Thư mục: Tổng hợp |
không biết làm thế nào, Mây đành lưu luyến bay đi.
Gió ở đó chờ đợi trong mệt nhọc, nó biết rằng không có Mây, nó sẽ không khiên trì được bao lâu. Mây bay xa, nhưng vẫn ngoái đâu lại, vì nó không yên tâm về Gió, nhưng nó lại không đủ sức bay trở lại. Mây nghĩ sẽ tìm một cơ hội để quay lại tìm Gió.
Gió ngừng thổi đã rất lâu, nhưng vẫn không có tung tích của Mây, từ từ, Gió tan, nhưng Gió vẫn nhìn thấy Mây đang nũng nịu trong lòng nó, bởi Gió đã đem Mây để ở trong trái tim nó.
Mây ngoảnh đầu lại, nhưng chẳng nhìn thấy gì, nó khóc một cách đau khổ, bởi nó cũng biết rằng Gió nếu không đợi được nó thì sẽ tan đi, mãi mãi tan biến. Nước mắt của Mây biến thành mưa, rơi xuống nơi Gió đã từng thổi ...
Cơn mưa lớn qua đi, cầu vồng xuất hiện bên cạnh Mây, sau cơn mưa ánh mặt trời chiếu xuống, bóng hình Mây trở nên rõ ràng hơn, kiên cường, nó vừa lặng lẽ treo mình trên bầu trời, vừa nhìn ngắm vạn vật đẹp đẽ, nhưng nó mãi mãi cũng không thể nhìn thấy gió, sinh mệnh của Gió chỉ có một lần, hơn nữa lại còn rất ngắn ngủi mong manh.
Cứ cho rằng
Núi là câu chuyện của nước
Mây là câu chuyện của gió
Em là câu chuyện của tôi
Nhưng không biết tôi có phải là câu chuyện của em hay chăng ...