Đăng ngày: 05:15 24-10-2009
Một tối mất điện, ngọn nến được đem ra đặt ở giữa phòng. Người ta châm
lửa cho
ngọn nến và nến lung linh cháy sáng. Nến hân hoan nhận ra rằng ngọn lửa
nhỏ nhoi của nó đã mang lại ánh sáng cho cả căn phòng. Mọi người đều
trầm trồ: “Ồ, nến sáng quá, thật may, nếu không chúng ta sẽ chẳng nhìn
thấy gì mất”. Nghe thấy vậy, nến vui sướng dùng hết sức mình đẩy lui
bóng tối xung quanh.
… Thế nhưng, những dòng sáp nóng đã bắt đầu
chảy ram lăn dài theo thân nến. Nến thấy mình càng lúc càng ngắn lại.
Đến khi chỉ còn một nửa, nến giật mình: “Chết mất, ta mà cứ cháy mãi
thế này thì chẳng bao lâu sẽ tàn mất thôi. Tại sao ta phải thiệt thòi
như vậy?!”. Nghĩ rồi, nến nương theo một cơn gió thoảng để tắt phụt đi.
Một sợi khói mỏng manh bay lên rồi nến im lìm.
Mọi người trong phòng nhớn nhác bảo nhau: “Nến
tắt mất rồi, tối quá, làm sao bây giờ?”. Ngọn nến mỉm cười tự mãn và
hãnh diện vì tầm quan trọng của mình. Nhưng bõng một người đề nghị:
“Nến dễ bị gió thổi tắt lắm, để tôi đi tìm cái đèn dầu”. Mò mẫm trong
bóng tối ít phút, người ta tìm được một chiếc đèn dầu.” Đèn dầu được
thắp lên còn ngọn nến đang cháy dở thì bị bỏ vào ngăn kéo tủ.
Ngọn nến
buồn thiu. Thế là từ nay nó sẽ bị nằm trong ngăn kéo, khó có dịp cháy
sáng nữa. Nến chợt hiểu rằng hạnh phúc của nó là được cháy sáng vì mọi
người, dù chỉ có thể cháy với ánh lửa nhỏ và dù sau đó nó sẽ tan chảy
đi…
Van Dung 11:54 01-11-2009
Hoc Tieng Anh CLUB 03:12 29-10-2009