Bài mới nhất

Sửa Đóng
Thư mục: Tổng hợp |
Đăng ngày: 10:13 03-09-2009

Dạo trước, cứ 1 tuần nó gọi cho mình 1 lần hỏi thăm, rồi kể chuyện học hành của nó. Mình chủ nhiệm nó khóa đầu tiên khi mình vừa ra trường.Nó là người thường xuyên liên lạc với mình nhất. đã 2 năm...2 năm ko dài, nhưng đó là tình cảm của nó dành cho mình.

1 tháng nay, ko thấy nó gọi. Mình cũng vô tâm ko gọi lại vì chỉ nghĩ đơn giản là "chác nó bận gì đấy" hoặc "dạo này nó ko còn nhớ về mình nữa". và cũng tại mình bận học hành nữa.

Tối qua, mình nhớ rõ 02/09 là sinh nhật của nó. Mình alô, nhưng đầu dây bên kia ko 1 tiếng trả lời, gọi số cố định. Cái tin sét đánh làm gục ngã con người mình. " Tâm đi rồi cô ạ, nó bị ung thư gan và đi được 18 ngày rồi!" - mẹ nó nói trong nước mắt!

Học trò của tôi, nó là cậu học trò tình cảm nhất trong lứa học trò mà tôi chủ nhiệm. Nó là cậu học trò thân thiện và là học sinh giỏi của tôi. Ngày nó đi, tôi ko biết, nó bệnh bao lâu nay mà nó ko nói cho tôi hay.  Bỗng thấy trách chính bản thân: Mình vô tâm thật.

Tâm ơi, ngày em ra đi, cô không được đưa tiến em,giờ ở nơi xa xôi đó, em hãy tha thứ cho cô, cô thật sự thấy đau lòng lắm, sự ra đi của em là 1 sự mất mát lớn lao đối với cô.

Cầu chúc cho linh hồn em siêu thoát!

Em sẽ sống mãi mãi trong trái tim cô!

Xem thêm

Thư mục

Xem ngày tháng

S M T W T F S
  1 2 3 4 5 6
7 8 9 10 11 12 13
14 15 16 17 18 19 20
21 22 23 24 25 26 27
28