Thư mục: Chung |
Cuộc sống đôi khi trôi qua quá nhanh khiến mỗi người chúng ta có lúc chẳng còn nhớ được nhiều những cảm xúc trong sáng và hạnh phúc của thời thơ ấu. Cuộc sống giống như 1 con đường ko bằng phẳng mà khi vấp ngã, ta lại tìm trong thời thơ ấu của mình cảm giác bé lại để được ủ ấm trong tình thương yêu của gia đình. Nhưng ta thì chẳng ngừng lớn và cuộc sống cũng ko ngừng trôi.
Trong một cuốn sách nói rằng "Hành trình dài nhất của 1 đời người là đi tìm chính bản thân mình để rồi đến 1 thời khắc nào đó đủ lớn, ta chợt đặt câu hỏi cho mình: "Cuộc sống là gì?" Có lẽ chẳng ai định nghĩa được rõ ràng. Nhưng những cảm xúc mà cuộc sống đem lại, thì chúng ta ai cũng sở hữu cả 1 kho tàng, đó là niềm vui khi đọc 1 trang sách hay, đc ngắm 1 bức tranh đẹp, đó là niềm xúc động trước 1 giai điệu thân thương, trước 1 phong cảnh đẹp. Đó cũng có thể là nỗi buồn, sự luyến tiếc 1 câu chuyện, 1 mảnh đời đã qua của mình. Và có thể lắm chứ! Đó là cảm xúc bâng quơ trước 1 hình ảnh bâng quơ nào đó. Và cũng có thể lắm chứ! Đó là trăn trở trong cuộc sống thường ngày.
Trong cuốn sách tuyển tập 1 số bài tản văn của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn, ông đã gửi gắm những tâm sự làm ta fải suy nghĩ và xúc động nhiều:"Tôi đã mơ thấy chuyến đi của mình. Càng sống nhiều, ta càng thấy cái chết dễ dàng đến với bất cứ 1 ai. Chết quá dễ mà sống thì quá khó". Hôm qua gặp nhau đấy, ngày mai lại mất nhau. Sống thì có hẹn hò hôm nay, hôm mai, chết thì chẳng bao giờ có 1 cuộc hẹn hò nào trước. Càng yêu ta càng thấy có tình yêu, có thì khó mà mất đi thì quá dễ. Hôm qua mới yêu nhau đấy, hôm nay đã mất rồi, mất sạch như người đi buôn mất hết vốn liếng. Cứ tự an ủi mình khi nghĩ rằng, mình đau khổ thì có 1 kẻ khác đang hạnh phúc, và biết đâu cái thời gian mình được yêu thì 1 người khác cũng đang đau khổ vô cùng. Vì thế mà thấy cuộc đời bỗng nhẹ nhàng hơn và dễ tha thứ cho nhau, sống mà giữ mãi trong lòng những hờn oán thì cũng nặng nề.
Có người bỏ cuộc đời mà đi như 1 giấc ngủ quên, có người bỏ cuộc tình đi như người đãng trí, dù sao cũng đã lãng quên 1 nơi này để đi về 1 chốn khác, phụ đời và phụ người hình như cũng vậy mà thôi, người ở lại bao giờ cũng nhớ thương 1 hình bóng mình đã mất, khó mà quên nhanh, khó mà xoá đi trong lòng 1 nỗi ngậm ngùi. "Mỗi 1 con người vì mất tình mà giữ mãi 1 lòng nhớ nhung, cuối cùng thì lòng yêu thương cuộc sống cũng ko giữ lại đời người, cuối cùng thì tình yêu ko giữ dc người mình yêu!"