Never let it rest!

Danh sách bài đã đăng

Sửa Đóng
Thư mục: Tổng hợp |
Quan trọng
Đăng ngày: 06:30 07-06-2009

Hãy miêu tả căn nhà thân yêu của em.

Căn nhà em yêu quý nằm trong một con hẻm nhỏ xíu, quanh co, của một xóm lao động nghèo. Người từ xa đến chơi, nếu không quen đường hay có sơ đồ chi tiết chỉ dẫn, dựa theo số nhà mà “mò” thì chỉ có nước… chịu chết. Phức tạp lắm, em cũng không miêu tả được. Nhưng mà từng ngõ ngách, căn nhà, bụi cỏ ven con đường dẫn đến nhà em, em thuộc hết.

Nhà em có năm thành viên. Hộ khẩu đăng ký 4. Còn một người tạm trú dài hạn, đúng hơn phải gọi là khách vãng lai dài hạn. Không có ba, có má, con cái, hay ông bà nội ngoại gì cả. Các thành viên đều gọi nhau bằng “mày”. Lịch sự hơn thì gọi tên, xưng tên, hoặc “tao”.

Mỗi người trong nhà em mỗi tính, không ai giống ai, cũng chẳng ai là hợp với ai cả. Cái này là chuyện dài kỳ, trong khuôn khổ bài tập làm văn có 90’, em xin không miêu tả cụ thể. Hôm nay em xin nói về cấu tạo căn nhà em thôi.

Gia đình em nằm ở phần trên của một căn nhà gác gỗ ọp ẹp. 4 phòng ngủ, 2 đến 3 bếp (sở dĩ em nói vậy là vì 2 bếp hoạt động thường xuyên, còn một bếp thỉnh thoảng mới đỏ lửa), một toilet công cộng. Đặc biệt, nhà em có hẳn một “gara” để xe đạp và xe Honda.

Nói là gara cho sang, chớ thật ra nó là cái khoảng trống dưới chân cầu thang, vừa phải để cái thùng nước 1 m3, vừa thường xuyên phải trong tình trạng chật cứng xe, cả của khách lẫn chủ nhà. Mỗi lần dắt xe ra vô, quả là cực hình.

Vậy nên, cửa nhà phải là cửa kéo, để nó không chiếm diện tích khi mở ra mở vô. Mỗi lần kéo cửa là kinh thiên động địa, cửa sắt màu xanh, nặng trịnh, cứ ầm ầm cả lên. Ăn trộm nếu có đột nhập, hẳn sẽ ngất xỉu vì giật mình. Thoả thuận khoá cửa từ bên trong, nên mỗi lần khách đến, ném cho cái chìa khoá, loay hoay cả buổi không mở được cửa là bình thường.  Nhiều khi gia chủ phải xuống trợ giúp.

Cái cầu thang gỗ nhà em thẳng đứng, lộc cộc. Ai lỡ chân bước hụt, ngã xuống thì chỉ có nước tiêu đời ( Rất may là chưa có ai). Quy tắc khi nhiều khách đến thăm nhà cùng một lúc, đứng xếp hàng chờ lên cầu thang, được sắp xếp thế này: Nam leo trước, nữ leo sau, nữ mặc váy leo sau cùng…

Lên hết cầu thang,  phòng đầu tiên sẽ welcome mọi người. Vì nó quanh năm mở toang đón khách. Cũng thỉnh thoảng nó được chốt từ bên trong, đó là khi gia chủ gặp vấn đề về tâm lý tuổi không còn nhỏ nữa, ý em nói là đang tự buồn một mình, hoặc buồn ai đó, nên muốn yên tĩnh.

Phòng này nhỏ nhất, nhưng là phòng ấm cúng nhất, gọn gàng nhất. Gia chủ là nam nhân nhưng sống thanh đạm, nề nếp. Sách vở, quần áo, nồi niêu xoong chảo, và mọi thứ lặt vặt đều có vị trí riêng. Ai làm náo loạn lên thì gia chủ sẽ thở dài mà đi dọn dẹp lại.

Phòng này còn có một bàn thờ. Một phật tử ngoan đạo. Tuy nhiên, cái mà khách đến chơi quan tâm nhất không phải là thói quen cúng kiếng của gia chủ, mà là có cái đĩa gì ăn được ở trên đó không. Cái này là sự thật (dù chỉ một vài khách thôi).

Tuy nhỏ, nhưng vị trí đắc địa. Đón nắng sớm, đón trăng lúc viên mãn nhất. Cửa sổ căn phòng là sân phơi của tập thể thành viên trong gia đình. Là nơi treo chậu mười giờ đỏ cánh to như hoa bìm bịp, là món quà của bạn gia chủ tặng nhân sinh nhật, giờ thì nó tiêu rồi. Ngoài ra, một cây lan hồ điệp quý giá chưa bao giờ nở bông do thầy gia chủ tặng cũng lủng lẳng nơi cửa sổ. Theo tháng ngày thừa nắng thiếu nước, món quà này cũng không còn tồn tại.

Dọc theo hành lang, căn phòng trong cùng, rộng nhất, bên cạnh toilet, liên thông với toilet, và là nơi lãnh “hậu quả” của cái toilet nhiều nhất. Tuy nhiên, nó là căn phòng lãng mạn nhất, gia chủ, theo chủ quan của em, cũng là người lãng mạn nhất, nên đương nhiên, là người gây ra nhiều phiền toái trong cuộc đời nhất. Căn phòng có tường đầy lá vàng rơi. Đây là tác phẩm nghệ thuật do Râu nó vẽ, tặng người đẹp. Theo năm tháng, những chiếc lá phong ấy vẫn vàng (không phải đỏ), vẫn rơi, và vẫn đẹp lắm.

Chiếc dao găm (dao thái) rỉ máu treo lủng lẳng trên tường, nhìn hết sức ... xã hội đen lại là điểm nhấn đẹp và buồn cười. Chỉ có gia chủ và một vài người liên quan hiểu tại sao. Lâu rồi, em cũng không nhớ lưỡi dao đó lạc đâu, chắc phôi pha mất rồi. Thế cũng tốt.

Một bài thơ tiếng Anh, làm kim chỉ nam cho một số người:

Good better the best

Nev er let it rest

Until good is better

And better is the best!

Miêu tả dài dòng về căn phòng này mà em quên nói đặc điểm quan trọng nhất, nó bề bộn lắm. Dù chỉ xếp thứ 2 trong bốn phòng, nhưng  xét về khía cạnh chủ nhân là nữ thì nó đội sổ.

Cạnh nó là  cơ ngơi của nữ chủ nhân khó tính và khó chịu. Nói ra mích lòng, nhưng thực tế là vậy. Tất nhiên khó theo cái nghĩa riêng của nó. Nữ chủ nhân người thì còi nhưng cái đầu thì to. Và bướng nữa. Thích thở dài, chép miệng, thích suy ngẫm (không phải về những điều lãng mạn. Đương nhiên rồi!). Và thích bàn về chính trị nội bộ (ngôn ngữ báo chí gọi là nội chính). Căn phòng nhỏ, của một kẻ độc thân, của một cô gái, của một người độc lập, của một lão bà bà gọi là "bà cụ non", với điểm nhấn duy nhất là chiếc ghế xếp cũ kỹ màu xanh, nơi gia chủ thường dựa lưng học bài thâu đêm (gần), và suy ngẫm, tựa như mấy ông trùm trong phim Hàn. Nói hơi nịnh một tí, căn phòng của một trái tim nóng, lúc nào cũng cháy hết mình. Trái tim đó giờ đã nóng hơn, vì ngọn lửa đã được tăng cường (dù mức độ lan toả không còn được như xưa). Nó là căn phòng của người đi trước về sau. 

Cuối cũng là một chiến trường thật sự, nơi truyện tranh kiếm hiệp phong vân nhiều hơn giáo trình, nơi tập photos nhiều hơn tập chép tay. Căn phòng không bao giờ khoá cửa, với những hình thù kỳ quái trên tường, với mùi ẩm mốc khó chịu. Dấu tích của những lần gia chủ (và bạn) uống quá say. Căn phòng nổi loạn. Của người nổi loạn. Của kẻ đến sau về trước. 

Nhà em không có phòng cho thành viên thứ 5, kẻ ở đậu đúng nghĩa. Mà cũng chẳng phải ở đậu, khách đến chơi thôi, nhưng hơi nhiều hơn bình thường. Và yêu mến  nơi này.

Chuông reo hết giờ làm bài rồi.


 

 

  • Báo cáo

    CRANE Nguyen 08:43 08-06-2009

    Trời, ngoài sức tưởng tượng lun , trong 4 căn phòng đó, K ở chổ nào vậy ???
  • Thư mục: Tổng hợp |
    Quan trọng
    Đăng ngày: 05:30 01-06-2009
    Ngày Thế giới không hút thuốc lá. Cái tên nghe hoành tráng và mang tính chất đại chúng. Lại có vẻ gì đó thống thiết, dạng như “cho em một ngày một ngày thôi, một ngày không th...
    Lời bình (1) | Trích dẫn (0)
  • Thư mục: Linh tinh |
    Quan trọng
    Đăng ngày: 10:41 30-05-2009
    Cô y tá y phục trắng toát, khẩu trang trắng, mũ trắng, bao tay cao su cũng trắng. Còn nữa, nước da trắng nhờ nhờ, không phải “trắng sáng” như người mẫu quảng cáo mỹ phẩm trên ...
    Lời bình (2) | Trích dẫn (0)
  • Thư mục: Bạn |
    Quan trọng
    Đăng ngày: 07:49 27-05-2009
    Người miền Tây, đương nhiên là người sinh ra và lớn lên ở miền Tây. Người miền Tây uống nước sông Tiền, sông Hậu, ăn mắm cá linh, cá sặt. Nhà người miền Tây ngó ra con đường, ...
    Lời bình (5) | Trích dẫn (0)
  • Thư mục: Bạn |
    Quan trọng
    Đăng ngày: 23:39 25-05-2009
    Dạo gần đây gọi điện, muốn gặp bạn trở nên khó khăn. Khi thì đi tập văn nghệ, lúc thì bận họp đoàn thanh niên ở thôn. Cũng hay! Dù sao cũng là những hoạt động lành mạnh,  ...
    Lời bình (0) | Trích dẫn (0)

Mô-đun 1

Sửa Đóng

Đang online

users online

Thống kê

Sửa Đóng

Thống kê

  • Khách hôm qua: 5
  • Tổng số khách: 656
  • lượt xem hôm nay: 0
  • Tổng lượt xem: 4384
  • Bài viết: 40
  • Hình ảnh: 2
  • Lời bình : 538

Bình luận mới nhất

Sửa Đóng

Bình luận mới nhất

Tất cả lời bình

Bài mới nhất

Sửa Đóng

Bạn chưa có trang yêu thích nào.

Thư mục riêng

Sửa Đóng

Thư mục riêng

Lịch

Sửa Đóng
S M T W T F S
1 2 3 4 5 6 7
8 9 10 11 12 13 14
15 16 17 18 19 20 21
22 23 24 25 26 27 28
29 30  

Cập nhật ngày

Sửa Đóng

Cập nhật ngày

01:23 12-10-2009
 

R H
G S
B V

#