Thư mục: Tổng hợp |
Bà ngồi đó, co ro trong cây dù chỉ đủ che cho hàng hoá & nửa tấm thân cong cong của bà. Tôi nói với bà muốn mua hết số hàng bà bán để bà về sớm nghỉ ngơi hôm nay. Bà bảo không được vì đã dặn chú xe ôm 11h tối lại đón. Bà không muốn chú không có tiền tối nay, cuộc sống chú vất vả lắm. Tôi đã đi gặp bà. Không như những gì tôi nghe, không giống những gì tôi nghĩ, và rất khác những gì tôi tưởng tượng... Bà ở trong một con hẻm nhỏ, ghập ghềnh và chật hẹp đến nỗi tôi chỉ có thể để xe ở ngoài mà đi bộ vào. Nơi đó không phải là một căn nhà, mà trông như một cái chòi xiêu vẹo được chắp vá. Chia tay bà, tôi bước đi mà lòng nặng nề quá!
Rồi bà lấy bánh cho tôi. Bà nói bánh của Bà ngon lắm, loại tốt, bà bán không lấy lời nhiều như người ta. Ngoài bánh ra, bà còn bán chuối nướng. Bà bán giùm chị kia, "Tội nghiệp nó lắm, ba mươi mấy tuổi mà phải một mình bươn chải nuôi chồng con & gia đình chồng. Bà bán giùm chứ không lấy lời."
Bà ngồi trên chiếc ghế nhựa, có tấm lót mỏng mà theo bà là tấm nệm. Bà mỏi lưng lắm chứ vì chẳng có chỗ dựa, nhưng "bà ráng chịu".
Tôi ngồi cùng bà cả 1 buổi chiều, lúc mưa lúc tạnh lúc lại mưa. Tôi cảm nhận rằng bà vui lắm, vì bà kể rất nhiều chuyện cho tôi nghe, tâm sự những ước muốn của bà và cả khuyên nhủ tôi cách sống. Cuối mỗi câu chuyện, bà nói "bà buồn!", nhưng bà lại cười với tôi. Nụ cười của số phận.
Tôi khuyên bà vào Viện dưỡng lão, vì ở đó bà sẽ có bè bạn, có cô y tá chăm sóc. Bà lắc đầu nguầy nguậy, bà muốn đi bán để có tiền nuôi cháu và bà muốn buổi tối được nằm trên chiếc giường nhỏ trên gác trong không gian yên tịnh.
Khách đến mua hàng của bà không phải vì cái bánh cái kẹo, mà chính là muốn cho bà tiền. Bà không biết bao nhiêu tiền đâu, vì mắt bà không thấy. Bà hỏi tôi & cám ơn những người ấy. Tôi giúp bà gói bánh mà nước mắt rơi chẳng hay, vì cảm động. Có chị thấy tôi vậy, cũng lau vội nước mắt và thăm hỏi hoàn cảnh của bà. Tôi biết rằng vẫn có người tốt trên đời này.
Một bà cụ nhỏ thó, lưng còng và ốm yếu bước ra. Tôi khóc. Ko thể nói được lời nào. Cứ thế, tôi chỉ khóc.

Các bức vách của căn nhà còn nguyên vết tích của gạch vữa, vậy mà hàng tháng nơi ấy móc túi của bà tận 500 ngàn. Bà bảo chúng tôi lên căn gác nhỏ của bà để xem nơi ăn ngủ. Chiếc cầu thang gỗ ko tay vịn, với cặp mắt mờ và đôi chân yếu, bà tựa lưng vào tường và cứ thế bước lên, bước xuống. Ngay cả tôi còn ko đảm bảo cho sự an toàn của mình khi bước lên trên những mảnh gỗ ấy.
Căn gác nhỏ, ọp ẹp, hớ hênh và tạm bợ. Tôi đã bắt đầu quen với việc chế ngự cảm xúc, vậy mà đôi khi mắt vẫn cay cay vội vàng nhìn qua hướng khác.
Ko trò chuyện được lâu, vì bà phải đi bán bánh lúc 13h. Vậy đó, ngày này qua ngày khác, bà ra khỏi nhà lúc 13h trưa và trở về khi đã 23h đêm. Sống với gió, với nắng, với mưa ngần ấy năm trời nên sức khỏe của bà bây giờ cũng mong manh lắm. Nhưng bà chỉ mong cái lưng hết nhức, cái chân hết đau, để bà còn đi bán kiếm tiền nuôi những đứa cháu.
Chia tay bà, tôi về nhà trong nỗi băn khoăn nghẹn ngào.
20h, tôi tìm đến chỗ bà bán. Bà quá nhỏ bé lặng lẽ trước sự ồn ào xô bồ của phố xá và con người nơi đây. Tôi thấy một vài bạn trai ngồi xung quanh bà. Họ chỉ lặng lẽ nhìn cho đến khi tôi xuất hiện. Tôi đã vui hơn khi được gặp bà và tưởng như đã chế ngự được cái cảm xúc trẻ con ban sáng. Nhưng... chỉ nói được câu thứ 2 tôi lại khóc. Anh thanh niên ấy lặng lẽ nhìn tôi.
Chúng tôi nhìn nhau và cùng nhìn bà. Hỏi thăm anh mới biết, cũng nhờ một vài bài viết nào đó trên blog mà anh tìm đến ...
Từ 13h cho đến khi gặp tôi, bà chỉ bán được 10 ngàn.
Tôi ngồi bên bà suốt buổi tối. Xe cộ qua lại quá đông, đèn xe chiếu sáng làm tôi nhòe cả mắt, huống chi bà. Nhiều anh thanh niên dừng xe, dâng đôi bàn tay lễ phép biếu bà 10 ngàn. Những chị phụ nữ ghé mua mà ko cần tiền thối.
Tối nay tôi biết bà rất vui, vì bà cứ nhờ tôi đếm đi đếm lại 250 ngàn mà bà đã không tin đó là số tiền bà kiếm được. Bà vui, tôi vui. Bà cười, tôi khóc.
Ngồi được một lúc thì có người phụ nữ tới lấy tiền bánh. Hôm nay bà bán được 38 cái và phải trả cho họ 95 ngàn. Bà không lời một xu. Họ, kiếm tiền trên cái khổ của người khác.
21h30 bà ngủ gục, tôi giục bà về vì "hôm nay bà bán được nhiều rồi" nhưng tôi biết bà sẽ ko về. Bà là thế, cứ tẩn mẩn ngồi đó, cho đến khi phố xá vắng vẻ đìu hiu.
Rồi cũng đến lúc tôi phải trở về với gia đình, tôi trả bà về lại với cuộc sống mưu sinh như thường ngày, thui thủi bên cái bánh cái kẹo, với đồng tiền nhân ái & với cả nắng... gió... mưa...
Đường về tấp nập, mà tôi cứ thấy mãi dáng gầy cong cong của bà trên góc nhỏ con đường. Mưa đã tạnh, mà mắt tôi vẫn thấy cay xè như ngàn giọt mưa bắn vào.
Tôi biết, còn nhiều người như bà lắm...
Để chụp được tấm ảnh này, bà phải chịu đau để đứng dậy vì lưng bà đau lắm

Chỗ ngủ của bà hàng ngày, "Ngoại chụp có đẹp ko con", bà đã hơn 90 tuổi

Bà chỉ có thể ngồi như thế này, và đã ngồi như thế này suốt 10 tiếng ngoài đường mỗi ngày trên chiếc ghế nhựa nhỏ

Mắt bà gần như mù, ko thấy, không phân biệt được đồ và tiền. Ai mua gì, đưa bao nhiêu nói bấy nhiêu để biết mà thối lại

Cái bao đẹp quá, bà vuốt lại cho thẳng

Góc phố nơi bà vẫn ngồi hàng ngày

Bà nhỏ bé lắm, nếu ko zoom máy ảnh thì từ khoảng cách ấy tôi không thể thấy được

Có người đang mua hàng...

Bà hỏi "sao con chụp hình Ngoại hoài vậy?". Tôi trả lời "vì Ngoại rất đẹp"

Trời lại mưa, tôi chụp hình từ mọi góc nhìn

Mưa, bà cầm dù và chỉ lo bánh bị ướt

Bà che bánh kỹ lắm mà quên mất cả bản thân mình. Cái nón lá của bà ướt sũng, đội vào hay bị ngứa đầu

Mâm
bánh của bà đây. Bịch chuối nướng bà bán dùm người ta, không lời 1 xu,
còn đồ của bà là snack, bánh tuyết, chewing gum, đậu phộng, hột dưa.
Hầu như những người mua bánh của bà đều là những người hảo tâm, còn
không, thì chẳng ai muốn dừng xe để ăn những món này

Ngồi
dưới mưa, bà khoe tôi hôm qua được anh thanh niên tốt bụng nào đó cho
cái máy đọc kinh Phật của Úc. Bà khen đồ Úc xịn nhất, nhưng cái máy đọc
tiếng Úc nên Ngoại không hiểu. Lâu lâu bà lại lấy ra nghe cho đỡ buồn...

Khoảng
18h30, mưa nặng hạt. Tôi có thêm một người bạn đồng hành, Nga đi làm về
là ra chỗ bà ngay, chúng tôi cùng che cho bà, cùng ướt và cùng lạnh. Bà
hài hước "mưa không phải là trời hành đâu con, mà là tiền hành. Trời
mưa vẫn ráng ngồi bán để kiếm tiền thì là tiền hành chứ gì nữa". Bà rất
lạc quan, bà biết ko?


Tối thế này ai thấy được?

Thật sự chẳng thấy gì cả, chỉ là 1 cây dù. Vậy mà bà vẫn ráng ngồi bán đến tận 11h đêm

Mưa nhòe đường phố, nhòe ánh điện và nhòe luôn cả Ngoại.


-->[*.*][-LittlePig-][*.*]<-- 04:47 05-02-2010
Muh chắc bạn cũng biết hay nghe nói tới trận động đất ở Haiti rồi đúng không .... :(... thôi giờ đành hi vọng cho Haiti, các bạn bên ấy tội nghiệp quá
Thu Phuong 04:31 29-01-2010
Mời bạn tham gia cuộc thi Người đẹp vì lụa, một chương trình online dành cho phái đẹp rất hấp dẫn, đặc sắc và thú vị
Tìm hiểu những thông tin về thời trang, làm đẹp
Tư vấn từ những người đẹp nổi tiếng: Thúy Hạnh, Giáng My, Ngô Thái Uyên
Tham dự cuộc thi ảnh online để trúng giải thưởng cực lớn: Máy giặt Samsung (25 triệu đồng), chuyến du lịch mua sắm Singapore cho 2 người
Thân mời bạn tham gia
Thu Phuong 21:28 28-01-2010
Mời bạn tham gia cuộc thi Người đẹp vì lụa, một chương trình online dành cho phái đẹp rất hấp dẫn, đặc sắc và thú vị
Tìm hiểu những thông tin về thời trang, làm đẹp
Tư vấn từ những người đẹp nổi tiếng: Thúy Hạnh, Giáng My, Ngô Thái Uyên
Tham dự cuộc thi ảnh online để trúng giải thưởng cực lớn: Máy giặt Samsung (25 triệu đồng), chuyến du lịch mua sắm Singapore cho 2 người
Thân mời bạn tham gia
Tớ chúc bạn yêu thương 19:51 28-01-2010
Tớ cũng chúc bạn giàu có nữa, sống khỏe nữa à, một cách thoải mái và relax nhất. Vì tớ mong tớ có thật nhiều những điều đó (hạnh phúc
thoitrang 17:07 22-01-2010
www.fashionlove.net
Cập nhật mỗi ngày hơn 100 hình ảnh vui, khám phá thú vị, xu hướng thời trang, sản phẩm mới, bài viết về cuộc sống hiện đại.
Cuộc chiến nội tâm 04:03 18-01-2010
- Một người 4 lần tự tử vì tình,
- Vì thất tình mà vào bệnh viện tâm thần
- Thèm muốn giết người yêu cũ vì bị phụ bạc
- Thèm khát giết bất cứ người nào không liên quan chỉ để thỏa nỗi thất vọng của bản thân
- Bạn sẽ nghĩ về họ như thế nào, vâng, tôi cũng từng nghĩ như bạn, những kẻ đó thật hèn nhát, yếu đuối, và thậm chí là không còn tính người
- Tôi đã từng đoạt Huy chương đồng quốc gia Takewondo sau 3 năm tập luyện, không bao giờ nổi giận với bất kỳ ai tôi sẽ cao thượng và đem đến những điều tốt đẹp nhất cho người yêu mình
- …. Đến một ngày tôi nhìn vào gương và nhận ra mình đã có đủ những điều khủng khiếp trên mà không thể dừng lại được, tôi sẽ phải chiến đấu với nó nhưng thế nào ?
Vào blog ‘’Cuộc chiến nội tâm’’ đọc nữa và chia sẻ bạn nhé.
Thân
Show company 09:56 14-01-2010
Uhm, bọn tớ CÓ THỂ GIÚP GÌ được bạn hay tổ chức của bạn TỐT hơn ko? (từ marketing đến quảng bá bản thân/ self-promoting :D)
Chúc lun vui
Thân mến
Show co,ltd http://www.shownshow.com
amnhac-tinhban 22:48 13-01-2010
Hay phết!
Giờ tớ muốn làm cùng ai đó (để tiếp tục sáng tác, làm lời, hát, lập band...)
Vậy có thể là CẬU không?
Làm nhạc chung với tớ chứ?
Yêu quí
(trong blog tớ có các bản nhạc của tớ và chia sẻ nhiều hơn về cách làm cùng)
binhnguyensinh12 22:10 28-12-2009
Bạn đang bán hàng trên mạng, bạn cần quảng bá sản phẩm của mình tới mọi người một cách hiệu quả.
Mình dang có các sản phẩm giúp bạn quảng bá 1 cách hiệu quả và tiết kiệm chi phí nhất
- Phần mềm gửi tin nhắn trên Yahoo Blog Plus.
- Phần mềm gửi tin nhắn quảng bá trên yahoo messenger
- Phần mềm tự động up bài trên các forum
- Phần mềm tự động gửi tin nhắn trên các forum.
Bạn vào Blog của mình để biết thêm chi tiết nhé http://onlinemarketingvn.blogspot.com
Hoặc liên lạc với mình qua email: danangadv@yahoo.com . Bạn vui lòng không reply lại cho nick gửi tin nhắn này, vì nick này là nick gửi tự động nên mình sẽ ko reply. Bạn hãy gửi msg qua email cho mình nếu có nhu cầu nhé.
Mình rất xin lỗi nếu tin nhắn này làm phiền bạn.
Mình thấy rất áy náy nếu tin nhắn này đc gửi tới bạn nhiều lần. :((
thoitrang 15:03 26-12-2009
banglang 18:34 20-12-2009
www.fashionlove.net
Ha Yen 05:24 26-10-2009
mr.siro65 14:40 07-09-2009
ko thik thì trã Sj đi
lòng tốt của ng` ta mà ko nhận
làm phước tháng 7 cũng ko xong
buồn quá
mr.siro65 15:38 06-09-2009
tặng nè.....
mr_devil03:21 07-09-2009
Khoảnh khắc ( HNP) 15:10 06-09-2009