
Tôi không thể tưởng tượng được cuộc sống của mình nếu thiếu anh, có lẽ vì tôi dựa vào anh nhiều quá. Chuyện gì tôi cũng hỏi và cần sự giúp đỡ của anh, ngay cả việc chọn lớp học thêm ở đâu, rồi đưa đón và cả mua quần áo nữa, nếu không có anh tư vấn thì tôi chẳng làm nổi việc gì. Mọi niềm vui hay nỗi buồn của tôi đều có anh ở bên san sẻ. Có lẽ đó là thời gian hạnh phúc nhất cuộc đời tôi.
Anh chịu đựng hết những thói quen đỏng đảnh mà không một lời than phiền, chính vì thế tôi rất hay gây sự, chúng tôi cãi nhau nhiều hơn nhưng làm lành cũng rất nhanh. Tôi trẻ con đến mức không có chuyện gì thì cũng gây ra chuyện cãi nhau, cứ nhìn anh khổ sở giải thích là tôi thích lắm.
Mỗi lần giận anh, biện pháp tối ưu của tôi là bỏ đi. Tôi hay nói những câu đại loại như “Anh đã không muốn nhìn thấy em nữa, em còn ở đi cùng anh làm gì” mặc dù không bao giờ anh nghĩ như thế. Và lần nào anh cũng phải đuổi theo tôi để lôi tôi quay lại. Anh nói nếu lần sau tôi còn như thế anh sẽ mặc kệ, tôi hứa lên hứa xuống nhưng với bản tính của mình thì điều đó vẫn chỉ là lời hứa mà thôi.
Hôm ấy, hai đứa lại cãi nhau. Hình như là tại anh vô tình nói câu gì đó “động chạm”. Tôi biết anh chắc không có ý gì nhưng vẫn giận sôi người, bởi vì lúc nào cũng cho là mình đúng nên tôi cứ nghĩ anh đang cố tình hạ thấp mình. Lý do cãi nhau bé đến nỗi tôi không nhớ nổi, nhưng sự việc sau đó diễn ra thì có lẽ đến chết tôi cũng không thể nào quên… Điều đó thật kinh khủng.
Tôi lại bỏ đi. Anh kéo tay tôi: “Em mà bỏ đi thì từ bây giờ anh sẽ mặc kệ em đấy”. Tôi gào lên “Thì mặc kệ. Em không cần người không cần mình!”. Anh sững người, mắt trân trân nhìn tôi. Tôi giật mạnh tay anh ra và hùng hổ bước ra lấy xe đi về. Anh cứ đứng thẫn thờ hồi lâu. Tôi biết mình đã quá đáng nhưng không sao quay lại được, lúc ấy trong đầu chỉ có sự sĩ diện ngu xuẩn.
Lúc ấy tôi đi lang thang khắp các phố, tắt điện thoại mặc dù tôi biết anh sẽ nhắn tin và gọi. Cảm giác trả đũa làm tôi thỏa mãn lắm, không hiểu sao tôi yêu và cần anh đến thế, vậy mà cứ hơi một tí tôi lại muốn trả đũa người yêu, chỉ có những kẻ ngu ngốc như tôi mới hành xử độc ác đến thế.
Chiều hôm đó mẹ gọi tôi đi siêu thị nhưng tôi tắt máy, mẹ gọi cho anh thì anh vội cuống cuồng đi tìm tôi, anh sợ tôi nghĩ quẩn mà đi lung tung. Tôi không hề biết điều ấy mà chỉ chăm chăm nghĩ đến thói ích kỷ và vô tâm của mình mà thôi.