Em vẫn biết... trong tình yêu, trong cuộc sống... ở bất cứ nơi đâu vẫn luôn tồn tại song song dấu chấm và dấu cảm... Sống là biết chấp nhận và đối diện.. nhưng Em lại không dám …. Em muốn nhìn vào dấu chấm để thấy dấu chấm cảm... và lo sợ... tất cả là cảm xúc chân thật... là những nỗi đau dạy cho ta biết... yêu thương chính mình và cuộc sống...
Cười
Cười đằng sau cái nụ cười là gì.....có thật sự là cười không.
Có những điều đáng ra không nên biết....bởi vì biết cũng chả để làm gì...biết càng nhiều càng càng đau mà thôi....đôi lúc mình nghĩ mình nên ngu ngu 1 tí, khờ khờ 1 tí, điên điên 1 tí, khùng khùng 1 tí thí có lẽ sẽ tốt hơn nhiều...
Cười cứ đâu phải cười là vui
Cười là để che giấu nỗi buồn
Cười là để an ủi chính mình
Cười trong những lúc không thể khóc được nữa.
Cười có 2 mặt
Lúc vui thì muốn bày tỏ
Lúc buồn thì muốn che đậy
cứ ngỡ là mình hiểu... nhưng cuối cùng chả hiểu gì... không nên cố hiểu người khác đang nghĩ gì thì tự khắc bạn sẽ hiểu được người ấy nghĩ gì...
Tôi..................dừng lại ..................và suy nghĩ thôi..............
thời gian qua mình làm gì..........
mình thay đổi thật rồi...........không còn ngây thơ, nhí nhố, nữa rồi,..............
biết sai nhưng vẫn làm.............biết sai nhưng vẫn cứng đầu cho là đúng.........
Làm lại...........đã làm............nhưng quá muộn.............những lỗi lầm vẫn còn...........không thể xóa mất.............không thể xua tan đi........
Sẽ lại là những nụ cười bằng những giọt nước mắt ......
Sau những ngày tháng…., giờ còn lại em với giấc ngủ không tròn….nhiều mộng mị
Cuộc đời vẫn là cuộc đời , thời gian vẫn mãi mãi trôi và không bao giờ quay trở lai được
Cuộc đời vẫn mãi là cuộc đời , nó cứ là 1 guồng xoay vòng tròn mà chúng ta cứ mãi đi rồi cũng quay về 1 điểm mà không do mình sắp đặt
Nhưng mà cuộc đời mà cứ bị níu keo trong tay người mình yêu thương thì vẫn tốt hơn là được thả lỏng buông xui theo dòng đời...
Em đã tưởng mình có thể tự do trong cuộc sống như hải âu tung cánh.
Giờ thì em sẽ buông tay nhé, cho em tự mình đi trên đôi chân của mình mà không phải làm cho mọi người xung quanh phải bận tâm đến em nữa ….
Cuộc sống có thể đưa em đi, có thể làm em ngã, nhưng nhất định không kiểm soát em, không ám ảnh tâm trí em, không chiếm giữ trái tim em nua...
Anh có thể không nuối tiếc em, không mong nhớ em, nhưng sẽ không phải khó xử nữa, không mệt mỏi nữa, không phải suy nghĩ nhiều về em nữa.
Em có thể sẽ nhớ anh, nhớ như không gì có thể nhớ hơn.
Em có thể sẽ đau đớn, đau như không gì có thể làm đau được hơn.
Em có thể sẽ khóc, nhiều hơn tất cả những cơn mưa...
Nhưng sớm muộn gì cũng một lần, chẳng thà là ngay bây giờ.
Bây giờ...
Lúc này...
Em buông tay nhé,….cho anh được thanh thản và nhe nhàng hơn trong cuộc sống này ...
Và em, em kết thúc chuyến phiêu lưu của mình...
Cất giấu trong nụ cười của em là một nỗi buồn khôn tả. Nỗi buồn chỉ có mình em mới biết vì sao và cũng có cả nỗi buồn mà chẳng có câu trả lời "vì sao".
...
Những bức ảnh thật đẹp, nụ cười thật dễ thương, khuôn mặt tạo dáng thật hóm hỉnh và đôi lúc cũng rất lạnh lùng nhưng sau đó, bên trong đó là sự cô đơn, sự trống vắng...như đang thiếu vắng, đang ngóng trông một tia sáng hy vọng nào đó...tưởng chừng như mơ hồ khó tìm thấy được cái gọi là niềm vui, cái gọi là hạnh phúc và cái gọi là tình yêu. Em có quá mơ mộng quá chăng..?
Mấy hôm nay, trời trở gió-lúc mưa lúc nắng thật thường làm em hơi khó chịu... Trong nhưng lúc này, em càng cảm thấy cô đơn, lạc lõng làm sao đó như đang "ăn xin" lời hỏi thăm, lời động viên hay có người bên cạnh em, quan tâm em và cho em tình cảm của người đó. "Ăn xin" chỉ là "Ăn xin" ..người ta cho chỉ là lòng thương hại mà thôi...Tội cho thân xác ngốc nghếch này... Một tình cảm thật sự quá mông lung và hão huyền , một tình cảm không thuộc về mình …........