Đã từng... Một lần ta nhận
nụ hôn đó rồi chết theo cảm xúc trong trái tim không bao giờ trở lại
chiếc chìa khóa mang theo vào cuộc đời của một người đi mãi vẫn chưa
biết đến bao giờ dừng chân...
Đã từng... có nhiều tháng năm ta chỉ yêu bản thân mình với
sự cô đơn như một ngôi nhà khóa trái cửa bất cần cuộc đời với những chọn
lựa miễn sao được thấy lòng bình yên
Chưa bao giờ ta biết
quí một nỗi đau riêng một nụ cười ai đó dành cho mình cũng không thèm nhớ
một cái ôm xiết nhau mà ta vùng vằng như chạm phải lửa một đôi lần hạnh
phúc chìa tay ra nhưng ta cứ mãi nhìn về đâu đó không chút gì đắn đo...
Để rồi ta nhận được nụ hôn đánh đổi cả quãng đời không một ước
mơ thấy một ánh nhìn thôi lòng cũng rúng động biết bao nhiêu con người
đi qua ta nhưng chỉ một người biết cách làm ta khóc đau đớn mà vui...
Người chỉ một lần mở
cánh cửa ra và dạy ta biết cách cười biết ôm một con người như thế nào là
chặt biết hôn như thế nào để người kia hạnh phúc và biết yêu như thế nào
để không bao giờ chia cách (rồi người lại khóa trái cửa và mang theo chiếc
chìa khóa ra đi!)
Người (nhẫn tâm) sưởi ấm một trái tim bằng đôi tay bằng
những vỗ về, tha thiết... sao lại còn ném nó trở về với những bông tuyết
đưa thân nhiệt một con người trở về nhiệt độ âm...
Ngôi nhà từ đó đi
qua suốt bốn mùa với cảm giác mùa đông đợi một bàn chân quay trở lại…
trên ổ khóa cảnh cửa với nét son môi còn hằn lên mãi mãi treo tấm bảng
nhỏ nguệch ngoạc những nét phấn mờ thôi
shivaknight a.k.a SK_B 23:14 06-08-2009