Thư mục: Tổng hợp |
Thế là đã bốn năm tám tháng 11 ngày trôi qua. Khoảng thời gian ấy đủ để người ta quên tất cả, nhưng với em thì không. Vẫn ẩn khuất đâu đó trong em những buổi chiều , những cái ôm âu yếm ấm áp trong nỗi buốt lạnh mùa đông...
Vậy mà giờ đây chỉ mình em quay về chốn cũ một mình, cô đơn. Đã ba năm bảy tháng 25 ngày với những buổi chiều không anh, vậy mà em không thể nào quen được cảm giác ấy. Chiều nay cũng vậy, đi một mình qua lối cũ, chợt nghe đâu đây tâm hồn mình xao động, bao nhớ nhung ùa về nhưng trong lòng nghe trống vắng, trống vắng từng giọt chiều
Enh đã từng có lúc muốn thời gian trôi qua thật nhanh, muốn trốn tránh tất cả những yêu thương, kỷ niệm, những giây phút chia xa, trốn tránh cả ánh mắt lạnh lùng của anh vừa mới đây thôi. Rồi đến chiều ấy, tại một nơi quen thuộc, em thấy anh. Vẫn ánh mắt ấy - chính ánh mắt cho em những ngày hạnh phúc nhưng em biết anh không như ngày xưa. Giờ nơi đây, vẫn chỉ mình em:
Chiều không anh mặt hồ buồn tênh
Mãi lang thang cơn gió vô tình
Chiều không anh chân quay về ngơ ngác
Ta còn gì để mà nhớ mà quên.
Ngày ấy cũng vào một chiều trời mưa bay như hôm nay, chúng ta đến bên nhau, và cũng vào một chiều cách đây hơn ba năm, anh đã ra đi, từ chối một cuộc hẹn khi biết em đang mang trong mình giọt máu của anh... Dù thời gian đã qua, những kỷ niệm chỉ còn ẩn hiện trong quá khứ nhưng nỗi nhớ trong em vẫn còn, tình yêu vẫn vẹn nguyên...
Vẫn biết sau cơn mưa trời lại sáng, vẫn biết sau những nỗi buồn lại có những niềm vui và em biết sau cơn mưa chiều ấy, anh sẽ rời xa em - trong em. Sẽ còn đây trong ký ức những buổi chiều bên anh và cả những chiều không anh
Anh hãy cứ đi đi, đi theo con đường mình đã chọn, đừng ngoãnh mặt sang em làm chi cho con đường bỗng rẽ lối
Ðã có lúc anh nói với em rằng:
“Tình chỉ đẹp khi còn dang dỡ "
em khẽ mỉm cười rồi im lặng, cái im lặng mang theo hương vị mặn nồng của ân ái
phả vào lòng. Khi yêu anh, tâm hồn em chưa từng lo sợ bị thay màu bởi mỗi khi
em cần một ai đó chia sẻ niềm vui, một ai đó ôm em khi lòng em tan nát thì anh
luôn ở bên, ấm áp và dịu dàng. Em vẫn tin rằng chừng nào biển còn có sóng thì
em còn có anh.
Anh à, em yêu anh biết nhường nào, yêu anh đến mức chẳng muốn chia sẻ anh với ai, đến tham lam và ích kỷ. Thế nên hãy yêu em anh nhé, dù là một lời nói dối...mãi chỉ có anh thôi, bởi trái tim em lúc nào cũng khát khao tình yêu ấy.Thế rồi khoảnh khắc ấy đi qua, người cũng đi qua em. Những nỗi nhớ hun hút dài, ngày bỗng trở nên chông chênh, đêm khắc khoải. Em biết mình đã và sẽ phải mất một khoảng thời gian có lẽ dài gấp mấy lần khoảnh khắc hạnh phúc mà em đã có để có thể lấy lại cân bằng...và em vẫn đợi anh dù trong vô vọng nhưng em vẫn đợi vì bên em còn có "bản sao của anh"
Thời gian - phải, chính thời gian - đã làm đổi thay tất cả. Nó cuốn qua đời em, xoáy đi những ký ức và cướp mất anh. Anh đã ra đi như con thuyền khát khao đến bến bờ mới - nơi mà chỉ có ánh mặt trời rực rỡ dành cho anh, để lại em với đong đầy nỗi nhớ và chông chênh. Em cố giấu mình, trốn chạy khỏi những kỷ niệm ngày xưa. Nhưng khi đứng trước đứa con tội nghiệp, linh hồn nhỏ bé của em lại như vỡ òa tất cả.
Lòng em có lúc thật mạnh mẽ nhưng cũng có lúc thật yếu đuối phải không anh? Nhưng mấy ai biết được điều đó vì:
Chỉ có thuyền mới hiểu biển mênh mông nhường nào
Chỉ có biển mới biết thuyền đi đâu về đâu...
Giật mình, em như nhận ra chính anh và em trong lời bài hát. Em đã từng nghe bài hát này rất nhiều lần nhưng chưa lần nào em có cảm giác như lúc này, cái cảm giác nuối tiếc, chới với khi người ta mất đi một điều gì đó mà lâu nay tưởng chừng như không thể. Cảm xúc đa chiều mang đậm triết lý và man mác buồn trong thơ Xuân Quỳnh cất lên với âm điệu trầm bổng du dương của nhạc sĩ Phan Huỳnh Điểu đã đưa em trở về với ngày xưa khi em ngồi bình yên bên anh, lặng im hàng giờ liền chỉ để nghe lời thì thầm anh nói.
Nhưng anh ơi, giờ tất cả chỉ còn là dĩ vãng, và em nép mình vào dĩ vãng để quên anh, quên đi những chiều bên anh nơi con hẽm nhỏ, nơi ái ân một thời hạnh phúc trào dâng. Anh đi, biển giận ai mà gào thét ngày đêm không ngừng nghỉ. Biển giận em chăng? Em đã không đủ sức để có thể giữ anh lại với mình, hay biển giận đời, giận cả những ký ức thật đẹp ngày xưa hả anh? Biển tung bọt trắng xóa cuốn đi những con sóng bạc đầu và cuốn đi cả nước mắt của em.
Những ngày không gặp nhau biển bạc đầu thương nhớ...
Anh hãy cứ đi trên con đường mà mình đã chọn, hãy thật sự hạnh phúc anh nhé! Còn em sẽ mãi dõi theo bước chân anh trong đêm dài cô đơn và sâu thẳm với ký ức chôn chặt vào những con sóng kia để em có thể mãi nhớ về anh như nhớ về một thời thuyền và biển...
Nếu từ giã thuyền rồi biển chỉ còn sóng gió
Nếu phải cách xa anh, em chỉ còn bão tố...
Tạm biệt người yêu dấu!
"Hành khách duy nhất trên chiếc xe đò của anh"


[ ĐHH ] Dương Bình 15:35 11-08-2009
muathu17:03 11-08-2009
Chúc em buởi tối vui vẽ nhá.Dạo này chị buồn quá nên ít nói chuyện với em và cả nhà mình nữa...
Đừng buồn nhen Bình