Thư mục: Tổng hợp |
...Dạo này mồm là cái mồm lại bắt đầu dở chứng sưng to như 1 chùm nho ... ko thể ăn uống đc j? Chán như 1 con rán...Mà đời chẳng có j buồn hơn khi ko đc ăn
. Nghe Julia nói ko cẩn thận la sẽ fải nhổ cái răng đấy đi... Nghe thấy sợ
... Mình là mình đã xuất chúng lắm rồi. Mà Đời Lại cứ muốn mình fải khôn hơn dang mọc răng ..
.
...Mấy hum nay kon Amy ốm. Mình lại fải làm 1 thằng Vú em trong nhà. Giặt quần áo cho bà..Mua
trái cây cho bà ý đớp, mua thuốc thang cho bà ý uống, còn fải nấu kơm cho bà ý ăn. Mà mình
cũng chẳng thấy đứa nào Ốm mà giành ăn 1 cách quá phấn khíck như thế... Mới mua hum nay
mà ngày hum sau đã hết sạch thức ăn trong nhà. Mình lại fải lẽo đẽo như 1 con gà đi ra Chợ
dưói giông tố Bão Tuyết của những cặp mắt lũ bạn :"thăng nghĩa đi chợ kia " mẹ kíp lộ tẩy mẹ tính lười nấu ăn của mình ... Chẳng bù những ngày thường bà ý bị mình Hành mình như thế... h đây Mình ko
những ko tính toán mà còn thể hiện là 1 người quá Ga-lăng... Xời...
...Chính xác là đã 5 tháng sang bên này. Đầu tiên thi thoảng kon chị mới sang thôi, sao mà thấy nhàn thế..
. tinh thần đang fởn thì sang đầu tháng kon chị lại thuê nhà gần chỗ mình bắt qua ăn cơm cùng Tim loạn nhịp...hết nghich linh tinh nhớ lại kòn nghỉ khoẻ mấy khoản đú đởn cùng lũ bạn ...
...Dạo này si nghĩ nhiều. Đợt trc cho wc Dũng V với Link Ku cũng bảo mình đã già còn gầy... chê mình thẳng tay luôn. Hãm... nhưng Công nhận già thật. Già cả trên khuôn mặt, già cả trong suy nghĩ, già đến từng tế bào...hehe...nhưng vẫn đẹp đến từng cm..( Câu này bạn chuyên nói với tớ. chứ tớ chỉ chuyển lời thôi...
)
...Ngồi từ cửa sổ nhìn ra thấy Nam Định buồn thật... Nhớ Nhà.. Nhớ Rau Muống thịt Rang,nhớ món ăn của Mẹ ,nhớ những lúc nũng nịu vòi tiền Bố ,nhớ Trà Sữa Chân Trâu của kon e mua về mỗi chiều... Nhớ Quảng Ninh... Nhớ đông đông vui vui, nhớ vi vu xe máy, nhớ con đường, nhớ hàng cây...:D ..Nhớ cả kem Hồ Tây nữa...:(( Nhắc mới nhớ lần cuối cùng đi ăn Kem Hồ Tây là cùng con chim chíp với lại cow...:(( Thèm quá...
...Đôi lúc làm j cũng fải cân nhắc bản thân. Y muốn ăn nhưng y lại sợ bị dị ứng. Y muốn đi dạo loanh quanh nhưng lại sợ lạc đường. Y muốn 1 mình nhưng lại sợ cô đơn. Y muốn thổ lộ nhưng lại sợ bị ngược đãi...Haizzzzzzzz.... Nan giải lắm.
..
...Mọi thứ trong cuộc sống đều diễn ra quá nhanh. Nhanh đến mức mà ng ta cảm thấy đều dễ biến mất, đều ko đáng tin... Và bây h , cảm giác đó đang biến mất đây, cứ như chưa bao h tồn tại vậy...
...Người ta nói đúng thât: “ Con người anh chỉ cảm thấy thanh thản khi anh ko tin vào bất cứ thứ j..”
...Tự nhiên thấy sợ cách người đối với người... Ghét mình, mình cũng sợ. Tốt quá với mình thì mình càng sợ hơn..
. Mọi ng sống mà cứ như làm làm tự thiện cho nhau ý. Là ban ơn? Mọi người là nguời làm từ thiện, còn mình là cái quỹ từ thiện...Bỉ thật..
.Có 1 số chuyện đối với họ ko thể tha thứ, nhưng với tôi lại chẳng đáng nhắc đến. Nhưng những chuyên mà tôi cho ko thể nhịn đc, thì dường như họ lại chẳg hề mảy may...Uh,thì mình cũng chỉ đc “trọng dụng” những lúc như thế...
:))Nói chung quan hệ luôn giữ khoảng cách. Gần mà xa. Ko gần gũi quá để ng ta tưởng bở ngang hàng, ng ta suồng sã... Ko xa cách quá để ng ta oán mình lạnh lùng, mình kênh kiệu.
.:-j... Mình cũng chỉ đc nhận thế thôi... Với họ thế là zư rồi... Chỉ đc thế thôi...!!!
... Trong 1 bộ film hum trc mình xem nói :Có 1 cái Ly dùng để đựng nước, nhưng lại bị Vỡ... Vì cái Ly đã Vỡ nên Họ lấy keo gắn cái Ly đấy lại ...dù ko có ý định để đựng nước mà chỉ để đựng... đồng xu... Nếu là mình... 1 cái Ly đựng nước mà lại... ko-thể-đựng-đc-Nước nữa. Thì tốt hơn hết vứt bỏ nó đi và thay vào là 1 cái Chén... Ly thì dễ Vỡ... Chén sẽ dùng đc lâu bền và...đựng đc-nhiều-nước-hơn...
:))
... Chẳng sợ j .
.. Chỉ sợ bị bênh Mông Lung Hoang Tưởng. Tính mình lại hay ưa nịnh...thích những lời ngọt lọt tai... Thôi.. Từ nay cũng chừa cái tíh tin nghe những lời mật ngọt... đc 1 câu ngọt thì 10 câu đau...Đến lúc đấy. Mông lung hoang tưởng cứ thế đắm chìm.
Mình còn chẳng biết mình là ai, thì Thế giới xung quanh cũng đều chỉ nhìn qua 1 màn sương mù của kẻ lệch lạc...
... Có người hỏi mình nếu như đc chọn lại thì có chọn khác đi ko?
:-j
... Chẳng có từ nào cho ngày hum nay... Rảnh quá... Cứ những lúc như thế này là mình rất hay ngồi nghĩ ngợi.
..Nghĩ về 1 số chuyện vừa qua rồi suy ra những j nó sắp đến.
.. Bình thường cứ tập đàn là đầu óc quên hết, tập đàn xong thì thấy thoải mái hơn. Nhưng chẳng hiểu sao hnay chạm tay vào đàn thôi cũng thấy mệt mỏi
.
...P/s: Bạn Link ku bảo hum nay là ngày gì ấy nhỉ mà sao tớ đen thế mất mẹ cái điên thoai kon xù vs xíu kòi mua cho đen thế tất cả là vì đi mua hoa quả cho kon Amy chết tiệt ... thôi đeck nói nữa đi học đã ....