1. May Mắn Đó
là một ngày may mắn nhất trong cuộc đời tôi, chiếc xe máy bị hỏng của
tôi nghĩ thế. Tôi nhảy như choi choi và hét ầm ĩ với ông anh trai. Tối
qua, anh ta làm cái quái quỷ gì với chiếc xe của tôi mà bây giờ nó lại
không thể tạo ra bất kỳ một tiếng động nào dù là nhỏ nhất. Tôi xoay vần
đủ kiểu, thậm chí mũi giày màu đỏ đã xuất hiện vài vết xước vì chủ nhân
của nó cáu đến nỗi không thương tiếc đâm thẳng bàn chân vào đống sắt
đang im lìm…Vẫn không có dấu hiệu gì của sự khởi động từ chiếc xe. Điều
đó thật sự kinh khủng khi chỉ còn một tiếng nữa là bắt đầu giờ học, mà
gã anh trai yêu quý thì vẫn nhất định không chịu ra khỏi giường, kể cả
khi tôi dùng những ngôn từ mỹ miều nhất trên đời để gọi gã:
- Đừng hòng em cho anh mượn xe nữa nhé Vũ?
- Ừm…- Cái giọng khò khè ngái ngủ của anh trai vọng ra từ trong chiếc chăn màu vàng xám.
- Nếu anh không chịu sửa nó thì em sẽ nói với chị Vy là hồi lớp mười anh vẫn tè dầm..
- Luôn và ngay đi, điện thoại kia kìa…
- Thế còn việc anh ngủ chung với con chó Tommy thì sao?
- Để yên cho tao ngủ…
Và
thế là tôi bị tống cổ ra khỏi phòng anh trai ngay lập tức sau những
tiếng hét inh tai chói óc. Tôi cố đạp thêm một cái đạp vào cửa phòng gã
anh trai tệ hại, nhưng chỉ nghe được những tiếng lẩm bẩm dọa nạt vọng
lại…
Hết sức vô vọng, tôi lững thững đi ra bến xe buýt trước cửa
nhà với một vẻ ủ rũ. Có thể tôi sẽ bị say hoặc tệ hơn là một trường hợp
kinh khủng nào khác, nhưng mọi việc đều được xếp sau mức độ thảm hại
nếu tôi trễ giờ môn Pháp Luật của ông thầy cao chưa đầy mét sáu, mà sự
khó tính thì lại tỉ lệ nghịch với chiều cao…
Và giờ phút trọng
đại ấy, khi bước chân lên xe buýt, tôi đã nhìn thấy anh, chàng trai
giống hệt hoàng tử trong những giấc mơ hàng đêm của tôi. Anh đeo kính,
sống mũi cao và mái tóc bồng bềnh, đúng hoàng tử của mình rôi, tôi nghĩ
thầm...Anh ngồi bình thản ở dãy cuối cùng của xe buýt, và tôi chẳng còn
chờ gì
nữa mà không đến ngồi ngay cạnh anh, mặc dù còn rất nhiều
ghế trống ở phía trên. Điều đó có vẻ hơi lạ thì phải, bằng chứng là anh
cứ hết nhìn tôi rồi lại nhìn những chiếc ghế trống, nhưng tôi mặc kệ,
miễn là có cơ hội để trò chuyện với anh..
Anh quay lại với công
việc đọc sách dang dở, tiếp tục lật trang kế của cuốn chuyện bìa màu
tai tái. Nếu Còn Có Ngày Mai , tôi đã đọc cuốn tiểu thuyết vĩ đại đó
rồi, của Sidney Shedon. Tôi muốn nói với anh về sự thông minh tuyệt
đỉnh của Tracy, nhân vật nữ chính trong truyện, nhưng cảm giác nôn nao
đã ập đến khiến quai hàm của tôi đông cứng. Đầu óc tôi choáng váng và
cảm thấy mình như đang ở Tokio để đối mặt với một trận động đất. Tôi
nhắm nghiền mắt lại rồi dựa vào thành ghế, cố gắng chịu đựng cảm giác
đó thêm tám phút nữa…Và đến phút thứ chín thì điều kinh khủng nhất đã
xảy ra, tất cả bữa sáng mà theo mẹ là rất đầy đủ chất dinh dưỡng của
tôi bao gồm thịt hộp với bánh mì đã tìm được bãi đáp lý tưởng, giầy của
hoàng tử đẹp trai ngồi bên cạnh…Tôi vừa miễn cưỡng tống tháo bữa sáng
ra khỏi dạ dày , vừa nghĩ thầm là cơn giận dữ của thầy Pháp Luật còn
ngọt ngào hơn cái cảm giác này…
***
2. Thịt Hộp- Sau đó?
-
Anh ta lấy một chiếc khăn trong cặp sách và lau miệng cho tao. Tiếp đến
mới lau giầy của mình - Tôi kể cho cô bạn cùng lớp tên My của tôi về
câu truyện ban sáng với vẻ mặt đầy hứng khởi..
- Rồi anh ta có vứt cái khăn đó đi không? - My ngúc ngắc cái đầu có mái tóc màu vàng óng hơi loăn xoăn không vào nếp.
- Thế mày nghĩ là anh ta sẽ mang về giặt chắc? - Tôi rít khẽ trong cổ họng với một tâm trạng bực tức.
- Không, tao nghĩ là anh ta sẽ bắt mày mang về giặt chứ…
My
cười khanh khách sau khi động chạm vào sự vô duyên vừa xảy ra của tôi,
khiến tôi lại trào lên cảm giác xấu hổ y như lúc tôi phun những thứ
chưa kịp tiêu hóa vào chiếc giày…Tôi vẫn đang nắm lấy chai dầu gió mà
Thịt Hộp đã lục trong cặp đưa cho tôi, tôi tạm gọi chàng hoàng tử gặp
trên xe buýt như thế vì hai lý do, đầu tiên là chưa biết tên anh bởi
xấu hổ quá không dám hỏi, và tiếp theo là để kỉ niệm câu chuyện kì thú
đã xảy ra. My vẫn thắc mắc là tại sao không phải tên là Bánh Mì nhỉ?
Như thế thì thường quá, tôi cười…
Thầy Pháp Luật thình lình xuất
hiện trước bàn của tôi trong lúc tôi nhe nhởn cười mà quên mất đang
trong giờ học, nụ cười bỗng dưng tắt ngúm…
***
Khi tôi về
đến nhà bằng sự thương hại từ trong trái tim My, nhưng tất nhiên tiền
đổ xăng cho chiếc xe cà tàng của nó là từ trong túi tôi thì anh trai đã
sửa xong xe, người dính bê bết dầu mỡ. Anh trai khoan khoái leo lên xe
và nổ máy cho tôi xem với vẻ mặt đầy tự hào. Tôi vuốt mấy cái lên đầu
xe và nhìn thẳng vào mắt anh:
- Thôi. Anh giữ lấy nó đi…
- Gì cơ
- Em cho anh mượn xe vô điều kiện đấy
Và tôi quay vào nhà, không quên nhìn thêm một lần nữa vẻ mặt đần đần của anh trai, đột nhiên cười khanh khách
- Anh không biết là đi xe buýt rất tiết kiệm à?
3. Lộ Tẩy- Anh ta đâu?
My
hỏi sau khi chúng tôi đã yên vị chỗ ngồi…Giọng nói của nó đủ để cả xe
buýt nghe thấy, ngoại trừ bác tài xế đang mải mê rủa xả một chiếc xe
máy đi ẩu. Tôi bàng hoàng sau khi nhận ra lời nói của nó đã ảnh hưởng
đến Thịt Hộp, bằng chứng là anh ta đã không còn chúi mũi vào cuốn sách
đang cầm trên tay nữa, mà hướng ánh mắt về phía chúng tôi, cái đầu hơi
ngúc ngắc vẻ khó hiểu:
- Lạy chúa ! - Tôi rên rỉ trong cổ họng, thế này thì Thịt Hộp sẽ biết là tôi chết mê chết mệt anh ta mất.
- Chỉ cho tao Thịt Hộp của mày đi đồ ngốc !
-
Trật tự ngay - Tôi trừng mắt nhìn nó, sau đó hất hàm về phía Thịt Hộp,
giờ đã quay trở lại với quyển sách dày cộp của mình, trên môi còn tủm
tỉm một nụ cười giấu vội…
- Cũng không tệ đâu nhỉ
My nói sau một tràng cười dài đầy phấn khích. Tôi cảm thấy đất trời loang lổ một thứ màu bị lãng quên…
Tôi
quay lại nhìn Thịt Hộp, bỗng thấy ánh mắt của anh cũng đang hướng về
phía tôi…Tôi vội quay đi như thể sợ anh phát hiện ra sự lúng túng của
tôi…Ngoài cửa sổ của xe buýt, những đám lá vàng rụng rơi lả tả. Ngày đã
rất thu, mùa cũng rất thu, không gian thấm đẫm sắc thu…
***
-
Chép bài cho tao đi Thu - My đưa cho tôi quyển vở có in hình một cô gái
mắt to, mi dài rất xinh đẹp trong giờ nghỉ của môn dược lý:
- Đừng nói với tao bằng cái giọng ra lệnh đó nhé, nếu muốn tao chép bài cho mà
- Haha, chép bài cho tao đi Thu - My bướng bỉnh nhắc lại
- Không đời nào
-
Thế thì ngày mai tao sẽ rủ bọn lớp mình đi xe buýt và chỉ đống thịt hộp
thiu của mày cho chúng nó, mà hậu quả, mày biết rồi đấy, bọn quỷ lớp
mình thì…
Giờ phút đó, tôi cảm thấy cô gái trong tập vở của My đang nhìn tôi với ánh mắt giễu cợt…
***
Như
thế nào nhỉ? Em thích anh lắm Thịt Hộp ạ ! Hoặc là, Thịt Hộp ơi em
thích anh ngay từ ngày đầu tiên gặp anh ! Điên thật, tôi đang nghĩ cái
quái quỷ gì thế này. Gọi một người bằng cái tên kì cục mà chính người
đó còn không biết mình có cái tên đó hoặc ghét cay ghét đắng cái tên đó
thì sẽ thế nào nhỉ? Nhưng còn My thì sao? Tôi không thể chấp nhận cái
kiếp đọa đày nó đang tạo ra cho tôi được. Tôi đã đi học bằng xe máy mặc
dù ông anh trai có van nài ỉ ôi lẫn mua chuộc thế nào tôi cũng lạnh
lùng lắc đầu. Nhưng tôi nhớ Thịt Hộp không thể chịu được, nhớ da diết
như kiểu lâu lắm rồi không được ăn. Tôi thề là tôi chẳng còn cách nào
khác là lại tiếp tục uống thuốc chống nôn mỗi sáng rồi leo lên xe buýt
ngắm nhìn Thịt Hộp. Và tiếp tục công việc khổ sai My bày ra cho tôi mỗi
khi nó hứng thú…
Những trò quái ác của My càng ngày càng quá
trớn. Tôi chạy lên xuống năm tầng nhà để mua cho nó một lon nước cam,
nhưng khi lên đến lớp thì nó lại tròn mắt nói thích uống nước dâu hơn.
Lúc đó, tôi không thể chịu đựng được hơn nữa mà suýt đập lon nước cam
lên đầu My, nhưng cứ nghĩ đến Thịt Hộp thì tôi lại nhũn như một con chi
chi nhúng nước và tiếp tục chạy hùng hục lên xuống năm tầng nhà chỉ để
đổi một lon nước dâu…
Và điều gì đến cũng lò dò đến, tôi phải thú nhận với Thịt Hộp để chấm dứt sự áp bức vô lý của My…
3) Nản LòngHôm
đó, tôi mặc một chiếc áo khoác màu hồng rất xinh, làm tóc hơi xoăn một
chút. " Trông dễ chịu hơn mọi ngày đấy " - Ông anh trai đáng ghét của
tôi lảm nhảm sau khi nhìn thấy tôi chuẩn bị đi học…
Còn Thịt
Hộp, hôm nay anh mặc áo sơ mi trắng và quần âu màu xám khác với mọi
ngày, trông anh lung linh và thật tuyệt, tôi nhủ thầm như thế trong
bụng. Nhưng bỗng tôi chột dạ không hiểu hôm nay anh đi đâu mà ăn mặc
trang trọng thế…Tôi lại chọn hàng ghế ngồi cạnh anh, không quên giữ
nguyên nụ cười…
- Hôm nay anh khác thế?
- Ừ, em cũng vậy
- Anh đi gặp người yêu à?
Một
câu hỏi quá vô duyên mà tôi buột miệng nói ra, cực kì vô duyên, bằng
chứng là Thịt Hộp không trả lời tôi, chỉ nhìn với một vẻ khó hiểu. Thật
ra tôi chỉ định hỏi đùa thôi chứ chẳng có hàm ý gì hết. Mãi sau, dường
như cảm nhận được sự lúng túng của tôi, anh đáp gọn lỏn một chữ
- Ừ
Chỉ
một chữ, một chữ thôi mà khiến tim tôi tự dưng nhói đau như phải bỏng.
Hóa ra bấy lâu nay tôi đã yêu nhầm rồi, tôi yêu một người đã có nơi để
ngóng đợi. Nỗi đau bỗng hóa thành cơn giận dữ. Anh có người yêu rồi mà
anh lại còn trao cho tôi cái ánh nhìn tha thiết đấy ư? Hay là do tôi
tưởng tượng nhỉ? Ừ, yêu là hay tưởng tượng lắm…Nhưng dù thế nào, anh
cũng phải bị trừng phạt vì đã khiến tôi tưởng bở và mơ mộng hão huyền
về tình yêu… của chúng tôi ! Và cả chuyện anh biến tôi thành oshin cao
cấp cho cô bạn thân lắm chiêu kia nữa cũng đủ để anh xứng đáng phải "
đền tội " rồi…
Tôi không muốn nói thêm điều gì với "đồ giả dối "
này nữa…Tôi giả vờ ngủ quên, đầu dựa vào anh…Đôi môi tô son hồng của
tôi lướt nhẹ trên áo anh như thể tình cờ. Hôm nay tôi tô son khá đậm,
áo của anh lại là áo sơmi trắng, chẳng khó khăn gì để tôi tạo ra những
vệt màu hồng đặc trưng của son môi cả. Tất nhiên, những vết tích đó
được lén lút giấu đằng sau vai áo nên anh chẳng thể biết được. Sẽ thế
nào nếu anh đến gặp người yêu và cô gái đáng ghét đó phát hiện ra vết
son hồng này nhỉ? Tuyệt !
Anh
lay nhẹ vai tôi khi sắp đến trường học của tôi…Tôi nhìn anh lần cuối.
Thích anh nhiều nhưng sẽ không có ngày gặp lại, tôi cũng không đến nỗi
quá nhỏ nhen để đi cướp đoạt tình yêu của người khác. Vết son kia anh
sẽ lý giải dễ dàng với người yêu thôi mà, chúng đâu đủ để anh chia tay
với cô gái nào đó, chỉ là để thỏa mãn nỗi bực dọc đang dâng lên trong
người tôi. Mai tôi sẽ dùng xe máy, chỉ một vài ngày là quên anh thôi
mà, một vài ngày thôi tôi ạ…
4) Mẩu giấyChưa
bao giờ em ngồi cạnh tôi sau lần đầu tiên gặp mặt, có thể vì em quá xấu
hổ vì đã trót làm bẩn chiếc giày của tôi. Tôi đã mong em sẽ ngồi cạnh
tôi, mong em sẽ nói chuyện cùng tôi, nhưng vô vọng. Thế mà hôm nay em
đã đến, và còn dựa vào tôi để ngủ như một con mèo ướt…Em vừa hỏi tôi
một câu hỏi mà suýt khiến tôi bật cười…
- Anh đi gặp người yêu à?
Có
cô gái nào lại huỵnh toẹt như em không? Có cô gái nào lại chẳng có vẻ
gì là rào trước đón sau khi hỏi về tình yêu của người khác như em không?
- Ừ
Tôi
đáp lại em như thế sau khi đã nghĩ kĩ. Đây có lẽ là một phép thử về
tình cảm của em dành cho tôi. Nhưng em đã cười, nụ cười của em khiến
tim tôi nhói lại như phải bỏng. Biết tôi có người yêu em vui đến thế
sao? Tôi cứ tưởng tượng ra rằng em sẽ cau đôi mày lại, ngúc ngắc cái
đầu bướng bỉnh của em, và một chút buồn phảng phất trên khuôn mặt.
Nhưng em chỉ cười, em không thích tôi nên em mới cười, nụ cười không
chút méo mó, thế mà…thế mà tôi đã thích em xiết bao…
Tôi chẳng
muốn nói gì thêm với em nữa, có lẽ vì nỗi hụt hẫng đang xâm chiếm lấy
tôi. Nhưng tôi chẳng buồn lâu. Tôi thích em và tôi sẽ làm em phải quan
tâm đến tôi, đúng rồi, làm em phải quan tâm đến tôi…
Tôi quay
sang em và chuẩn bị hỏi vài câu về một chủ đề nào đó mà đến bây giờ tôi
vẫn không thể nhớ nổi, nhưng đã thấy đầu em dựa vào vai tôi thật
nhẹ…Tôi nghẹt thở…nghẹt thở. Cái cảm giác này êm đềm biết nhường nào,
kể cả đó chỉ là hành động rất vô tình khi em ngủ quên. Tôi chăm chú
ngắm nhìn gương mặt em… Đôi môi như một quả cherry chín tới. Tôi chưa
từng thích ăn cherry và cũng chẳng bao giờ có ý định nếm chúng cả.
Nhưng nhìn đôi môi cherry rất quyến rũ của em, tôi đã nghĩ khác...
Tôi
hướng đôi mắt ra ngoài cửa sổ của xe buýt, xua tan đi ý nghĩa muốn ăn
đôi môi cherry của em bằng việc nghĩ về buổi họp sắp tới. Thật ra tôi
không đi gặp người yêu như đã nói với em, tôi đi họp. Buổi họp rất quan
trọng của công ty, liên quan đến việc tôi và một vài đối thủ nữa có
được thăng chức hay không. Ban Giám Đốc toàn những người cực kỳ khó
tính, yêu cầu cao về sự nghiêm túc trong công việc, từ cách giao tiếp
đến trang phục công sở, luôn luôn phải chỉn chu và không tỳ vết . Với
một kẻ thâm niên luộm thuộm như tôi thì đó quả là một điều hết sức khó
khăn…
Bên cạnh, em nhúc nhích đôi chút vẻ khó chịu. Đầu em động
đậy và ngày càng gần tôi hơn. Tôi nhắm mắt thật khẽ để sự dịu dàng đó ở
lại lâu hơn nữa. Tôi thích em, nhưng tôi không đủ cản đảm để lại gần em
những ngày trước đây. Tôi nhát gan quá đúng không? Nhưng giờ tôi đã
nghĩ ra một cách rồi. Tôi lôi bút và xé mẩu giấy con con ra rồi viết
một câu duy nhất:
- Anh có nói với em rằng đi gặp người yêu, nhưng cô gái anh muốn gặp chính là em đấy bé ạ…
Rồi
nhét vào ngăn ngoài chiếc túi xách của em, không quên viết thêm cả số
điên thoại của mình trong đó…Mẩu giấy có phải sẽ thay cho lời tỏ tình
của tôi không nhỉ? Và biết đâu tối nay em sẽ gọi cho tôi để nói với tôi
rằng em cũng thích tôi ?
Ôi…
Chiếc xe buýt sắp tới bến đỗ
gần trường học của em. Tôi khẽ lay vai đánh thức em dậy. Em mỉm cười,
chào tôi rồi lại gần cánh cửa. Tôi nhìn theo cho đến khi em bước khỏi
xe. Cô gái nhỏ bé của tôi…
Tôi lại xua đi suy nghĩ về em bằng buổi họp đang đến gần. Buổi họp cực kỳ quan trọng…
huuyga_hinata 09:29 30-10-2009
ella 16:46 27-10-2009
Rainbow Iv17:58 27-10-2009
huuyga_hinata 20:34 24-10-2009
tang ban ne
Rainbow Iv00:54 25-10-2009
babygirl_150928 20:00 23-10-2009
Rainbow Iv20:15 23-10-2009
second_girl_in_my_life 18:47 23-10-2009
forever friends
Rainbow Iv20:15 23-10-2009
ngoctrang2611 20:20 21-10-2009
Rainbow Iv20:15 23-10-2009