<?xml version="1.0" encoding="utf-8"?>
<rss version="2.0">
<channel>        <title><![CDATA[Vì Ai Khóc Thầm]]></title>
        <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/hoasua_trongsuong]]></link>
        <description><![CDATA[gió ơi thổi nhẹ thôi đừng để lá rời xa cây]]></description>
        <language>vi-vn</language>
        <lastBuildDate>2009/10/13 23:03:45</lastBuildDate>         <item>
            <title><![CDATA[ký ức huy hoàng ...liệu có còn ko]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/hoasua_trongsuong/article?mid=195]]></link>
            <description><![CDATA[y Vọng.... HUY HOÀNG 			Ốm mệt lắm rồi... mà sao vẫn ko thể
chợp mắt nhỉ?.... cuộc sống càng ngày càng khó khăn... về mọi mặt... ai
cũng đều tìm cho mình những cái thật mới lạ và đành chấp nhận lãng quên
một quá khứ đã qua kể cả nó rất đẹp.... Với tôi, tất cả những
thứ tôi cần dều rất đầy đủ... gia đình, sức khỏe, bạn bè, tiền bạc,
tình thương,tình yêu... không thiếu thứ jì cả... thế là sung sướng lắm
rồi... Nhưng trớ trêu... thứ tôi cần thì chẳng thấy đâu... lúc
nào cũng phải tìm kiếm, tồi tệ hơn là có trong tay nhưng đều đánh mất
khi về đêm trong căn phòng trống này mặc dù đã có nhìu thay đổi bởi
những thứ của người bạn gái tôi... có lẽ tôi quá vụng về trong việc
trang trí phòng ??? Xung quanh tôi với vô ngàn biến đổi... nhưng hình như... tôi không biến đổi kịp... Tôi
nhận thấy sắp có điều jì đó ập đến một cách bất ngờ.... nhưng.... nó
không hề là một điều lành... ngược lại nó làm tôi cảm thấy lo lắng,đau
đớn và xót xa... Hôm nay, tôi đã làm jì nhỉ?... à... đối với mọi
người, hôm nay không có jì đặc biệt nhưng đối với tôi thì vô cùng khó
quên.... tôi đã và đang khóc vì tưởng tượng sẽ mất đi chị... Là
thằng con trai thì có nên khóc không nhi? mạnh mẽ lên nào...Nhưng ...
phải khóc thôi vì biết làm sao bi h`??? khóc vì buồn... vì nhớ... vì
thất vọng khi chị đi mà ko cho gặp mặt lần cuối... Dường như lá
cũng sẽ rời xa cây chỉ vì cơn gió kia vô tình đưa lá bay đi mất
rồi???... cầu mong đừng có cơn gió lạ nào bay qua vùng đất bình yên còn
lại bên mình tôi lúc này cả... mọi thứ có thể níu kéo tôi lúc này chỉ
có một người mà sau này sẽ là vợ tôi.Giờ đây cố xua tan nỗi nhớ chị như
thế có lẽ sẽ tốt hơn ... nhưng cũng không dc nhi? vì là tự nhiên nên
phải có các hiện tượng này thôi... thế mới gọi là cuôc sống,mình ghét
gió căm thù gió vì thế chả bao h mình dung quạt cả,gió toàn làm những
người thân của tôi xa tôi những cơn gió độc ác chúng mày chết hết đi,...Cần
em bên cạnh anh lúc này,cần ai đó có thể share,cần những người bạn đích
thực bên cạnh để giết chết gió... cơn gió độc&nbsp; ác ...  Sao nãy
giờ cứ viết lung tung, lủng củng thế này??? haizzz.... tâm trạng mình
hỗn loạn qua&#39; rồi... úi trời... nhìn cái đồng hồ cứ quay quay mà chỉ
muốn dừng nó lại thôi... time trôi nhanh qua&#39;....làm sao có thể lấy lại
những tháng năm được chị che trở nhỉ ?... buồn ghê ha? Sẽ không còn mắng, không còn giam mình ở nhà mỗi khi lên Hà Nội, không nụ cười và cả những cái véo má yêu nữa.... Đâu rồi nhi? sao tìm hòai không thấy... chúng đâu rồi... ??? Chỉ một nơi có thể tồn tại.... Kí ức của tôi...Kí ức về một người chị...  Kí ức Huy Hoàng... ...........................Nhưng now không hề Huy Hoàng Mong tìm lại ....... 1 Hy vọng............................... .................. HUY HOANG (viết về một người vô cùng quan trọng trong cuộc đời:&quot;đào tố&quot;) P.S:
Cái này viết lúc vừa buồn, vừa mệt, vừa buồn ốm nên đọc trừu tượng lắm
nhá... ai đọc mà hiểu thi cùng share chứ đừng cố gắng tìm hiểu không là
bị điên giống mình đó... Thank&#39;s all.... Cuối thư luôn là: Yêu và nhớ chị gái của em Nhiều Lắm...]]></description>
            <pubDate>2009/10/13 23:02:39</pubDate>
            <guid><![CDATA[ký ức huy hoàng ...liệu có còn ko:195]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[tình yêu là gì vậy hả em yêu ^_^]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/hoasua_trongsuong/article?mid=188]]></link>
            <description><![CDATA[&nbsp;&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Tình yêu là gì vậy hả em? Mấy hôm nay chính xác hơn là từ hôm anh ốm rồi em xuống với anh,mặc dù mẹ em đang ốm và em trốn xuống với anh,em định về nhưng không còn xe nữa và em đã ở lại bên anh đêm đó và bị mẹ giận.Từ hôm đó đến hôm nay ngày nào cũng vậy trong anh luôn tồn tại nỗi nhớ em.Cả ngày trả biết làm gì cả cứ đi đi lại lại rồi lại về phòng ngồi online chỉ chờ nick em online để chat với em cho khuây khỏa nỗi nhớ,đêm về không tài nào chợp mắt được chỉ nằm xuống thôi là hình ảnh em lại ùa về trong tâm trí anh,lại bật dậy mở máy lên ngắm những tấm ảnh ít ỏi mà anh và em đã chụp cùng nhau trong màn đêm yên tĩnh và bầu không khí tĩnh lặng của một xóm sinh viên ở trọ đâu đây khe khẽ giai điệu bản nhạc bức thư tình đầu tiên vang vọng ở đâu đó:&nbsp;&quot;Anh muốn nói với em những điều thật lớn lao&nbsp;Sẽ luôn ở đây, nơi tim anh,&nbsp;tình yêu bất tận Phút giây anh nghẹn lời,&nbsp;vì biết em yêu anh Và anh sẽ là người đàn ông của đời em&nbsp;Anh đã mơ về ngôi nhà và những đứa trẻ&nbsp;.................................................&quot;&nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Phải chăng đêm nay cũng có người đang có cùng tâm trạng nhớ người yêu giống anh?Anh mở cửa phòng cất bước ra ngoài xóm trọ nhưng cả xóm đều đã tắt đèn,đứng ngoài hành lang nghe hết bài hát đó.Trong đầu tim lúc này lại càng thêm nhớ em,và nó càng mách bảo lý trí của anh là:&quot;con người kia ơi mày đã tìm thấy người vợ tương lai của mày rồi đó cố gắng lên mày nhé!&quot;&nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; ***===***&nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Tình yêu là gì ? có phải như những câu thơ của xuân diệu,hay là sự xúc tác của các phản ứng hóa học xảy ra trong cơ thể mình ? Không biết nữa nhưng anh chắc một điều là anh yêu em và luôn luôn khát khao được gần bên em,để chăm sóc cho em,...Và cũng không biết tình yêu nó có sức mạnh thế nào nữa nhưng nó luôn làm cho anh thấy mình cần sửa những thói quen xấu của anh,anh biết em rất lo cho anh,em không cấm anh hút thuốc nhưng anh biết em không thích tẹo nào và cũng muốn anh từ bỏ thực sự anh cũng rất muốn bỏ nhưng những việc đang sảy ra hàng ngày và làm anh căng thẳng anh cần nicotine đây không phải là sự biện bạch của anh nhưng anh hứa là anh sẽ hạn chế hút rồi bỏ hẳn,ngoài thuốc lá anh cũng còn một số thói quen không tốt làm em lo lắng nữa nhưng rồi anh sẽ bỏ hết những thứ đó.Anh muốn mình là một người hoàn toàn không dính đến những thứ như thuốc rượu hay đam mê game và những thói quen xấu làm ảnh hưởng đến anh và mọi người xung quanh.Anh muốn sau này khi cầm tay em bước vào lễ đường mọi người sẽ có một cái nhìn thật thiện cảm và không một chút chê trách anh lúc đó mọi người sẽ thấy anh thật là đẹp đôi với em.Và cả sau này nữa khi chúng ta có con anh muốn mình là một tấm gương cho các con muốn chúng không bao giờ phải nhiễm các thói xấu mà bố nó đã từng nhiễm...Lúc đó gia đình mình thật hạnh phúc phải không em? và chúng mình hãy cố gắng vì một ngày mai hạnh phúc đó em nhé!&nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; ***===***&nbsp;&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Lúc này đây trời đã trở lạnh,cũng cuối thu rồi mà em nhỉ mùa đông lạnh giá lại đang sắp tới cái rét buốt và giá lạnh của mùa đông làm ai trong chúng ta cũng đều thấy chán ghét.Nhưng em ah mùa đông này cả anh và em chắc chắn không lạnh giá đâu em nhỉ vì đã có một ngọn lửa rừng rực đang cháy trong anh và em...Chỉ cần sự khát khao gặp nhau đã đủ làm anh và em ấm áp lên phải không em khi chúng ta bên nhau mọi thứ với anh như chìm trong biển lặng lúc đó chỉ có một thứ tồn tại là tình yêu của chúng ta,một thứ tình cảm mà rất khó định nghĩa chỉ có thể tự cảm nhận bằng chính bản thân những người trong cuộc như anh và em.Anh không biết vì sao anh lại yêu em chỉ biết rằng mình rất yêu em mà thôi khát khao một ngày được cùng em thực hiện giấc mơ Sửa Xóa Soirée trắng!mà anh đã ấp ủ bấy lâu.Mình cùng cố gắng em nhé.&nbsp;&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Yêu Em Nhiều Hương Ạ !&nbsp;&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;dimi luv luna&nbsp;]]></description>
            <pubDate>2009/09/28 02:07:49</pubDate>
            <guid><![CDATA[tình yêu là gì vậy hả em yêu ^_^:188]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[cao quý thay giá trị 1 bữa cơm ....]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/hoasua_trongsuong/article?mid=145]]></link>
            <description><![CDATA[&nbsp;&nbsp; Bữa cơm gia đình gắn liền với con người chúng ta ngay từ ngày còn
nhỏ.Ngay từ tấm vé trong bữa cơm gia đình,mẹ vừa ẵm con vừa xúc bột cho
con ăn,mỗi con người chúng ta đã là 1 thành viên trong gia đình từ lúc
đó.lớn lên chút nữa ta đã biết bưng bát cơm,cầm muôi chan canh,rồi cầm
đũa chọc vào bát cơm làm cho tung toé cả lên 1 hột vào miệng 9 hột ra
ngoài nhưng rồi cũng quen dần đi,những lần sau không còn rơi vãi như
thế nữa.Không ai có thể quên được những bữa cơm gia đình ngày ấy.Quên
làm sao được những bữa cơm những trưa hè oi ả ăn xong ai cũng thở phì
phò hay những bữa cơm trong&nbsp; ngày đông buốt giá bên mâm cơm ấy mà ấm áp
bao nhiêu. Hãy những bữa cơm chiều 30 tết cả nhà xum họp quây quần bên
mâm cơm giađìn.Dù có nghèo hèn hay sao đi nữa thì bữa cơm đó luôn đầm
ấm và vui vẻ. &nbsp; &nbsp; &nbsp;&nbsp; Con người ta&nbsp; lớn lên nhờ những bữa cơm
ấy,nếu không có những bữa cơm ấy thì con người ta không tài nào lớn nổi
thành người.Những gì tinh tuý chắt lọc từ các miền quê đó đã đi sâu vào
trong từng bữa cơm của gia đình .Các cụ bảo rằng &quot;ăn voc học hay&quot;.Nhờ
những bữa cơm gia đình con người ta lớn lên về sức vóc,hơn nữa còn lớn
lên về cả tâm hồn mình nữa.Bữa cơm gia đình không chỉ là bữa ăn mà còn
dạy ta bao điều về cách sống.Ông bà cha mẹ vẫn dạy con cháu ăn phải
nhai kĩ &quot;ăn phải nhai nói phải nghĩ &quot;,&quot;ăn 1 mình đau tức làm một mình
cực thân&quot;...nhiều điều chúng ta đã học được qua các bữa ăn gia đình đó
:(&nbsp; &nbsp; &nbsp;&nbsp; Thế mà bây giờ thời đại đã đổi khác công việc hàng ngày
cuốn mọi người theo 1 cơn bão công việc mà vô tình nó đã lấy đi nhiều
thứ.Những bữa cơm gia đình ấm cúng ngày nào còn đâu những lời dạy con
nhỏ bây h đâu hết rồi ? thay vào đó là những bữa ăn ở các nhà hàng hay
những xuất cơm hộp để kịp đi làm đúng h.Nhiều gia đình bữa cơm cùng
nhau trở lên nặng nề như nhà có đám&nbsp; những chuyện hàng ngày công việc
và những áp lực được đưa vào những bữa ăn...&nbsp; &nbsp; &nbsp;&nbsp; Có những gia
đình hiếm khi thấy mặt đủ mọi người cùng ăn với nhau 1 bữa cơm không
vắng người này thì người kia :( đáng buồn thay không bố thì mẹ đi làm
về muộn rồi con cái đi học thêm về nhà đã 9h đêm ăn vội bát cơm nguội
tanh rôì tắm giặt lại lao vào học rồi ngủ căn nhà trở lên lạnh lẽo vô
cùng nó giống 1 cái khách sạn thì đúng hơn chỉ là chỗ ngủ qua đêm rồi
đên 6h sáng tất cả mọi người lại bắt đầu co ngày mới cứ thế cuộc sống
diễn ra theo 1 dòng xoáy vô hình vô định mà mất đi cái gì đó giá trị
lắm mọi người ạ...&nbsp; &nbsp; &nbsp;&nbsp; Tôi 1 thằng nhóc mới 20 thôi cũng không
có gì hiểu biết về đời không dám nhận xét gì nhiều chỉ mong những người
đang đã và xẽ có gia đình hiểu được chút nào giá trị của 1 bữa cơm :(
nhận xét xin để người đọc ..............................]]></description>
            <pubDate>2009/07/11 18:04:09</pubDate>
            <guid><![CDATA[cao quý thay giá trị 1 bữa cơm ....:145]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[thèm 1 giấc ngủ ngon ...]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/hoasua_trongsuong/article?mid=134]]></link>
            <description><![CDATA[dạo này mình bị sao ấy không tài nào chợp mắt ban đêm được có lẽ phải dùng đến seduxen mất thôi hic hic tâm trạng quá tự dưng lại nhớ lại 1 bài thơ thôi viết ra đây tự an ủi mình.&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Ngủ đi,nỗi nhớ bộn bề&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Hoàng hôn khép lại lời thề ban mai.&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Sương rơi giá nẻo đường dài&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Người xa mờ phía đêm cài bóng trăng]]></description>
            <pubDate>2009/06/28 04:08:17</pubDate>
            <guid><![CDATA[thèm 1 giấc ngủ ngon ...:134]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Soirée trắng! Soirée trắng! giấc mơ của con....]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/hoasua_trongsuong/article?mid=130]]></link>
            <description><![CDATA[Soirée trắng! Soirée trắng! Con đã khắc khoải trong lòng giấc mơ soirée trắng. Trắng muốt tinh khiết. Con chẳng biết đến khi nào con mới có cơ hội cùng đi bên cạnh người mặc chiếc áo đó. Đến khi nào mới có cơ hội được nghe mẹ dặn dò và chỉ bảo những lễ nghĩa và bổn phận của con trai trong vai trò mới - vai trò &quot;người chồng, con dể&quot;. Đến khi nào con được nghe: &quot;Này là của để dành, mẹ dành cho các con,hãy cố gắn cùng nhau làm ăn&quot;. 
&nbsp;Bố mẹ đã dạy con nhiều điều rồi, nhưng với con vẫn con thiếu, thiếu nhiều lắm bố mẹ à.Đã lâu rồi con luôn làm trái lời bố mẹ và làm bố mẹ buồn phiền nhiều lắm.Con đã chối từ trái tim của 3 người con gái để sống theo bản năng của mình, nhưng điều đó không có nghĩa là con không có giấc mơ xe hoa. Con muốn biết cảm giác đón chờ nhiệm vụ mới,thách thức mới trong cuộc sống.Con xẽ phải tạm biệt những ngày tháng tự do lông bông và tự nguyện bước vào khuôn khổ chăm lo cho gia đình của riêng mình, cảm giác chăm sóc người mình yêu thương trọn vẹn thời gian của ngày nối ngày, tháng nối tháng, năm nối năm cho đến suốt đời.Không soirée trắng, sau mỗi cuộc vui chơi, gặp gỡ, con lại lê bước về nhà, tự mình ôm chiếc gối đó và con gấu đó vỗ về giấc ngủ. Không soirée trắng, chẳng có gì ràng buộc và nhắc nhở con cuộc sống cần có sự chung lòng góp sức.Vẫn tính cách cá nhân của bản thân mình luôn thích làm những điều mình thích. Không soirée trắng, chẳng có những kế hoạch,chẳng có những toan tính những vun đắp tương lai và những cần kiệm cho những ngày sau này. Không soirée trắng, cũng chẳng có lí do gì để tự hiểu rằng điểm dừng của sự đơn chiếc là ngày hôm nay, và bắt dầu ngày mai cuộc sống sẽ được gọi là &quot;ván đóng thuyền&quot;. Không soirée trắng, trong mắt nhiều người, con vẫn còn ham sống tự do, vẫn còn bay nhảy với việc vui chơi bên bạn bè,chiều vẫn café và đàn dúm cùng tụi bạn với cây đàn chưa chịu gói đời mình vào hai chữ &quot;gia đình&quot;, nhưng thật sự, con đã bắt đầu biết thèm muốn cuộc sống riêng tư mang màu &quot;hạnh phúc lứa đôi&quot;.Đôi khi con nghĩ cần gì có giấc mơ soirée trắng mẹ nhỉ?Không cần soirée trắng, từ lâu con đã tự hiểu rằng không phải tình yêu nào cũng được thuận buồm xuôi gió, được ủng hộ và chúc phúc. Không cần soirée trắng, con vẫn có thể tự hiểu, tự điều chỉnh bản thân để sống trọn vẹn những khao khát con ấp ủ. Không cần soirée trắng, con vẫn có thể nhìn thẳng vào cuộc sống, sống theo cách của riêng con và cố gắng không đụng chạm, ảnh hưởng đến những người xung quanh. 
Không cần soirée trắng, con cũng có thể hiểu hạnh phúc mang những gam màu khác nhau tuỳ theo cách nhìn của mỗi người, và hiểu rõ không phải cái gì muốn cũng được...Nhưng thực tế, có lẽ vẫn cần mẹ à con cần một người để cùng con đi suốt cuộc đời!...Vì soirée trắng sẽ nhắc nhở con sống chín chắn và trách nhiệm hơn, trách nhiệm với bản thân và với người con yêu thương. Vì soirée trắng nói cho con biết rằng từ nay con sẽ như bố mẹ cách đây hơn 20 năm về trước, ba mẹ đặt viên gạch đầu tiên xây dựng gia đình riêng của bản thân. Vì soirée trắng sẽ đem đến cho con một nhiệm vụ là một bờ vai đáng tin cậy cho người con yêu dựa vào,cùng xây những hi vọng và dự định ấp ủ cho một quãng đời đang còn dài trước mặt.Và vì... vì soirée trắng sẽ cho con thêm một người mẹ.Mẹ biết không?Con muốn cuộc tình của con sẽ có điểm dừng thật sự. Một điểm dừng mà ai cũng hi vọng có, điểm dừng mang tên &quot;happy ending&quot;. Và con muốn có một người mẹ thứ hai, mẹ của người khác, yêu con như mẹ.Soirée trắng? Khi nào mẹ nhỉ...?&nbsp;]]></description>
            <pubDate>2009/06/03 04:19:16</pubDate>
            <guid><![CDATA[Soirée trắng! Soirée trắng! giấc mơ của con....:130]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[ờ thì buồn chuyện phiếm....]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/hoasua_trongsuong/article?mid=8]]></link>
            <description><![CDATA[...Dạo này mồm là cái mồm lại bắt đầu dở chứng sưng to như 1 chùm nho ... ko thể ăn uống đc j? Chán như 1 con rán...Mà đời chẳng có j buồn hơn khi ko đc ăn. Nghe Julia nói ko cẩn thận la sẽ fải nhổ cái răng đấy đi... Nghe thấy sợ... Mình là mình đã xuất chúng lắm rồi. Mà Đời Lại cứ muốn mình fải khôn hơn dang mọc răng ... ...Mấy hum nay kon Amy ốm. Mình lại fải làm 1 thằng Vú em trong nhà. Giặt quần áo cho bà..Mua trái cây cho bà ý đớp, mua thuốc thang cho bà ý uống, còn fải nấu kơm cho bà ý ăn. Mà mình cũng chẳng thấy đứa nào Ốm mà giành ăn 1 cách quá phấn khíck như thế... Mới mua hum nay mà ngày hum sau đã hết sạch thức ăn trong nhà. Mình lại fải lẽo đẽo như 1 con gà đi ra Chợ dưói giông tố Bão Tuyết của những cặp mắt lũ bạn :&quot;thăng nghĩa đi chợ kia &quot; mẹ kíp lộ tẩy mẹ tính lười nấu ăn của mình ... Chẳng bù những ngày thường bà ý bị mình Hành mình như thế... h đây Mình ko những ko tính toán mà còn thể hiện là 1 người quá Ga-lăng... Xời...  ...Chính xác là đã 5 tháng sang bên này. Đầu tiên thi thoảng kon chị mới sang thôi, sao mà thấy nhàn thế... tinh thần đang fởn thì sang đầu tháng kon chị lại thuê nhà gần chỗ mình bắt qua ăn cơm cùng Tim loạn nhịp...hết nghich linh tinh nhớ lại kòn nghỉ khoẻ mấy khoản đú đởn cùng lũ bạn ......Dạo này si nghĩ nhiều. Đợt trc cho wc Dũng V với Link Ku cũng bảo mình đã già còn gầy... chê mình thẳng tay luôn. Hãm... nhưng Công nhận già thật. Già cả trên khuôn mặt, già cả trong suy nghĩ, già đến từng tế bào...hehe...nhưng vẫn đẹp đến từng cm..( Câu này bạn chuyên nói với tớ. chứ tớ chỉ chuyển lời thôi...) ...Ngồi từ cửa sổ nhìn ra thấy Nam Định buồn thật... Nhớ Nhà.. Nhớ Rau Muống thịt Rang,nhớ món ăn của Mẹ ,nhớ những lúc nũng nịu vòi tiền Bố ,nhớ Trà Sữa Chân Trâu của kon e mua về  mỗi chiều... Nhớ Quảng Ninh... Nhớ đông đông vui vui, nhớ vi vu xe máy, nhớ con đường, nhớ hàng cây...:D ..Nhớ cả kem Hồ Tây nữa...:(( Nhắc mới nhớ lần cuối cùng đi ăn Kem Hồ Tây là cùng con chim chíp với lại cow...:(( Thèm quá...  ...Đôi lúc làm j cũng fải cân nhắc bản thân. Y muốn ăn nhưng y lại sợ bị dị ứng. Y muốn đi dạo loanh quanh nhưng lại sợ lạc đường. Y muốn 1 mình nhưng lại sợ cô đơn. Y muốn thổ lộ nhưng lại sợ bị ngược đãi...Haizzzzzzzz.... Nan giải lắm... ...Mọi thứ trong cuộc sống đều diễn ra quá nhanh. Nhanh đến mức mà ng ta cảm thấy đều dễ biến mất, đều ko đáng tin... Và bây h , cảm giác đó đang biến mất đây, cứ như chưa bao h tồn tại vậy... ...Người ta nói đúng thât: “ Con người anh chỉ cảm thấy thanh thản khi anh ko tin vào bất cứ thứ j..”  ...Tự nhiên thấy sợ cách người đối với người... Ghét mình, mình cũng sợ. Tốt quá với mình thì mình càng sợ hơn... Mọi ng sống mà cứ như làm làm tự thiện cho nhau ý. Là ban ơn? Mọi người là nguời làm từ thiện, còn mình là cái quỹ từ thiện...Bỉ thật...Có 1 số chuyện đối với họ ko thể tha thứ, nhưng với tôi lại chẳng đáng nhắc đến. Nhưng những chuyên mà tôi cho ko thể nhịn đc, thì dường như họ lại chẳg hề mảy may...Uh,thì mình cũng chỉ đc “trọng dụng” những lúc như thế...:))Nói chung quan hệ luôn giữ khoảng cách. Gần mà xa. Ko gần gũi quá để ng ta tưởng bở ngang hàng, ng ta suồng sã... Ko xa cách quá để ng ta oán mình lạnh lùng, mình kênh kiệu..:-j... Mình cũng chỉ đc nhận thế thôi... Với họ thế là zư rồi... Chỉ đc thế thôi...!!! ... Trong 1 bộ film hum trc mình xem nói :Có 1 cái Ly dùng để đựng nước, nhưng lại bị Vỡ... Vì cái Ly đã Vỡ nên Họ lấy keo gắn cái Ly đấy lại ...dù ko có ý định để đựng nước mà chỉ để đựng... đồng xu... Nếu là mình... 1 cái Ly đựng nước mà lại... ko-thể-đựng-đc-Nước nữa. Thì tốt hơn hết vứt bỏ nó đi và thay vào là 1 cái Chén... Ly thì dễ Vỡ... Chén sẽ dùng đc lâu bền và...đựng đc-nhiều-nước-hơn...:)) ... Chẳng sợ j ... Chỉ sợ bị bênh Mông Lung Hoang Tưởng. Tính mình lại hay ưa nịnh...thích những lời ngọt lọt tai... Thôi.. Từ nay cũng chừa cái tíh tin nghe những lời mật ngọt... đc 1 câu ngọt thì 10 câu đau...Đến lúc đấy. Mông lung hoang tưởng cứ thế đắm chìm. Mình còn chẳng biết mình là ai, thì Thế giới xung quanh cũng đều chỉ nhìn qua 1 màn sương mù của kẻ lệch lạc...  ... Có người hỏi mình nếu như đc chọn lại thì có chọn khác đi ko? :-j ... Chẳng có từ nào cho ngày hum nay... Rảnh quá... Cứ những lúc như thế này là mình rất hay ngồi nghĩ ngợi...Nghĩ về 1 số chuyện vừa qua rồi suy ra những j nó sắp đến... Bình thường cứ tập đàn là đầu óc quên hết, tập đàn xong thì thấy thoải mái hơn. Nhưng chẳng hiểu sao hnay chạm tay vào đàn thôi cũng thấy mệt mỏi. ...P/s: Bạn Link ku bảo hum nay là ngày gì ấy nhỉ mà sao tớ đen thế mất mẹ cái điên thoai kon xù vs xíu kòi mua cho đen thế tất cả là vì đi mua hoa quả cho kon Amy chết tiệt ... thôi đeck nói nữa đi học đã ....]]></description>
            <pubDate>2009/03/19 06:40:06</pubDate>
            <guid><![CDATA[ờ thì buồn chuyện phiếm....:8]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[[ĐTH] - Độc thân hội !]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/hoasua_trongsuong/article?mid=10]]></link>
            <description><![CDATA[[ĐTH] - Độc thân hội ! Hôm nay thiên thời địa lợi nhân hoà, ngày lành thág tốt (cả âm lẫn dương), gia đình chúng tôi vô cùng thương tiếc báo tin. úi nhầm, vui sướng báo tin cho cô, dì, chú, bác, 2 bên gia đình nội ngoại gần xa, bà con hàng xóm cùg toàn thể gia quyến; nhữg người đã - đang - và sẽ yêu: Keny - [ĐTH] ♥ K€n¥ cùng Moonxjnk lập ra hội nhữg người độc thân vui vẻ ! Với ý nghĩa tôn vinh nhữg người chưa có người yêu, sau khi bàn bạc, thống nhất, chúng tôi đưa ra quyết định: • Lấy tên hội là ĐTH và châm ngôn sống: &quot;Độc thân là độc tôn&quot; • Tiêu chí của hội là: Sống để ăn chơi, sống khỏi cần nơi (có nơi có chốn) Sau đây là một số quy tắc mà các thành viên phải chấp hành nghiêm chỉnh: 1. Những mem tham gia hội phải là những nguời độc thân. Nếu khi đã tìm đc 1 nửa của mình thì phải ra mắt toàn bộ a e trong hội rồi mới đc té. 2. Mọi mem trong hội phải yêu thương, quan tâm, chia sẻ vs nhau (biểu hiện bằg cáck thường xuyên qua cm blog :P) 3. Các mem trong hội nên add y!m của hội đồng quản trị dễ liên lạc. Nhân đây cũng xin thông báo các thành viên trong hội đồng quản trị như sau: - Chủ tịch: Keny. Y!m: keny.babeluv - Phó chủ tịch: Moonxjnk. Y!m: yumi_kly - Cổ đông lớn: Thái LQ. Y!m: (cái này pác ý k cho đăng ạ :-s) - Cổ đông: Huy dê. Y!m: mr_huyde_9x - Khách mời danh dự: Oanh chip. Y!m: chip_chip_243_ak1 5. Mỗi mem khi vào hội phải đổi nick name của mình có [ĐTH]... đằng trước và yêu cầu phải post entry này 5 ngày trc khi có bài viết mới 6. Các mem trong hội cần phải add blog của nhau. *Lưu ý cho các mem muốn vào hội hãy để lại bản cm đăng kí như sau: Tên: Tuổi: Địa chỉ: Y!m: Phone number: (Cái này k bắt buộc) Cơ bản đến đây là xong. Có gì tớ sẽ cập nhật thông tin vào các entry sắp tới. Mong mọi người ủng hộ để [ĐTH] của chúng ta ngày càng lớn mạnh. Ngày 14 tháng 2 năm 2009Kí tên, đóng dấu roẹt roẹtHội trưởngKeny]]></description>
            <pubDate>2009/02/25 03:52:07</pubDate>
            <guid><![CDATA[[ĐTH] - Độc thân hội !:10]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Entry buồn trong một đêm mất ngủ vì 1 người đã mất]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/hoasua_trongsuong/article?mid=11]]></link>
            <description><![CDATA[   Nếu tôi nhớ không nhầm thì hình như khoảng thời gian này năm nào cũng giống năm nào kể từ khi chuyện buồn đã xảy ra thì phải Đối với tôi thì có lẽ khoảng thời gian này tôi cũng không biết mình chính xác đang làm những việc như thế nào nữa nói chung là tôi là một con người sống theo kiểu vô thức trong khoảng thời gian này chỉ biết một điều rằng điều tôi muốn là có ai đó chăm sóc tôi, chửi tôi, xúc phạm đến tôi ,để dẫn tôi đi trên 1 con đường đúng đắn nhưng có lẽ mọi hi vọng đó đều tan biến .Vì một điều là không ai có thể thay thế được cái hình ảnh của người đó trong tôi. Hôm qua , đi sinh nhật một con bạn mà trong lòng cảm thấy mệt mỏi vô cùng đã buồn thì ai nào còn tâm chí đâu mà tham dự nhưng cuộc hội họp như thế nữa . Ỏ ngoài đời thì tôi và người có sinh nhật ngày hôm qua đó rất vui vẻ vs nhau chúng tôi thường gọi nhau là mẹ con (bà này yêu ông linh lớn tuổi hơn tôi và Ô linh ở cùng tôi )thân mật là thế nên cố gắng lắm tôi mới hứa chắc vs bà ấy là xẽ qua nhà dự SN . cuối cùng thì chính sự có mặt của tôi lại làm cho không khí thêm ảm đạm hơn.nói năng linh tinh và hình như đến bây h tôi cũng thự sự không nhớ mình đã nói những gi cả chỉ khi về nhà mới có con bạn nhắn tin tới nói &quot;sao mày nói chúc mưng sinh nhạt và có những câu nói huyên thuyên thê&quot;. điều mà tôi có thể nhớ lúc đó là tôi cầm cái dĩa và đâm vỏ nhữn quả quýt. Mọi người đâu thể biết một điều là tôi chỉ hành động theo vô thức chỉ là chống chế thôi còn tâm trí lúc đó đang nhớ về ngày hôm nay cái ngày mà cách đây tròn 5 năm cái điều đáng sợ nhất trong cuộc đời đã sảy ra cho đến giờ nó vẫn là nỗi kinh hoàng.hôm nay,là ngày j thì chỉ có tôi và một số người nữ biết cái ngày mà chị gái tôi : một người chị bạn bình thường thôi không hề phải chị họ hàng thân thích gi cả mà chị đối sử và chăm sóc tôi từng ly từng tý một còn hơn cả tình cảm chị em ruột thịt .Chị đã hướng tôi đi theo 1 con đường mà theo tôi nghĩ là đúng đắn một con đường mà ít vấp phai nhiều trông gai của cuộc sống .Tình cảm của chị em tôi thế nào thì chỉ có tôi chị và 28 người nữa biết .Thực sự thì ko chỉ tôi buồn mà cả nhóm buồn và cũng chắc một điều rằng người đó bây giờ còn buồn hơn tôi .Mất đi một người thân đã đau lòng lắm mà đây lại là một người thân cưc thân ấy bây giờ thì thằng em của chị phải bước tiếp con đường phía trước thế nào đây xẽ không còn ai chỉ đường dẫn lối nữ em cảm thấy mình còn quá non dại ,chưa đủ sức sẵn sàng đẻ một mình đi tiếp em phải làm sao bây giờ hả chị ?????? Lúc này đây em cũng không bít viết gi nữa cuốn nhật ký của chị em vẫn giữ những dong nhật ký ghi lại cuộc đời chị và nhưng tam nguyện những ước vọng lớn lao mà chị mong muốn thực hiện được nhưng chưa hoàn thành em tụ biết mình cần phai làm gi chỉ có thể là một điều duy nhất là thực hiện tiếp nhưng công việc dang đở mà chị chưa hoàn thành . Ngày hum nay chắc ba mẹ chị ở nhà cũng buồn lắm em chỉ tiếc một điều là năm nay em không được về thăm chị được tự tay minh đốt bó nhang rồi ngồi cạnh chị nói chuyện . Em biết pử một nơi nào đó chị vẫn dõi theo em và thầm hướng dẫn em như ngày xua chị vẫn làm phai không chị thôi em chả bít nói gì nữa đâu .Ẻnty này thay bó nhang và những dòng tâm sự này thay em nói chuyện với chị mong rằng chị có thể nghe thấy được .Em mong kì thi này của em thật chóng qua đẻ có thể đến bên chị nói chuỵen với chị . Thân gửi chị Yêu!]]></description>
            <pubDate>2009/02/17 05:06:08</pubDate>
            <guid><![CDATA[Entry buồn trong một đêm mất ngủ vì 1 người đã mất:11]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Câu chuyện trên 1 chuyến xe bus buổi sáng 14/2....]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/hoasua_trongsuong/article?mid=12]]></link>
            <description><![CDATA[
Một sớm thứ 7 lạnh lẽo, u ám và mưa.....Một mình e trên chuyến xe bus vắng người đến bệnh viện thăm bạn....Và e khóc.....Những giọt nước mắt nóng hổi, nhỏ bé cứ tuôn rơi......Em vội quay mặt vào cửa sổ để giấu đi những giọt lệ.....Một cử chỉ thừa thãi làm sao......Vì có ai thấy e khóc đâu.....

Tôi bỗng nhớ đến 1 entry trên blog của thằng bạn hồi cấp 3:

Hôm qua, trên xe bus tôi gặp một cảnh tượng thật là ... không biết phải làm sao nữa... có một cô gái ... xinh xắn ... đáng yêu vô cùng ... tai nghe Ipod ... nhìn ra ngoài cửa sổ ... vịn tay vào thanh nắm ... nhưng mà cô bé đang khóc ... khóc hết cả chuyến đi . Cõ lẽ chỉ có một mình tôi nhìn thấy những giọt nước mắt ấy của cô bé ... vì anh phụ xe đã tắt điện sau khi thu xong vé ... những tiếng nấc nhỏ ấy đã chen vào giữa những tiếng xô bồ của nhóm thanh niên đang tranh nhau khoe điện thoại xịn ... trời vào tối rồi ... ai mà nhìn thấy những giọt nước mắt của em. Nhưng mà tôi thấy đó, những ánh điện vàng xuyên qua khung kính mờ phản chiếu được những hạt nhỏ lấp lánh đang lăn trên mặt em. Cô bé ngẩng lên và bắt gặp ánh mắt của tôi ... vội vàng lấy tay lau khoé mắt ... đỡ lấy những giọt nước còn đang lững lờ chuẩn bị rơi tuột về với đất. Có lẽ tôi hiểu tại sao cô bé khóc ... Đáng thương thật ... có những người đang yêu ... yếu mềm ... đang khóc ... Cô bé ơi ! Em xinh như thế thiếu gì trai đẹp theo em. Em cứ mặc mẹ cái thằng ôn vật nào đã bỏ rơi em đi nhé. hjhj. Vui lên ! Đời còn có nắng mà.

Đời còn có nắng sao??? E ngước mắt ra khỏi ô cửa sổ nhỏ bé: Mây vần vũ.....trời lất phất mưa.......Cô bé trong entry kia còn may mắn hơn e nhiều lắm, vì ít ra đã có 1 chàng trai xa lạ nhìn thấy nỗi đau của cô...và cảm thông với cô, xót xa cho cô......Còn em???..........Xung quanh e là thưa thớt vài gương mặt uể oải và chán nản, có người đang ngủ gà ngủ gật....Ai cũng chỉ mong thoát nhanh khỏi cái xe bus ngày thứ 7 này để về vs gia đình, hoặc đến nơi mình cần đến......Có ai nhìn e đâu.....E cứ mặc nhiên mà khóc đi......Khóc để thấy đôi khi sự cảm thông dù là từ 1 người xa lạ cũng là 1 món quà quý giá biết bao của cuộc sống.....

Giờ thì tôi hiểu vì sao e ghét bus thế.....Em cứ cố tình làm cho cuộc sống của mình thật bận rộn để ko có thời gian nghĩ ngợi nhiều. Nhưng có ai bận ngay cả khi ngồi bus đâu......Giờ đây nỗi đau đêm hôm trước hiện về vẹn nguyên và sắc nhọn trong tim em, cộng hưởng với vết thương ở chân vẫn nhói lên theo từng bước e đi......E đau............và e khóc......

Trên chuyến bus vắng người 1 sớm chủ nhật lất phất mưa.....có 1 cô bé lặng lẽ khóc........những giọt nước mắt bé nhỏ, long lanh rơi mọi người ơi có bitết vì sao em khóc ko.........]]></description>
            <pubDate>2009/02/15 00:31:09</pubDate>
            <guid><![CDATA[Câu chuyện trên 1 chuyến xe bus buổi sáng 14/2....:12]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Mùa lãng quên......Winter Sonata....For me]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/hoasua_trongsuong/article?mid=13]]></link>
            <description><![CDATA[...&quot;Mùa lãng quên&quot;.....có người bảo mùa đông là như thế....

........Nhưng cũng có ai đó bảo mùa đông là mùa của &quot;nỗi nhớ&quot;.....Mình thì thấy có gì khác đâu nhỉ?......Chẳng phải &quot;sự lãng quên&quot; và &quot;nỗi nhớ&quot; vẫn luôn song hành đấy hay sao? Quên và nhớ....hay quên rồi lại nhớ.....Có bao h chúng rời xa nhau đâu???

.....Ngồi một mình trong đêm chuyển mùa ( từ xuân sang hè) vậy mà lại nhớ da diết mùa đông....Phải chăng vì lại buồn.....hay tại vì bản &quot;My memory&quot; (Winter Sonata) đang văng vẳng bên tai????

.........Hôm qua....một ngày thật dài...Buồn vì một chuyện khác...buồn cho 1 mơ ước đã vuột khỏi tầm tay......Thế mà đến đêm....nỗi buồn ấy chả hiểu sao lại dẫn đến....nỗi nhớ 1 người....Chắc tại bản &quot;Winter Sonata&quot; rồi...... Có những cái tưởng là đã quên mãi mãi, có những cái từ lâu ngỡ là đã ko còn quan trọng nữa.......Thế mà....ánh mắt ấy....nụ cườiấy....tựa như một mũi dao đâm xuyên qua tất cả các lớp vỏ bảo vệ trái tim khi nó hiện về......Sắc nhọn....Đau nhói......

 

Ngày trước thường chỉ nhớ người đó vào mùa đông.....mặc dù tất cả những kỉ niệm liên quan đến người đó đều vào một ngày hè có nắng vàng rực rỡ......Gặp người đó cũng vào 1 ngày nắng.....Mình và người đó đều yêu nắng....yêu mùa hè.....yêu cái nhiệt huyết và sục sôi của tuổi trẻ...... Nhưng chẳng hiểu sao vào những ngày đông thì những hình ảnh về người đó lại hiện về rõ hơn...và in sâu hơn....Phải chăng cái lạnh luôn làm ngta thèm một hơi ấm, cái âm u của trời đất luôn khiến ngta thèm một ánh mắt làm tan chảy mùa đông, hay tại cái im lìm của cảnh vật làm ngta phát điên lên trong nỗi cô đơn đang giam hãm chính mình......Có lẽ vì thế....mà ngta luôn muốn đâm đầu đi tìm hạnh phúc trong mùa đông giá rét......

Một đêm xuân oi ả như đêm mùa hạ....bản &quot;Winter Sonata&quot; êm dịu và lãng mạn bên tai....bỗng thèm cái lạnh....và thèm ghê gớm 1 tách cafe nóng.....Đứng dậy và tự pha cho mình 1 ly cafe hoà tan....1 phần vì ko tìm đâu ra phin cafe vào lúc 3h sáng, 1 phần vì ko muốn làm đứa bạn tỉnh giấc......Vẫn biết mì tôm ko thể sánh đc vs hương vị thơm ngon của 1 bát phở, nhưng nó vẫn làm ngta vơi cơn đói....và xoa dịu bớt cái cảm giác thèm đến cháy bỏng........Cafe tan...ko ngọt cái vị của sữa...ko đắng cái vị của cafe nguyên chất....Một mùi vị khó diễn tả nhưng ko để lại cảm xúc.....

.........Một nik lạ nhảy vào chat....ngỏ ý muốn làm quen........Mình bảo đang nghe nhạc và đang buồn.....Bạn ấy liền gửi bản &quot;Romance&quot;....Lại &quot;Romance&quot;......Công nhận nó là bản nhạc cực hay và đến h vẫn là 1 trong số các bản yêu thik nhất của mình......Nhưng....cũng là bản nhạc phổ biến nhất và hầu như là bản duy nhất các chàng trai ( những ng ko rành về âm nhạc) biết khi muốn họ muốn chứng tỏ mình lãng mạn(nick chat mình nghe có vẻ con gái hoasua_trongsuong)....Nói linh tinh vs anh ta 1 chút về nhạc cổ điển, về cafe, về các quán nhạc Trịnh.....mải nói đến khi ngỡ ngàng nhận ra....tất cả các hồi ức đều có người ấy trong đó.......Lại là người ấy rồi........

Nhâm nhi tách cafe....rồi chuyển sang bản &quot;Romance&quot; người kia gửi....Bản hợp tấu...Mình ko thik &quot;Romance hợp tấu&quot;...quá hoàn hảo và sang trọng...Nó khó khiến ngta thấy gần gũi và đồng cảm....Trong khi bản &quot;Romance guitar&quot; luôn làm mình có cảm giác như ở nhà 1 mình vào 1 buổi chiều mưa và nhớ &quot;ai đó&quot;......thì &quot;Romance piano&quot;...lại là nỗi nhớ sân khấu.....Rõ rệt và sắc nét....&quot;Linh hồn của ballet&quot;....5&#39;04....váy trắng....đôi giày vải nhỏ xíu.....và...tuyết.....Tuyết Seoul hay là tuyết Moscow????.....Chỉ biết là thèm ghê gớm cái cảm giác đưa tay vuốt từng bông hoa tuyết bám trên tóc....và thèm đc đi chân trần trên nền tuyết lạnh....đến khi chân ửng đỏ và sưng lên.......

Mùa đông.......một chuỗi những ngày tháng cứ nhớ rồi quên....Một chuỗi ngày chỉ sống vs quá khứ....cũng đã qua rồi....Mùa hè là mùa để để sống cho tương lai nhỉ???? Sắp đón Valentine thứ 20 trong cuộc đời mà ko cùng một bóng hình nào đó....một valentine &quot;nóng&quot;.....Nhưng năm nay cũng chả mất thời gian để buồn vu vơ nữa.....Còn bạn bè...còn bn người khác cần mình sống cho họ mà......

Hình ảnh người đó ......như nỗi nhớ ngày đông ấy....được mình cất sâu rồi...Kỷ niệm cứ mãi là kỉ niệm thôi nhé.....Ngủ quên........ 

...............Nắng lên rực rỡ....

...................Yêu nắng và yêu cái cảm giác tan trong nắng, hoà trong gió.....

..........................Yêu những cánh đồng hoa rực rỡ trong nắng....yêu loài hoa chỉ nở vào dịp sinh nhật mình..........

................................Yêu chính bản thân mình.........

.......Ném trái tim thật xa cho ai bắt nè ......Nhớ mang trả nhé !!! xin đừng đánh cắp trái tim tôi mà hãy mang những mảnh đó ghép lại vs nhau để nó thành một trái tim hoàn hao !]]></description>
            <pubDate>2009/02/13 03:39:09</pubDate>
            <guid><![CDATA[Mùa lãng quên......Winter Sonata....For me:13]]></guid>
         </item>        </channel>
        </rss><!-- w1.blog.sg1.yahoo.com compressed/chunked Wed Nov 25 00:08:38 SGT 2009 -->
