó, còn công phu lên cả 1 kế hoạch nói dối trôi chảy chả kém 1 thằng sở khanh...Nhưng có lẽ họ yêu thật hơn sở khanh và khi yêu thật lòng 1 ai đó tình yêu của họ còn mãnh liệt hơn cả 1 trai si tình...Và đây là tuýp đàn ông mà đa phần các cô gái đều thích (Theo khảo sát của tớ với các cô bạn đồng lứa)  Mừ tớ lại thuộc phần đông khán giả     Thế cho nên càng ngày càng thấy mình giống như 1 con vịt  Xấu xí...Béo Ú  ...Lạch bạchvà rất dễ bị chăn...Lúc này chả hiểu viết cái quái gì hết...Thôi thì số phận an bày &quot;Người tính chả bằng trời tính&quot;  NGỦ NGOAN đi nhé!  ]]></description>
            <pubDate>2009/04/21 02:00:45</pubDate>
            <guid><![CDATA[Đàn ông:6]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[ÁO DÀI]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/hoaianh_0212/article?mid=9]]></link>
            <description><![CDATA[Không quần jeans, giầy cao gót...E chọn riêng mình em áo dài..Duyên dáng!Nhẹ nhàng tung bay tà áo dài...Em phụ nữ ViệtÁnh lên bao rạng ngời người Phương Đông                       P/S: Cám ơn Ekip thực hiện chương trình   Mặc dù biết là A ká ngựa khá bức xúc về người mẫu (Có khi bây giờ vẫn đang chửi thầm mình í chứ...Hehe) . Vì là người mẫu ko chuyên nên khá xấu và khô kứng, cộng với thái độ làm việc ko nghiêm túc và cao su về thời gian. Nhưng dù sao vẫn gửi lời cám ơn nồng nhiệt và chân thành nhất đến Photo: Ká ngựa và Stylist: Ớt thúi...THANK FOR YOU!   ]]></description>
            <pubDate>2009/04/15 11:40:46</pubDate>
            <guid><![CDATA[ÁO DÀI:9]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Mẹ của con]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/hoaianh_0212/article?mid=122]]></link>
            <description><![CDATA[Con nhớ khi xem chương trình “Đối Mặt”, anh MC có hỏi sợ đối mặt với ai nhất…Đối với con, con sợ đối mặt với mẹ! Vì trước mẹ con không thể nói dối, con ko thể che giấu được bất cứ tâm tư, tình cảm gì…Như mẹ thường hay nói: “Không ai hiểu con bằng mẹ vì đơn giản mẹ đẻ ra mày”. Nên trước mẹ, con là 1 tờ giấy trắng!     Người ta nói: “Giàu con út. Khó con út”. Con biết, mẹ thương yêu con nhất. Nhưng cũng khuôn khổ và kỳ vọng vào con nhất. Nên con vừa là cô công chúa nhỏ như sự sung túc mà mọi người nhìn thấy. Nhưng cũng là 1 con ôsin, là 1 cái bánh trưng vuông cạnh mà mẹ đã đúc sắn cái khuôn…Đã có những lúc, con oán trách mẹ và cái cảm giác như địa ngục mà con ngày ngày mong thoát khỏi. Con mong sẽ thoát khỏi sự quản lý của mẹ. Thoát khỏi tầm nhìn của mẹ…       Và bây giờ khi con đã lớn khôn, con hiểu...con hiểu...và con biết tất cả những gì mẹ làm chỉ để tốt cho con..Và con cũng biết suốt cuộc đời này, con sẽ không bao giờ thoát khỏi tầm nhìn của mẹ! Vì đơn giản mẹ là mặt trời của hoa hướng dương con…Con mong mặt trời mẹ đừng bao giờ tắt nắng, luôn mạnh khoẻ, bình yêu và bên con trọn đời  Có lẽ con là 1 đứa con bất hiếu vì chưa bao giờ con viết tặng mẹ 1 bài ra hồn cả…Còn nhớ ngày xưa, khi con từng được khá nhiều giải văn thơ và cũng viết khá nhiều bài cho các báo. Nhưng chưa 1 lần con viết về mẹ! Con cũng không hiểu tại sao lại thế nữa…Có lẽ, chủ đề về mẹ quá mênh mông, rộng lớn và con ko biết nên bắt đầu từ đâu? Or cũng có lẽ do con không muốn nói nhiều mà tất cả sẽ chứng minh bằng hành động…Như cái hạnh phúc và niềm tự hào bây giờ của mẹ về con. Con đang và sẽ chứng minh tình yêu của con giành cho mẹ nhiều hơn những gì con nói…16/4/2009 này, là sinh nhật mẹ rồi…Con muốn giành riêng cái Entry này để viết về mẹ. Nhưng vài dòng này ngắn ngủi quá và chẳng đủ viết hết những công ơn sinh thành và dưỡng dục của mẹ giành cho con…Cũng chẳng đủ để nói hết tình yêu của con giành cho mẹ. Nhưng không ai hiểu con bằng mẹ…Con biết. Mẹ sẽ hiểu rằng:&quot; Con yêu mẹ nhiều như mẹ yêu con!&quot;     HAPPY BIRTHDAY TO MY MOTHER!]]></description>
            <pubDate>2009/04/10 18:13:27</pubDate>
            <guid><![CDATA[Mẹ của con:122]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Khi Em 26]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/hoaianh_0212/article?mid=20]]></link>
            <description><![CDATA[Hôm nay, Tôi đọc được 1 bài viết từ trang ngoisao.net có tựa đề &quot;Khi em 26 tuổi&quot;...Năm nay, theo cách tính của các cụ thì tôi cũng 26...Có lẽ không nhiều thì ít trong bài viết này đâu đó Tôi tìm thấy tôi... Trích đoạn:   &quot; Em 26 tuổi. 26 tuổi với một số người, em đã là gái già.Em không định viết gì đâu nhưng mà tại sáng nay em được khuyên một câu rất chi là lạ, một câu nói an phận đến khó hiểu: &quot;Em lấy ai thì lấy đi... Lấy chồng thì ai chả như ai, 26 tuổi quen ai đó mà cưới chồng cho nó xong đời em ạ&quot;. Nghe xong giật mình.Vậy ra sống ở trên đời căn bản ăn học lớn lên chỉ để... lấy chồng. Một tấm chồng cho nó khỏi mang cái tiếng ế, một tấm chồng cho nó giống với tất cả mọi người.Em thấy thương thắt lòng những ai lấy chồng chỉ để có chồng.26 tuổi, em chưa thấy mình già! &quot;                 Cũng giống người con gái trên 26 tuổi, tôi vẫn tự tin là đứa ít tuổi nhất trong cái Hội Độc Thân của mình  Trước đây, tôi vẫn cứ mãi ko hiểu tại sao các anh các chị í ngoại hình ổn, công việc ổn và gia đình cũng ổn sao vẫn mãi loay hoay chưa tìm ra được nửa kia của mình?...Nhưng 26, tôi hiểu 1 điều rằng lấy chồng ko khó, vấn đề để tìm được 1 người yêu và hợp mình ko phải là dễ...Nhưng cũng ko như những gì người ta chua chát nói rằng &quot;Lắm mối tối nằm không&quot; Hay &quot;Kén cá chọn canh nó vừa&quot;. Hay lại cười khẩy cái &quot;Con gái học cao làm gì, phấn đấu làm gì?...Cao quá dễ ế chồng&quot; ...Chẳng việc gì phải giải thích, chẳng việc gì phải thanh minh vì họ đâu có hiểu, nếu đẽ hiểu quá vậy thì đâu còn cần tìm 1 ngươì để giải mã...Tôi hiểu bạn, hiểu các a các chị cũng đã từng bị Chê KÉN như tôi. Và bây giờ mọi người chia sẻ được cái cảm xúc đó với tôi...Thế là đủ!...Trải qua tất cả những gì tôi thấy về bạn bè mình và tất cả những gì tôi đã đi qua, Đến giờ phút này Tôi thực sự thấy tin vào duyên phận  CÓ DUYÊN ẮT SẼ THÀNH  Chỉ khác với người con gái trên 1 điều rằng:Tôi không thể tự tin như cô ấy...26 tuổi, tôi bắt đầu thấy mình có chút già và khó tính hơn...Tuy nhiên, Tôi thích tôi của 26 điềm tĩnh, đằm thắm và dịu dàng  Tôi yêu Tôi 26 và có lẽ cũng có ối người yêu tôi ở cái tuổi 26  Nhưng xin lỗi tất cả...Vì có lẽ tôi quá thờ ơ. Tôi trốn chạy...Nhưng cũng giống như bao người con gái khác, tôi mong rằng mình sớm kết duyên với 1 người yêu, hiểu và cùng tôi đi hết cuộc đời này ( Chứ ko phải lấy để khỏi mang tiếng Ế) Và nếu có duyên, tôi có muốn chạy cũng chẳng thể chạy nổi  Hôm nay thấy đầu óc thông suốt và ít nhất đã quyết xong vài vấn đề...Thấy mây mờ đã tan và con đường tôi di lại mở ra trước mắt   Chia sẻ 1 vài hình ảnh gái già 26 với các bạn nhé          ]]></description>
            <pubDate>2009/02/11 18:17:52</pubDate>
            <guid><![CDATA[Khi Em 26:20]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[CẬN CẢNH]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/hoaianh_0212/article?mid=24]]></link>
            <description><![CDATA[Hôm nay, đi xem mèo con lên hình 1 chương trình mới của đài VTV có tên CẬN CẢNH (1 chương trình kiểu kiểu Sao OL)...Vì hôm qua bị nó gã gẫm điên đảo nên ko chủ định đi xem và sẽ bị lên hình làm chẳng chỉnh chu gì hết...Ai zè bị bắt ngồi hàng ghế đầu...Lại vớ đúng lão CHÍNH già quay...Thế là cái máy quay cứ lao thẳng về phía mình.Hichic...Điên thế chứ nị!Đây là E mèo con nhà tớ...Nhân vật chính của CẬN CẢNH      Còn đây chính là lão Chính già gian ác            P/S: Yêu cầu các bạn nhớ đón xem chương trình nhá!]]></description>
            <pubDate>2009/01/08 00:49:55</pubDate>
            <guid><![CDATA[CẬN CẢNH:24]]></guid>
         </item>        </channel>
        </rss><!-- api1.blog.sg1.yahoo.com compressed/chunked Thu Nov 26 15:47:38 SGT 2009 -->
