<?xml version="1.0" encoding="utf-8"?>
<rss version="2.0">
<channel>        <title><![CDATA[VI MOT NGUOI DANG CHIEM NGU TRAI TIM TOI]]></title>
        <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/keda_tinh4826]]></link>
        <description><![CDATA[MAI DEN BEN EM]]></description>
        <language>vi-vn</language>
        <lastBuildDate>2009/05/31 09:55:00</lastBuildDate>         <item>
            <title><![CDATA[Cô đơn có ai hiểu.......]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/keda_tinh4826/article?mid=58]]></link>
            <description><![CDATA[Cô
đơn là cho đi mà không có người nhận, là muốn nhận mà chẳng có ai
cho.Cô đơn là chờ đợi, mà cái mình chờ đợi chẳng xảy đến. Như hai bờ
sông nhìn nhau mà vẫn nghìn trùng cách xa bởi dòng sông, nên cô đơn là
gần nhau mà vẫn cách biệt. Không phải cách biệt của không gian mà là
cách biệt của cõi lòng. Càng gần nhau mà vẫn cách biệt thì nỗi cô đơn
càng cay nghiệt. Đã cay nghiệt mà vẫn phải gần nhau thì lại càng cô đơn
hơn. Người ta gần nhau mà vẫn có thể xa nhau, vì trong cuộc đời, mỗi
người đều có hai thế giới. Thế giới riêng trong cõi lòng mỗi người và
thế giới ngoài vũ trụ. Thế giới tâm hồn sụp đổ thì thế giới bên ngoài
thành hoang vắng, vô nghĩa : “Lòng buồn cảnh có vui đâu bao giờ”. Vì
thế, tôi có thể cô đơn giữa đám đông. Cả vườn hoa chẳng có nghĩa gì nếu
không có loài hoa tôi kiếm tìm. Người đưa thư trở thành thừa thãi nếu
không có cánh thư tôi đang chờ mong. Chỉ một cánh hoa của lòng tôi thôi
cũng đủ làm cho cả khu đồi thành dễ thương. Chỉ một cánh thư thôi cũng
đủ làm cho bầu trời xanh thăm thẳm. Làm gì còn cô đơn nữa nếu đã có bắt gặp. 
Tôi cô đơn khi thấy quanh mình chỉ là
những dòng sông lững lờ, chỉ là những con nước thờ ơ. Tôi có thể cô đơn
vì tôi không đến được với người. Tôi cũng có thể cô đơn vì người không
muốn đến với tôi. Cô đơn nào thì cũng là một hải đảo. Nhưng nỗi cô đơn
bị người khác hờ hững thì cay đắng hơn. Khi tự mình không bước tới thì
tôi cũng có thể tự mình bước ra khỏi hàng rào cô đơn đó. Còn nỗi cô đơn
bị người khác thờ ơ thì đưa tôi vào nỗi buồn mà có khi đau đớn hơn tù
đầy, có khi u ám hơn sự chết, vì đây là nỗi cô đơn tôi muốn chạy trốn
mà chẳng trốn chạy được. Tôi thương, nhưng người khác có thương tôi
không đấy là tự do của họ. Cho đi phần đời của mình mà không được đáp
trả vì thế mới có xót xa. Kẻ cô đơn là kẻ đi tìm niềm cảm thông nhưng
chẳng gặp. Vì không gặp nên họ đành trở về thế giới nội tâm cô lẻ của
riêng mình. Vì thế giới nội tâm đó đang heo hút trống vắng, nên họ chỉ
bắt gặp sự thiếu thốn ở đó mà thôi. Sống trong thiếu thốn để rồi nhìn
kẻ khác đầy đủ vì thế mới có nước mắt xót thương cho đời mình. Chỉ có
ai đã cô đơn mới có thể hiểu nỗi buồn, mới thấy cái hoang dại trong
cuộc đời của kẻ cô đơn. Chúa đã cô đơn trên thập giá.
								
					cam ơn nhửng trái tim cùng nhịp đâp...........C®ØwñJ-¶)Kñ¥]]></description>
            <pubDate>2009/05/31 09:52:55</pubDate>
            <guid><![CDATA[Cô đơn có ai hiểu.......:58]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Cuộc Sống....Vở Vụn.....! Lại Lành..... Lại Vở]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/keda_tinh4826/article?mid=55]]></link>
            <description><![CDATA[Các
bạn có nghĩ rằng.....cuộc sống được xếp từ những mảnh ghép ko?.....theo
tôi....thì có lẽ là vậy.....1 vài mảnh cho niềm vui, vài mảnh cho nỗi
buồn, vài mảnh cho yêu thương, vài mảnh cho thù ghét......muôn vàn mảnh
ghép khác cho muôn vàn những xúc cảm, màu sắc,....trong cuộc
sống......nỗi buồn rồi cũng qua đi, vì mảnh ghép nhỏ lắm, sẽ nhường chỗ
cho niềm vui, rồi lại nỗi đau, rồi lại yêu thương......chúng ta chẳng
đoán trước được điều gì....hãy sống để cảm nhận những mảnh ghép xung
quanh chúng ta....đừng buồn khj cuộc sống mang lại cho bạn nỗi đau...vì
1 lúc nào đó.....cuộc sống sẽ cho bạn hạnh phúc......&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; ......Cuộc sống là một ly nước trong..........................&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; ......bạn phải học cách thêm vào đó nhửng thứ cần&nbsp; thiết......... ......................................................................còn tôi tôi muốn biến nó thành ly cafe sữa ... ......... ................ ........! nhưng tại sao? cuộc đời tôi giờ đây như điếu thuốc đang tàn..........&nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; .....................bạn có cảm thấy buồn như tôi bây giờ ko?&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; chắc..Ko!!!.....&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; mọi thứ như đang dần trôi đi.......&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; mọi thứ dường như chìm vào bóng tối...Nơi đây tôi chỉ mong cho Thời gian dừng lại ngay trên lối đi..............! &nbsp; &nbsp; những khi ở một mình ngắm nhìn tất cả &nbsp; tôi cảm thấy mình thật cô dơn lạc lỏng..........&nbsp; Tôi phaỉ làm gì với cuộc sống hiên tại đây.........&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; I....Don&#39;t................n......N....No....NO!]]></description>
            <pubDate>2009/05/29 11:41:49</pubDate>
            <guid><![CDATA[Cuộc Sống....Vở Vụn.....! Lại Lành..... Lại Vở:55]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Dể Hiểu Mà Dể ĐI........]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/keda_tinh4826/article?mid=38]]></link>
            <description><![CDATA[- em có biết tại sao 2 viên nước đá khi để gần nhau thì dính vào với nhau không?chắc em không hiểu!và sẻ nói tại vì chúng lạnh nên dính vào nhau Nhưng anh lại hiểu.Chúng ta lạnh quá! Lạnh quá nên cần nhau để sưởi ấm. Nhưng chúng ta đã lầm. Chúng ta chỉ làm nhau lạnh hơn mà thôi.anh
bắt đầu nhận thấy rằng chúng ta cười quá ít. Bắt đầu nhận thấy rằng anh
không thể mang đến hạnh phúc cho em và em cũng thế. Chúng ta yêu nhau
mà chẳng làm được gì cho nhau ngoài việc… đau cùng nhau.Và anh bắt đầu nghĩ…Phải chăng ta nên buông tha cho nhau?Anh
và em như 2 kẻ mắc mưa cùng đứng trú mưa dưới hiên. Một vài người đề
nghị chúng ta che cùng ô với họ. Nhưng mỗi chiếc ô chỉ có thể che cho 2
người. Hoặc em, hoặc anh phải tiếp tục đứng 1 mình đợi. Vì chúng ta yêu
nhau mà! Chúng ta từ chối họ và chúng ta cùng nhau đợi trời thôi mưa.
Nhưng mưa thì cứ mưa, trời chẳng có dấu hiệu dừng. Chúng ta sẽ đợi, sẽ
chờ đến lúc nào? Chi bằng… ta buông tay nhau, mỗi người núp dưới ô 1 ai
khác và cả 2 đều có thể trở về nhà khô ráo, phải không?*****Đôi khi có những quyết định khiến ta đau nhưng ta vẫn phải chấp nhận chúng.Cuộc
sống của mỗi người quá ngắn để hưởng trọn vẹn hạnh phúc. Ta luôn tìm
kiếm 1 hạnh phúc tuyệt đối nhưng đó là điều không tưởng.Cần phải vứt bỏ 1 điều để có 1 vài điều. ]]></description>
            <pubDate>2009/05/22 18:16:26</pubDate>
            <guid><![CDATA[Dể Hiểu Mà Dể ĐI........:38]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Close.... Life]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/keda_tinh4826/article?mid=36]]></link>
            <description><![CDATA[Có nghe trong gió tiếng leng keng
 Tiếng phong linh reo vui khi gặp gió 
 Gió vuốt ve từng tiếng chuông nho nhỏ
 Nghe phong linh hát một khúc tình ca… 
“Yêu thương dễ đâu phai theo tháng ngày. Tất cả xếp lại, cất gọn vào trong tim, vậy thôi…”
Nó set blast, close quick comment và off computer.. Nó muốn ngủ một giấc, thật dài, thật say, ngủ cho quên hết mọi thứ đi.]]></description>
            <pubDate>2009/05/21 19:09:06</pubDate>
            <guid><![CDATA[Close.... Life:36]]></guid>
         </item>        </channel>
        </rss><!-- w2.blog.sg1.yahoo.com compressed/chunked Wed Nov 25 20:36:17 SGT 2009 -->
