<?xml version="1.0" encoding="utf-8"?>
<rss version="2.0">
<channel>        <title><![CDATA[trọn đời bên em 0311]]></title>
        <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/khocchoemlancuoi0311]]></link>
        <description><![CDATA[dep la dc]]></description>
        <language>vi-vn</language>
        <lastBuildDate>2009/10/29 17:57:43</lastBuildDate>         <item>
            <title><![CDATA[hài hơi bị . net]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/khocchoemlancuoi0311/article?mid=9]]></link>
            <description><![CDATA[ &nbsp; 

Khi ai đó trúng tên của thần tình ái chỉ cần tinh ý một chút bạn sẽ nhận ra ngay wa các cử chỉ, hành động. Còn nếu bạn đang phân
vân về tình cảm của mình, hãy đọc 13 dấu hiệu sau đây để xem mình đã
thực sự yêu hay
chưa? 

1. Khi đọc đến tiêu đề bài này, hẳn đã có người nào đó đang
xâm chiếm tâm trí bạn rồi. 

2. Bạn sẵn sàng làm bất cứ điều gì cho ấy. 

3. Bạn tự nhận tâhý mình
hay cười mỉm khi nghĩ đến chuyện tình cảm của mình và người ấy. 

4. Bạn sẽ nhận ra ngay mùi
hương cơ thể của người ấy khi đối tượng đến gần. 

5. Người ấy trở thành tất cả trong suy
nghĩ của bạn. 

6. Bạn bắt đầu nghe những bài hát
hay bản nhạc chậm rãi, dịu dàng khi
nghĩ đến người
trong mộng. 

7. Khi bạn nhìn thấy đối tượng bạn ko thể để ý đến ai khác
xung quanh mình bởi vì mắt bạn chỉ tập trung vào
nh ấy hoặc cô ấy. 

8. Bạn cười khi nghe thấy giọng nói của người ấy. 

9. Bạn cảm thấy xấu hổ bất cứ khi nào ở cùng một nơi với người ấy. 

10.Khi bạn nghĩ đến người mình thẩm yêu trộm nhớ, tim bạn sẽ đâp nhanh hơn. 

11. Bạn rảo bước thật chậm khi đi cùng
với đối tượng. 

12. Bạn đọc đi đọc lại những dòng chữ của người anh ấy hoặc cô ấy viết cho bạn. 

13. Khi nói chuyện với người ấy vào lúc nửa đêm và bên kia đã gác máy nhưng mãi đến hai phút
sau bạn mới nhận ra. Đơn giản khi ấy bạn thấy nhớ giọng nói của bên kia và
đang đắp chìm trong cảm xúc dâng trào. 

&nbsp; 

một ngưởi
cần có một thế giới riêng một cung điện của mình và tôi cũng thế một thế giới
riêng một bản chất riêng. Tôi bước vào thế giới riêng của mình một thế giới
chẳng có jì gọi là đặc sắc và vui vẻ chỉ có một màu đó là màu đen và đen mà
thôi trong thế giới&nbsp; đó tôi vẫn cười vẫn nói vẫn chơi thân với mấy đứa bạn
nhưng đó chỉ là dối trá một sự dối trá ko bao giờ biết ngừng lại cuộc sồng cứ
trôi mãi mang theo những điều dối trá. Tôi không bao giờ sống thực với bản thân
mình vì tôi sợ, sợ một ngày nào đó có nguời sẽ đọc được suy nghĩ trong tôi. Và
bây giờ tuj mới dám sống thật với bản thân mình, vì trong thế giới của tuj, tuj
ko còn phải ở một mình nữa mà giờ đây tuj và “ấy” cùng nhau bước vào thế giới
của tuj. Bây giờ nhờ có “ấy” mà con người tôi thay đổi hoàn toàn từ cử chỉ, lời
nói đến suy nghĩ trong tôi “ấy” đều nhận ra được. Bây giờ thế giới của tôi ko
còn là một màu đen nữa mà nó đã trở thành một cung điện với thật nhiều màu sắc
và niểm vui của sự hạnh phúc, niềm hạnh phúc này thật là diệu kì nó mang lại
cho tuj điều jì đó rất mới mẻ của cuộc sống. Nhờ có “ấy”mà cuộc đời tuj hoàn
toàn thay đổi, bây giờ tuj có thể sống thật với chính bản than mình. Hạnh phúc
là điểu jì đó vô cùng quý giá nó giúp chúng ta yêu đời hơn và nhìn thế giới
bắng ánh mắt khác. 

&nbsp; 

&nbsp; 

&nbsp; 

&nbsp; Thứ sáu, 02/10/2009 - 04:14:pm 

€m Sợ Phải
Yêu 1 Ai Đấy ....... 

tình cảm của €m nó không như là 1 thứ đồ chơi ...... cũng không như 1 cơn gió
thoảng qua đâu ......

trái tim của €m nó không bằng falê..... lại càng không phải bằng đá quý .....
vì thế nên nó rất dễ vỡ .... nếu trót trao tay lầm lỡ ...........( ..... nhưng
thật sự bây giờ €m sợ phải yêu ...... sợ phải tưởng tượng cái cảnh chia tay nó
như thế nào .....Anh ạ !

Sợ ..... Anh sẽ đổi thay 

Sợ ..... €m phải cô đơn

€m ... là 1 người con gái ... bây giờ €m nhìn thấy đứa con Zaj nào cũng giống
nhau hết ... không thể phân biệt được ...€m không hề có cảm giác vì €m đã quá
mệt mỏi ... với những đứa con Zaj ... tình yêu nó phủ phàng nhắm ...nó không
bao giờ như mình mong muốn cả ... 

..... €m thật sự ... thật sự không bao giờ có thể yêu thêm 1 ai nữa ..

..... €m thật sự ... thật sự đang chờ 1 người có thể ... làm trái tim €m run
động thật sự ..

..... €m vẫn có thể yêu ... nếu .. nếu .. người ấy đến với €m bằng cả tấm lòng
....

..... Nhưng ... nhưng chắc sự chờ đợi của €m cũng chỉ là vô vọng .. mãi mãi là
vô vọng ...

..... Vì .. Vì .. trên đời này không có ai như thế ...

..... Nhưng .. €m vẫn sẽ chờ ..

Lỡ đâu có 1 phép màu nhiệm ... nào đó .. sẽ mang người con zaj yêu €m thật sự
đến với €m ...

..... Nhưng ... nhưng .. chắc phép màu nhiệm đó .. không bao giờ xảy ra trên
trái đất này ..

..... Vì trên đời này ... con Zaj vẫn sẽ chỉ là Con Zaj không bao giờ có ai yêu
€m thật sự ..

€m Khóc ... ( Gửi Đến Anh Của €m ) 

&nbsp;  

Tình yêu là cốc nước trắng 

Thứ sáu, 02/10/2009 - 04:24:pm 

- Một chàng trai đưa cô bạn gái
thân vào quán uống nước. Sau khi người phục vụ đặt hai cốc nước trắng lên bàn
và đợi thì cô gái chợt đặt ra một câu hỏi: 

- Đố bạn Tình yêu là gì... 

Chàng trai mỉm cười quay sang cô phục vụ và nói: 

- Chị cho em một ấm trà, một cốc cà phê đen, một cốc cà phê sữa, một ly rượu
vang và một ly champagne. 


Sau khi mọi thứ đã được mang ra, chàng trai lấy ấm trà và uống chén đầu tiên.
Anh ta nói: 

- Tình yêu như ấm trà này. Khi ta uống nước đầu sẽ rất đậm đà, nước thứ hai sẽ
dìu dịu thanh thanh. Còn nước thứ ba thì sao...
Tình yêu không như ấm trà bởi sau nước thứ ba ấm trà sẽ không còn hương vị ban
đầu. 

Anh ta lại nhấp một ngụm cà phê đen và nói: 

- Tình yêu mang hương vị của cốc cà phê này. Lúc đầu có thể phải trải qua vị
đắng nhưng dần dần vị ngọt và thơm sẽ ngấm dần vào mỗi người. 

- Nhưng tình yêu không như cốc cà phê sữa. Uống cà phê sữa ta sẽ cảm thấy ngay
vị ngọt, vị ngọt của nó đến rất nhanh và đi rất nhanh. Còn tình yêu không như
vậy. 

Dứt lời anh ta đổ cốc cà phê ấy đi và nói: 

- Tình yêu như ly rượu này, nó thật nồng nàn, ấm áp và êm đềm. 

Anh ta lại uống ly champagne. 

- Không! Tình yêu không thể là thứ nước khai vị chua loét này được. 

Chàng trai lo lắng vì không tìm được câu trả lời. Bất chợt anh ta nhìn thấy cốc
nước trắng trên bàn. Anh ta reo lên. 

- Đúng rồi, hãy nhìn cốc nước kia, nó thật tinh khiết và giản dị. Rượu, cà phê
và trà cũng phải bắt nguồn từ nước. Tình yêu cũng như vậy, cái nồng nàn, ngọt
ngào, êm đềm và cay đắng cũng phải xuất phát từ lòng chân thành và những điều
giản dị nhất. Bạn ạ! 

Tình yêu là cốc nước trắng. 

Cô gái ngồi im, đôi mắt mở to. 

Và rồi cô từ từ nhấc ly nước lên và từ từ đặt vào tay chàng trai. 

Chàng trai đã hiểu rằng, anh ta đã có một câu trả lời đúng... 

&nbsp;  

 &nbsp; 

 &nbsp; 

hanh phuc&#39; khy k0a anh ben canh 

Thứ hai, 05/10/2009 - 04:22:pm 

anh à...
pi h...
đối vs em...
a là người quan trọng nhất
thời gian trôi qua thiệt lẹ...
em ko biết nói gì nữa
chỉ biết rằng...
cảm ơn em rất nhiều &gt;cảm
ơn...vì tình yêu mà anh đã dành cho em
khiến cho em...cảm thấy...thật sự h.p
...[ sO ]..........&gt;&gt;.......e
hiểu đc rằng.......
&gt;...có anh bên em...là có đc niềm
vui...mãi mãi
...có đc những câu nói yêu thương thật sự
...có cảm giác đc che chở
...có cảm giác h.p
và r`...hi vọng vào 1 niềm h.p thật sự...
của 2 đứa.........
...niềm tin vào tình yêu của 2 đứa mình&gt;&gt;&gt;&gt;e biết...a yêu em
nhiều lúm...
và em cũng vậy...
nhưng em muốn...
a yêu em...
nhiều hơn nữa...
và...
anh cũng dành cho e
t.c nhiều hơn nữa...
vì yêu........
có bao h là
quá đủ đâu anh....
&gt;&gt;&gt;&gt;&gt;&gt;từng h...
từng phút...
từng giây........
từng khoảnh khắc...
em luôn nghĩ về anh...
trong trái tim em...
anh luôn ở ví trí đặc biệt...
ở 1 nơi...
mà k có ai có thể vs tới...
[ ngoại trừ anh ] &gt;1 nơi
trong trái tim em.....
...em sẽ chạy đến bên anh...
sẽ siết thặt chặt lấy anh 
và...sẽ nắm lầy bàn tay anh
thật chặt
....em sẽ...ko bỏ ra đâu...&gt;&gt;[ anh sẽ ở
đó&gt;mãi chứ ]
[ phải ko &gt;anh? ]
&gt;&gt;cám ơn thời gian...
đã cho em đc gặp anh
đã cho em đc nói tiếng yêu anh...
và cám ơn anh
đã ở bên em
và đã yêu em...thật lòng

cám ơn anh...
vì tất cả...
có lẽ...lúc này đây...và mãi mãi
anh sẽ là...cuộc sống
của em... &gt;&gt;&gt;  

&nbsp;  

 &nbsp;]]></description>
            <pubDate>2009/10/29 17:54:37</pubDate>
            <guid><![CDATA[hài hơi bị . net:9]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[nhóc ác]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/khocchoemlancuoi0311/article?mid=8]]></link>
            <description><![CDATA[
“Thưa ngài, xin hãy rủ lòng thương một người nghèo khổ. Tôi không
có cả năm kopech để tìm chỗ ngủ qua đêm. Xin thề có Chúa! Tôi là một
thầy giáo làng trong năm năm và bị mất việc làm vì những âm mưu của hội
đồng khu vực. Tôi là nạn nhân của những bằng chứng giả. Tôi bị mất việc
làm đã một năm nay”.  Ông luật sư Petersburg Skvortsov nhìn chiếc
áo khoác màu xanh dương rách tả tơi của người đang nói, đôi mắt say sưa
màu bùn đất, những nốt đỏ trên má y và có cảm giác đã nhìn thấy y trước
đây. 
“Và bây giờ người ta cho tôi một việc làm ở vùng Kaluga” người ăn mày
nói tiếp “nhưng tôi không có tiền để đi tới đó. Xin hãy rộng lòng cứu
giúp tôi! Tôi rất xấu hổ phải xin, nhưng... tôi bị hoàn cảnh bắt buộc.”
Skvortsov nhìn đôi giày của y, một chiếc có hình dáng chiếc giày bình
thường, trong khi chiếc kia cao đến gần đầu gối như một chiếc ủng và
sực nhớ ra. 
“Này, ngày hôm kia tôi gặp anh ở đường Sadovoy” ông nói “ và lúc đó anh
nói với tôi anh là một sinh viên bị đuổi chứ không phải là thầy giáo
làng. Anh còn nhớ không?” “Không, không thể được!” người ăn mày lẩm
bẩm. “Tôi là thầy giáo làng, nếu ông muốn tôi có thể đưa giấy tờ cho
ông xem.” “Nói dối đủ rồi!” Anh xưng mình là sinh viên và còn kể tôi
nghe lý do bị đuổi nữa. Anh nhớ ra chưa?” Skvortsov đỏ bừng mặt vì giận
và quay đi không nhìn người kia. 
“Thật đê tiện!” ông giận dữ quát “Đồ lừa đảo! Tôi sẽ giao anh cho cảnh
sát, đồ chết tiệt! Anh nghèo đói, nhưng không có nghiã là anh được
quyền nói dối trâng tráo như vậy!” Người kia níu lấy quả đấm cửa và
tuyệt vọng nhìn quanh phòng như chim bị sập bẫy. 
            “Tôi... tôi không nói dối” anh ta lẩm bẩm “tôi có thể chứng minh bằng giấy tờ”. 
“Ai tin anh được?” Skvortsov vẫn giận dữ nói tiếp “lợi dụng sự thương
mến của mọi người với thầy giáo làng và sinh viên- thật thấp hèn, thật
bỉ ổi, thật bẩn thỉu! Thật ghê tởm!” Skvortsov càng lúc càng giận dữ
hơn, ông mắng chửi người ăn mày không chút xót thương. Sự dối trá láo
xược của con người rách rưới này đã làm ông căm ghét và phẫn nộ, là một
sự xúc phạm đến những điều ông, Skvortsov, yêu thích và tự hào về chính
mình: lòng tốt, một trái tim nhạy cảm, sự thông cảm với những người bất
hạnh. Bằng những lời dối trá, bằng sự phản bội lại những điều đó, y đã
làm ô uế lòng từ thiện ông thích ban cho người nghèo không chút nghi
ngại. Lúc đầu người ăn mày còn thề thốt để tự bảo vệ, rồi y im lặng và
xấu hổ cúi đầu. 
“Thưa ông” y nói, tay đặt trên ngực,” quả thật tôi đã... nói dối! Tôi
không phải là sinh viên cũng không là thầy giáo làng. Tôi đã bịa đặt ra
tất cả! Trước đây tôi ở trong đội đồng ca Nga và đã bị đuổi việc vì tội
uống rượu. Nhưng tôi có thể làm gì được? Vì Chúa, xin hãy tin tôi, tôi
không thể sống nếu không nói dối. Khi tôi nói thật sẽ không ai cho tôi
chút gì. Nếu nói thật người ta có thể chết vì đói rét khi không có nơi
ngủ qua đêm! Ông nói rất đúng, tôi hiểu như vậy, nhưng... tôi phải làm
gì?” “Anh phải làm gì? Anh hỏi anh phải làm gì à?” Skvortsov vừa quát,
vừa bước lại gần y. “Làm việc!... đó là điều anh phải làm! Anh phải làm
việc!” “Làm việc... tôi cũng biết như vậy, nhưng tôi biết kiếm việc làm
ở đâu?” “Vô lý. Anh còn trẻ, khỏe, có sức lực, anh có thể kiếm việc làm
được ngay nếu muốn. Nhưng anh biết mình lười biếng, quen hưởng thụ, say
sưa! Anh sặc mùi rượu Vodka như một quán rượu! Anh đã trở thành dối trá
và hư hỏng đến tận xương tủy, chỉ biết xin xỏ và nói dối! Nếu anh chịu
khó làm việc, anh có thể làm ở văn phòng, trong một dàn đồng ca Nga,
hoặc người ghi điểm ở tiệm bida, ở đó anh sẽ có lương và không phải làm
việc! Nhưng làm gì anh chịu lao động chân tay được? Tôi dám chắc anh sẽ
không chịu làm người gác cửa hay thợ trong xí nghiệp. Anh quý phái quá
mà!” “Những điều ông nói, quả thật...”người ăn mày nói với nụ cười cay
đắng “làm sao tôi kiếm được công việc lao động chân tay? Đi buôn bán
thì đã trễ rồi, muốn buôn bán người ta phải bắt đầu từ khi còn nhỏ;
không ai mướn tôi làm người gác cửa vì tôi không thuộc tầng lớp đó...
Và tôi không thể làm việc trong xí nghiệp vì phải có tay nghề mà tôi
lại không có”. 
“Vô lý! Anh luôn luôn biện hộ! Anh có muốn chẻ củi không?” “Tôi không
từ chối, nhưng hiện giờ những người chẻ củi chuyên nghiệp cũng đang
thất nghiệp.” “Ồ, những người lười biếng lúc nào cũng nói vậy! Người ta
đề nghị việc gì là anh từ chối liền. Anh có muốn chẻ củi cho tôi
không?” “Chắc chắn là có... “ “Tốt lắm, để xem... Tuyệt. Để rồi xem!”
Skvortsov vội vã nói, hơi bị khích động và không phải không có một niềm
vui thích ác ý, xoa tay, gọi bà đầu bếp đang ở trong bếp. 
“Này, Olga” ông bảo bà. “Hãy dẫn ông này vào nhà kho và giao cho ông ấy
chẻ ít củi.” Người ăn mày nhún vai như đang bối rối miễn cưỡng đi theo
bà đầu bếp. Thái độ của y tỏ ra rằng y bằng lòng chẻ củi không phải vì
đói và muốn kiếm tiền mà chỉ vì xấu hổ và tự hào vì phải giữ lời. Rõ
ràng là y đang say rượu Vodka, y không khỏe và không hề muốn làm việc
chút nào. 
Skvortsov vội vàng đi vào phòng ăn. Từ cửa sổ nhìn ra sân ông có thể
thấy nhà chứa củi và mọi chuyện trong sân. Ông đứng ở cửa sổ, nhìn bà
bếp và người ăn mày đi lối sau vào sân, đạp lên lớp tuyết lẫn bùn tới
nhà chứa củi. Olga giận dữ nhìn người đi bên bà từ đầu đến chân rồi
dùng khuỷu tay đẩy bật chốt cửa kho chứa củi làm cánh cửa mở bung ra
kêu đánh rầm. 
“Có lẽ mình đã gọi khi bà ấy đang uống cà phê” Skvortsov nghĩ.“Trông bà
ấy giận dữ quá!” Rồi ông thấy người thầy giáo làng và sinh viên giả
hiệu ngồi xuồng một khúc củi lớn, tựa hai bên má đỏ ửng vào hai nắm
tay, đăm chiêu suy nghĩ . Bà bếp quẳng chiếc rìu xuống kế chân y, giận
dữ nhổ xuống đất và, theo cử động của đôi môi, ông đoán bà bắt đầu chửi
rủa y. Người ăn mày uể oải kéo một khúc củi lại, đặt nó đứng giữa hai
chân và thận trọng đưa lưỡi rìu chẻ dọc nó. Khúc củi tách đôi và ngã
xuống. Y kéo nó lại, thổi vào hai bàn tay lạnh cóng và lại thận trọng
đưa lưỡi rìu chẻ dọc nó như sợ đụng vào đôi giày hay chặt mất mấy ngón
tay. Khúc củi lại ngã xuống. 
Cơn giận của Skvortsov đã tan, ông cảm thấy ái ngại và xấu hổ vì đã bắt
một người không quen làm việc, say rượu và có lẽ đang bệnh làm việc vất
vả trong giá lạnh. 
“Mặc kệ, cứ để y làm...” ông nghĩ trong khi đi sang phòng làm việc.
“Mình làm như vậy để cho y được tốt!” Một giờ sau Olga xuất hiện và báo
là củi đã chẻ xong. 
“Đây, đưa cho y nửa rúp” Skvortsov nói. “Nếu y muốn, y có thể đến chẻ
củi vào đầu mỗi tháng... sẽ luôn luôn có việc cho y làm.” Vào ngày đầu
tháng người ăn mày lại đến và kiếm được nửa rúp mặc dù y đứng không
vững. Từ đó y đến thường xuyên và luôn luôn có việc làm: có lúc y gom
tuyết thành đống, hay dọn nhà kho, có lúc y đập và giũ những tấm thảm,
những tấm nệm. Mỗi lần như vậy y được nhận ba đến bốn kopech và có lần
còn được cho một cái quần cũ. 
Khi dọn nhà, Skvortsov sai y đóng gói và khiêng đồ đạc, lúc này y tỉnh
táo, buồn rầu và im lặng; hầu như không đụng vào đồ đạc, cúi đầu đi sau
những chiếc xe chở đồ, không cần làm ra vẻ tất bật; y chỉ rung lên vì
lạnh và rất bối rối khi bị người khác cười nhạo sự chậm chạp, yếu ớt và
chiếc áo trước kia sang trọng giờ rách tả tơi. Sau khi dọn nhà xong
Skvortsov cho gọi y đến. “À, tôi thấy anh có làm theo lời tôi.” Ông nói
và đưa y một rúp “Đây là tiền công của anh. Tôi thấy anh không còn say
sưa và không phải không muốn làm việc. Tên anh là gì?” “Lushkov” “Tôi
có thể tìm cho anh công việc tốt hơn và không quá vất vả. Anh có biết
viết không?” “Thưa ông, có”. 
“Vậy anh cầm giấy này, ngày mai đến gặp bạn đồng nghiệp của tôi và ông
ấy sẽ cho anh làm việc giấy tờ... hãy làm việc, đừng uống rượu và nhớ
những điều tôi dặn anh. Tạm biệt.” Hài lòng vì đã đưa một người vào con
đường ngay thẳng, Skvortsov vỗ nhẹ vai Lushkov và còn bắt tay anh ta
trước khi chia tay. 
             Lushkov nhận lá thư ra đi và từ đó không trở lại làm việc nữa. 
Hai năm trôi qua. Một ngày kia khi Skvortsov đang đứng mua vé trước
quầy bán vé nhà hát, ông thấy một người đàn ông nhỏ bé mặc áo khoác cổ
lông cừu và đội mũ da mèo cũ kỹ. Y rụt rè hỏi mua một vé loại rẻ tiền
nhất và trả bằng tiền lẻ. 
“Lushkov, phải anh đó không?” Skvortsov hỏi khi nhận ra người chẻ củi
trước đây của ông. “Ồ, lúc này anh làm gì? Sống có ổn không?” “Cũng
khá... tôi đang làm ở văn phòng công chứng viên. Tôi kiếm được ba mươi
lăm rúp”. 
“Ồ, nhờ trời, như vậy là ngon lành quá rồi. Tôi mừng cho anh. Tôi thật
tình rất vui, Lushkov. Anh biết không, ở một mức độ, anh là con đỡ đầu
của tôi. Chính tôi đã đưa anh vào con đường ngay thẳng. Anh còn nhớ tôi
đã chửi mắng anh thế nào không? Lúc đó anh gần như ở tận đáy. Ồ,cám ơn
anh vì đã nhớ lời tôi, anh bạn thân mến ạ.” “Tôi cũng phải cám ơn ông”
Lushkov nói “Nếu tôi không gặp ông ngày hôm đó, có lẽ tôi vẫn còn tự
coi mình là thầy giáo làng hay sinh viên. Vâng, trong ngôi nhà của ông
tôi đã được cứu và thoát khỏi cái hố đó”. 
“Tôi rất vui mừng.” “Cám ơn ông về những lời nói và hành đông tử tế của
ông. Những lời ông nói ngày đó rất tuyệt vời. Tôi biết ơn ông và bà bếp
của ông. Xin Chúa phù hộ cho người phụ nữ có tấm lòng vàng đó. Những
lời ông nói ngày đó rất tuyệt vời; dĩ nhiên là ngày nào còn sống là tôi
còn chịu ơn ông, nhưng chính bà bếp của ông, Olga, mới là người cứu vớt
tôi thật sự.” “Như vậy nghĩa là sao?” “Ồ, chuyện là như thế này. Trước
đây tôi đến chẻ củi cho ông và bà ấy bắt đầu nói: “Ôi, anh chàng say
rượu! Con người bị Chúa ruồng bỏ! Và anh còn chưa bị cái chết bắt đi!”
rồi bà ngồi trước mặt tôi, nhìn mặt tôi và than khóc “Con người bất
hạnh! Anh không có niềm vui nào trong thế giới này, còn trong kiếp sau
anh sẽ bị thiêu trong địa ngục, con người say sưa đáng thương! Sinh vật
buồn rầu khốn khổ!” bà cứ tiếp tục than van như vậy, ông biết không.
Tôi không thể kể hết bao nhiêu lần bà ấy đau khổ và đã đổ bao nhiêu
nước mắt vì tôi. Nhưng điều làm tôi xúc động nhất- bà đã chẻ củi cho
tôi! Thưa ông, ông có biết không, tôi chưa bao giờ chẻ một khúc củi nào
cho ông- bà đã làm lấy tất cả! Tôi không thể giải thích bà đã cứu tôi
bằng cách nào, tại sao tôi thay đổi khi nhìn bà và bỏ rượu. Tôi chỉ
biết là những lời bà nói và cách cư xử cao quý của bà đã làm tâm hồn
tôi thay đổi và tôi sẽ không bao giờ quên. Nhưng đã đến giờ tôi phải
đi, người ta sắp rung chuông báo hiệu mở màn”. 
             Lushkov cúi chào và đi đến khu khán giả hạng vé rẻ tiền.  Kết Thúc (END)]]></description>
            <pubDate>2009/10/26 21:03:29</pubDate>
            <guid><![CDATA[nhóc ác:8]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[cô đơn trong đợi chờ]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/khocchoemlancuoi0311/article?mid=5]]></link>
            <description><![CDATA[Trời
hôm nay có mưa. Những giọt mưa nghiêng nghiêng tựa như muôn vàn nước
mắt của thế gian đang rơi xuống. Buồn. Gió lạnh từng cơn thổi qua khung
cửa. Ngoài đường, những dòng người hối hả lao đi... 

Hôm nay là thứ bảy. Những ngày cuối tuần thế này, tôi thường đi cà phê,
nhưng hôm nay thì không. Thôi gặm nhấm cô đơn bằng ly cà phê đắng mà
bằng những cơn mưa cuối mùa... 

Thói quen cà phê một mình của tôi đã được bao lâu rồi? À, lẩm nhẩm, lẩm
nhẩm, một năm ba tháng mười ngày, kể từ cái hôm chia tay anh. Nhanh
quá, mới đây mà đã chừng ấy rồi sao? Lắm lúc tôi giật mình lo sợ mình
mất đi ý niệm về thời gian. Anh đã có người yêu mới. Anh vẫn vui cười
đi ngoài đường và không hề gọi cho tôi một cú điện thoại nào. Vậy mà,
tôi vẫn chờ, vẫn đợi. Một sự đợi chờ rất kỳ lạ và mơ hồ. Mong mỏi nhận
được một cú điện thoại từ anh vào mỗi ngày thứ bảy... Đợi rồi thất
vọng. Nhiều khi tôi tự hỏi mình đang đợi chờ cái gì? 

Mỗi ngày tôi đều đọc đi đọc lại những bức thư anh từng viết cho tôi.
Tất cả chỉ là một cái gì xa xôi của quá vãng. Đọc xong rồi cười, rồi
lại bật khóc... 

Đã nhiều ngày tháng, tôi rơi vào tâm trạng trống rỗng. Không rõ buồn
hay vui, trong lòng cứ rỗng tuếch, tôi đi và về như một chiếc bóng. Tôi
tự thu mình trong một cái vỏ và vĩnh viễn không bao giờ muốn ai phá vỡ
nó. Lắm lúc, khi một mình trong căn phòng hẹp, tôi sợ hãi mơ hồ. Tôi đã
quá yếu đuối, đã quá tệ hại khi trở nên thế này phải không? Nước mắt
tôi trào ra... Không rõ mình có phải đang khóc không? Cảm xúc cũng trở
nên mơ hồ... 

Lát sau thì trời tạnh. Đứa bạn thân rủ: “Đi cà phê! Tao buồn quá!”. Lát
sau nữa thì hai đứa có mặt ở một quán cà phê quen. Ít ra thì hôm nay,
tôi không hoàn toàn là một kẻ cô đơn. 

Tôi lấy muỗng khuấy nhẹ ly cà phê đen sánh. Hớp một ngụm, đắng nghét đầu lưỡi. “Cà phê đắng quá mày ạ!”. Tôi nhăn mặt bảo. 

“Ừ, sao mày lại uống?”. Tôi bật cười: “Cũng giống như tao chấp nhận
việc đợi anh...”. Nó ngán ngẩm lắc đầu: “Tao không có ý kiến nhiều
chuyện tình yêu của mày, vì dù gì, tao cũng chỉ là bạn thân của mày.
Tao chỉ cho mày biết cảm nhận của tao, thế thôi. Tao không muốn đứa bạn
thân của tao khổ”. Nó lặng đi ít phút rồi tiếp: “Vì bản thân tao đã quá
khổ vì tình”. Tôi mới giật mình nhớ ra, bạn mình đã trải qua mấy lần
dang dở. Nó yêu hết mình, tôi vẫn nhớ cái lần tôi khuyên nó: “Mày yêu
gì yêu cũng nên giữ lại chút gì cho mình”. Thế rồi nó phớt lờ, nó bảo:
“Mỗi người có cách sống khác nhau. Đối với tao, yêu là trọn vẹn”. Rồi
khi nó điện thoại cho tôi và nức nở. Tôi chỉ thấy thương nó hơn bao giờ
hết. Vội chạy sang chở nó đi cà phê, đi vòng vòng. Lúc ấy, nó luôn nói:
“Chỉ có mày, một đứa không có bồ mới sẵn sàng chở tao đi khi tao đau
khổ nhất!”. Rồi một hôm, nó bảo: “Tao sẽ không yêu nữa mày ạ”. Tôi thở
nhẹ, ừ, thà như thế tốt hơn. Tình yêu? Ừ, tình yêu là gì mà sao mọi
người ai cũng phải đau khổ, cũng đớn đau? 

Nhưng đó cũng chỉ là một công bố nhất thời khi người ta đã mất mát quá
nhiều vì yêu. Bản thân con người, tận sâu trong tiềm thức, yêu vẫn là
một nhu cầu, một khao khát lớn lao. Rồi nó lại có người yêu. Nó nói với
tôi: “Tao không thể nào thực hiện được lời đã nói, tao cần một tình
yêu. Tao không biết sẽ ra sao, nhưng tao đã đón chờ sẵn cuộc chia
tay!”. Tôi lắc đầu, tại sao dẫu biết là đau khổ nhưng người ta vẫn lao
vào. Con thiêu thân cũng thế, lao vào ánh sáng để rồi chết đi... 

 ° ° ° 
Trong một lần tha thẩn trên mạng, tình cờ tôi vào blog của một người
con trai có khuôn mặt góc cạnh. Đọc hết những dòng nhật ký của một
người dưng, vậy mà khi không lại bật khóc. Ừ thì, cái chuyện chia tay
có phải là của riêng ai? Người nào cũng có một góc cô đơn trong tâm
hồn. Tôi để lại dòng comment: “Xin cám ơn anh”. 

Tôi quen biết anh từ dạo đó. 

Kể từ đó, tôi thường xuyên vào blog của anh như một thói quen, chỉ để lại dòng comment “Cám ơn” sau mỗi bài viết. 

Có lần, anh viết: “Tình yêu khiến người ta hạnh phúc, nhưng cũng khiến
người ta đau khổ. Có lẽ, ta sẽ cô đơn, sẽ thấy tan nát nếu mất đi tình
yêu, đừng né tránh nỗi đau, hãy đối đầu và làm bạn cùng nỗi đau và đơn
côi. Rồi có lúc, ta sẽ bước qua được cái ranh giới nhỏ nhoi”. 

Tôi không biết mình có bước qua được cái ranh giới mà anh nói hay không. Lòng vẫn băng giá lạnh căm. 

Một hôm, anh viết e-mail cho tôi hỏi: “Vì sao lại cám ơn anh?”. Tôi trả
lời: “Vì những gì anh viết!”. Tôi trở thành một người bạn của anh.
Chúng tôi nói với nhau nhiều. Về quá khứ của mỗi người, về tình yêu... 

Đối với tôi, anh là một người bạn ảo. Người ta có thể dễ dàng nói ra
tất cả những gì bình thường người ta không thể nói khi bước vào thế
giới diệu kỳ này. Hơn nữa, anh ở tận nước Nhật xa xôi... 

Thi thoảng, anh điện thoại cho tôi. Anh thường động viên tôi, rằng em
đừng bận tâm việc mình cô đơn hay không, rằng có nhiều thứ còn quan
trọng hơn nỗi cô đơn kia, em à! Nhưng có lần, tôi hỏi ngược lại anh,
thế anh có cô đơn không? Anh vẫn trải lòng mình với cô đơn trên những
trang blog đó thôi, anh vẫn chưa có được một người yêu nào đó thôi. Anh
chỉ im lặng, rồi lại bảo: “Có những thứ không phải muốn là được. Anh
chưa gặp được ai có thể làm anh rung động”. 

Tôi bận rộn với chuyện học hành thi cử, anh vẫn e-mail cho tôi đều đặn.
Lòng tôi bớt đơn côi vì ít ra, cũng có một nơi san sẻ. Anh cũng bảo:
“Cám ơn cuộc sống đã cho anh quen em. Nhóc à! Một người bạn, một người
em...”. “Đừng gọi em là nhóc, đã 20 rồi!”. “Ừ, anh gọi là bé vậy!”. 

Nhiều lúc tôi bông đùa: “Anh có nghĩ mình sẽ yêu lần nữa?”. Anh đáp
lạnh lùng: “Không bao giờ”. Rồi tôi tự hỏi mình, mình sẽ yêu lần nữa
không? Anh - người yêu cũ của tôi - vẫn thấp thoáng trong ký ức của
tôi... 

 ° ° ° 
Một ngày, khi tôi vừa tan học, có điện thoại, tiếng nói quen thuộc làm tôi giật mình: “Anh đang ở Sài Gòn, em đang ở đâu?”. 

Nửa tiếng sau, chúng tôi gặp nhau tại một quán cà phê trên đường Nguyễn
Trãi. Ở ngoài, anh trông có vẻ hiền lành và dễ gần hơn trên blog. Anh
hay cười, nụ cười cũng hiền với hai cái răng khểnh. Hai chúng tôi không
nói với nhau nhiều, chỉ nhìn nhau. Rồi anh bảo: “Mắt em buồn quá đó
nhóc, nó không nên có ở một người 20 tuổi!”. Tôi trả lời: “Cũng không
nên có ở một người 25, phải không?”. “Hôm nay, em có thể dành cho anh
cả ngày để tâm sự không? Ngày mai anh đã đi rồi...”. “Ngày mai? Nhanh
vậy?”. 

“Ừ, anh về đây vì công việc mà!”. Tôi đồng ý rồi sau đó, tôi theo anh
về khách sạn anh nghỉ. Hai chúng tôi bắt đầu nói với nhau nhiều hơn.
Anh nói: “Khi nãy anh có gặp người yêu cũ, đúng là cái gì đã qua hãy
cho nó qua, một cách bình thản em à!”. Anh chợt quay sang nói khẽ với
tôi: “Em hiền và dễ thương lắm nhóc”. 

Anh nhìn tôi, im lặng. Cả hai đều không nói gì nữa. 

Rồi tôi nhắm mắt, đón nhận nụ hôn từ anh. Nụ hôn từ gần hai năm tôi mới
được nếm lại. Một cảm giác vừa mới mẻ vừa quen thuộc chảy tràn vào
lòng. Con tim tôi đập gấp gáp, vội vàng. Anh dừng lại, kê sát vào mặt,
nắm lấy tay tôi và bảo: “Chúng ta hãy yêu nhau, nha nhóc!”. Tôi nhìn
anh, rồi lại khẽ gật đầu. Tôi và anh đến với nhau, trao cho nhau mà lạ
kỳ thay nước mắt ai cũng chảy. Hai kẻ cô đơn đang tìm đến nhau? 

Rồi chúng tôi rời khách sạn, tôi chở anh dạo khắp nẻo đường Sài Gòn. Thứ bảy đầu tiên, tôi nghe lòng mình thôi khắc khoải. 

Ngày đầu tiên trôi qua chóng vánh. Tôi về nhà mà thao thức, tự hỏi mình
đang làm gì? Vội vã? Dễ dãi? Tôi vốn không phải tuýp người đó. Nhưng vì
sao? Tôi thở nhẹ, đổ lỗi cho con tim... Hình ảnh của người yêu cũ thấp
thoáng, làm tôi bỗng nhói lòng, cảm giác có lỗi. Nhưng tôi biết, mình
đã sẵn sàng cho một tình yêu mới... 

Ngày hôm sau, anh bận việc với công ty suốt cả buổi sáng. Đến chiều,
anh gặp tôi, cả hai đều mừng rỡ tựa như đã xa nhau lâu lắm. Chúng tôi
hát khe khẽ cho nhau nghe, tôi dựa vào lưng anh và nhận ra bờ vai anh
rộng quá... 

Đêm đó, tôi nằm cạnh anh, trong khách sạn. Lại quấn lấy nhau, nóng
bỏng. Tôi hỏi: “Còn bao lâu nữa thì anh phải đi?”. “Bốn tiếng nữa em
à!” - anh đáp, giọng buồn buồn. “Chừng nào gặp lại nhau hả anh?”. 

“Anh không biết em à! Có thể là một năm hoặc hơn nữa. Anh sẽ cố gắng về thăm em...”. 

Tôi lặng im, vùi đầu vào ngực anh. Tay quàng qua ôm lấy anh. “Chẳng lẽ
yêu nhau mà chỉ gặp nhau mỗi năm một lần sao anh?”. Tôi nhìn anh đợi
lời đáp. Anh thì thầm: “Đợi anh, em nhé, khi anh đã có đủ những cái anh
cần phải có, anh sẽ về cùng em! Và mình sẽ mãi bên nhau. Chắc khoảng
hơn năm năm, anh sẽ về đây sống cùng em... Quan trọng cả hai có được
niềm tin”. Tôi không đáp. Đợi? Tôi sẽ phải đợi bao lâu? Và tôi có đủ
kiên nhẫn để đợi không? Liệu trong khoảng thời gian quá dài xa anh, tôi
có đủ bản lĩnh để giữ mình thoát khỏi những cám dỗ bình thường của một
con người. Và anh có thực hiện những gì anh đã nói? Có thật anh đang
yêu tôi, hay chỉ nhất thời muốn chung đụng thể xác? Sao anh lại có thể
yêu tôi nhanh đến vậy trong khi ngần ấy thời gian anh đã sống trong cô
đơn? Rồi tuổi xuân của tôi, có chờ tôi không? Phải làm sao khi anh trở
về, tôi không còn trẻ đẹp, và anh sẽ có người khác? 

Bao nhiêu câu hỏi rối bời đặt ra, tôi gần như choáng ngợp trong đống
câu hỏi đó. Và tôi cũng sợ nghe những câu trả lời. Liệu câu trả lời ấy
có phải là chân thật khi thời gian khiến cho mọi điều có thể thay đổi? 

 ° ° ° 
Cái gì đến sẽ đến. 

Tôi cùng anh trên chiếc taxi đưa anh ra sân bay. Lúc này, anh chỉ nắm
tay tôi thật chặt, không nói thêm bất kỳ lời nào. Tôi nhận ra, tay anh
thật to, thật chắc... 

Hai ngày. 48 tiếng, tôi và anh đã là của nhau. 

Có những thứ, tôi gìn giữ bao lâu, lại chấp nhận cho anh trong phút chốc. 

Tôi biết gì về anh? Một Việt kiều Nhật. 25 tuổi, chấm hết. Nhưng tất cả niềm tin của tôi đều đặt ở anh... 

Nước mắt tôi trào ra, trong giây phút đó, tôi ôm chặt lấy anh. 

Tôi chỉ biết mình yêu anh. 

Lúc sân bay cất loa gọi, tay tôi đột ngột níu lấy anh một cách vô thức.
Anh đi thật sao anh? Đến lúc này, tôi cũng ngờ ngợ, rằng chuyện anh gặp
tôi đó, yêu tôi đó, cùng tôi trải qua 48 tiếng đồng hồ chỉ là giấc mơ. 

Rồi anh cũng đi. Tôi đứng đó một mình, cố trông theo giây lát, rồi quay về nhà. 

Gần một giờ sáng... 

Gió đêm thổi tốc vào mặt. Lạnh căm. Tôi không mặc áo khoác, nghe hơi
lạnh thổi cả vào tâm hồn. Giá mà trời lạnh hơn tí nữa, không chừng tâm
hồn tôi cũng sẽ đóng băng theo... 

 ° ° ° 
Anh đi, để lại tôi trong nỗi nhớ thương vô bờ. Càng rơi vào sự cô đơn
sẵn có. Những cú điện thoại gọi về cho tôi, tiếng anh nhẹ nhàng hỏi
tôi: “Có đợi anh được không?”. Tôi đáp: “Được”, dù trong lòng hoài nghi
về chính mình. 

Tôi nói với đứa bạn thân về anh. Về việc tôi đã bắt đầu cho một tình
yêu mới. Nó bảo: “Mày điên à? Mày vì một người tình hai ngày mà chờ đợi
như thế sao? Một, hai hay năm năm hay hơn nữa? Mày đánh đổi cả một thời
tuổi xanh và có chắc nhận được lại những điều mày đáng phải có?”. “Tao
không biết!”. Tôi thở nhẹ, nhìn rất lung ra ngoài đường. Những chiếc xe
hối hả lao đi... 

 ° ° ° 
Những tháng ngày dài lại nối tiếp nhau. Tôi vẫn sợ, những nỗi sợ mơ hồ cố hữu, vẫn hay khóc thầm và nhớ anh. 

Có những giây phút, tôi cô đơn kinh khủng. Những tối thứ bảy, tôi cà
phê một mình và nghe nước mắt chảy ngược vào trong. Nỗi đau đôi lúc
thành sự tị hờn khi thấy những cặp tình nhân hạnh phúc bên nhau vào
những ngày cuối tuần. 

Người ta bảo, sự chờ đợi nào cũng sẽ xứng đáng với cái nó sẽ có. 

Tối về nằm dài trong một ngày thứ bảy cô liêu, nằm trong căn phòng 16
m2, giam hãm mình trong bốn vách tường lạnh giá. Tôi khát khao một bàn
tay, một vòng tay ấm. Có những người muốn đến với tôi, nhưng tôi không
dám đến lại với họ. Tôi nghi ngờ tất cả, liệu mình thử yêu lần nữa, có
thành công không hay lại tiếp tục ôm lấy đau thương... 

Một ngày như mọi ngày trôi qua. Tôi nhắm mắt và chìm vào giấc mộng mị
êm đềm. Trong đó, tôi thấy anh nắm lấy tay tôi và dắt tôi đi trên một
con đường không người, rất bình yên... ]]></description>
            <pubDate>2009/10/26 20:58:14</pubDate>
            <guid><![CDATA[cô đơn trong đợi chờ:5]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[kẻ thù của tôi là chính tôi]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/khocchoemlancuoi0311/article?mid=1]]></link>
            <description><![CDATA[cuộc sống, hạnh phúc, vui vẻ, giàu sang, là tất cả những gì mà ta mong muốn, có tiền có thể mua dc loại thuốc tốt nhưng ko mua dc sức khỏe, có tiền có thể làm nhiều nhiều thật nhiều nhưng ko hoàn toàn có tiền là có tất cả..!!!!!!!]]></description>
            <pubDate>2009/03/16 16:47:22</pubDate>
            <guid><![CDATA[kẻ thù của tôi là chính tôi:1]]></guid>
         </item>        </channel>
        </rss><!-- w2.blog.sg1.yahoo.com compressed/chunked Thu Nov 26 16:34:09 SGT 2009 -->
