<?xml version="1.0" encoding="utf-8"?>
<rss version="2.0">
<channel>        <title><![CDATA[.]]></title>
        <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/jw!QSnC02OZFRK1fWg624kGaTmKMc3piSo4AycTDWKTMbdC]]></link>
        <description><![CDATA[.]]></description>
        <language>vi-vn</language>
        <lastBuildDate>2009/11/24 15:04:27</lastBuildDate>         <item>
            <title><![CDATA[Bạn có sợ chết không?]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/jw!QSnC02OZFRK1fWg624kGaTmKMc3piSo4AycTDWKTMbdC/article?mid=265]]></link>
            <description><![CDATA[Khi bạn được hỏi câu đó? Tôi chắc chắn bạn trả lời rằng: &quot; Không sợ &quot;. Tất nhiên tôi cũng vậy. Chuyến về quê lần này tôi được nghe lại 2 câu chuyện...Sau khi đọc xong những dòng này bạn kết luận thử xem mình có sợ chết hay không nhé .
+ Một người sửa xe ô tô , bị bệnh nhồi máu cơ tim...cơn đau lên bất thường lúc nào cũng có thể cướp đi sinh mạng của anh ấy, nhưng bù lại anh ta làm việc hằng ngày..và rất yêu nghề...Một con người có ích cho xã hội...thế nhưng trong 1 hôm sửa xe cho khách anh ấy không biết ngày hôm đó là ngày cuối cùng anh ta sống trên đời....Anh chết đi trên chiếc xe tải...và không kịp nói 1 lời nào với vợ..con và gia đình cũng như người thân của mình....Và chính anh cũng không biết mình chết vào ngày đó....
+Một chú cán bộ thương binh xã...Khi đi khám bệnh...vì nghĩ là đau..được thông báo là u sơ gan...cầm tờ giấy ra gặp vợ chú cười nhếch môi trách đời &quot; Bệnh anh như thế này về chỉ chờ chết thôi em ơi! &quot;...Và vợ&nbsp;chú cố gắng đưa&nbsp;chú vào SG ở đây bác sĩ Chợ Rẫy chốt thêm 1 câu nữa...&quot;Bệnh của anh không quá 7 ngày nữa là chấm dứt cuộc đời anh&quot;...&nbsp;Chú đòi về thăm quê...Những ngày cuối cùng của chú...mọi người đến thăm...và anh biết giây phút mình đi...Ắt hẳn tôi đoán được chú sợ cái chết...Nó sẽ rất đau đớn...Ngày chú mất anh trai chú ôm đầu chú...Tay nắm lấy tay..có lẽ chú không muốn chết ( và ít ai trong lúc đó lại không cầu mong cho chú sống)...Nhưng lưỡi hái tử thần...cướp đi sinh mạng của chú..Bàn tay đó lạnh dần trong khi vẫn đang cố nắm giữ tay anh trai của mình...và rồi chú thả ra...chú đã về nơi an nghĩ cuối cùng sau chỉ vẹn gần 1 tuần sống trên đời...nhưng chú đã được nói chuyện với mọi người...trong những lúc mình còn biết...Nghĩ đến đây tôi không quên câu nói của ông 6 pháp khi biết mình gần chết :&quot; Chị Bốn ơi! Cứu em với! Em không muốn chết đâu&quot;...
+ 2 cái chết với 2 sự khác biệt rõ rệt:&quot; Tôi không biết bạn sợ chết hay không ? Nhưng tôi nghĩ rằng. Khi chúng ta không biết mình chết lúc nào thì chúng ta không sợ chết. Giả sử bạn biết được ngày chết của mình bạn cũng sẽ như chú kia...vẫn sợ...và vẫn muốn kéo dài cuộc sống của mình thêm...&quot;. Và tôi là 1 thằng sợ chết!. 
+ Tôi vẫn mong cái chết đến với tôi lúc tôi biết trước được! Và lúc đó tôi chỉ cần 1 bàn tay thật ấm để nắm lấy rồi...... Vẫn muốn và vẫn mong như thế...Vẫn muốn nói lên lời xin lỗi đến tất cả mọi người, những người thương yêu, hay những người hờn giận tôi :&quot; Tôi xin lỗi ! Tôi chỉ cố gắng đến chừng đây thôi&quot;... Và bây giờ tôi vẫn đang sống vì 1 ngày có ích của mình...Tôi cố gắng sống làm sao cho mỗi ngày trôi qua...để rồi sáng mai thức dậy tôi có thể cười lên và nói rằng :&quot; mình còn sống, hôm qua mình đã làm được 1 điều gì đó cho cuộc sống này&quot;... 
=========== Cố gắng sống để trả ơn những gì ba mẹ đã sinh thành dưỡng dục, những gì bạn bè trông mong, những gì người yêu anh đã nói :&quot; 6 năm là bạn anh nhé ! &quot;. 6 năm mà 2 năm qua rồi !...mình chưa làm được gì cho đời cả :(...Cố gắng nào!]]></description>
            <pubDate>2009/11/24 14:46:21</pubDate>
            <guid><![CDATA[Bạn có sợ chết không?:265]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Nhật ký chuyến về quê!]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/jw!QSnC02OZFRK1fWg624kGaTmKMc3piSo4AycTDWKTMbdC/article?mid=260]]></link>
            <description><![CDATA[Lên xe lúc 6h sáng ... 4h sáng hôm sau mới tới nơi !... Bước xuống thì 2 cái chân nó cứng lại... Lạnh quá :((. Mưa nữa...sáng về nhà ngủ tới chiều đi off TEenducpho.com ;). Say thì không say...Ra nhà bà cô Tuyết :(. Cô giữ lại nói chuyện, 2 tiếng...rồi vào cô Hạnh...cô nói thêm 2 tiếng nữa....Tiếp theo là nhà thầy Sáu ... 3 tiếng :(.... 12h khuya mò về đến nhà ;). Hạnh phúc là cô Hạnh đã nói chuyện.....Và rất vui vì chuyến này về được nhậu ... cùng anh em :D]]></description>
            <pubDate>2009/11/21 17:46:58</pubDate>
            <guid><![CDATA[Nhật ký chuyến về quê!:260]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Hơi nóng ! nhưng thế càng tốt!]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/jw!QSnC02OZFRK1fWg624kGaTmKMc3piSo4AycTDWKTMbdC/article?mid=253]]></link>
            <description><![CDATA[Buzz 1 list dài ! vài cái nick buzz lại ! cấm buzz. ! Cấm spam ! ... uh thì cấm... Hôm nay, tức +&nbsp;khóc ! Chả biết nữa...lâu lắm rồi con mắt mới mát mẻ đến thế... Chui vào 1 cái xó của cái hẻm nghèo này...khóc 1 mình...và chả phải khóc to lên... Muốn hét thật lớn...Nhưng nghĩ lại người ta bảo điên...rồi ra net..online ... Muốn cầm súng bắt xối xả cho đỡ tức...Call cho yahoo thì hok bắt máy, chắc lại say nữa rồi !.. Muốn tâm sự với him ấy !... Thôi thì lại online tìm nick đột kích mà xả súng...Thoải mái lúc 11h...Hôm nay xóa hết danh sách cần xóa...trong đó có 2 nick đặc biệt...Ngày mốt 3h sáng đặt chân xuống Đức Phổ....20-11 nhậu!]]></description>
            <pubDate>2009/11/18 23:49:09</pubDate>
            <guid><![CDATA[Hơi nóng ! nhưng thế càng tốt!:253]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Lê Hoàng Hưng đã từng như thế phải không mày?]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/jw!QSnC02OZFRK1fWg624kGaTmKMc3piSo4AycTDWKTMbdC/article?mid=249]]></link>
            <description><![CDATA[Tao vẫn nhớ ngày đầu tiên tao gặp mày + thằng Vi + thằng Lộc Lép&nbsp; tại lớp học thầy 5, nhưng lúc đó chưa có mày thì tao và 2 đứa kia là bạn rồi!. Tao vẫn nhớ chiếc xe đạp mày chở tao, xe mini nhỏ màu đỏ. Đến lớp 9 mày vẫn còn cỡi chiếc đó...Tao vẫn nhớ ngày đầu tiên lên lớp 10 tao và mày cùng đi dự lễ khai giảng ( có thằng Vi nữa). Tao vẫn nhớ tao thân với mày nhất, bởi vì lúc đó mày hiền và rất dễ thương và yêu Hóa như tao :(. Tao vẫn nhớ chính tay tao là người tháo chiếc dây đeo kính cho mày, năm lớp 9 - trước lớp mày -. Lúc mày còn dây đeo kính...tao thấy mày dễ thương hơn bội phần...Tao vẫn nhớ mày rất muốn lên nhà tao cùng 4 đứa kia, nhưng ba mày không cho vì đường xa và mày chưa bao giờ biết nhà tao. Tao vẫn nhớ...Chiều thứ 6, mày cũng là thằng không đi được....Để rồi mày may mắn hơn Đạt...Và lúc đó tao thân với mày hơn cả...Những chiều đi học bồi dưỡng Hóa để thi Tỉnh tao và mày vẫn còn cười đùa và thân thiết như 2 người anh em ...Tao vẫn nhớ ngày ngày tao với mày cố gắng tìm những phương trình phản ứng khó nhất để đố nhau tại ghế đá...Tao vẫn nhớ mày đã đánh tao ngã gục tại cầu thang chỉ vì 1 phút sai lầm của tao...Lên cấp 3, mày với tao vẫn thân như trước, và tao vẫn nhớ mày với tao giờ ra chơi thường ngồi ghế đá hoặc nhìn lén con bé Vy + Huyền đá cầu, tao vẫn nhớ như in lần đầu tiên mày biết thích 1 người con gái mày đã như 1 đứa con nít ( đánh giỡn tao)...Và rồi tao không bao giờ quên câu mày tặng tao: &quot; Ông hơn tôi tính thông minh, nhưng không cần cù&quot; uh lúc đó tao bắt đầu lao vào học với tình yêu của tao ... Nhưng tao không biết rằng...sau này mày lại thay đổi 1 cách nhanh chóng và chóng mặt đến thế...1 người bạn của tao thì mãi mãi là bạn của tao...dù tao không bao giờ đối mặt với mày nữa...
&nbsp;&nbsp;&nbsp; Mày biết không? Chính mày đã cho tao 1 lời khuyên:&quot; Hãy nhìn lại mày đi!&quot; tao luôn nhìn lại tao, nhìn lại về những gì tao đã mất mày, tao cười đến nỗi ra nước mắt...tao chả hiểu cái gì để tao với mày có thể xa nhau trong vòng vài ngày mà tình bạn hơn 7 năm đã biến mất...Tao cố tìm lời giải thích cho tình yêu giả dối của tao,..., Và tình bạn giữa tao với mày...Nhưng tao tìm không ra :(. Và tao cười phá lên...khi biết...Trong toán học tồn tại một&nbsp;tính chất&nbsp;( mặc dù tao dốt toán)...Bắc Cầu...về vuông góc và song song...tao hiểu ra...cái vòng luẩn quẩn giữa Tao - Huyền-Vy khi tao bị chia tay thì mày sẽ đến...với Vy....Và thân với Huyền...cuối cùng...tao đã hy sinh tất cả...Tao đã từng nói với Huyền :&quot; Anh thà mất thằng Hưng, Để Nó hạnh phúc, vì đó là tình yêu của nó&quot;. Đã có lúc tao làm nhiều người ghét mình...đã có lúc tao cũng...mong nói chuyện với mày...nhưng buzz....buzz rồi lại buzz...mày vẫn không trả lời...rồi đổi nick khác...và từ đó tao thực sự quen với thằng Vi chứ không quen với ai nữa...Giờ này, tao đang có 1 cuộc sống tốt...Và ít nhất ra còn có những người bạn thân và rất thân...như&nbsp; mày ... Đạt...Vi... mặc dù tao và họ chỉ là những người nói chuyện online...hôm nay mày đã trả lời tao...sau khi tao đi về nhà...
Le Hoang Hung: m con thuc koLe Hoang Hung: m ko tha thu cho t cung dcLe Hoang Hung: nhung tao mun noiLe Hoang Hung: cau &quot;xin loi&quot;Le Hoang Hung: ......
Tính tao mày biết và hiểu rõ...Tao sẵn sàng tha thứ cho mày...nếu như mày không phải là con của CNVC...và nếu như mày đồng cảnh như tao...lúc đó mày cần&nbsp; 1 thằng bạn hơn ai hết...nhưng chả có ai bên cạnh mày...Giờ đây mày cũng giống tao lúc trước...Tao mong sai lầm này...mày sẽ trưởng thành hơn...trong cuộc sống...Còn tao...vẫn 1 ước mơ và 1 dự định...Sẽ rời bỏ quê hương Việt Nam này...Nếu tao học tiếp thì sang năm có lẽ tao đã đi rồi...Lúc đó có nhiều người nói tao chạy trốn tình yêu...nhưng không ai hiểu...Tao muốn H hạnh phúc... và tao không bao giờ muốn nhìn thấy ngày H gửi thiệp hồng cho tao...bởi lẽ thế...nên tao đã quyết tâm tốt lên để được đi sang bên kia....Nơi đó sẽ không có những người thân của tao ngoài đời...nhưng nơi đó tao có những người luôn cười với tao mỗi khi tao online....Tao không mong mày trở thành 1 người vô cảm..Mà mong mày đủ khôn lớn để quyết dịnh tương lai của mày....Hãy sống tốt Hưng Nhé.....Và quên tao đi ... Tao không thể gặp mày...từ đây cho đến ngày tao ra đi...
P/S: Kỉ niệm về mày đẹp nhất trong tao vẫn còn 2 thứ: 
+ Cả lớp học thêm Toán thầy Năm _ và thầy cũng cười khi tao với thằng Vi chọc mày là : &quot;heo ....&quot; thầy lên nạt 1 phát...mày thốt to lên 1 câu:&quot; Ý ! Ai bảo Heo.... chi &quot; ;)). Mày còn nhớ hok ?.
+ Và kỉ niệm thứ 2 là mày thả khí CO2 liên tục....càng ngày càng nhiều...khi ngồi trong lớp...mặt mày đỏ bừng...
Good luck ! Và đừng bao giờ nhắc tới tên tao nữa...Nó chết rồi ...Hưng à...
TẶNG MÀY CÁI GỌI LÀ NGHỆ THUẬT SỐNG, TAO ĐƯỢC NGƯỜI TA TẶNG
http://dieuhuyen.com/nghethuatsong.zip
&nbsp;]]></description>
            <pubDate>2009/11/17 11:14:43</pubDate>
            <guid><![CDATA[Lê Hoàng Hưng đã từng như thế phải không mày?:249]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[N2B chính thức ra đi rồi sao?]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/jw!QSnC02OZFRK1fWg624kGaTmKMc3piSo4AycTDWKTMbdC/article?mid=229]]></link>
            <description><![CDATA[Cái mộng bành trướng...cái đầu tính toán...luôn dùng thủ đoạn...sẽ không bao giờ hơn ai...Anh đã thua..và mãi mãi thua...không thua ai khác ngoài chính bản thân anh...Em còn nhớ cái ngày em lập bập vào N2B sửa mái tôn...treo cái bảng màu vàng ... N2B...Và hình như nó khai trương đâu tháng 10...và em nghĩ mình học được nhiều từ nó...nhưng em biết 1 điều duy nhất...em không học được gì cả từ cái đầu của anh...Anh biết...Em không đùa giai với ai...anh thì lúc nào cũng giận...5 phút rồi lại cười...Chuyện tình yêu của em...anh cũng xen ngang...rồi mẹ anh...tiếp đến...là những người xung quanh em đã đổ thêm dầu vào lửa...em cố dùng C02 để dập tắt nhưng có thành công đâu...em chia tay người yêu trong nước mắt...lúc đó có ai đứng ra bên em không? em đã nhặt bó hoa kia ở cái ống cống gần n2b ... có ai đứng tựa tay vào vai em không?Anh lúc đó là anh trai em ...nhưng có lẽ do chính anh đã đẩy em vào nhiều nước bí... Anh nhớ chuyện DVD của anh THới....em đã nói 1 câu...Anh đã làm mất 1 người em..và tiếp tục sẽ mất 1 người nữa....Người đó không phải anh Tân...mà là em!...Anh đã làm em lạnh lùng hơn...em cố hack...Local ...Sql injection...Rồi bị đánh...tại Trữ Tình...Chính em đã khóc...vì tức...Và em trả được món nợ đó...em nghĩ tình anh em càng thắm thiết hơn...Thế mà...Chính cái tôi lớn nhất trong con người anh...chính cái tôi đó...đã đánh mất anh...và những người bên anh... ít nhất ra anh còn giữ được một thứ mà em giờ đây đang thèm khát...à mà không...Có lẽ em đang lạnh dần..Anh còn P...Đâu đó trong cuộc đời này...anh và em cũng giống nhau 1 thứ đó..Giữa 1 nhà gia giáo và 1 gia đình bình thường...là 1 khoảng cách lớn...Em giờ đã lạnh lùng hơn...ít nói hơn...và thường online...Nick ducphomusic.dmps vẫn còn trong list em như 1 kỉ niệm đẹp....đánh dấu ngày anh và em gặp nhau...Viết về anh chỉ có thế...Mong anh cố gắng sống tốt trong cuộc sống hiện tại ....và thành công trong tương lai... 
Em của anh... 
Phạm Duy Hòa ( 2006-2008)...
&nbsp;]]></description>
            <pubDate>2009/11/15 16:27:18</pubDate>
            <guid><![CDATA[N2B chính thức ra đi rồi sao?:229]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Tôi sẽ trở lại ....nhưng ngày nào đây!]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/jw!QSnC02OZFRK1fWg624kGaTmKMc3piSo4AycTDWKTMbdC/article?mid=222]]></link>
            <description><![CDATA[Từ cuối năm lớp 9, ngày thằng bạn thân về nơi an nghĩ cuối cùng ( 26-12 âm lịch). Tôi hằng ngày vẫn đi học bình thường nhưng không như trước nữa...tôi ít nói hơn...và ít tiếp xúc với người ngoài...đi học về là vào phòng...đóng kín cửa...cùng vơi chiếc computer...và tôi đã tìm thấy một cuộc sống hoàn toàn khác...cuộc sống online...tôi bắt đầu lang thang trên mạng...tôi không quên cái nick đầu tiên của tôi là vuasutu...gì gì đó...và câu lệnh lần đầu tiên tôi biết về tin học là Login user số máy...- Xài vWin 3.11-...và rồi...cuối cùng thì tôi đã đổi khác lúc nào không biết...cuộc sống online với đầy bạn bè và người thân trên mạng..dường như đã đuổi tôi ra khỏi thế giới thực ngoài đời...ít bạn...rồi lại kiếm tiền online...lang thang được mấy forum hacker...và cuối cùng tôi thích sống online...và cuộc sống ngoài đời của tôi hoàn toàn biến mất năm tôi 11...đã hơn 4 năm qua...tôi không biết mình đã sống cuộc sống ngoài đời như thế nào...Có người bảo tôi giang hồ...đúng vậy...tôi giang hồ ngoài đời bởi vì tôi chơi với giang hồ...-Thầy Thới đã từng dạy tôi:&quot;Dù thằng bạn mình là thằng ăn trộm nhưng nó tốt với mình thì nó vẫn là bạn tốt của mình&quot;..tại sao các bạn ngoài đời của tôi không hiểu được câu này nhỉ? Tôi chơi với những người xấu, nhưng họ tốt với tôi..thì sao...ai cũng nghĩ thế à? Và tôi dần mất những người bạn từ chữ giang hồ kia...cuối cùng tôi đã mất luôn tình yêu...dầu tiên vì 2 chữ kia...Tôi quyết định biến mình thành 1 thằng giang hồ..nhưng ở thế giới ảo..giang hồ mạng...và rồi...Ở nơi đây... tôi đã gặp tình yêu đầu tiên của tôi...Online đấy...và cũng tương tự như thế...nó kết thúc...cuối cùng lại trở về với thế giới kia...Gần 1 tháng trôi qua...tôi ít online hơn...và càng cố gắng sống một cuộc sống thực ở ngoài đời...nhưng sao khó thế kia...Sáng đi làm tối về đi quán cà phê hoặc nhậu hoặc sang nhà con em gần bên nói chuyện rồi online..tôi cố gắng không vào các trang hacker...và cố gắng không vào nick yahoo nhưng như thế tôi cảm thấy bị lạch lõng...Tôi không thể thích ứng được lại với cuộc sống thực...Đó là điều hiển nhiên...mà tôi nhận ra.....Tôi đang cố gắng nhịp theo nhạc của quán bar, dù không dùng thuốc lắc...và cố gắng uống thật nhiều rượu..mặc dù tôi đã bỏ nó cũng lâu rồi...cố gắng nhậu....để rồi ngủ thiếp đi và ít nhất không online được...nhưng như thế không làm cho tôi có cảm giác thật ở ngoài đời như khi trên Internet...Buồn vì sự đời quá trớ trêu...Và..lúc này tôi lại suy nghĩ? Mình đang thuộc tầng lớp nào của xã hội? Mình có quen với cuộc sống ngoài đời không? .....Biết bao giờ mình mới lại tìm được cuộc sống như xưa...như những năm cấp 2...Với những người bạn thân, với thằng bạn thân- đã mất- với chiếc áo ấm màu đen 2 đứa cùng mặc mỗi khi đi học mặc dù trời có nắng hay mưa...với chiếc quần 2 ly mà giờ đây ít ai mặc, trừ tôi...với chiếc mũ đen mà 2 đứa cùng đội một màu...với những buổi ra chơi ngoài ghế đá...2 đứa cười lên vì cùng không đeo bảng tên...với những giờ phút học thêm ban đêm Toán thầy Năm, với cái quàng tay cuối cùng, cái ôm cuối cùng, cái nhéo tai cuối cùng, và buổi họp mặt cuối cùng trước phòng học lớp 9C, giữa 6 đứa bạn thân, mặc dù trống đã điểm vào lớp...Hưng Rèo đã khóc khi chia tay với người yêu..và trở thành 1 bác sĩ tương lai...Phát Ù thì tu nghiệp ở Phạm Văn Đồng, Trung Bê Đê thì sẽ trở thành 1 kiến trúc sư...Cọt ba đía ( Vi ộp) giờ cũng như tôi không có một tương lai xác định...Kết thúc cuộc đời tôi vẫn mãi là 1 thằng như thế này sao...vẫn 1 thế giới ảo...vẫn nhớ về quá khứ..và chả chịu tiến tới hiện tại...Tôi sẽ Trở Lại nhưng biết bao giờ đây? Vì cuộc sống tôi bây giờ đã khá nhàn...Cà phê Bar, nhậu...còn gì vui thú hơn...nhàn rỗi hơn...tôi chấp nhận nó ư? Không ! Tôi sẽ khác...tôi sẽ trở lại thế giới online vào một ngày không xa...Tôi không thích sống thế giới thật...ít nhất ra họ không tôn trọng những người như tôi, họ xem thường và khinh bỉ khi mình mắc một sai lầm nào đó..họ không có những cái buzz...khi tôi online...và họ không bao giờ hiểu tôi...bằng thế giới online...Tôi sẽ sống ! không thế giới thật! Và Không bao giờ tin những gì con gái nói...Tôi chợt nhận ra Ngày Trở Về những ngày tháng vinh quang của tôi ngày xưa xa vời quá...Tôi lại thốt lên...Ước gì Đạt đừng mất đi...Giờ đây mọi chuyện đã khác....]]></description>
            <pubDate>2009/11/13 23:07:21</pubDate>
            <guid><![CDATA[Tôi sẽ trở lại ....nhưng ngày nào đây!:222]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Đi An Giang hoặc về Quảng Ngãi!]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/jw!QSnC02OZFRK1fWg624kGaTmKMc3piSo4AycTDWKTMbdC/article?mid=218]]></link>
            <description><![CDATA[20-11 trúng thứ 6, muốn đi làm thì đi, muốn nghĩ thì nghĩ, làm theo ngày công mà ;). Thằng bạn bảo xuống quê nó chơi : &quot;An Giang&quot; hình như quê Hương bác Tôn, mình cũng muốn đi lắm, chỉ vì 2 điều duy nhất ;). Thứ nhất, xuống tận mắt để chứng kiến con gà Tre Thái Lan như thế nào (Tất nhiên google thì nhiều) đó là mục đích chính, mục đích phụ là Miền Tây với nhiều đặc sản :&quot; Chuột đồng nướng, cháo ong,cóc, nhái,...&quot; và bên cạnh đó không thiếu món thịt cầy...+ rượu ( món mà mình giờ đã là thần men đại hiệp, chắc do đi làm nhậu nhiều quá ). với lại gái miền tây nghe đâu xinh lắm ;;).
Hoặc mình sẽ về quê Quảng Ngãi ( quê Hương Bác TÔ) ( Phạm Văn Đồng):
+ Ra Thiên Đàng ( quê ngoại đẹp nhất chỉ ở đây ) - xã Bình Thạnh, huyện Bình Sơn nghĩ mát...
+ Nhậu.
++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++
Tùy theo hoàn cảnh, tuy theo thời tiết, mình có 1 tuần để suy nghĩ...Nhưng nói tóm lại đi về đâu cũng không được tỉnh táo, chắc là An Giang cho gần :(. 
&nbsp;]]></description>
            <pubDate>2009/11/13 12:47:21</pubDate>
            <guid><![CDATA[Đi An Giang hoặc về Quảng Ngãi!:218]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Tình Yêu Đâu Phải Trò Chơi 2!]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/jw!QSnC02OZFRK1fWg624kGaTmKMc3piSo4AycTDWKTMbdC/article?mid=216]]></link>
            <description><![CDATA[Và rồi em lại đi mãi... Chỉ một mình anh bơ vơ... giữa dòng đời lạc lõng. Cứ mỗi lần lời hát này được cât lên, anh lại thấy nhớ em rất là nhiều... và anh biết rằng... trái tim của anh mãi mãi chỉ là kẻ cô đơn!Và rồi em đã khóc như chưa từng khóc bao giờ, lệ tình hoen đôi mi khi tiễn đưa một người đi, ngày xưa anh cũng thế... đưa tiễn một chiều đông, giọt nước mắt đàn ông thấm sâu tận đáy lòng... thương tình mình long đong...Để rồi em đi mãi, anh riêng mang trọn khối sầu. Thầm nguyện cầu em sẽ, yên ấm bên người dài lâu. Dù lòng nghe quặn đau, ai đoán trước được ngày sau. Hạnh phúc lẫn khổ đau, khiến xui em trở về, não nề trông thấy nhau, ngậm ngùi trong nỗi đau... tuơng phùng!Chuyện cuộc đời như biển khơi, tình có lúc như trò chơi... thì đừng khóc nữa người ơi. Hãy chôn sâu cuộc tình buồn vào dĩ vãng. Khi lòng người đã đổi thay, trò chơi biến tan thành mây, ngờ chi giấc mơ sum vây, khi đôi mình đã không may, hãy về đây... niềm dấu yêu ngày xưa... vẫn chờ.http://mp3.zing.vn/mp3/nghe-bai-hat/Tinh-Yeu-Dau-Phai-Tro-Choi-2-Tuan-Hung.IW6I98UZ.html
Lời bài hát này, hôm qua đi cà phê vô tình nghe thấy :&quot;&gt; Thấy giống tâm trạng của mình :). Coi tình yêu như là một vận may ... Và mãi mãi mình ta sống cô đơn :(]]></description>
            <pubDate>2009/11/10 18:53:21</pubDate>
            <guid><![CDATA[Tình Yêu Đâu Phải Trò Chơi 2!:216]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Nhật ký về 1 cô gái &quot;bán hoa&quot;!]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/jw!QSnC02OZFRK1fWg624kGaTmKMc3piSo4AycTDWKTMbdC/article?mid=205]]></link>
            <description><![CDATA[Hôm qua, cũng như thường lệ, tan ca về sớm.. cũng như thường lệ, 3 anh em đi uống cà phê Trung Nguyên... đường Kinh Dương Vương...Nếu không có chuyện xảy ra thì nó cũng là 1 ngày bình thường như mọi ngày khác....Câu chuyện bắt đầu sau khi ly cà phê đã chảy xong...Tôi chú ý vào màn hình...xem đá bóng...và nhịp theo điệu nhạc... Bỗng từ cửa bước vào một cô gái đi vào và ngồi truớc mặt tôi, tất nhiên là bàn đối diện...1 tay cô cầm gói thuốc zet + 1 chíêc bật lửa zipo. tay kia gác lên trán...tôi nhận ra cô là 1 người con gái &quot; bán hoa&quot;... Nhưng gái &quot; bán hoa&quot; ở xứ này ở đâu chả có...Tại sao cô ấy lại để cho tôi nhiều sự nghi ngờ...và sự tò mò đến vậy..Cô gái đó cỡ bằng tuổi của tôi.. dáng người cũng mảnh mai... tôi lại chăm chú vào ly cà phê...bỗng dưng cô ấy đứng dậy...rồi đi đâu đấy ( lúc đấy tôi không biết là cô âấ đi đâu) nhưng khi cô ấy vào vẫn tư thế kia...gác tay lên trán....và những giọt nước mắt bắt đầu chảy trên khoé mắt...tôi không xem đá bóng nữa...điếu thuốc vừa cháy được 1 nửa thì cô dập tắt, nước mắt vẫn chảy ra...trong đầu tôi lúc đó lại hiển nhiên hiện lên sự tò mò trong đầu...và tôi tự đặt rất nhiều câu hỏi? Chắc cô ấy đã biết mình bị HIV chăng? Hay là cô ấy bị &quot;người qua đường&quot; xù.....rất nhiều câu hỏi đặt ra trong đầu...Trong thâm tâm tôi ... tôi muốn chạy lại ngồi nói chuyện...mà lực cản giữa lí trí và sĩ diện đã không cho tôi làm được điều ấy...tôi muốn đồng cảm với cô ấy - Tất nhiên một trường hợp riêng của gái &quot;bán hoa&quot;- ... nhưng tôi không thể làm...Tôi ích kỉ vậy sao?...Đa phần ai là gái &quot;bán hoa&quot; cũng được nhận những từ ngữ + sự khinh bỉ của những người khác...nhưng trên khuôn mặt đầy nước mắt kia có gì đó làm cho tôi cảm động...ít nhất ra lúc đó tôi không còn nghĩ cô ta là gái bán hoa nữa...
Trong cuộc sống, nhiều thể loại người, nhiều thể loại bạn...thầy giáo dục công dân tôi từng dạy:&quot; Nếu mình có 1 thằng bạn là thằng ăn trộm, nhưng nó tốt với mình&quot; thì mình và nó cũng là bạn tốt....đừng xem nó như 1 thằng ăn trộm...Cuộc sống của tôi có gì tốt đẹp hơn cô gái kia chứ...Không có gì cả?...Vẫn một màu đen...Mong sao cô gái kia sẽ có một cuộc sống đẹp hơn và tốt hơn cái nghề bị xã hội xem thường...kia..
&nbsp;]]></description>
            <pubDate>2009/11/08 18:04:10</pubDate>
            <guid><![CDATA[Nhật ký về 1 cô gái &quot;bán hoa&quot;!:205]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[List My Close Friend!]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/jw!QSnC02OZFRK1fWg624kGaTmKMc3piSo4AycTDWKTMbdC/article?mid=204]]></link>
            <description><![CDATA[Bỏ Plus rồi ! Nhưng giờ lên mạng chả biết làm gì .. lại lộc cộc gõ vài dòng...
Tôi sống trong thế giới ảo gần 4 năm trời :(. Có lẽ tình bạn ở thế giới ảo lớn hơn rất nhiều tình bạn ở thế giới thật. Tôi thà có 1 người bạn thân online còn hơn 100 người bạn thân ngoài đời!... ít nhất ra tôi có thể tâm sự những chuyện thầm kín với người online được còn nguời ngoài đời thật thì khó nói... Tôi tưởng những thằng như tôi sống ở thế giới ảo, để rồi ra đời, chả có gì ngoài cái danh &quot; thằng phá hoại&quot;... và đôi lúc tôi cảm thấy sợ truớc những người bạn ngoài đời... Hôm nay tổng kết lại list friend của mình, thì con số đó đã nói lên rằng...Có lẽ tiết kiệm tiền để sau này bắt mạng về nhà ngồi không ra ngoài thì có vẻ sướng hơn:
++ The best my friend Online: Yahoo
++ Du_xuan112,Conran19,Blackrose,Root. HKV
++Wartazan,Ecpanel,Ếch Xynh&nbsp; ( dốt - Admin X-Group)
++Sieuhack94: VE family.
++Trongnghia, Đức Cống: 2 người lê khiết.
==========================================
++ Người bạn ngoài đời:
+ truớc lớp 9 còn học tốt thì nhiều vô kể: sau này lên lớn 12 thì mất sạch trơn, vào SG mất thêm vài em nữa còn vẻn vẹn 3 đứa: Đẩu, Phát Chánh, Sang Nhiễu hay đi nhậu cùng truớc khi thi tốt nghiệp 12, và 1 đứa bạn gái - thân- từ lớp 6 đến giờ : Đỗ Như Quỳnh + 1 người bạn thân từ lớp 10: thủ quỷ ( Nguyễn Thị Thanh Diệu).
Đời là như thế... khi mình mất tất cả thì tất cả bạn ngoài đời biến mất :(. chỉ còn bạn online ... ]]></description>
            <pubDate>2009/11/06 12:54:54</pubDate>
            <guid><![CDATA[List My Close Friend!:204]]></guid>
         </item>        </channel>
        </rss><!-- w1.blog.sg1.yahoo.com compressed/chunked Thu Nov 26 17:22:39 SGT 2009 -->
