Thư mục: Tình yêu |
*Hình ảnh minh họa là Trung thu 2002 ở nhà Nhím sún.
Trung thu – các mẹ lo lắng, các bố chăm chỉ và miệt mài làm đồ chơi và bày trò. Nhìn ba Đức và bố Triệu say mê vợ đã đành, nhưng cách mê mẩn tụi nhỏ cứ nhũn ra thì mình cứ nghĩ: sao có những người đàn ông mê mẩn con và say trẻ nhỏ như hai ông bố lèm nhèm đến thế này thì hình như không nhiều lắm. ![]()
Năm nào trung thu Bố Triệu cũng tự tay làm đèn kéo quân cho Nhím. Làm nhanh lắm – trước mắt bà và mẹ Nhím. Bà nghĩ chắc do nghề Kiến trúc đã đành. Nhưng cắp sách và quần áo phải thêu tên Nhím thì bố thêu khiến bà nhớ Bố của bà tức cụ ngoại của Nhím lắm.
Chạy không dừng. Mà không dừng thì làm gì có thời gian tĩnh mà nghĩ hay viết.
Mọi việc cứ băng băng theo thời gian, chả chừa ra một khoảnh nào để ra vẻ chùng xuống cho đúng tuổi.
Về cả tuần mới đến gặp anh. Anh tròn và chắc hơn. Hỏi anh giọng Huế: cái bùng to to thệ có mệt không? Anh trả lời giọng chợ Đông Ba: “hà hà cái bùng Nhìm to , ngôi mệt lằm bà cò biền không?”.
Mẹ anh vẫn nghỉ ốm. Bà làm nem cua bể và cả nhà ăn hết có một nửa.
20-11 là ngày bố mẹ anh Thành Hôn nhưng là thứ sáu nên để dành thứ bảy tập trung các gia đình thổi nến đi ăn cho đầy đủ.
Hai bà cháu tập viết xong thì làm toán miệng.
Sau đó là giờ để anh để anh đọc truyện.
Anh nghe bố mẹ gọi mình, anh chạy vào phòng riêng của hai người, một lúc sau bà nghe bố ra mách: Mẹ nghe Nhím nói kìa, anh í đi vừa đi vòng quanh giường ngắm nghía rồi trầm ngâm gật gù: “Về kiểu dáng và màu sắc thì Nhím thấy cũng… đẹp (ngừng 1 phút). Nhưng thực ra… đẹp thì có đẹp nhưng mà rất… xấu”.
Bà chạy sang kiểm tra sự tình.
Mẹ anh nhìn bà… mắt chờ đợi.
“Hí đen đen tuyền tuyền à. Mẹ thấy đẹp đấy chứ. Hơi ấn tượng quá”. Bố anh chỉ bà nhìn vào giữa giường: Mẹ nhìn chữ này.
“ Ghê nha. Vòng lửa đỏ có chữ Sexy Night nhá – đốm trắng nha”.
Ga trải giường tối tối gùng gợn thế này thì anh trăn trở là phải rồi. Yêu nhau mà không sáng sủa nha.
Mẹ anh bảo: Ngày mai hai mẹ con cũng sẽ chơi mốt đen đen tuyền tuyền cho mà xem.
…
Thứ bảy.
Thu thế này mới là Thu.
Mát và dễ chịu quá.
Thời tiết Sài Gòn dạo này như mơ. Gió và sương làm nhụt trí phấn đấu những người đi làm không có cuối tuần như mình.
Thực hiện ý định ăn sáng bằng bún cá ngon nhất Việt Nam của chàng trai Hải Phòng hào hoa, vào một ngày dậy sớm giống mọi người.
Gió đưa đẩy lá bay lờn vờn trước mặt.
Không gian sạch, thời tiết đẹp ngẩn ngơ lòng người.
Ghé hiệu sách rồi về làm việc chính thức vào chính Ngọ.
Cuống lên để kịp xong, tối còn đi hội hè với các gia đình hội thổi nến, thì nhận tin nhắn: chị tranh thủ đi xem phim ở Idecaf đi. Story về một cô họa sĩ đường phố sống bản năng và hoang dã lắm.
Tính không đi nhưng tiếc.
Thế là phi đến.
Phim cũng hay nhưng nặng và quan điểm yêu không hợp với mình. Tình yêu kiểu đó mình không thích thì thiếu văn minh lắm. Bẩn lắm. Mình thích cuộc sống sạch sẽ và văn minh. Tránh xa kiểu tình yêu mà có thể giết người mình yêu, muốn người mình yêu mù để mãi mãi không phải chia lìa.
Yêu là phải làm (hay không làm được thì cũng tạo điều kiện) hay mong muốn cho người yêu của mình hạnh phúc, chứ không phải vì mình yêu mà phải chiếm đoạt bằng được ngay cả bắt người yêu mù hay chết để mình có được suốt đời. Không chơi với tình yêu man rợ thế.
Xem phim xong chạy về làm cho xong.
6h30 lên đường đi gặp gỡ các người yêu nhí.
…
Hội thổi nến thiếu Nhím sún vì anh í đi biển.
Thành phần người nhớn coi như gần đủ. Bà tặng các em biết viết hoặc sắp biết viết mỗi em một cuốn sổ nhỏ, làm nhật ký ghi những ước mơ và những điều bí mật.
SuMinh đi sưu tầm tình yêu bằng cách đưa sổ cho các bố các mẹ viết lưu bút. Trasua vẽ… và Nhím xỉ ước mơ: sống đến 100 tuổi. Cherry thì thỏ thẻ như mọi khi.
Bà lưu bút cho các em bé xong, nói Nhím chiến sĩ: Con đưa bà viết kỉ niệm vào sổ nào. “Không – Nhím không cần – Nhím biết viết rồi mà”. – Nhưng bà viết bà yêu tặng Nhím cơ mà? – “Ồ - thế thì bà viết đi”.
Bà ghi thế này: Bà Hương yêu Nhím nhất trong cuộc đời này”.
Anhđánh vần khó nhọc xong thì anh hú lên kinh hoàng. Bà bế em Táo đi chỗ khác. Một lúc sau mẹ Hạnh của Trà Sữa ra nói: Bà Hg viết xong, đọc thấy bà viết yêu Nhím nhất trong cuộc đời này, anh í sướng hú hét vung chân tay. Bà vừa đi khỏi anh í hôn chùn chụt vào cuốn sổ.
Anh thì lúc nào chả nhũn nhão ướt rượt như thế.
Trưa qua bố mẹ đưa về bà, anh vừa vào nhà nói liền: Một thế kỷ nay đây là lần đầu tiên Nhím được đến nhà bà.
Chiều ăn xong, anh lên phòng ngủ, bà bảo ngủ ngay để chiều còn đi học cho đỡ mệt. Anh bảo bà kể chuyện đi. Bà không chịu. Anh đề xuất: hay bà không ngủ cùng Nhím thì bà nói chú Hậu lên ngủ với con.
Đổi ca.
Bà xuống nhà vậy.
15 phút đã thấy chú xuống bảo: Đô Rê Mon phần 4 chả biết như thế nào. Đành bịa ra như chém gió vậy. Anh í mà đọc chắc bảo chú bốc phét hoặc sách sai cho mà xem.
…
Từ tuần sau cơ quan mẹ chuyển vào tít tận quận 5. Đường xa, đông mà hay tắc. Anh học tận quận 1. Bà lo quá. Mẹ anh lại bận hơn và mệt hơn đây. Chả có ai phụ việc trong nhà. Tính mẹ lại kỹ thế thì chuyện ăn học của nhím một mình mẹ cáng đáng thế nào.
Đấy là các tình yêu của mình.



Bạn có băn khoăn về nghề nghiệp tương lai của mình không?... - 10:35 23-11-2009
Ghé qua diễn dàn Quà Tặng Cuộc Sống, diễn đàn giao lưu... - 11:47 22-11-2009
... - 05:29 22-11-2009
- 19:51 21-11-2009
... - 17:35 18-11-2009
Đến hôm nay là 10 ngày con ra riêng, vẫn giường đấy, đệm đấy, phòng đấy nhưng giờ không ai nằm cùng con cả.......
CÓ MÙA THU ĐANG ĐI QUA TÔI không có lá sấu rơikhông màu cơm nguội vàng không hoa sữakhông ......
Chẳng có gì mỏng manh hơn sự sống Ai dám chắc mình sẽ khoẻ mạnh bao lâu Quy luật sinh tồn xin chớ lo âu ......
Ở đâu cũng nói về "Đạo đức" - Học tập đạo đức này, văn hóa kia.... Nhưng thấy nhiều thanh niên đa......


Thiên Ca Cách đây 6 phút