Thư mục: Linh tinh |
Quan trọng
Đăng ngày: 01:19 12-10-2009
Dạo này, mọi thứ dường như chùng hẳn xuống (hay rối tung rối mù lên?). Trong đầu, mọi ý niệm cứ loay hoay xoay quanh nỗi trăn trở về ý nghĩa của sự tồn tại, sự sống và cái chết, về niềm vui, hạnh phúc, ý nghĩa thực sự phía sau những điều đó.
Đôi lúc ngồi một mình, trong tâm trạng phấn chấn, khao khát sự vận động, lao mình vào những trải nghiệm, để tự khẳng định, để trốn khỏi nỗi buồn chán, đơn độc lúc nào cũng chực chờ xông đến, vùi dập tấm lá chắn không lấy gì làm vững chắc của tâm hồn vốn mẫn cảm với gió, bụi và những cuộc đổi dời.
Đôi lúc ngồi một mình, trong ngập tràn những mảng xám màu vô định, thấy chơi vơi, hụt hẫng. Cảm giác tự ti vùi dập. Ngơ ngẩn mơ hồ về hình hài con người nhỏ bé, đứng trước một bức tường cao thật cao, rộng thật rộng, trên tay với không gì cả. Ngoái đầu lại, phía sau là một khoảng trống bao la, không nhìn thấy, hay không có điểm cuối. Một thoáng rùng mình, mơ hồ cảm nhận nỗi bất lực trước sự vô cùng của cuộc sống- con đường dài trước mắt, của những phức tạp khôn lường đang rình rập xung quanh.
Cứ thế, mỗi ngày tới là từng chuỗi những suy tư vô định. Cơ thể như một hợp chất hỗn độn, thiếu hẳn sự gắn kết, cứ nhão ra, chảy tràn. Lười vận động, lười sáng tạo. Một cảm giác thiêu thiếu một cái gì đó, thừa thừa một điều gì đó, tạo nên một bầu không khí nặng nề, ngột ngạt đến nức nở trong tâm hồn. Chân cứ bước, nhưng dò dẫm từng ngón chậm chạp. Không hứng khởi, không mê say. Cả thiếu hẳn sự tự tin cần thiết. Thay vào đó là nỗi ám ảnh về những nguy cơ đang chờ đợi, rất gần, ở đâu đó ngay bên cạnh, sau lưng, hay ngay trước mặt. Về một căn bệnh nan y bất ngờ ập đến khi tuổi đời còn mênh mông chẳng hạn.
Chao ôi, thấy rùng mình, ngẩn ngơ vì sự liên tưởng kỳ dị. Muốn thoát khỏi những vũng- lầy- tâm -trạng.
Tìm đến bệnh viện, nơi la liệt, cơ man những bệnh nhân ung thư gan.
Một thế giới khác hẳn, một thế giới của những con người mang trên khuôn mặt mình sự ám ảnh về cái chết, sự sợ hãi, nỗi đau đớn cùng cực. Ở đó, những người thân yêu chứng kiến một cách bất lực những người thân yêu chống chọi một cách bất lực trước định mệnh khắc nghiệt. Những khuôn mặt hằn nếp nhăn, những ánh mắt nặng trĩu, thâm quầng.
Nhưng ngược lại, thẳm trong tâm hồn, hi vọng về sự thoát hiểm kỳ diệu luôn hiện hữu, luôn sống động. Trong bức tranh tối màu nơi những khuôn mặt vàng vọt kia là cả một trời vô tư, hồn nhiên, cả nụ cười như chưa bao giờ biết tới nỗi đau, kết cục bất hạnh đang rình rập.
Trong phòng bệnh nhân đặc biệt, nơi máy trợ thở giăng đầy, nơi ngày ngày, mới cười chào nhau buổi sáng, chiều đã ngậm ngùi nghe những tiếng khóc nức nở, tiếng băng ca lê bánh lặng lẽ, hay vội vàng, nơi “dân số” ngày hôm nay không thể giống ngày hôm qua, thêm một vài người, thiếu đi một vài người, cái nỗi lo, hay nỗi ám ảnh, câu hỏi nghẹn ngào, “sáng mai mình còn nằm ở đây không?” luôn thường trực trong đầu, vẫn có những khoảnh khắc “sống” đến xúc động: Một người đàn ông trung niên, trong thời gian “thảnh thơi”, cơn đau tạm qua, y tá tạm thời chưa quay lại truyền nước, chích thuốc, tranh thủ đọc nốt những trang truyện đường rừng hấp dẫn…. Một em bé, khoảng 15 tuổi, bụng trương căng lên, vẫn nhấp nhổm, há hốc miệng, thích thú lắng nghe những mẩu chuyện vặt, vui vui giữa bố mình và người khách quen đến thăm... Nỗi đau, cái chết, trong chốc lát, bỗng nhạt nhòa…
Sau những giây phút ngập tràn cảm xúc, giữa thế giới, nơi giao nhau giữa cái chết và sự sống, nỗi đau đớn và sự bình an, lành lặn, hoà mình vào dòng người xe đông đúc trên phố, một cảm giác dâng tràn khó tả.
Ô hay, rõ là nhiễu sự….Rõ là dở hơi! Thôi nào, để trí óc, để thời gian cho những việc có ích hơn nào! Bớt than vãn, bớt thở dài đi nào!
Ta còn sống một ngày, cơ thể còn khoẻ mạnh một ngày, chạy nhảy tự do một ngày, ta thật sự may mắn. Ta thật sự đang hưởng đặc ân quá lớn của tạo hoá. Phàn nàn gì nữa nào?!
Nhưng mà, vẫn thấy có gì đó nghèn nghẹn trong lòng,
Càng yêu thương, trân trọng từng phút giây sống giữa đời này, ta càng bâng khuâng bởi sự ngắn ngủi của đời sống này….
chiecduthoigian 15:53 22-12-2009
www.fashionlove.net
Cập nhật gần 100 tin bài về thời trang và cuộc sống mỗi ngày.
best.linh 01:54 19-12-2009
Tiền như là nước, nó giết dần và một cách đau đớn người mà dấu diếm nó, và làm sáng đời những ai coi nó là người hầu phục.- Kahlil Gibran
www.bestlinh.com Bee Happy!!!
best.linh 23:47 16-12-2009
best.linh 18:23 16-12-2009
๑۩۞۩๑::mR ::kEnZ::๑۩۞۩๑ 16:11 16-12-2009
BẠN CỦA TÔI 09:11 15-12-2009
Ho Hai Ha 20:18 12-12-2009
thoitrang 11:44 08-12-2009
www.fashionlove.net
Elesis VN 05:23 06-12-2009
mat buon 08:49 04-12-2009
vienkeongot 12:04 03-12-2009
Ngọc Hà 11:59 27-11-2009
Ngoc Tran 23:59 24-11-2009
QUYNH_MY 06:47 24-11-2009
QUYNH_MY 05:01 18-11-2009
LEO 11:32 17-11-2009
[H-P]:XPha'p Su* Lo^ng Bo^ng 11:02 15-11-2009
ASTRAEA 21:11 06-11-2009
*~Ỉn ^^!~* 17:43 05-11-2009
Học tiếng anh CLUB MIỄN PHÍ 18:20 01-11-2009
[H-P]:XPha'p Su* Lo^ng Bo^ng 10:28 01-11-2009
QUYNH_MY 06:43 31-10-2009
LonBay.com 06:01 29-10-2009
hoa_mai_nho 22:53 24-10-2009
[H-P]:XPha'p Su* Lo^ng Bo^ng 22:26 24-10-2009
Diệu Hồng - Đặng 19:44 24-10-2009
toiomientrung 15:32 23-10-2009
"Ngẫm thân phù thế mà đau
Bọt trong bể khổ bèo đầu bến mê"
Cố gắng lên con người sinh ra là để đấu tranh với gian khổ, cố gắng lên nhé!
QUYNH_MY 05:52 22-10-2009
Tháng Tư 11:03 17-10-2009
chị thích câu này nè, dù ngắn ngủi nhưng được yêu thương và trân trọng thì dù là trong 1 phút giây vẫn đáng quý lắm
Khoadien01:02 18-10-2009
ASTRAEA 13:07 15-10-2009
Một câu kết hay , một bài viết cảm xúc rất chân thành . Lâu quá không thấy em , nhìn thấy những bài của em bắt đầu viết chị như thấy vui...Chúc em vui vẻ nha
Khoadien01:03 18-10-2009
Cuối tuần vui vẻ!
C0p 86 21:55 14-10-2009
Khoadien00:57 18-10-2009
Tạ Thu Yên 06:26 14-10-2009
Khoadien00:54 18-10-2009
hoa_mai_nho 22:29 13-10-2009
Khoadien00:54 18-10-2009
QUYNH_MY 21:41 13-10-2009
Khoadien00:54 18-10-2009
Hoa Anh Túc 19:27 12-10-2009
chào bạn,mình rất mún đc kết bạn,nếu bạn rãnh thì ghé thăm và comment cho blog mình nhé(dù blog mình hok đẹp và kute cho lắm nhưng rất vui khi đc bạn comment)
Khoadien00:51 18-10-2009
QUYNH_MY 05:42 12-10-2009
Lâu quá giờ mới tái xuất giang hồ,nhảm thấy sợ luôn!hiii Nói vậy thôi,bài viết nhiều cảm xúc ,tâm sự,băn khoăn quá! Kệ đi! Có bâng khuâng thế nào thì cuộc sống nó vẫn thế mà! Những hình ảnh trong bv tội quá!Sự sống còn như trong gang tấc!e hèm!
chẹp chẹp!
Khoadien19:52 12-10-2009